Tế Phẩm Phu Nhân

Lượt đọc: 7709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »
Chương 136

❊ ❊ ❊

Vừa tiến vào Ma giới, Thái Sơ Điệp liền xao động, linh khí ào ạt đổ vào đan điền Tầm Mạch Mạch. Linh khí dồn nén khiến nàng như một quả khí cầu căng phồng, có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

"Đi."

Lúc này, Hạo Uyên ma quân xuất hiện bên cạnh Tầm Mạch Mạch, vươn tay túm lấy nàng ném qua một cái khe vừa mở ra trong không gian. Tầm Mạch Mạch bị đẩy một cái liền lọt vào vòng tay quen thuộc.

"Mạch Mạch." Đồ Thanh ôm nàng lo lắng, "Linh lực của nàng xảy ra chuyện gì, sao lại cuồn cuộn như vậy?"

"Nguyên lai ngươi cũng là mặt dạ xoa, không đẹp hơn ta chỗ nào."

Hạo Uyên ma quân lần đầu thấy hình người của Đồ Thanh, nhìn gương mặt sau khi hắn biến hóa, lại nảy sinh cảm giác thân thiết. Như thế này mới đúng là tộc Ám ma của họ. Tuy rằng Chúc Ngôn đã sớm nói Ám ma sau khi hóa hình cần linh lực tế phẩm để tinh lọc ma văn mới dễ nhìn hơn. Nhưng vì Chúc Ngôn vốn dễ nhìn nên Hạo Uyên tưởng rằng lúc hắn hóa hình đã không xấu.

Nghĩ rằng chẳng qua vì bọn họ lớn lên ở Linh giới nên trời sinh đã ưa nhìn, giờ thấy Đồ Thanh, lòng hắn liền cân bằng trở lại.

Đồ Thanh lúc này không có tâm tình để ý Hạo Uyên đánh giá diện mạo của mình, Tầm Mạch Mạch trong vòng tay hắn nóng bỏng như một quả cầu lửa, cả khuôn mặt đẫm mồ hôi, đau đớn đến không nói được thành lời.

"Đừng sợ, ta sẽ kích hoạt khế ước, giúp nàng dẫn linh khí ra ngoài."

Đồ Thanh đưa ngón tay điểm lên mi tâm Tầm Mạch Mạch, trích xuất một giọt tinh huyết. Linh Lung thạch được nàng giấu trong cổ áo liền tự động bay ra hấp thu. Một trận hồng quang lóe lên, khế ước được tái kích hoạt.

Không dám chậm trễ, Đồ Thanh nắm lấy tay Tầm Mạch Mạch điên cuồng hấp thu linh khí. Trong chốc lát, linh khí trong đan điền như mãnh thú xổng chuồng, trào dâng mãnh liệt, trong khi ma khí trên người Đồ Thanh không ngừng tản ra không khí như sương mù.

Khi hắn càng hấp thu linh khí, ma khí phát tán càng nhiều, hơi thở cũng ngày càng cường đại. Từ luyện khí, trúc cơ, kết đan đến nguyên anh, phân thần kỳ, người khác cần hàng nghìn năm, hắn chỉ hoàn thành trong một ngày.

Mà ma văn trên gương mặt hắn sau khi tiến vào nguyên anh kỳ cũng dần phai nhạt. Ban đầu là các đường nét nhạt đi, sau đó các vết nông biến mất, rồi những vết sâu cũng mờ dần, để lộ gương mặt bạch ngọc không tì vết.

"Ta đi!" Hạo Uyên bàng quan quan sát, bị cảnh này chấn động đến trừng lớn ánh mắt, tiến lại gần sờ thử.

Bị một nam nhân xấu xí sờ mặt, bất kể là ai cũng không thể nhịn. Nhưng Đồ Thanh đang trong quá trình phụng dưỡng linh lực, lại ôm Tầm Mạch Mạch, căn bản không thể tránh được, chỉ có thể trừng mắt ghét bỏ.

"Bỏ ra, đừng làm chuyện ghê tởm." Đồ Thanh mắng.

"Thật sự không còn ma văn, làn da mịn màng, không hề thô ráp, sờ lên nhẵn bóng như trứng gà."

Hạo Uyên ma quân chìm đắm trong cảm giác mềm mịn của làn da, không nỡ buông tay.

"Đây thật sự là làn da của tộc Ám ma?"

"Ngươi đủ rồi, ghê tởm chết đi được."

Đồ Thanh không muốn kinh động đến Tầm Mạch Mạch, cố ngửa đầu ra sau, ý đồ né tránh sự đụng chạm của Hạo Uyên.

"Nửa gương mặt còn lại của ngươi thì sao? Sao vẫn còn ma văn? Với lại khi ma văn biến mất, ánh mắt ngươi cũng lớn hơn."

Hạo Uyên thấy Đồ Thanh phản ứng liền giữ chặt đầu hắn không cho động đậy.

"Ngươi!" Đồ Thanh vừa tức vừa bất lực, chỉ muốn hóa thành móng vuốt mà cào.

"Tinh lọc cho tử tế đi, mặc kệ ta." Hạo Uyên ma quân trách móc, "Ta không cẩn thận quan sát, sau này làm sao chỉnh dung."

"..."

Đồ Thanh biết lúc này không thể làm gì khác, chỉ đành nén giận, nhắm mắt chuyên tâm hấp thu linh khí. Qua nửa ngày, tu vi của hắn từ phân thần kỳ đột phá lên xuất khiếu kỳ. Ma khí trong cơ thể cũng dần ổn định, không tản ra nữa mà trở lại bình thường, trực tiếp truyền vào cơ thể Tầm Mạch Mạch, lấy ma khí của hắn bù đắp cho linh lực nàng tiêu hao.

Ma khí nhập thể, Tầm Mạch Mạch cảm nhận được cái lạnh băng hàn đã lâu không gặp, hơn nữa tu vi Đồ Thanh giờ đã là xuất khiếu kỳ, nên ma khí truyền sang mạnh mẽ hơn trước rất nhiều. Ngoại trừ bàn tay được Đồ Thanh nắm lấy, toàn thân nàng bị ma khí đông cứng thành một lớp băng mỏng bao phủ.

"Sao ngươi lại trực tiếp độ ma khí vào cơ thể nha đầu kia? Không sợ nàng tẩu hỏa nhập ma à?" Hạo Uyên kinh ngạc hỏi khi chứng kiến hành động của Đồ Thanh.

Đồ Thanh không trả lời, vẫn tiếp tục duy trì việc dẫn dắt linh lực.

Một lát sau.

"Ồ? Ma khí lại bị chuyển hóa thành linh lực, nha đầu kia tu luyện công pháp gì vậy?" Là Ám ma độc đinh ở Ma giới, không có truyền thừa, Hạo Uyên không khỏi ngạc nhiên.

Lại một lát sau.

"Ta hiểu rồi, đây là tác dụng của khế ước tế phẩm. Độ ma khí vào cơ thể tế phẩm, linh lực được hấp thu sẽ được ma khí bổ sung, từ đó có thể tinh lọc ma văn của Ám ma mà vẫn bảo toàn tu vi cho tế phẩm." Hạo Uyên ma quân vỡ lẽ, "Ta cũng phải tìm một linh tu Đại Thừa kỳ rồi. Dù hơi khó, nhưng đáng để thử."

Ở cả Linh giới lẫn Ma giới, phàm là những người tu vi cao thâm, đều là quái vật sống hàng vạn năm, tính khí kiêu ngạo, chẳng dễ để tạo mối quan hệ thân thiết. Bản thân hắn cũng ỷ vào tu vi cao, muốn gây sự với ai thì gây, nói chung, tu sĩ Đại Thừa kỳ tính khí không tốt là mấy.

Hơn nữa, hắn nhận ra quá trình tinh lọc ma văn và trở nên dễ nhìn là điều cần thiết. Đồ Thanh và Tầm Mạch Mạch lại ăn ý mười phần, hoàn toàn tín nhiệm lẫn nhau. Điều này cho thấy tế phẩm hắn cần tìm không chỉ cần tu vi cao mà còn phải có niềm tin tuyệt đối vào hắn.

Khó đấy. Hay là bắt một tiểu oa nhi rồi dưỡng vài nghìn năm?

Ngay khi Hạo Uyên còn đang tính toán kế hoạch tìm tế phẩm tương lai, Đồ Thanh cuối cùng mở mắt.

Đôi đồng tử ánh lên chút hồng quang nhạt rồi dần trong suốt, chỉ còn lại màu đen sáng long lanh như lưu ly. Ma văn trên mặt hoàn toàn biến mất, để lộ dung nhan tuấn mỹ, góc cạnh rõ ràng như được chạm khắc, ánh mắt thêm sinh động, cuốn hút.

"Ngươi trưởng thành không kém gì Chúc Ngôn." Hạo Uyên bình luận.

"..."

Đồ Thanh không cảm thấy vui vẻ gì với lời khen đó, ngược lại, có phần tức giận.

Bỏ qua Hạo Uyên, Đồ Thanh tập trung kiểm tra tình trạng của Tầm Mạch Mạch. Dù lần này hắn độ qua rất nhiều ma khí, Thái Sơ Điệp đã giúp nàng chuyển hóa, nhưng nơi này là Ma giới, tốc độ chuyển hóa chậm hơn nhiều so với Linh giới, nên Tầm Mạch Mạch phải duy trì trạng thái này thêm vài canh giờ.

"Nàng chỉ mới rời đi một thời gian ngắn mà đã tiến giai đến xuất khiếu kỳ." Đồ Thanh vuốt ve lớp băng bao phủ gương mặt Tầm Mạch Mạch đầy thương tiếc.

Trừ những người có công pháp đặc biệt, tu luyện trùng tu, thì việc đột phá nhanh như vậy là điều hiếm thấy.

"Trước đó nàng bị hút vào Càn Khôn Lưỡng Nghi trận, chắc hẳn đã có cơ duyên trong đó." Hạo Uyên đáp.

"Bị hút vào Càn Khôn Lưỡng Nghi trận? Khi nào?" Đồ Thanh đột nhiên quay đầu hỏi.

"Không lâu trước, lúc nàng giúp Ma giới dựng xong truyền tống trận."

"Tại sao ngươi không nói sớm với ta?" Đồ Thanh vội la lên, có vẻ như Hạo Uyên đã biết chuyện này từ trước.

"Ngươi gào cái gì? Trên người nàng không phải có Linh Lung thạch của ngươi sao? Nếu có nguy hiểm, ngươi không cảm nhận được à?" Hạo Uyên thản nhiên đáp.

"Ta..." Đồ Thanh nghẹn lời, quả thật trên người Tầm Mạch Mạch có Linh Lung thạch của hắn, nhưng cảm giác của hắn bị trận pháp Càn Khôn Lưỡng Nghi che chắn. Chỉ khi nào nàng gặp nguy hiểm tính mạng, hắn mới có thể cảm nhận được.

Mà nếu nàng thật sự lâm vào nguy cơ, hắn liệu có cách nào giúp? Hiến tế lực đã dùng rồi, phương pháp cứu Mạch Mạch ở Lưu Quang Tông cũng không thể thực hiện lại.

Không thể trách Hạo Uyên, vì hắn nói đúng, đây là thê tử của hắn, tế phẩm của hắn. Nếu không bảo vệ được, đó là do bản thân hắn vô năng, chẳng có mặt mũi gì để trách người khác.

"Dù sao nàng còn chưa tỉnh, không bằng ngươi chia sẻ tâm đắc tinh lọc ma văn cho ta đi? Để lần tới ta có thể tranh thủ biến đẹp chút." Đôi mắt Hạo Uyên gần như dán lên mặt Đồ Thanh.

Nhìn khuôn mặt tuấn mĩ trước mắt, vốn xấu xí như mình, giờ đã thành ra thế này. Đây chính là gương mặt hắn sẽ sở hữu sau này.

"Cút!" Đồ Thanh gầm lên.

Khi Tầm Mạch Mạch tỉnh lại, nàng mở mắt thấy ngay một gương mặt tuấn mĩ vô song trước mặt. Đó là khuôn mặt của nam nhân, mặt như quan ngọc, mày kiếm mắt sáng, ánh mắt vừa lạ vừa quen.

"Phu quân?" Tầm Mạch Mạch nhận ra.

"Tỉnh rồi?" Đồ Thanh đặt tay lên tra xét kinh mạch cho nàng, "Có khó chịu ở đâu không? Do ở Ma giới tốc độ chuyển hóa chậm hơn Linh giới, có thể kinh mạch sẽ bị hàn khí làm lạnh đến đau."

"Ta không sao, hiện tại ta cũng là đại năng xuất khiếu kỳ, chút hàn khí chẳng làm gì nổi ta." Tầm Mạch Mạch lắc đầu.

"Đúng, là đại năng." Đồ Thanh đáp, tu vi Tầm Mạch Mạch tăng nhanh khiến hắn chưa kịp thích ứng, vẫn cảm thấy nàng là tiểu tu sĩ Kim Đan kỳ ngày nào.

"Phu quân, hiện tại chàng thật đẹp mắt." Tầm Mạch Mạch nhìn hắn đắm đuối, khen ngợi.

Đẹp đến như vậy, về Dược Lâu chắc chắn sẽ khiến mẫu thân hài lòng.

Đồ Thanh mỉm cười sủng nịnh, định nói gì đó thì Hạo Uyên chen ngang:

"Phải, phải, ngươi thích diện mạo hắn bây giờ đi. Vừa rồi hắn còn gạt ta bảo ngươi thích bộ dạng xấu xí kia của hắn."

"..."

Đồ Thanh.

Có cơ hội nhất định sẽ giết chết ngươi.

"Thích, phu quân thế nào ta đều thích." Tầm Mạch Mạch lập tức bảo vệ phu quân mình.

"Vậy chẳng lẽ trước đây ngươi nói "phu quân, chàng thật xấu"?" Hạo Uyên nhại lại lời nói của nàng, "Không có đi, cho nên ngươi vẫn là thích hắn đẹp thôi."

"..."

Tầm Mạch Mạch.

Rất muốn đánh Hạo Uyên tiền bối, phải làm sao đây!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152
Tiến »