Ta Vì Biểu Thúc Họa Tân Trang

Lượt đọc: 9992 | 2 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »
Chương 59

❊ ❊ ❊

Lúc Tào Đình An, Giang thị quay về, A Ngư và Từ Tiềm tự động kéo giãn khoảng cách.

"Mẫu thân, người nên thả đèn rồi." Phát hiện ánh mắt xem xét của phụ thân, A Ngư vội vàng tìm cớ trốn bên cạnh mẫu thân, nhanh trí nói.

Thả đèn là cái cớ để Giang thị đi theo, lúc này đành phải giả vờ mà thả đèn.

A Ngư theo sát mẫu thân, một tấc cũng không rời.

Tào Đình An không có đến đây, Giang thị nhân cơ hội nhỏ giọng hỏi nữ nhi: "Âm thầm trao đổi sao?"

A Ngư đỏ mặt, không phủ nhận.

Vậy là thừa nhận, Giang thị vui mừng không thôi, cuối cùng bà cũng không bị Tào Đình An ức hiếp vô ích rồi.

Trung thu qua rồi, thời tiết dần dần trở nên lạnh giá, những hoạt động xã giao giữa các phủ đã bắt đầu giảm bớt, trừ khi là tiệc mừng thọ, loại tiệc mừng này tất nhiên là một buổi tiệc của nhân vật lớn có danh tiếng.

Cây phong trên núi Hà càng ngày càng đỏ hơn.

Núi Hà nằm ở vùng ngoại ô phía Tây Kinh Thành, cả một vùng núi đều tràn đầy cây Phong, mỗi khi mùa thu đến ngọn núi kia đều giống như có những đám mây có màu xếp chồng lên nhau, đỏ tươi cả một cùng, là nơi du ngoạn tuyệt vời dành cho mọi người, bất kể là quan lại quyền quý hay là dân chúng bình thường, chỉ cần rảnh rỗi có hứng thú thì vào khoảng giữa mùa thu dạo núi Hà một vòng.

Tào Đình An phải đi biên cương một chuyến, trước khi đi còn đảm bảo với Giang thị rằng mùa thu năm sau nhất định sẽ dẫn nàng đi núi Hà.

Giang thị không gấp gáp đi ngắm cảnh, chỉ lưu luyến bịn rịn mà giúp Tào Đình An thu dọn hành lý.

Nam nhân này cho bà một danh phận để dựa vào, tuy đôi khi rất thô lỗ, nóng nảy, nhưng đột nhiên phải xa nhau, Giang thị không nhịn được mà khóc tới nửa đêm, tới nỗi làm ướt một mảng áo ngay ngực của Tào Đình An, bình thường Bình Dương Hầu luôn hung dữ với mọi người, chỉ riêng có nước mắt của Giang thị là ông không chống lại được, bị Giang thị làm xúc động nên ông lập tức đề nghị mang Giang thị đi cùng.

Giang thị lập tức nghĩ tới nữ nhi, nhi tử còn nhỏ, cho nên bà ngừng rơi nước mắt thành công, lắc đầu nói: "Hầu gia đi làm việc quan trọng, thiếp đi theo chỉ thêm phiền phức thôi."

Bà không nỡ xa phu quân, nhưng lại càng không thể xa hài tử được.

Tào Đình An cũng là bị xúc động tạm thời, biết bà không đi được, cũng không thể bỏ rơi bọn nhỏ, nếu Giang thị đã ngừng khóc, ông bắt đầu quý trọng thời khắc ngắn ngủi ban đêm này, ôm Giang thị yêu thương các kiểu.

Sáng sớm hôm sau lúc tiễn đưa, thấy gương mặt lạnh lùng của phụ thân, đôi mắt A Ngư cũng đỏ.

Tào Đình An nhìn bốn đứa bé trước mặt.

Trưởng tử Tào Luyện chững chạc, không cần ông lo lắng, thứ tử Tào Quýnh, ừ, ông đã dặn trưởng tử canh giữ đệ đệ nghiêm ngặt, cũng không có gì cần đặc biệt dặn dò. Hai đứa còn lại, Sí nhi đã có Giang thị, nhũ mẫu chăm sóc, tiểu tử đó mau ăn chóng lớn là được, Tào Đình An chỉ sợ ông xa nhà thời gian dài thì đứa con nhỏ sẽ quên ông, còn A Ngư thì....

Ông đã đi nhưng Từ Tiềm còn ở Kinh Thành!

Lúc đi ra ngoài đường, Tào Đình An âm thầm nói với Giang thị: "Nàng không được nuông chiều nữ nhi cho A Ngư gặp Từ Tiềm, nếu không xem ta xử lý nàng như thế nào."

Chân Giang thị lập tức mềm đi, lập tức gật gật đầu.

Tào Đình An tiếp tục chăm chú nhìn bà một hồi lâu, chắc chắn rằng Giang thị đã biết sợ mới thu hồi ánh mắt.

Sau khi lưu luyến chia tay, Tào Đình An xoay người lên ngựa, bóng dáng hiên ngang mà xuất phát.

Lần này ông đi, Giang thị ủ rũ vài ngày, A Ngư cũng cực kỳ không quen.

Sau đó, nàng lập tức nhận được thiệp mời của Từ Anh, mời A Ngư, Tào Bái cùng nàng đi dạo núi Hà.

Trong thiệp mời cũng không có nói Từ gia có người nào đi cùng Từ Anh không, hoặc người đó là ai.

A Ngư liếc trộm mẫu thân.

Giang thị nhìn về phía nữ nhi.

A Ngư cúi đầu nắm chặt tay.

Giang thị nghĩ thầm, Từ gia chắc chắn sẽ không để một tiểu cô nương như Từ Anh ra cửa một mình ra ngoài du ngoạn, Từ lão thái quân biết A Ngư đã định hôn cùng Từ Tiềm, chắc chắn sẽ không sắp xếp nhóm công tử trẻ tuổi đi cùng các cô nương, nếu như vậy, trọng trách chăm sóc Từ Anh đương nhiên rơi vào người Từ Tiềm.

Giang thị cực kỳ tin tưởng phẩm hạnh của Từ lão thái quân và Từ Tiềm, nhưng sự uy hiếp của Tào Đình An cũng rất có trọng lượng.

Suy nghĩ một hồi, Giang thị nói với nữ nhi: "Khung cảnh cây Phong trên núi Hà là cảnh thu đẹp nhất Kinh Thành, A Ngư nên đi cho biết, kêu Nhị ca đi cùng con đi."

Nàng không để nữ nhi ra ngoài du ngoạn một mình, vậy thì có thể ứng phó với Tào Đình An rồi nhỉ?

Giang thị ôm một chút may mắn mà nghĩ, lập tức phái người mời Nhị công tử Tào Quýnh đến.

Bước chân Tào Quýnh mạnh mẽ uy vũ mà đi đến.

Nhị công tử Hầu phủ mười tám tuổi, thân thể cao lớn, khỏe mạnh cường tráng, đã sớm thu lại tâm tư ăn chơi của tuổi thiếu niên.

Giang thị ôn hoà nói: "Ngày mai Quýnh Nhi có thời gian rảnh không? Nhị biểu cô nương phủ Trấn Quốc Công mời A Ngư, A Bái đi núi Hà chơi, nương thật sự không thể đi được, muốn mời con qua đi chơi cùng các nàng, lỡ nhi xảy ra chuyện gì thì huynh muội các con có thể chăm sóc lẫn nhau."

Kế mẫu xinh đẹp lại dịu dàng, giọng nói nhỏ nhẹ khiến người ra ta không thể từ chối, hơn nữa hắn là ca ca phải có trách nhiệm chăm sóc muội muội, Tào Quýnh sảng khoái nói: "Mẫu thân yên tâm, con có thời gian, để con đi cùng các muội ấy."

Giang thị cực kỳ cảm kích, Thế tử gia, Nhị công tử đều giống Tào Đình An, lạnh như băng, tuy hai huynh đệ đối xử hời hợt với bà nhưng cũng rất khiêm nhường, chưa bao giờ khiến cho bà khó xử.

"Sắp tới mùa Đông rồi, để nương làm cho con cái áo choàng nha?" Giang thị cười nói.

Tào Quýnh biết mẫu thân muốn cảm tạ hắn, cười nói: "Không cần đâu, nếu mẫu thân thật sự muốn cảm tạ con, sau khi xong việc thì chọn giúp con hai nha hoàn xinh đẹp là được."

Nha hoàn thông phòng, Tào Quýnh cực kỳ hâm mộ.

A Ngư ngồi bên cạnh nghe vậy đành phải làm bộ không hiểu, tiếp tục cắn hạt dưa.

Tào Quýnh ăn nói thẳng thắn khiến Giang thị kinh ngạc, ngẩn người rồi bật cười nói: "Được chứ, đến lúc đó nương gọi con qua cho con tự chọn."

Tào Quýnh cực kỳ hài lòng.

Giang thị âm thầm cảm khái, dường như đa số những công tử trong gia đình có công với nước đều được sắp xếp thông phòng từ rất sớm, nhưng nghe nói nề nếp gia tộc Từ gia cực kỳ nghiêm, trước khi thành thân nhóm công tử không được nạp thông phòng hoặc di nương, sau thành thân nếu sau ba năm chính thê không có con thì mới có thể nạp thêm thiếp.

Cho nên mới nói, nữ nhi có thể gả cho Từ Tiềm, thật sự là tốt số.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »