Tàng Ngọc Nạp Châu

Lượt đọc: 7648 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »
Chương 137

❊ ❊ ❊

Nghiêu Thù Đình đâu chỉ lúng túng, nếu như lúc này có một chậu nước ngay trước mắt, nàng chỉ muốn chúi đầu chết chìm cho rồi.

Thực ra thì lúc đầu nàng cũng thành thật ngồi ở phòng ngoài để chờ tẩu tẩu.

Bởi vì lúc nàng đến, mấy nha hoàn ma ma đã kéo nhau đến phòng thu chi để nhận tiền tiêu vặt hàng tháng rồi, lúc mấy người kia trở về, Thái úy và phu nhân vẫn chưa quay lại, trong nhà không người, bọn họ cứ thể ngồi trên xích đu ngoài cửa sổ tự nhiên cười đùa, bàn nhau xem nên lấy tiền tiêu vặt mua thêm một số đồ mới gì.

Một nha hoàn trong số đó nhỏ giọng nói: “Hay là mua một cuốn sách đi, mua cuốn sách trên giá sách trong phòng…’’

Một người khác cười nhạo báng: “Kỹ nữ nhà ngươi, thế mà lại đang tư xuân sao? Cuốn sách kia ngươi có dùng toàn bộ tiền tiêu vặt hàng tháng cũng không thể mua nổi đâu, cái kia chính là một bản xuân cung đồ hiếm có của Nhật Bản đấy, nghe nói các chủ tử trong Hoàng cung cũng phải học những thứ bản lĩnh mới mẻ này để làm vui lòng Hoàng thượng, cũng nghe nói Quảng Tuấn vương cất giấu nhiều nhất, rất nhiều công tử thế gia rất thích chui vào thư phòng của ngài ấy đấy!’’

Nghiêu Thù Đình nghe cái được cái không nhưng cũng có thể hiểu được đại khái, có lẽ cuốn sách không thể cho người khác biết trên giá sách trong nội thất chính là một loại xuân cung đồ.

Nàng là một tiểu thư khuê các cao úy, mặc dù trước kia đã nghe người ta đề cập đến loại sách này, nhưng đến nay vẫn chưa từng thấy tận mắt, hơn nữa những chuyện khó có thể nói thành lời mà thời gian gần đây gặp phải khiến trong lòng nàng cảm thấy vô cùng bối rối.

Cuối cùng ma xui quỷ khiến thế nào mà lại đi vào trong nội thất của phu thê Nhị ca, quả nhiên tìm thấy trên giá sách mấy quyển sách khiến người đỏ mặt.

Tiếp theo chỉ thấy tiếng ù ù không ngừng vang lên bên tai, Nghiêu tiểu thư cứ thể mở to mắt tập trung tinh thần nhìn những câu chuyện tình của nước ngoài trong sách, cho đến khi đột nhiên nghe thấy giọng nói của tẩu tẩu ở sau mình, lúc này mới giật mình hoảng hốt đánh rơi quyển sách xuống mặt đất.

Trong hai người, cuối cùng vẫn là Ngọc Châu phản ứng lại đầu tiên, nàng khẽ mỉm cười, đi lên nhặt cuốn sách nhét vào trong giá sách, sau đó đưa tay búng vào trán Nghiểu Thù Đình đang ngẩn người hoảng hốt: “Yên tâm đi, tẩu sẽ không nói cho ca ca của muội đâu.’’

Thực ra Ngọc Châu cũng không lớn tuổi hơn Nghiêu Thù Đình nhiều lắm, cũng có thể xem như là bạn cùng trang lứa, dĩ nhiên không có cảm giác uy nghiêm giống như Nghiêu Mộ Dã cách nàng nhiều tuổi.

Nghiêu Thù Đình thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn chưa yên tâm hỏi: “Tẩu thực sự không nói?’’

Ngọc Châu mỉm cười kéo tay nàng đi đến bàn trà nhỏ bên cạnh, trêu ghẹo nói: “Nếu như muội còn không tin tẩu nữa, vậy tẩu cũng không đảm bảo đâu! Hơn nữa chuyện này cũng không có gì to tác, sớm muộn gì lúc muội xuất giá cũng phải xem, cứ coi như bây giờ xem sớm hơn một chút đi.’’

Nghe những lời hơi hợt không quan tâm của Ngọc Châu, cuối cùng Nghiêu Thù Đình cũng có thể thoát khỏi cảm giác hoang mamg sắp bị hù chết.’’

Từ nhỏ nàng đã không có tỷ muội thân thiết nào, tuổi tác của Đại ca có thể sánh với bậc thúc bá của mình, lại sớm thành gia lập thất ở riêng, còn Nhị ca càng không phải là người có thể thân thiết, bây giờ có người tẩu tẩu này, rốt cuộc cũng có thể tán gẫu một cách thoải mái.

“Tẩu tẩu… Vậy tẩu nói xem, tại sao nữ nhân có thể mang thai?’’

Ngọc Châu không ngờ rằng Nghiêu Thù Đình vừa mở tỉnh táo lại đã hỏi một vấn đề sắc bén như thế này, nhất thời không biết phảu nên trả lời như thế nào: “Muội đã xem những bức tranh trong sách kia rồi đúng không? Cứ làm theo như vậy thì sẽ mang thai.’’

Nghiêu Thù Đình khẽ khá miệng, khuôn mặt trắng bệch, Ngọc Châu nói gì, nàng cũng không trả lời.

Ngọc Châu nhìn thấy vẻ mặt khác lạ này của nàng, trong lòng lộp bộp một tiếng, lập tức hỏi: “Sao vậy? Muội và Bạch thất công tử….?’’

Nghiêu Thù Đình cũng biết phản ứng của mình không đúng, vội vàng lắc đầu nói: “Không phải… Muội không có cùng với hắn….

Tẩu đừng nói bậy bạ!’’

Vừa dứt lời, nàng đã bật người đứng dậy, xoay người bỏ đi.’’

Tâm tư thất thường của người thiếu nữ thật khó đoán, nhưng sau khi tỉ mỉ nhớ lại, lúc trước Thái úy đã từng cho người tra hỏi chuyện này kỹ càng rồi, nếu như hai người kia thực sự xảy ra chuyện gì, sợ rằng hắn chính là người đầu tiên biết được, hơn nữa sau Nghiêu Thù Đình và Bạch thất công tử đã tách ra rất lâu rồi, hẳn là sẽ không có thêm chuyện gì phía sau đâu.

Đúng lúc này, giờ cơm tối đã đến, mấy nha hoàn lần lượt mang thức ăn lên đặt trên bàn cơm, Ngọc Châu liền bảo Giác Nhi đi gọi Thái úy đến dùng cơm.

Nhưng Giác Nhi lại dây dưa nói: “Nô tỳ còn có một chiếc áo nhỏ cần phải sửa lại cổ áo, Lục tiểu thư, người gọi Hoàn Thúy đi đi.’’

Không hiểu tại sao bây giờ Giác Nhi nhìn thấy Thái úy đều sợ hãi, có thể né tránh lúc nào thì cố gắng né tránh.

Ngọc Châu lắc đầu một cái, lại bảo Hoàn Thúy đi mời Thái úy đến dùng cơm.

Sau đó nàng xoay người lại, tựa như đang suy nghĩ điều gì đó nói với Giác Nhi: “Mấy ngày nay ta đã tìm cho em mấy tiểu nhị trung thực biết điều của mấy cửa hàng trong kinh thành rồi, ngay mai em không phải làm gì hết, mặc quần áo đẹp một chút, rồi ta sẽ bảo chưỡng quỷ dẫn em đi gặp một hai người được không?’’

Giác Nhi nghe những lời này, đột nhiên ngẩng đầu lên nói: “Lục tiểu thư, người bảo em thành thân… Người không muốn em nữa sao?’’

Ngọc Châu sờ sờ đầu nàng, nói: “Chuyện này thì có gì mà phải ngạc nhiên, chẳng lẽ em định làm một cô nương lỡ thì cả đời sao? Về đồ cười thì em không cần phải lo lắng, ta sẽ chuẩn bị cho em thật tốt.’’

Nhưng trong lòng Giác Nhi vẫn cảm thấy vô cùng chua xót, nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, nếu như người tìm được một nhà tốt, Giác Nhi sẽ tự cầu xin người rời đi, tuyệt đối không dám liên tụy người.

Nhưng bây giờ người lại gả vào một hào môn thế gia, cái giếng sâu không thấy đáy trong phủ kia không biết đã dìm chết biết bao nhiêu oan hồn, nếu như em gả đi, không phải bên cạnh người sẽ không có ai thân thiết sao? Em… Em không gả.’’

Bởi vì Ngọc Châu xưa nay luôn xem Giác Nhi là muội muội của mình nên ngày thường chưa bao giờ to tiếng nặng lời với nàng, nhưng bây giờ lại hiếm khi nghiêm mặt nói: “Không gả cũng phải gả, chẳng lẽ em muốn cãi lời ta?’’

Hốc mắt Giác Nhi đỏ bừng, nổi giận nói: “Nếu như muốn em gả, thì xin tiểu thư giúp em tìm một nhà thật tốt, bây giờ em cũng được xem như đã nhìn thấy sự đời, em không muốn lấy một tiểu nhị làm phu quân, xin tiểu thư làm chủ, tim cho em một nhà làm quan chức, nếu không Giác Nhi thà chết cũng không gả.’’

Vừa vứt lời, nàng đã xoay người nghẹn ngào ôm áo nhỏ chạy đến sương phòng.

Ngọc Châu lắc đầu, bất đắc dĩ thở dài một cái, chuyện Thái úy dọa Giác Nhi hôm đó, nàng cũng láng máng biết một chút, nhưng lại không tiện tim hắn nói chuyện.

Suy cho cùng, dù sao Nghiêu gia cũng là một danh gia vọng tộc, mặc dù nàng ở trong khuê phòng tinh tinh lang tang, nhưng lúc ra khỏi cửa phòng lại là người thủ đoạn mạnh mẽ, máu lạnh lạm quyền.

Giác Nhi là một nha hoàn cùng nàng lớn lên trong một trạch viện nho nhỏ, hoàn toàn không được giáo dưỡng những quy củ chuẩn mực, chuyện này không phải chốc lát có thể dạy hiểu được.

Cho nên mặc dù trong lòng Ngọc Châu cảm thấy không nỡ cũng phải dằn lòng mà gả Giác Nhi ra ngoài trước.

Nhưng tiểu nha đầu này lại bày ra một vấn đề nan giải như thế này, một nha hoàn Hầu phủ lại muốn gả cho quan gia…

Ngọc Châu đột nhiên động lòng, lâm vào trầm tư...

Không lâu sau, bên ngoài sân viện vang lên tiếng guốc gỗ va chạm với với đât đá, Thái úy đã trở lại.

Ngọc Châu nhanh chóng đứng lên tự mình múc nước hầu hạ Thái úy rửa tay, lại thay hắn múc một chén súp khai vị nóng chua cay ngon miệng.

Vì thói quen của nữ chủ chân mới, trong phòng ăn không có những nha hoàn đứng hầu hạ xung quanh, chỉ có hai người dưới ánh nến và mấy đĩa thức ăn thanh đạnh trên chiếc bàn nhỏ.

Thái úy nhấp một hớp nước chua cay, nhìn Ngọc Châu gỡ một miếng thịt cá, tỉ mỉ lựa xương rồi bỏ vào trong chén hắn, sau đó với thản nhiên uống bát súp của mình.

Người xưa đã nói: Thế gia không phù hợp với những thứ dân, quả nhiên không sai.

Trong cuộc sống thường ngày, nữ nhân này vẫn thích không khí như một gia đình nhỏ, không thích nhiêu nha hoàn ma ma đi theo hầu hạ, cũng không thích bị người khác nhìn chằm chằm trong lúc ăn cơm.

Mặc dù trước kia hắn cũng thường hay đến khuê phòng, nhưng cũng chỉ trong một thời gian ngắn che đậy tai mắt trong phủ, nhưng bây giờ hai người đã trở thành phu thê sớm chiều sống chung một phòng, lúc này mới phạt hiện thói quen của hai người đúng là một trời một vực.

Nhưng bây giờ nàng đã giống như một con cá mắc trong lưới tới tay hắn, hương thơm trong miệng say đắm đến choáng váng, cuối cùng chỉ có thể thỏa hiệp theo thói quen của nàng.

Nhưng không thể phủ nhận, cuộc sống sinh hoạt thường ngày của phu thê bình thường như thế này quả thực vẫn làm say mê lòng người.

Thái úy từ trước đến giờ không thích ăn cá, lúc này lại bảo Ngọc Châu giúp hắn chọn cá, sau đó dùng ngón tay ngọc ngà thon dài gỡ xương cá rồi bỏ vào trong miệng, cuối cùng còn phải mút mát ngón tay xinh đẹp kia một cái, thực sự rất tươi ngon.

Ngọc Châu cảm thấy Thái úy càng ngày càng sống thụt lùi, càng lúc càng giống như một đứa trẻ không đứng đắn ăn cơm.

Nhưng hôm nay nàng lại có chuyện muốn thương lượng với hắn, không thể làm gì khác hơn là kiềm chế sự tức giận của mình mà chiều chuộng đứa trẻ to xác này.

Đợi đến khi cơm nước xong xuôi rồi súc miệng rửa mặt.

Nghiêu Mộ Dã ôm Ngọc Châu vào nội thất, còn chưa đã thèm muốn đi đến cuốn sách xuân cung đồ mới trên giá sách.

Ngọc Châu vội vàng duỗi tay ôm mặt hắn nói: “Ngày ngày chỉ biết chui vào màn giường, chàng đã không nói chuyện nghiêm túc bao lâu rồi?’’

Thái úy hôn lên đôi môi anh đào của nàng nói: “Nàng để cho ta xuyên thấu nàng, nếu nàng còn có sức, chúng ta nói chuyện nghiêm túc được không?’’

Nhưng Ngọc Châu lại biết rõ sức mạnh trước trận chiến của vị Nghiêu tướng quân trước mắt nàng này, nếu như để mặc hắn làm đến khi tận hứng, sợ rằng ngay cả sức lực để tiểu đêm của mình cũng không có chứ đừng nói gì đến chuyện nói chuyện nghiêm túc.

Phải biết rằng nàng thường xuyên mềm nhũn nằm trên giường một ngày một đêm cũng là vì nguyên nhân này.

Nghĩ đến đây, nàng vội vàng đưa tay giữ lấy vạt áo của mình.

Nghiêu Mộ Dã là một người biết nghe lời, thấy nương tử không giúp hắn cởi áo, phải thì hắn tự cởi vậy.

Ngoài chiếc áo choàng rộng, hắn còn không mặc áo lót bên trong, để lộ đường cong với những cơ bắp rắn chắc cuồn cuồn.

TrƯỚC khi ở bên cạnh Nghiêu Mộ Dã, Ngọc Châu chưa từng nhìn thấy cơ thể của những nam nhân khác, nếu nói một cách chính xác, phu quân trước cũng miễn cưỡng được xem như là một người, dẫu sao thì sớm chiều ở chung, nàng đã từng nhìn thấy cảnh tượng hắn mặc quần áo rộng thùng thình sau khi tắm, nhưng Vương Cổn là một mỹ nam gầy gò mảnh khảnh, nhìn vào chỉ cảm thấy vô hại ngây ngô mà thôi.

Đâu giống như vóc dáng trước mặt nàng này, mỗi một bắp thịt nhấp nhô lên xuống đều khiến người ta có cảm giác xâm xức và áp bức mạnh mẽ.

Ngọc Châu biết rõ đợi đến khi hắn cởi tất cả quần áo trên người xuống, sẽ giống như một ngọn núi lửa phun trào không gì có thể ngăn cản được, nàng nhanh chóng duỗi đầu ngón chân khẩy khẩy cái rốn trên cơ bụng rắn chắc.

Đây chính là điểm nhạy cảm của Nghiêu Mộ Dã, chỉ thấy đầu ngón chân thon thả chạm vào chỗ đó một cái, gương mặt tuấn tú của Nghiêu Mộ Dã bỗng nhiên nhăn lại, sau đó không thể nhịn dược che bụng bật cười thành tiếng: “Viên… Viên Ngọc Châu, nàng đang tự mình tìm cái chết đúng không?’’

Mới chỉ đêm hôm trước thôi, nữ nhân này đã phát hiện ra vùng da dễ ngứa của hắn, lần này có thể coi như là nắm thóp được điểm yếu của hắn rồi, nếu như không làm theo ý muốn của nàng, hắn sẽ như thế này, bị trúng chiêu của nàng cười đến mức không thể kiềm chế được.

Ngôn Tình, Cung Đấu, Hài Hước, Sủng
Nguồn: Cung Quảng Hằng
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205
Tiến »