Một vầng hào quang lóe lên, một con linh trùng mình khoác bộ giáp màu đỏ, hình đáng tựa con thằn lằn đầu to xuất hiện trên mặt đất xanh biếc của Hàn Ly Đài.
Nó khẽ động chân hai lần, màu sắc bộ giáp đột ngột biến đổi, hòa lẫn vào màu xanh của mặt đất, khiến người ta khó lòng nhận ra sự tồn tại của nó bằng mắt thường.
Hỏa Long Trùng này không phải do Bặc Tự nuôi dưỡng từ nhỏ. Hắn mua nó từ tay người khác, mà người bán vốn không có ý định xem nó như linh thú truyền thừa để bồi dưỡng, nên việc khống chế linh trùng này không phải bằng Huyết Cấm bá đạo, mà chỉ bằng một hồn bài tiện lợi cho việc giao dịch.
Như vậy, dù là Nguyên Dao cũng có thể thông qua luyện hóa hồn bài để điều khiển Hỏa Long Trùng.
"Quả nhiên là Hỏa Long Trùng cấp ba, có thể thay thế Cực Âm Hỏa Mãng!"
Thanh Dịch cư sĩ vừa nhìn thấy Hỏa Long Trùng, sát ý trong mắt liền giảm đi đáng kể, ngạc nhiên thốt lên.
Linh thú có khả năng chống cự lại Kiền Lam Băng Diễm ở Bạo Loạn Tinh Hải chỉ có ba bốn loại, nay gần như đã tề tựu, trong lòng mọi người không khỏi nảy sinh suy nghĩ: "Chẳng lẽ Hư Thiên Đỉnh vốn đã định sẵn sẽ xuất thế vào hôm nay?".
"Man huynh, ý ngươi thế nào?"
Thanh Dịch cư sĩ thân là tán tu, nhìn rõ tình thế nhất. Lúc này Cực Âm đã trọng thương, việc hai người bọn họ liên thủ chống lại Man Hồ Tử cũng không còn khả thi, hiện tại trên Hàn Ly Đài này, chính là Nguyên Anh trung kỳ Man Hồ Tử định đoạt.
Trên người Man Hồ Tử cũng không còn sát ý. Tu vi của hắn tuy cao thâm, nhưng thọ nguyên chẳng còn bao nhiêu.
Mục đích chủ yếu của hắn khi đến Hư Thiên Điện lần này là hái Thọ Nguyên Quả, mà Bổ Thiên Đan từ Hư Thiên Đinh lại là linh đan diệu được có hiệu quả vượt xa Thọ Nguyên Quả. Bảo vật và thọ nguyên, cái nào nặng cái nào nhẹ, hắn vẫn phân biệt rõ ràng.
Bất quá, lợi lớn trước mắt cũng không khiến Man Hồ Tử mờ mắt. Sau một hồi ánh mắt lóe lên, hắn trầm giọng nói:
"Trước khi đoạt bảo, Man mỗ muốn hỏi hai vị tiểu hữu mục đích tiến vào nội điện này. Việc nội điện rung chuyển cùng dị biến của Băng Diễm vừa rồi, đều là do hai người các ngươi gây ra sao?"
"Ha ha, hai vị tiểu hữu thật bản lĩnh. Chúng ta, những tu sĩ Nguyên Anh, ở trong nội điện này còn phải cẩn thận từng li từng tí, vậy mà các ngươi lại gây ra động tĩnh lớn như vậy, lại còn giữ được mạng sống."
"Nếu không thể cho Man mỗ một lời giải thích hợp lý, Man mỗ thà từ bỏ việc đoạt bảo lần này, cũng phải tiêu diệt các ngươi! Đừng tưởng rằng hai lão ma phía sau các ngươi có thể dọa được ta, Man Hồ Tử!"
“Tiền bối, thực không dám giấu giếm, hai người chúng ta trước đó chỉ phá một đạo cấm chế, vì sao lại khiến nội điện lay động thì chúng ta cũng không biết."
"Về phần dị biến của Băng Diễm, tất cả là do hai món bảo vật trong tay tiểu nữ tử này. Chúng vốn bị Kiền Lam Băng Diễm phong ấn, mà sau khi đoạt bảo, chúng ta liền lập tức bị truyền tống đến đây. Hiển nhiên hai nơi có liên hệ với nhau, việc chúng ta xúc động Kiền Lam Băng Diễm ở đầu kia, đầu này có cảm ứng cũng không có gì kỳ quái."
Nguyên Dao lần này không cần Lạc Hồng nhắc nhở, nhớ lại những chuyện đã qua, bịa ra một lý do nửa thật nửa giả, khiến người ta không tìm ra nửa điểm sơ hở.
"Hừ! Tam Dương và Lục Đạo phái hai người các ngươi tới đây, chỉ vì hai kiện bảo vật đó thôi sao? Nếu không nói thật, đừng trách Man mỗ ra tay ác độc vô tình!"
Tam Dương lão ma và Lục Đạo Cực Thánh đều là những tu sĩ Nguyên Anh kỳ thành danh đã mấy trăm năm. Việc họ đại phí khổ tâm, không tiếc phái dòng chính truyền nhân mạo hiểm, không thể chỉ vì chút vật ngoài thân. Những lão quái vật cấp bậc này chỉ quan tâm đến thọ nguyên và tu vi của chính mình.
Man Hồ Tử có thể cảm đồng thân thụ nên hiểu rõ điều này nhất. Lúc này, trên hai cánh tay thô kệch của hắn hiện lên những vảy kim lớn bằng đồng tiền, sẵn sàng động thủ bất cứ lúc nào.
Tam Dương? Lục Đạo?
Nguyên Dao có chút choáng váng. Vì sao Man Hồ Tử lại nhắc đến hai đại ma đầu này?
Cũng may, Lạc Hồng rõ ngọn ngành, biết rằng ba lão ma này đã nhận nhầm.
Tam Dương lão ma chắc chắn là do Nguyên Dao dẫn ra, vậy thì Lục Đạo Cực Thánh tất nhiên xuất từ hắn.
Sau khi thì thầm hai câu ngắn gọn, Nguyên Dao lấy lại tỉnh thần, lộ ra vẻ chần chừ, chậm rãi lấy ra một chiếc bình đen vân văn từ trong túi trữ vật, làm ra vẻ đau lòng tột độ, nói:
"Tiền bối, hai người chúng ta nguyện dùng vật này để đổi lấy sự che chở của tiền bối."
Bình đen vân văn bay đến cách Man Hồ Tử ba trượng thì bị hắn dừng lại. Thần niệm hắn khẽ động, mở nắp bình, một sợi hắc khí yếu ớt bay ra.
Cảm nhận được khí tức của sợi hắc khí này, Man Hồ Tử vốn còn đang cẩn thận lập tức mở to mắt, vội vàng đậy nắp bình lại, pháp lực trong lòng bàn tay cuồn cuộn, thu nó vào tay.
"Chân Ma Khí!"
Thanh Dịch cư sĩ cố ý lớn tiếng kinh hô. Lần này hắn còn thèm thuồng hơn vừa rồi.
Chân Ma Khí đối với ma tu mà nói có thể so sánh với Bổ Thiên Đan, linh đan diệu dược. Luyện hóa nó không chỉ khiến uy lực ma công tăng mạnh, mà còn có thể giúp tu vi tiến thêm một bước.
Sau khi đạt Nguyên Anh, việc tu vi tinh tiến vô cùng khó khăn, khiến cho bất kỳ thủ đoạn nào có thể giúp tu vi tăng tiến đều khiến tu sĩ Nguyên Anh kỳ liều mạng cướp đoạt.
Việc Thanh Y cư sĩ kinh hô như vậy không phải vì tâm tính hắn không tốt, mà là để Cực Âm phía sau biết, để cùng liên thủ chiếm được một phần lợi ích, không muốn để Man Hồ Tử độc chiếm.
Nhưng Cực Âm lúc này vẫn giữ im lặng, chỉ lo khoanh chân chữa thương, không hề có ý định tranh vào vũng nước đục.
Man Hồ Tử cất kỹ bình nhỏ, trừng mắt nhìn Thanh Y cư sĩ, ngữ khí hiền lành hơn vài phần, nói:
"Hai vị tiểu hữu, chỉ có một bình này thôi sao?"
Nguyên Dao lùi lại một bước, vẻ mặt cảnh giác nói:
"Tiền bối, Chân Ma Khí luyện hóa nhiều cũng không có hiệu quả lớn hơn, một bình là đủ để tiền bối sử dụng."
"Lão tổ nhà ta và Lục Đạo tiền bối cũng chỉ có mỗi người một bình, bình này hiến cho tiền bối vốn là chúng ta lưu lại dùng riêng, xin tiền bối đừng bức bách quá đáng!"
Man Hồ Tử khẽ gật đầu. Những gì Nguyên Dao nói không sai khác so với suy đoán của hắn. Biết được trong tay hai người có Chân Ma Khí, thái độ của hắn đã thay đổi rất lớn.
Man Hồ Tử vốn là lão ma, đối với suy nghĩ của những lão ma khác tất nhiên là hiểu rõ một hai.
Nếu hôm nay hắn chỉ giết hai truyền nhân của Tam Dương và Lục Đạo, hai lão gia hỏa kia chưa chắc sẽ liều mạng với hắn, nhưng nếu hắn giết hai đệ tử mang theo Chân Ma Khí trở về, hai lão gia hỏa kia tuyệt đối sẽ tìm đến tận cửa.
Đã không giết được, chi bằng nghe theo lời cô bé này mà che chở một chút, như vậy có thể kết một thiện duyên với hai lão gia hỏa kia.
Bất quá, trước khi quyết định, Man Hồ Tử vẫn truyền âm cho Huyền Cốt một phen. Hắn từ đầu đến cuối không mấy yên tâm về tia chớp màu xanh lục kia.
Huyền Cốt quả không hổ là lão ma trong những lão ma, lại vẫn thật sự nhận ra tia chớp màu xanh lục, truyền âm cáo tri Man Hồ Tử.
Cả hai không hề hay biết, Hàn Lập, người vẫn luôn im lặng, lặng lẽ di chuyển ra phía sau, lúc này ánh mắt chớp động hai lần.
Không ai biết hai người đã nói gì. Man Hồ Tử nghe xong liền buông bỏ kiêng kỵ, cười ha ha một tiếng, không khách khí chút nào quát vào mặt Cực Âm Tổ Sư đang ngồi chữa thương:
"Cực Âm! Chết chưa! Chưa chết thì mau thúc đẩy con Hỏa Mãng của ngươi, phối hợp với ba vị tiểu hữu này đoạt bảo, kẻo đêm dài lắm mộng!"
Cực Âm quả không hổ là kẻ có thể âm chết Huyền Cốt lão ma, bị Man Hồ Tử quát mắng như vậy cũng không tức giận, thần sắc như thường đứng lên, cho con Hỏa Mãng còn sót lại của hắn ăn viên thuốc, có thể nói là nghe lời vô cùng.
Dưới mắt, quan hệ giữa Cực Âm đang trọng thương và Man Hồ Từ, cũng giống như quan hệ giữa Hàn Lập và Cực Âm lúc trước, đều là bị bức bách vì tính mạng, không thể không làm theo. Thật có thể nói là phong thủy luân chuyển.
Lạc Hồng nằm trên lưng Nguyên Dao. Lúc này, dù bọn họ đã thành công sống sót dưới tay ba lão ma này, nhưng hắn không hề buông lỏng chút nào, bởi vì nguy cơ lớn hơn vẫn còn đang ấp ủ.