Ta Vì Biểu Thúc Họa Tân Trang

Lượt đọc: 10012 | 2 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »
Chương 82

❊ ❊ ❊

Lúc được Từ Tiềm ôm lên xe ngựa, A Ngư đã bình tĩnh hơn rất nhiều.

Từ Tiềm cảm nhận được, lúc này mới trầm giọng hỏi nàng: "Bành Trung từng ức hiếp nàng?"

Sau khi gặp Bành Trung, ngoại trừ suy đoán này, Từ Tiềm không thể tưởng tượng được nguyên nhân nào khác khiến tiểu thê tử kinh hoàng thất lễ đến vậy.

Lúc này A Ngư tựa vào lòng hắn, theo bản năng mà nắm chặt lấy tay.

Toàn bộ chuyện này liên quan đến sinh tử của Hầu phủ, mà còn liên quan đến Kiến Nguyên Đế, dù A Ngư có tin tưởng Từ Tiềm cỡ nào cũng không thể nói toàn bộ cho hắn biết.

Nếu chỉ là chuyện của một mình A Ngư, nàng sẽ nói cho Từ Tiềm biết.

Nàng lắc đầu, ánh mắt không dám nhìn thẳng Từ Tiềm: "Không có."

Sao Từ Tiềm tin được chứ?

"Vậy tại sao nàng nhìn thấy hắn thì sẽ sợ như vậy?" Nâng cằm tiểu thê tử lên, Từ Tiềm không cho nàng từ chối mà hỏi. Nếu Bành Trung từng ức hiếp nàng, Từ Tiềm tuyệt đối sẽ không tha thứ cho Bành Trung.

Trong lúc này A Ngư không tìm được bất cứ cái cớ nào để giải thích toàn bộ chuyện đêm nay, không thể nói sự thật, nếu như bây giờ thừa nhận Bành Trung từng khi dễ nàng, lỡ như Từ Tiềm vì nàng mà ra tay đối phó với Bành Trung, ảnh hưởng đến đại cục thì sao giờ?

Kiếp trước Bành Trung tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ phản bội phụ thân và huynh trưởng, sau lưng Bành Trung chắc chắn có âm mưu, nếu bây giờ Bành Trung bởi vì nàng mà bị Từ Tiềm điều đi nơi khác, vậy chủ mưu sau sắp xếp quân cờ khác vào bên cạnh phụ thân và huynh trưởng. Nếu thật sự như vậy, A Ngư sẽ mất đi lợi thế biết trước sự việc do được trọng sinh.

Cho nên, A Ngư không thể để Từ Tiềm nghi ngờ nhân phẩm Bành Trung.

Bây giờ nên làm gì đây?

Đối diện với ánh mắt càng lúc càng lạnh của Từ Tiềm, A Ngư đột nhiên nhanh trí, chợt ngồi thẳng lưng, hôn vào cổ Từ Tiềm một cái.

Từ Tiềm:....

A Ngư hôn một cái xong, thành công khiến Từ Tiềm buông tay ra, nàng lập tức ngồi vào góc xe ngựa, xoa tay nói: "Ngũ gia, hắn thật sự không khi dễ thiếp, thiếp sợ hắn là vì trước đây Nhị tỷ tỷ từng nói cho thiếp biết, nói rằng Bành Trung từng ăn thịt người trên chiến trường, lâu rồi ta vẫn chưa thấy qua Bành Trung, đêm nay đột nhiên gặp mặt, ta lập tức nổi lên sự sợ hãi trước đây đối với hắn."

Nói xong, A Ngư cố ý run rẩy cả người.

Từ Tiềm nhíu mày: "Sao Nhị cô nương lại nói việc này cho nàng nghe?"

A Ngư đâm lao đành phải theo lao, đành tiếp tục vu oan Trắc phi Đông cung Tào Doanh. Nhưng nếu phải tính toán rõ ràng, quả thật trước đây Tào Doanh luôn hù dọa nàng, chẳng qua người Tào Doanh nói xấu là phụ thân, bây giờ A Ngư tạm thời thêm vào một người mà thôi.

Cúi thấp đầu, A Ngư nhỏ giọng giải thích căng thẳng giữa nàng và mẫu thân của Tào Doanh rồi khẽ thở dài: "Đáng tiếc, mãi cho đến khi Ngô di nương bị đuổi ra khỏi Hầu phủ, thiếp mới hiểu được mình bị hai người đó tính kế, tự dưng lại lạnh nhạt phụ thân và huynh trưởng mười năm trời."

Nhìn dáng vẻ buồn bã của nàng, Từ Tiềm bỗng nhiên nhớ đến lúc Tào gia Tứ cô nương mười tuổi.

Lúc ấy Từ Tiềm chưa từng giao tiếp với A Ngư, nhưng khi A Ngư đến phủ Trấn Quốc Công làm khách, Từ Tiềm đã từng gặp qua nàng, trong trí nhớ của hắn, tiểu cô nương luôn có dáng vẻ sợ hãi yếu ớt mỗi khi gặp mặt, giống như liếc nhìn hắn một cái cũng sẽ bị hắn nghiêm khắc trừng phạt.

Thì ra nguyên nhân nàng nhát gan đều do bị Tào Doanh kể chuyện hù dọa, hèn gì sau khi hiểu lầm được làm sáng tỏ, A Ngư dần dần trở nên cởi mở hơn, dám ngọt ngào mà gọi hắn là Ngũ biểu thúc rồi.

Bởi vì sự thay đổi quá rõ ràng của A Ngư, Từ Tiềm miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích của tiểu thê tử.

Nhưng Từ Tiềm nhìn ra được, chắc chắn tiểu thê tử vẫn có việc giấu hắn, nhưng nàng không tự nguyện nói, Từ Tiềm không muốn ép nàng.

Buổi tối lúc A Ngư ngủ thiếp đi, Từ Tiềm nhìn gương mặt xinh đẹp của tiểu thê tử, lần đầu tiên ý thức được rằng có lẽ nàng cũng không thích hắn, ỷ lại hắn nhiều như hắn đã từng nghĩ.

Nếu thật sự ỷ lại vào hắn, chắc hẳn nàng sẽ không giấu giếm chuyện khiến nàng hoảng sợ lén lút rơi nước mắt.

Từ Tiềm không ép buộc A Ngư, nhưng người tên Bành Trung này, hắn nhớ kỹ.

- --

Qua tháng Giêng, Từ Tiềm như lời đã hứa mà đưa A Ngư về Hầu phủ.

Hắn đã đồng ý với A Ngư để A Ngư ngủ ở lại Hầu phủ ba đêm rồi quay lại đón nàng.

Dùng cơm xong, Từ Tiềm muốn rời khỏi.

A Ngư và mẫu thân cùng nhau tiễn hắn.

A Ngư đã hạ quyết tâm, thừa dịp lần này về nhà sẽ nói tình hình thực tế cho phụ thân nghe, cho nên nàng vô cùng mong chờ Từ Tiềm đi về nhanh nhanh, mong buổi chiều phụ thân từ trong cung về nhà nhanh một chút.

Lúc Từ Tiềm quay đầu chuẩn bị khuyên nhạc mẫu dừng bước, thoáng nhìn thấy ánh mắt vui vẻ, gấp gáp muốn hắn rời khỏi của tiểu thê tử, nhưng nàng vẫn rất lạnh lợi, lúc bị hắn bắt gặp thì lập tức thu lại ánh mắt vui mừng, giả bộ dáng vẻ vô cùng lưu luyến.

Khiến trong lòng Từ Tiềm càng buồn phiền hơn, nàng ở trong phủ Trấn Quốc Công không vui lắm sao, hắn đối xử với nàng không tốt sao, tại sao lại mong hắn rời khỏi như vậy?

"Nhạc mẫu xin dừng bước."

Tầm mắt dời qua gương mặt của Giang thị, Từ Tiềm rũ mắt xuống, cung kính nói.

Giang thị vô cùng hài lòng về nữ tế này, cười nói: "Buổi tối Thủ cũng tới dùng cơm đi, uống chút rượu với nhạc phụ con, xem như bổ sung bữa tiệc giữa tháng Giêng."

Đều do cặp đôi Từ Diễn và Dung Hoa trưởng công chúa hại nàng tiệc tháng Giêng năm nay không thể nhìn thấy nữ nhi và nữ tế.

A Ngư nghe vậy, cắn nhẹ môi dưới, nàng có chuyện lớn muốn nói cho phụ thân nghe, nếu như Từ Tiềm đến đây uống rượu, lại phải làm chậm mất một đêm rồi.

Từ Tiềm thấy được dáng vẻ không chào đón hắn của tiểu thê tử.

"Được nhạc mẫu ưu ái, vậy đêm nay tiểu tế đành làm phiền rồi." Từ Tiềm ấm giọng nói.

Giang thị cong mắt cười: "Được, vậy con đến sớm một chút nha."

Từ Tiềm gật đầu, lại nhìn về phía A Ngư.

A Ngư cười làm lành, cười thật ngọt ngào.

Nhưng Từ Tiềm rất muốn bắt nàng đến xe ngựa, hung hăng mà thẩm vấn nàng vì sao không muốn ở cùng hắn.

"Ta đi trước." Từ Tiềm nhỏ giọng tạm biệt A Ngư, hắn vờ như không có việc gì mà lên xe ngựa.

Chờ, chờ nàng về phủ Trấn Quốc Công, hắn sẽ tính sổ với nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »