Tế Phẩm Phu Nhân

Lượt đọc: 7802 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »
Chương 120

❊ ❊ ❊

Đồ Thanh nghe theo đề nghị của Chúc Ngôn, không vội rời khỏi Ma Uyên mà lợi dụng cấm chế của Hạo Uyên để nuôi dưỡng nguyên thần, tăng cường thực lực. Tuy nhiên, để mượn dùng cấm chế này, hắn không thể câu thông với Tầm Mạch Mạch; chỉ có Ám Ma như Hạo Uyên và Chúc Ngôn mới có thể trao đổi với hắn.

"Phu quân."

Cả người Tầm Mạch Mạch tựa vào Đồ Thanh, lúc này đã hóa thành ám thạch, dùng khuôn mặt khẽ cọ nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo của tảng đá. Trên đó còn vương vài sợi rêu xanh ẩm ướt, hơi dinh dính, cảm giác không quá tốt nhưng lại mang đến sự an yên đặc biệt.

Đồ Thanh không thể động đậy hay nói chuyện, chỉ có thể khẽ lung lay "thân thể" của mình để đáp lại nàng.

"Ta nhớ chàng." Tầm Mạch Mạch chầm chậm nhắm mắt lại, giọng nàng đầy ắp nỗi nhớ nhung sâu sắc.

Trong suốt một ngàn năm qua, nàng hiếm khi dừng lại việc tu luyện, vừa để nhanh chóng tăng lên tu vi, vừa để khi không ngừng tay, nàng sẽ đỡ nhớ Đồ Thanh. Nỗi nhớ ấy khiến nàng bồn chồn, nôn nóng, hận không thể lập tức vượt qua Ma giới để gặp chàng.

Đồ Thanh giật mình, bản năng muốn ôm cô nương đang bày tỏ tình cảm vào lòng nhưng hắn không có tay, chỉ là một khối đá lạnh lẽo.

[Dù không nghe được, ta cũng đã hiểu rồi.] Hắn thầm nghĩ.

"Còn nữa, cảm ơn chàng đã đưa Huyễn Linh Thảo cho Đoạn Minh Hiên, hắn đã mang về Dược Lâu và sau khi mẫu thân uống dược, bà đã cởi bỏ tâm ma và phi thăng." Tầm Mạch Mạch chia sẻ tin vui này, đây cũng là tin tốt duy nhất nàng nhận được suốt ngàn năm qua.

[Cũng may tên tiểu tử ấy còn có chút tác dụng, nếu hắn không làm được, đợi ta ra ngoài chắc chắn sẽ *** hắn.]

Trước đây, Đồ Thanh giao Huyễn Linh Thảo cho Đoạn Minh Hiên là bất đắc dĩ, nếu có lựa chọn khác, hắn tuyệt đối sẽ không để cơ hội kết nối với Tầm Mạch Mạch lọt vào tay kẻ khác có ý đồ bất chính.

"Nhưng mẫu thân phi thăng ta vẫn chưa kịp gặp mặt. Sau này, chúng ta cùng trở về gặp bà được không?"

[Nàng chưa gặp mẫu thân? Không phải nàng đã về Huyền Linh giới rồi sao?]

Đồ Thanh có chút bất ngờ, trước đây Tầm Mạch Mạch luôn nhắc về việc quay lại Huyền Linh giới, nhưng hóa ra nàng vẫn chưa đi.

"Đúng vậy, mẫu thân có chút giống chàng, tính tình lạnh như băng. Đến lúc gặp nhau, chàng đừng quá cao lãnh, không khéo sẽ bị bà không thích." Tầm Mạch Mạch dặn dò.

[Ta không quan tâm bà ấy có thích hay không.]

Đồ Thanh không chút e dè việc nhạc mẫu tương lai không thích mình. Đối với hắn, Tầm Mạch Mạch đã là người của hắn, không ai có thể tách rời, kể cả phụ mẫu nàng.

Từ xa, Hạo Uyên không nhịn được quay đầu nhìn một người một đá đang thân mật, nghi hoặc nói:

"Hai người này vì sao không thể khơi thông nhưng vẫn cố tình nói chuyện?"

"Phu thê người ta trò chuyện, ngươi nghe trộm làm gì." Chúc Ngôn vừa ôm trứng phượng hoàng vừa đi tới đi lui, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.

"Hai phu thê họ trò chuyện trong nhà ta, vì sao ta không thể nghe? Hơn nữa ta cũng không phải cố ý nghe lén, chỉ là tu vi ta cao, ngũ cảm nhạy bén, tiếng lá cây khẽ động ta còn nghe thấy, huống hồ bọn họ nói lớn như vậy. Ta còn chưa trách họ tạo tạp âm đấy."

Cẩu độc thân mười vạn năm Hạo Uyên lần đầu tiên phải đối mặt với cảnh tượng tình tứ của người khác, trong lòng có chút không thoải mái, nhưng điều đó không cản hắn bày tỏ suy nghĩ.

Chúc Ngôn liếc nhìn hắn, không nói gì, rồi tiếp tục đi sâu vào Ma Uyên.

"À, đúng rồi." Hạo Uyên đột nhiên hỏi, "Thê tử ngươi đâu? Sao không cùng đến?"

Chúc Ngôn không dừng chân, đáp bình thản: "Bị ta *** rồi."

"?" Một trong ba đại ma quân Hạo Uyên bị câu nói dọa cho sững sờ, hồi lâu sau mới lẩm bẩm, "Không hổ là ma, dù ở Linh giới cũng không khiến ngươi thay đổi bản tính độc ác."

Chúc Ngôn không bận tâm đến lời chế giễu của Hạo Uyên, tiếp tục tiến về phía trước, chỉ về một vách núi phía xa.

"Chỗ này ma khí dày đặc, lại còn ẩn chứa tử khí."

"Ma Uyên vốn là một trong ba nơi tử vong lớn nhất Ma giới, mảnh sơn cốc này bị ta chiếm nên không có hơi thở chết chóc, nhưng phía bên kia là đại bản doanh của ma thú, tử khí đương nhiên là chuyện hiển nhiên." Hạo Uyên đáp.

Chúc Ngôn gật đầu hài lòng. "Nơi này bình thường không ai dám đến chứ?"

"Ta không đồng ý, ai dám đến?" Hạo Uyên nói, vẻ mặt kiêu ngạo.

"Vậy thì tốt rồi." Dứt lời, Chúc Ngôn nâng trứng phượng hoàng trong tay lên và đập mạnh vào vách núi trước mặt dưới ánh mắt sững sờ của Hạo Uyên.

"Ta đi!" Hạo Uyên đã tưởng tượng đến cảnh quả trứng vỡ tan, nhưng không ngờ sau một tiếng vang nặng nề, quả trứng trắng yếu ớt lại yên ổn mắc trên vách đá.

Chúc Ngôn dùng lực mạnh khảm trứng phượng hoàng vào vách núi.

"Trứng này của ngươi là gì mà lợi hại thế, lấy trứng chọi đá mà đá lại nát, thật đáng nể!" Hạo Uyên liền thuấn di đến bên quả trứng, dùng móng tay cào thử lên bề mặt, tạo nên những âm thanh ken két.

"Phượng hoàng." Chúc Ngôn không giấu giếm, đáp lại khi đặt trứng phượng hoàng ở đây.

Linh thú cường đại luôn là linh sủng mà các tu sĩ nhân loại ao ước, nhưng Chúc Ngôn hoàn toàn không quan tâm đến chuyện này. Hắn tìm mọi cách để ấp trứng phượng hoàng chỉ là để trải nghiệm quá trình, còn sau khi nở ra thì hắn không quan tâm.

Hắn để trứng phượng hoàng tại địa bàn của Hạo Uyên, sau khi nở ra nếu bị Hạo Uyên chiếm lấy thì hắn cũng không để tâm. Dù sao quả trứng này cũng chỉ là nhặt được, có rắc rối gì thì cứ để môn phái Chu Tước tự mình đến đòi.

Chọn chỗ xong, Chúc Ngôn phủi tay quay người trở về.

"Phượng hoàng? Loài phượng hoàng trong truyền thuyết đã diệt tuyệt?" Hạo Uyên nhìn trứng bị khảm trên vách đá, lại nhìn Chúc Ngôn đang rời đi.

"Đúng vậy."

"Nhưng quả trứng này có vẻ không còn sinh cơ, chẳng lẽ là phượng hoàng niết bàn?" Hạo Uyên nhớ đến truyền thuyết phượng hoàng niết bàn, hồi sinh từ trong cái chết.

"Ta cũng không rõ." Chúc Ngôn bình thản giải thích, "Ta chỉ đoán rằng ma khí nơi này có thể ấp trứng phượng hoàng. Nếu nó nở ra tức là đang niết bàn, còn nếu không, có lẽ đã chết thật rồi."

"..."

Ngươi nói không khác gì lời vô nghĩa.

Hạo Uyên định nói thêm vài câu mỉa mai thì bỗng cảm nhận được có thứ bên ngoài kết giới muốn tiến vào, liền nâng tay cho phép.

Một chiếc lệnh bài màu tím đen lập tức bay đến trước mặt Hạo Uyên.

"Tử Ma Lệnh?" Hạo Uyên nhận lệnh bài, nhíu mày.

"Cái gì vậy?" Chúc Ngôn hỏi.

"Ma giới có ba vị ma quân, chia nhau thống lĩnh ba thế lực. Bình thường rất ít khi gặp mặt, mạnh ai nấy làm, chỉ khi xảy ra chuyện uy hiếp đến an nguy Ma giới mới phát ra Tử Ma Lệnh. Lần trước phát Tử Ma Lệnh là ba vạn năm trước, khi Lưu Quang tông xây dựng khu săn ma." Hạo Uyên đáp.

"Gần đây Ma giới xảy ra chuyện gì?"

"Hôm qua Võ Thương đến tìm ta muốn *** Tầm Mạch Mạch." Hạo Uyên nói, "Hắn bảo đó là yêu cầu từ tông chủ Lưu Quang tông, nhưng ta cự tuyệt nên hắn đã bỏ đi. Có vẻ như biết mình không đánh lại ta nên muốn liên kết với Nguyên Khôi ma quân để tạo áp lực."

Chúc Ngôn nhíu mày, không ngờ Lưu Quang tông lại có thể thao túng thế lực đứng đầu Ma giới.

"Tầm Mạch Mạch." Hạo Uyên giơ Tử Ma Lệnh lên và gọi Tầm Mạch Mạch.

"Tiền bối." Tầm Mạch Mạch lập tức quay lại.

"Ngươi tốt nhất nên quay về Linh giới đi."

Nếu chỉ có mình Võ Thương, hắn không ngại, nhưng Tử Ma Lệnh thì khác, hắn không thể vì bảo vệ Tầm Mạch Mạch mà đối đầu với cả Ma giới.

"Võ Thương đã quyết tâm thay Lưu Quang tông *** ngươi, Ma giới không còn là chốn dung thân cho ngươi."

Đồ Thanh nghe vậy, lòng nóng như lửa đốt.

[Không được, không thể để Mạch Mạch trở về một mình.]

Hạo Uyên, biết Tầm Mạch Mạch không thể nghe lời Đồ Thanh, bèn làm lơ như không nghe thấy gì.

"Hạo Uyên tiền bối." Trên mặt Tầm Mạch Mạch không chút lo lắng, bình tĩnh đáp: "Võ Thương ma quân giúp Lưu Quang tông vì họ đã hứa sẽ dựng truyền tống trận từ Ma giới đến Linh giới, hỗ trợ các ngươi tu luyện."

"Ngươi biết rồi thì cũng hiểu được. Ta không thể phi thăng nên không bận tâm chuyện truyền tống trận, nhưng những ma tu khác thì không. Để đột phá bình cảnh, họ sẽ bất chấp tất cả, giống như ba vạn năm trước khi linh tu xâm nhập Ma giới."

Ngày đó, chỉ vài người Linh giới tiến vào Ma giới, đối mặt với toàn bộ ma tu chẳng khác gì dê vào chuồng sói, cơ hồ tất cả đều bỏ mạng ở đây. Nhưng dù vậy, linh tu vẫn không ngừng tiến vào Ma giới, cho thấy khát vọng của tu sĩ với chứng đạo phi thăng, dù chết cũng không từ bỏ.

"Hạo Uyên tiền bối, truyền tống trận này ta cũng có thể dựng." Tầm Mạch Mạch nói thẳng. "Ta đồng ý giúp các ngài tạo một cái."

"Ngươi cũng biết làm?" Hạo Uyên có chút nghi ngờ. Cô nương này mới chỉ đạt đến Phân Thần kỳ, sao có thể hiểu trận pháp cao cấp như truyền tống trận?

"Ta dùng chính truyền tống trận do ta dựng để đến Ma giới."

Cũng đúng, Lưu Quang tông đuổi *** Tầm Mạch Mạch đến tận Ma giới, làm sao có thể cho nàng dùng truyền tống trận của mình.

"Cho nên ngươi muốn ta giúp ngươi?" Hạo Uyên nhận ra Tầm Mạch Mạch không phải vô cớ nhắc đến chuyện này.

"Lần này ta đến còn có một chuyện muốn thương lượng với tiền bối." Tầm Mạch Mạch đáp. "Ta muốn nhờ tiền bối tạo giúp ta một khu săn ma mới."

Hạo Uyên nhíu mày, nhưng tiếp tục lắng nghe.

"Tiền bối, truyền tống trận của ta tuy mới hoàn thành nhưng được xây dựng bởi năm đại tông môn hợp sức. Sau này, ta sẽ công khai phương pháp chế tác lệnh bài, khiến tu sĩ từ khắp nơi sẽ đổ dồn qua truyền tống trận này. Rất nhanh nó sẽ trở thành trận pháp được dùng phổ biến nhất. Nếu lúc này ngài có thể che chở những tu sĩ đó khỏi sự *** của Võ Thương ma quân, sau này khi ngài đến Linh giới, họ chắc chắn sẽ đáp lại, chiếu cố ngài một hai, chẳng phải là vẹn cả đôi đường?"

Chỉ cần Hạo Uyên đồng ý che chở, Võ Thương ma quân sẽ không thể trực tiếp chống lại sự bảo hộ của hắn mà ra tay với các tu sĩ của năm đại tông môn.

"Nghĩ thật chu đáo." Hạo Uyên gật đầu khen ngợi.

Tầm Mạch Mạch nở một nụ cười nhẹ, thực lòng thấy đây là một biện pháp hợp lý.

"Nhưng ngoài ngươi ra, ta không có hứng thú với chuyện này." Hạo Uyên thẳng thừng.

"!" Tầm Mạch Mạch sững người.

"Ta là người sợ phiền phức nhất, cả đời chỉ theo đuổi sự tự tại, không muốn dính vào những chuyện phức tạp."

Nếu Hạo Uyên có dã tâm, thì hắn đã thống nhất Ma giới từ mấy vạn năm trước rồi.

Tầm Mạch Mạch ngàn tính vạn tính cũng không ngờ một trong ba đại ma quân lại mắc bệnh lười biếng, làm nàng bối rối, không biết phải làm sao.

Chúc Ngôn đứng một bên, bỗng nhiên lên tiếng.

"Ngươi muốn trở nên đẹp đẽ không?"

Hạo Uyên quay đầu nhìn lại, đồng tử lấp lánh kích động. "Chẳng lẽ Linh giới có cách giúp ta trở nên đẹp hơn?"

"Ai mà biết được?" Chúc Ngôn nói nhẹ nhàng. "Dù sao Ám Ma ở bên đó, ai cũng lớn lên dễ nhìn."

Chỉ một câu đã đủ làm Hạo Uyên hài lòng.

Kích động, Hạo Uyên vọt tới trước mặt Tầm Mạch Mạch, hối thúc, "Ngươi lập tức xây dựng truyền tống trận cho ta!"

"..."

Tầm Mạch Mạch lặng người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »