Phá cấm này đối với Lạc Hồng mà nói không khó. Hắn vừa đánh ra pháp quyết, vừa tò mò hỏi Nguyên Dao:
"Nguyên cô nương, nói đi, vì sao cô nương đột nhiên muốn hủy tòa truyền tống trận kia? Chắc chắn không phải chỉ vì nhìn nó không vừa mắt đấy chứ?"
Nghe Lạc Hồng nhắc lại chuyện xấu hổ, Nguyên Dao đỏ mặt. Nàng khẽ động thần niệm, Thất Tinh Tiền liền xuất hiện trên bàn tay ngọc ngà.
"Ta vừa thử món cổ bảo lấy được từ Hư Thiên Đỉnh, phát hiện đây là một bộ quẻ tiền, liền bốc một quẻ. Cổ bảo có linh, báo cho ta quẻ tượng là ‘Khảm là nước, đại hung tại nam’. Phía nam chỉ có một tòa truyền tống trận, thế là ta ra tay. Ai ngờ Hàn huynh lại vừa vặn truyền tống tới. Xem ra không thông bói toán chi pháp, chỉ có quẻ tiền cổ bảo cũng vô dụng, tính toán một chút đã sai lệch rồi!"
"Ha ha, đại hung tại nam ư?" Lạc Hồng bật cười.
Hàn lão ma mà không tính là đại hung, thì còn ai xứng? Quẻ bói này chuẩn đấy chứi
Dù cảm thấy việc này rất thú vị, Lạc Hồng vẫn không dám đem chuyện đại hung ra đùa.
"Khảm là nước? Ừm... Xét theo nghĩa đen thì là 'hãm mà hãm, hiểm mà lại hiểm', ý là chúng ta sẽ gặp phải vài đợt kiếp nạn. Cách giải cứu hẳn là nằm trong quẻ tượng, nhưng Lạc mỗ hiểu biết nông cạn, nên không nhìn ra."
Lạc Hồng vận dụng chút kiến thức ít ỏi về trận pháp để giải quẻ, nhưng ngay cả hắn cũng thấy không đáng tin.
Dù sao Hàn lão ma đã đến, giữ lại trận pháp cũng vô dụng. Lạc Hồng tiện tay bắn ra một viên Ám Thanh Tử, đánh vào một tiết điểm của truyền tống trận.
Nhưng đúng lúc này, truyền tống trận lại xảy ra dị biến!
Một vòng huyết quang từ bên ngoài bắt đầu ăn mòn trận pháp, đồng thời tỏa ra một lớp ánh sáng, chặn lại viên Ám Thanh Tử của Lạc Hồng.
"Ma đầu!"
"Huyết luyện thần quang!"
Động tĩnh này khiến Nguyên Dao và Hàn Lập cùng kinh hô khi nhận ra huyết quang.
Sắc mặt Lạc Hồng lập tức trầm xuống, đột ngột tăng tốc độ phá cấm.
...
Nửa canh giờ trước, Man Hồ Tử vừa đánh vừa trốn từ tầng thứ năm của Hư Thiên Đỉnh xuống tầng thứ hai. Hắn có thể đi nhanh hơn lúc đến là nhờ cố ý chọn những con đường không có khôi lỗi thủ vệ.
Man Hồ Tử tuy là người có tu vi cao nhất ở đây, nhưng bị năm Nguyên Anh tu sĩ thay nhau dùng bí thuật thần thông công kích, hắn cũng cảm thấy không chịu nổi. Lớp kim lân phòng ngự kinh người trên người hắn đã xuất hiện vài vết nứt.
"Man Hồ Tử, ngươi trốn không thoát đâu! Sao không dừng lại, chúng ta thương lượng chia nhau viên đan dược kia?"
Vạn Thiên Minh nắm chặt viên Thiên La Chân Lôi cuối cùng, đuổi theo không bỏ. Thấy Man Hồ Tử có vẻ sắp không chống đỡ nổi, hắn lập tức lên tiếng lung lay ý chí đối phương.
"Phì! Vạn Thiên Minh, ngươi đồ ngụy quân tử! Chia nhau Bổ Thiên Đan ư? Man gia ta thấy ngươi muốn chia nhau cái mạng của ta thì có!"
Man Hồ Tử hùng hổ đáp trả, trong đầu điên cuồng tìm kế thoát thân.
Lão nông áo đen đã lâu không ra tay. Bị Man Hồ Tử ám toán, lão hận hắn vô cùng, nín nhịn hồi lâu cuối cùng cũng thi triển thần thông đã chuẩn bị.
Một vòng lục quang từ cành liễu trong tay lão nông áo đen lan tỏa, khiến cảnh tượng xung quanh lập tức biến đổi.
Hành lang đá xanh biến thành một bãi cỏ xanh tươi, xung quanh là những cây đại thụ che trời.
Trong tiếng ầm ầm, những cây đại thụ này tự nhổ rễ, đổ ập xuống chắn đường Man Hồ Tử.
"Đáng chết, huyễn thuật!"
Man Hồ Tử không dám vì biết đây là huyễn thuật mà cứ thế xông lên.
Huyễn thuật hư hư thật thật, nhiễu loạn ngũ giác, đảo lộn âm dương, không dễ dàng phá giải như vậy.
Xông thăng lên, khả năng cao nhất là đâm sầm vào tường. Man Hồ Tử không muốn thử xem sọ não của mình hay vách tường cấm chế của Hư Thiên Điện cứng hơn.
Man Hồ Tử sống gần ngàn năm, có không ít thủ đoạn bài trừ huyễn thuật, nhưng đều tốn thời gian.
Trong thời gian ngắn, chỉ có một cách hiệu quả!
Man Hồ Tử vỗ vào túi linh thú, thả ra con tam nhãn báo đốm biến dị của hắn.
Vừa hiện thân, con báo đã bắn ra một đạo hoàng quang từ con mắt yêu, chiếu vào những cây đại thụ phía trước, khiến chúng lập tức biến thành màu xám trắng, rồi vỡ vụn thành những tảng đá lớn.
Chi cần tam nhãn báo đốm không ngừng bắn ra hoàng quang, lão nông áo đen sẽ không thể bù đắp, chỉ trong vài nhịp thở, lớp đá vụn rơi xuống để lộ ra hành lang đá xanh của nội điện.
Man Hồ Tử vừa lộ vẻ mừng rỡ, một con rắn lớn màu đen đỏ ngầu bọc Huyền Âm chi khí đã lao tới, há cái miệng đen ngòm ngay cả vách trong, cắn thẳng vào tam nhãn báo đốm!
"Cực Âm!"
Man Hồ Tử giận dữ quát. Con tam nhãn báo đốm này là yêu thú biến dị hắn vất vả lắm mới có được, tốn không biết bao nhiêu tâm huyết bồi dưỡng đến cấp năm, sao có thể để Cực Âm diệt sát như vậy?
Lúc này, hữu quyền của Man Hồ Tử kim quang đại phóng, ngang nhiên oanh ra, đánh tan con cự xà màu đen thành một đám hắc khí.
Chiêu Cực Âm này trở thành giọt nước tràn ly. Vạn Thiên Minh và Thiên Ngộ Tử cùng đuổi theo, không hẹn mà cùng muốn ra tay.
Man Hồ Tử biết rõ muốn đào thoát đã không thể, hạ quyết tâm, lấy ra viên Bổ Thiên Đan trước mặt mọi người, đưa lên miệng.
"Man Hồ Tử, ngươi dám!"
"Dừng tay!"
Vạn Thiên Minh và Thiên Ngộ Tử thấy vậy thì hoảng hốt, cùng kêu lên.
Nhưng không ai ngăn cản được Man Hồ Tử. Hắn mang theo nụ cười điên cuồng, không chút do dự nuốt viên Bổ Thiên Đan vào bụng.
Lúc này, năm người truy kích đều dừng lại, căm phẫn nhìn Man Hồ Tử.
Nếu lửa giận trong mắt họ có thể cụ thể hóa, Man Hồ Tử dù có Thác Thiên Ma Công hộ thể, cũng khó tránh khỏi bị thiêu thành tro bụi.
"Các vị đạo hữu, đừng nản lòng. Ta nghe nói Bổ Thiên Đan rất khó luyện hóa, dù bị người nuốt, dược lực tản ra trong cơ thể hắn, chỉ cần đánh chết rồi luyện đan, là có thể lấy lại Bổ Thiên Đan!"
Sắc mặt lão nông áo đen tái mét. Đầu cành liễu trong tay lão có một chỗ hơi úa tàn, hiển nhiên huyễn thuật vừa rồi có liên quan đến bảo vật này, nên khi huyễn thuật bị ép, cành liễu cũng bị ảnh hưởng.
Thù mới hận cũ chất chứa trong lòng lão nông áo đen, khiến hắn tràn đầy sát ý.
"Hừ hừ, muốn lấy mạng Man gia ta, cứ đến đi!"
Man Hồ Tử uống thuốc xong đã chuẩn bị tâm lý, lúc này bày ra tư thế liều mạng, rõ ràng là muốn chơi trò cùng chết.
Sự việc đến nước này, Thiên Ngộ Tử đã có ý thoái lui. Tuổi thọ của hắn còn hơn hai trăm năm, không muốn vì một viên Bổ Thiên Đan dược lực giảm sút mà liều mạng với Man Hồ Tử cực kỳ hung hãn.
Biết đâu bị thương tổn thất thọ nguyên, còn thiệt hơn cả viên Bổ Thiên Đan ấy chứ!
Tuy nhiên, có giao chiến hay không còn phải xem Vạn Thiên Minh, người có tu vi Nguyên Anh trung kỳ. Nếu hắn chịu liều mạng với Man Hồ Tử, bốn người còn lại tự nhiên vưi vẻ góp sức.
So với Bổ Thiên Đan hoàn chỉnh, viên thuốc dược lực không trọn vẹn có sức hấp dẫn kém hơn. Vạn Thiên Minh vốn đã hạ quyết tâm, giờ lại do dự.
Đúng lúc này, nền đá dưới chân mọi người rung chuyển mạnh.
Hư Thiên Đỉnh, lại bị người nhấc lên!
Mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc, chỉ có Man Hồ Tử là vừa kinh ngạc vừa cười hiểm độc.
Gặp phải biến cố này, sáu lão quái Nguyên Anh đều nảy ra ý định trở về Hàn Ly Đài.
Nhưng chưa kịp hành động, dưới chân đột nhiên truyền đến chấn động càng mạnh, kịch liệt đến mức khiến mọi người đứng không vững.
Trong lúc vừa kinh vừa nghi, lại một trận rung mạnh nữa vang lên, kèm theo tiếng nổ lớn "Oanh". Nền đất cấm chế bất khả xâm phạm trong ấn tượng của mọi người, lại bị phá vỡ, tạo thành một cái hang lớn.
Một thân ảnh cao lớn quái dị, ẩn hiện trong làn khói bụi.
Man Hồ Tử và những người khác cảnh giác nhìn chằm chằm vào thân ảnh này, cảm giác tim đập nhanh như thủy triều càn quét lòng họ.
Khi họ vận khởi linh mục thần thông hoặc pháp thuật, nhìn thấy vật mà thân ảnh kia cầm trong tay, cảm giác từn đập nhanh đột nhiên tăng đến cực điểm!