Ta Vì Biểu Thúc Họa Tân Trang

Lượt đọc: 10010 | 2 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »
Chương 78

❊ ❊ ❊

Từ Tiềm, Từ lão thái quân liên hợp tạo áp lực, cuối cùng chân tướng chuyện Từ Diễn bị thương không truyền ra ngoài, người ngoài cũng chỉ biết là do Trấn Quốc Công Từ Diễn lúc cưỡi ngựa vô ý bị trật chân, hơn nữa còn trật chân rất nặng, phải tĩnh dưỡng một hai tháng mới khoẻ lại.

Từ Diễn bị thương ở chỗ đó, dù A Ngư muốn giả vờ hỏi thăm sức khỏe của đại bá* trước mặt Từ Tiềm cũng không được, hỏi cũng không thể hỏi, nhưng nàng biết mỗi ngày Từ Tiềm đều đến chính viện thăm ông ấy, sau khi trở về vẻ mặt cũng vô cùng nặng nề, hai người mới thành thân, thế mà ba bốn ngày nay Từ Tiềm cũng chưa chạm vào nàng, A Ngư đoán rằng, thương thế của Từ Diễn vô cùng nghiêm trọng.

(*đại bá: anh chồng)

Mùng mười là ngày nghỉ hưu mộc của Từ Tiềm, buổi sáng A Ngư vẫn đang ngủ say, phu quân bên cạnh bỗng nhiên đè lên người nàng.

A Ngư:....

Chẳng lẽ thương thế của Từ Diễn đã có chuyển biến tốt đẹp?

Tâm trạng A Ngư có hơi phức tạp nhưng mà từng đợt tấn công như lửa của Từ Tiềm tiến tới, A Ngư nhanh chóng vứt Từ Diễn ra sau đầu.

Mặt trời đã lên cao, rốt cuộc Từ Tiềm cũng đã buông tha A Ngư.

A Ngư dựa vào ngực hắn, đỏ mặt giận dữ mà nói: "Đợt lát nữa chàng đi làm việc rồi, bọn nha hoàn sẽ cười nhạo thiếp."

Từ Tiềm tự thấy đuối lý.

Thật ra hắn không quan tâm huynh trưởng đến mức lạnh nhạt tiểu nương tử sau tân hôn, nhưng mà mỗi buổi tối trước khi ngủ lúc mà hắn muốn thân mật với A Ngư, tình trạng thảm thiết của huynh trưởng sẽ hiện ra trước mắt hắn, Từ Tiềm nhất thời không thể khống chế nổi mà phải ngừng công kích, sáng nay khi vẫn còn ngủ mơ màng, cuối cùng hắn cũng không bị bệnh tình của huynh trưởng ảnh hưởng, thành công áp đảo nàng.

Từ Tiềm biết rõ, bản thân hắn đã hoàn toàn vượt qua nỗi ám ảnh này rồi.

"Ăn điểm tâm xong rồi, ta đi dạo cửa hàng cùng với nàng." Vừa hưởng thụ dư vị, Từ Tiềm vừa vuốt tóc tiểu thê tử trong vô thức.

A Ngư kinh ngạc nói: "Đi dạo cửa hàng?"

Từ Tiềm gật đầu.

A Ngư vui thì vui thật, nhưng mà...

"Đại ca vẫn còn đang bệnh, chúng ta đi dạo cửa hàng có phải không thích hợp không?" A Ngư lo lắng.

Từ Tiềm: "Đây là ý của mẫu thân, người trong phủ cứ sinh hoạt và đi ra ngoài như thường lệ, người ngoài mới không nghi ngờ."

A Ngư hiểu rõ ngay, vẫn là Lão thái quân suy xét chu toàn mọi việc.

- --

Ngoại trừ Nhị phu nhân khổ sở chịu đựng để giữ bí mật, thì toàn bộ phủ Trấn Quốc Công đã khôi phục sinh hoạt bình thường, nhưng chuyện này tuyệt đối không bao gồm chính viện.

Đương nhiên người đau khổ nhất là Từ Diễn.

Có thể không đề cập tới chuyện gi@o hợp trước mặt ông, hiện tại mỗi lần ông bôi thuốc chính là một lần đau đớn như đang đứng núi đao ngồi chảo dầu, bởi vì mỗi lần đi tiểu đều như là bị tra tấn, cho nên nửa tháng nay nhất định phải kiểm soát nghiêm khắc việc ăn uống. Thể xác và tinh thần đều bị dày vò, sau nửa tháng Từ Diễn đã gầy hẳn vài vòng, Quốc Công gia đã từng cao lớn cường tráng, bây giờ đã xanh xao vàng vọt, nếu như ra ngoài chắc chắn sẽ không có ai nhận ra ông.

Thời kỳ dưỡng bệnh rất gian nan, ngoại trừ Thái y, Từ lão thái quân, Từ Diễn thì không có bất cứ kẻ nào được bước vào cửa phòng của hắn.

Khốn khổ mà dưỡng bệnh hai tháng, rốt cuộc trước đêm tân niên Từ Diễn có vẻ đã không còn gì đáng lo.

Về phần còn có thể gi@o hợp hay không....

Thái y vô cùng có trách nhiệm, buổi sáng sớm khi chắc chắn Từ Diễn có biểu hiện bình thường, ông ấy lại cầm một quyển sách dành cho tân lang xem trước khi thành thân đưa cho Từ Diễn, kêu Từ Diễn tập trung đọc sách. Vẻ mặt Từ Diễn không hề thay đổi mà xem sách trong tay, Thái y ngồi ở kế bên giường nhìn chằm chằm vào chỗ mà ông ấy quan tâm, một lát sau, ông đứng dậy nói: "Chúc mừng Quốc Công gia, thương thế của người đã khỏi hẳn rồi."

Từ Diễn nhẹ nhàng thở ra.

Sau khi Thái y rời khỏi phủ Trấn Quốc Công thì lau mồ hôi một phen. Từ lão thái quân bắt ông giữ bí mật, chắc chắn ông sẽ giữ, một Thái y nho nhỏ như ông sao dám đắc tội Từ gia? Thời gian này Thái y vô cùng lo lắng Từ Diễn sẽ biến thành phế nhân, nếu thật là vậy, cho dù ông là người thứ hai biết được bí mật này, nam nhân đều coi trọng thể diện, vì để bảo vệ thể diện của mình, sao Từ Diễn lại dễ dàng bỏ qua cho một Thái y nhỏ bé như ông chứ?

May mắn, may mà Quốc Công gia tôn quý vẫn còn "lên" được!

Trong phủ Trấn Quốc Công, Từ Diễn vừa khỏi bệnh nặng, liền kêu gã sai vặt kêu nha hoàn thư phòng qua đây.

Cái gì mà càng không thể làm thì lại càng thấy nhớ, bây giờ rốt cuộc đã được bỏ lệnh cấm, Từ Diễn nóng lòng chứng minh bản thân mình vẫn còn rất mạnh mẽ!

Tiểu nha hoàn thư phòng ngoan ngoãn đi đến, đóng cửa lại buông màn lụa xuống, tiểu nha hoàn thông thạo mà nằm bên cạnh Quốc Công gia.

Từ Diễn vẫn như thường ngày, thong thả ung dung mà bắt đầu hưởng dụng.

Hai khắc chung sau, tiểu nha hoàn run rẩy mà bò xuống giường, vừa quỳ vừa dập đầu ở bên giường vừa khóc lóc: "Đều là lỗi của nô tỳ, nô tỳ, tối hôm qua nô tỳ lười biếng không tắm rửa, sáng nay nô tỳ lại ăn tỏi, nô tỳ làm hỏng hứng thú của Quốc Công gia..."

"Cút!"

Trong màn lụa truyền đến tiếng hét nhẫn nhịn của nam nhân, tiểu nha hoàn giật mình một cái, dùng cả tay chân mà bò ra bên ngoài.

"Quay lại."

Ngay lúc mà nàng bò tới cửa, Từ Diễn đột nhiên nói.

Lòng tiểu nha hoàn như rơi xuống vực sâu, nhưng không dám làm trái lệnh của chủ tử, nghe lời, có lẽ còn có một đường sống.

Nàng xoay người bò ngược về, mặt mày xám như tro tàn: "Quốc Công gia còn có gì dặn dò ạ?"

Từ Diễn nhìn bóng dáng bên ngoài, siết chặt nắm đấm, thấp giọng nói: "Đêm nay phải tắm rửa cho sạch."

Tiểu nha hoàn liên tục gật đầu: "Nô tỳ tuân mệnh, nhất định tuân mệnh!"

Từ Diễn nhe răng cười trong im lặng: "Giữ miệng của mình cho tốt, quy củ ở chỗ ta, ta nghĩ ngươi đã nhớ rõ."

Tiểu nha hoàn dập mạnh đầu mà nói: "Nô tỳ nhớ rõ, nô tỳ nhớ rõ, Quốc Công gia yên tâm, nô tỳ tuyệt đối sẽ không nói lung tung dù chỉ nửa chữ!"

Lúc này Từ Diễn mới nói: "Đi đi."

Tiểu nha hoàn giống như được đại xá, vội vàng bò ra ngoài.

Từ Diễn nằm ở đầu giường, nhắm mắt lại, thử tự mình làm.

Nhưng cũng giống như vừa rồi, lúc "muốn" thì vẫn còn tốt, nhưng một khi đụng tới, ông lập tức dừng công kích, rõ ràng là không có gì ảnh hưởng nhưng ông lại giống như bị dầu nóng hất vào, vừa đau lại vừa sợ.

Thử vài lần đều không được, Từ Diễn đột nhiên đập bể thành giường, nghiến răng nghiến lợi mà kêu tên một người!

Dung Hoa!

Dung Hoa!

Ngươi chờ đó!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141
Tiến »