“Hạ ha, ngươi tìm ta có việc gì?”
Thấy đối phương thức thời như vậy, Lạc Hồng không khỏi ra vẻ đắc ý.
"Khi tiền bối đột phá, trời giáng dị tượng, vãn bối không tránh kịp, chịu một đạo thần lôi, khiến cho sáu tiên khiếu trong cơ thể bị phong bế. Tiền bối thủ đoạn thông huyền, vãn bối đã nghĩ hết cách, cũng không thể giải phong sáu tiên khiếu kia, cho nên kính mong tiền bối ra tay giúp đỡ."
Vừa nói, một nữ đồng hắc y bay lên từ dưới thân Minh Trùng Chi Mẫu, đến trước mặt Lạc Hồng.
"Ngươi luyện phân thân bí thuật này cũng có chút thú vị đấy."
Lạc Hồng liếc mắt đã nhìn ra nữ đồng này chỉ là một phần bán thể của Minh Trùng Chi Mẫu, trên người chi có chín tiên khiếu, nhưng sáu cái đã bị Đại Hắc Thiên Lôi chiếm cứ.
"Chỉ là tiểu đạo trong bí thuật phân linh mà thôi."
Minh Trùng Chi Mẫu cười nhạt đáp.
"Ha ha, Minh Trùng đạo hữu không cần khách khí như vậy, chưa kể ngươi và ta đã sớm đạt thành hợp tác, ngươi cũng sắp đột phá đến nơi rồi. Giờ xưng tiền bối, đến lúc đó lại đổi lại, thật phiền phức. Về việc tiên khiếu của ngươi bị phong ấn, nếu là do Lạc mỗ gây ra, ta tự nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn."
Khẽ cười, Lạc Hồng vung tay về phía Minh Trùng Chi Mẫu, rồi ánh mắt hắn chợt ngưng lại, nhìn về phía nữ đồng hắc y kia.
Một tiếng lôi minh tựa nhịp tim vang lên, Đại Hắc Thiên Lôi ẩn náu trong tiên khiếu của nữ đồng hắc y bỗng trở nên hung hãn.
Nhưng điều khiến Minh Trùng Chi Mẫu vừa kinh vừa sợ là, những lôi ti màu đen này chẳng những không bị hút ra ngoài, mà còn lan nhanh sang các tiên khiếu còn lại của nàng.
Dù nàng đã thi triển bí pháp phân thân, lôi ti màu đen vẫn lan đến các tiên khiếu trên bản thể.
"Lạc đạo hữu, ngươi có ý gì?"
Vừa kinh hãi quát hỏi, Minh Trùng Chi Mẫu vừa vội vã vận chuyển lực lượng pháp tắc, chống cự sự lan tràn của lôi ti màu đen.
Trước đây, dù không thể khu trừ những lôi ti này, nàng cũng phát hiện ra biện pháp duy nhất để đối phó chúng.
Ngoại trừ lực lượng pháp tắc, tiên nguyên lực hay thần thức đều vô dụng!
Chỉ là, trước kia nàng không thể giải trừ phong ấn tiên khiếu, hiện tại tự nhiên cũng không thể ngăn cản, việc có thể làm chỉ là kéo dài thời gian!
"Đạo hữu chớ sợ, môn thần thông này ta mới luyện thành gần đây, còn chưa thuần thục, ta thu chúng lại ngay."
Vừa áy náy nói, Lạc Hồng vừa vung tay chụp một cái, từng sợi lôi ti màu đen từ hư không trước lòng bàn tay hắn nhảy ra, nhanh chóng hội tụ thành một con điện xà.
Khi Lạc Hồng nắm chặt tay, con điện xà màu đen bỗng nhiên biến mất trước mắt hai người.
"Đạo hữu hiện tại còn thấy khó chịu không?"
Minh Trùng Chi Mẫu nghe vậy liền kiểm tra trong ngoài mấy lần, phát hiện quả thực không còn lôi ti màu đen nào sót lại, mới thở phào nhẹ nhõm.
Vừa rồi nàng thật sự sợ Lạc Hồng sẽ nhân cơ hội diệt trừ mình.
"Đa tạ Lạc đạo hữu, bất quá lần sau nếu đạo hữu còn muốn thử nghiệm hiệu quả thần thông, cứ nói thẳng, không cần làm người ta sợ hãi như vậy!"
Minh Trùng Chi Mẫu đương nhiên không tin Lạc Hồng không thể khống chế thần thông của mình. Tuy rằng giả vờ hồ đồ là lựa chọn tốt nhất lúc này, nhưng nàng suýt chút nữa đã bị dọa chết, dù thế nào cũng không muốn có lần thứ hail
"Không ngờ đạo hữu lại thích giúp người như vậy, vậy sau này nếu còn có cơ hội, ta sẽ không nghĩ ra biện pháp khác đâu."
Vừa đùa, Lạc Hồng vừa chỉnh lý kết quả thử nghiệm.
Vì không phải thần thông đơn nhất pháp tắc, uy năng của Đại Hắc Thiên Lôi chịu ảnh hưởng đồng thời từ tu vi chân lôi pháp tắc và không gian pháp tắc của Lạc Hồng.
Mà để ngăn cản lôi này, lực lượng pháp tắc của đối phương nhất định phải hơn hai loại lực lượng pháp tắc của Lạc Hồng.
Ủy năng cụ thể không phải là cộng lại đơn giản, nhưng cũng không kém bao nhiêu.
Chính vì vậy, Minh Trùng Chi Mẫu vẫn không thể làm gì với tiên khiếu bị phong ấn.
Dù sao, nàng cũng lĩnh hội hai loại pháp tắc, nếu chỉ là không gian pháp tắc đơn độc, lôi ti màu đen trong tiên khiếu đã sớm bị nàng khu trừ.
"Nói đi nói lại, tu vi của đạo hữu hiện tại là gì?"
Dứt dòng suy nghĩ, Lạc Hồng hỏi thẳng Minh Trùng Chi Mẫu.
“Tuy rằng sáu tiên khiếu bị phong, nhưng nhờ bí thuật, việc tu luyện của bản trùng mẫu cũng không đình trệ, chú là chậm lại một chút tốc độ. Hiện tại, bản trừng mẫu đã là Chân Tiên đỉnh phong, chỉ thiếu một cơ hội để đột phái”
Minh Trùng Chi Mẫu trả lời chi tiết.
"Như vậy rất tốt, sau này ta sẽ cho ngươi một kiện bảo vật, nó có thể giúp ngươi vượt qua khiếu suy chi kiếp."
Lạc Hồng gật đầu, hài lòng nói.
Nếu Minh Trùng Chi Mẫu không được việc, hắn thật ra còn có hậu thủ, nhưng làm vậy sẽ khiến đối phương bị trọng thương, mà việc nàng đột phá Kim Tiên lại có lợi lớn cho hắn, nên chỉ có thể làm biện pháp bất đắc dĩ này.
“Đây là một giao dịch khác?”
Minh Trùng Chi Mẫu nghe vậy, trong lòng khẽ động. Nàng vẫn luôn nghĩ đến chuyện này, không ngờ còn chưa kịp mở miệng, Lạc Hồng đã nói ra trước.
Nhưng sự kinh hỉ chỉ thoáng qua, Minh Trùng Chi Mẫu liền phản ứng lại. Với tính cách của Lạc Hồng, chắc chắn sẽ không cho không nàng chỗ tốt.
"Không sai, chỉ là ta chưa có gì đặc biệt cần đến linh trùng, nên đạo hữu có thể nợ trước."
Nói câu này, Lạc Hồng không khỏi cảm thấy "xấu hổ" vì sự hắc tâm của mình. Rõ ràng là hắn cần Minh Trùng Chi Mẫu đột phá Kim Tiên, nhưng lại muốn nàng vì thế mà mang một khoản nợ kếch xù.
Không hề nghi ngờ, đây là một lần cả hai cùng có lợi, nhưng Lạc Hồng lại thắng hai lần!
Tuy rằng cảm thấy có chút không ổn, cuối cùng Minh Trùng Chi Mẫu vẫn không cưỡng lại được sự dụ hoặc của việc đột phá cảnh giới, chấp nhận khoản nợ này.
Đạt được kết quả mong muốn, Lạc Hồng không tiếp tục ở lại chỗ Minh Trùng Chi Mẫu, mà lập tức bay về tầng bảy của Hắc Tháp.
Tuy nhiên, lần này hắn không tiến vào trong Hắc Tháp, mà đứng ở đỉnh tháp, quan sát toàn bộ phế tích cổ thành.
"Cảnh giới thần thức hiện tại đã đủ, đã đến lúc thử lại việc thôi diễn hai tòa thời gian đại trận kia."
Lạc Hồng để bụng hai tòa thời gian đại trận này như vậy, không chi vì muốn tìm ra phương pháp rời khỏi bí cảnh Nguyệt Hoa, mà chủ yếu là vì hắn cảm thấy hứng thú với bản thân hai tòa trận pháp này.
Nếu có thể thu hoạch được gì, chắc chắn sẽ giúp ích rất nhiều cho việc cải tiến Quang Âm Bà Sa Trận của hắn!
Thế là, Lạc Hồng lật tay lấy ra la bàn pháp bảo phụ trợ, nhắm mắt lại, mô phỏng trận văn của hai tòa đại trận trong nguyên thần.
Trận đến từ lối vào tuy huyền ảo phức tạp hơn, nhưng lại rất hoàn chỉnh, như thiên khung, gắn vào tòa đại trận không trọn vẹn còn lại.
Tòa đại trận không trọn vẹn này chính là Lạc Hồng đoạt được từ phế tích cổ thành. Nó có liên hệ mật thiết với tòa trước, có thể xác định chúng phối hợp lẫn nhau khi vận hành.
Cũng chính vì vậy, Lạc Hồng mới có cơ hội lợi dụng mối quan hệ vận hành, dùng tòa trước để bù đắp cho tòa sau.
Toàn bộ quá trình giống như đang giải một phương trình bậc hai, nhưng lượng tính toán lại không cùng đẳng cấp!
Cũng may sau khi đột phá Kim Tiên, nguyên thần của Lạc Hồng được tăng lên trên diện rộng, lực lượng thần thức tăng trưởng gần gấp đôi, gần như khiến hắn chạm đến bí cảnh thứ hai của Nguyên Thần.
Nghe nói, bí cảnh nguyên thần này chính là nơi ở thực sự của tu sĩ tiên khiếu, không biết sẽ có cảnh tượng kỳ diệu gì.
Vận chuyển toàn lực nguyên thần trong ba ngày, Lạc Hồng mới hoàn toàn bù đắp tòa thời gian đại trận thứ hai.
Gần như cùng lúc đó, hắn đã hiểu rõ đầy đủ về cả hai tòa trận pháp.
"Thì ra là thế, mối quan hệ của hai tòa đại trận này là mô phỏng âm dương của thiên địa, trách không được tổ hợp lại thành hình tròn trời vuông đất. Cũng khó trách hôi tiên Mặc Vũ có thể tồn tại lâu như vậy."
Lạc Hồng cảm thấy mình lập tức hiểu ra rất nhiều điều.
Hóa ra, cả hai tòa đại trận đều lấy thiên địa của bí cảnh Nguyệt Hoa làm cơ sở, xem như phiên bản nâng cấp của hộ sơn đại trận.
Tuy nhiên, hai tòa đại trận này có thể khiến tốc độ thời gian trôi qua của bí cảnh Nguyệt Hoa trở nên nhanh như vậy, không chỉ đơn thuần là vì điều này.
Mà chủ yếu là do mối quan hệ âm dương song sinh của chúng.
Trời là dương, đất là âm.
Hiện tại, tốc độ thời gian trôi qua trong trận trời nhanh đến mức không tưởng tượng được, thì tốc độ thời gian trôi qua trong trận đất nhất định bị làm chậm lại tương ứng.
"Nghĩ đến, địa cung nơi hôi tiên Mặc Vũ ở chính là trận nhãn. Bất quá, dù mượn trận pháp huyền diệu để bảo toàn nguyên thần, hắn thân ở trong mắt trận, lại không thể phá trận mà ra. Sống sót, đồng thời cũng bị vây hãm ở trong đó!"
Thu hồi la bàn pháp bảo, Lạc Hồng vừa tự nhủ, vừa bước ra phía trước, hoàn toàn mặc kệ mình đang đứng ở đỉnh tháp, dưới chân không có đường.
Linh quang lóe lên, Lạc Hồng dịch chuyển đến đình viện mà hôm trước hắn đã dò xét.
Đến bên bệ đá, Lạc Hồng không chút do dự vung tay đánh ra một đạo hào quang ngũ sắc.
Hào quang xuyên qua ngọc thạch, đánh vào bệ đá, lập tức khiến cả bệ đá chấn động dữ dội, rồi hiện ra đại lượng phù văn ngũ sắc.
"Lạc tiểu tử, ngươi kiềm chế một chút, mộng ẩn phù văn trên bệ đá này có liên hệ chặt chẽ với đại trận trong thành, mà theo ngươi vừa nói, đại trận này lại cùng một tòa đại trận khác hô ứng. Cho nên, một khi ngươi bạo lực phá giải cấm chế trên bệ đá, sẽ rút dây động rừng, đến lúc đó sẽ phát sinh chuyện gì không cần bổn tiên tử phải nói nhiều chứ!"
Thấy Lạc Hồng ra tay càn rỡ như vậy, Ngân Tiên Tử lập tức lo lắng nhắc nhở.
Lạc Hồng không những hiểu ý của Ngân Tiên Tử, mà còn sớm nghĩ đến.
Bố trí trong bí cảnh Nguyệt Hoa này là một vòng trong một vòng, đầu đuôi hai đầu lần lượt là bản thân bí cảnh và mộng ẩn cấm chế này.
Cho nên, một khi cấm chế bị bạo lực phá giải, bí cảnh Nguyệt Hoa sẽ sụp đổ trong một phản ứng dây chuyền!
Mà mộng ẩn cấm chế có thể nói là mật mã khóa trong cấm chế, có vô số cách giải.
Cho nên, kết cục của việc phá giải bằng bạo lực chắc chắn là cùng Mặc Vũ đồng quy vu tận!
Nhưng Lạc Hồng đã biết rõ như vậy mà vẫn dám động thủ, tất nhiên là có nắm chắc.
"Tiên tử yên tâm, ta vừa rồi đã thuận tiện giải khai mộng ẩn cấm chế này khi thôi diễn đại trận."
Vừa nói, phù văn trên bệ đá đột nhiên tỏa sáng, từ đó bay ra một đạo hư ảnh ngũ sắc.
Trong nháy mắt, hư ảnh này đã bay lên cao mấy ngàn trượng, ánh sáng càng ngày càng mạnh.
Một lát sau, nó bỗng nhiên nở ra, hóa thành một đóa hoa khổng lồ có thể che phủ toàn bộ phế tích cổ thành!
Chi thấy, chín cánh hoa của nó che kín các loại đường vân ngũ sắc, linh quang lóe lên, dẫn ra đại trận không trọn vẹn trên mặt đất.
Rất nhanh, từng đạo tia sáng ngũ sắc liên kết với đại trận trên mặt đất, sau khi tất cả so sánh không sai, nhụy hoa của hoa mộng đàm bắn ra một cột sáng ngũ sắc, rơi thẳng vào giữa bệ đá!
Một tiếng "Ầm ầm" vang lên, cả bệ đá đều xuất hiện đường vân ngũ sắc như mạng nhện.
Ngay sau đó, bệ đá bị cấm chế tác dụng, từ đó chia làm hai, tách ra hai bên, lộ ra một địa động rộng năm thước.
Thấy cảnh này, Lạc Hồng không hề kinh ngạc, lập tức nhảy vào địa động.
Sau khi rơi xuống mấy chục trượng, hắn đáp xuống một con đường lát đá, trước mắt là một hành lang u ám.
Thần thức quét qua, Lạc Hồng phát hiện phía trước hành lang là một địa cung rộng lớn không kém mặt đất.
Không đi vào địa cung dò xét, Lạc Hồng đi thẳng theo hành lang dưới chân, đến trước một thạch điện.
Cửa điện đóng chặt, nhưng không có bất kỳ cấm chế nào.
Lạc Hồng tiện tay vung ra một đạo hào quang ngũ sắc, đẩy mạnh cánh cửa.
Lập tức, bố trí bên trong thạch điện hiện ra trước mắt hắn.
Chỉ thấy, trong đại điện trưng bày từng tượng đá xám trắng cao gần bằng người thật, nhờ ánh sáng từ chậu than treo trên đỉnh đại điện, Lạc Hồng đếm sơ qua, có tất cả tám tượng.
Những tượng đá này không phải hình dáng dị thú, mà là từng hình người sống động như thật, thần sắc trang nghiêm.
Trong đó tinh xảo nhất là một tượng đạo sĩ già và một tượng nữ tử cung trang.
Đạo sĩ già dung mạo gầy gò, dưới cằm mọc một chòm râu dê, nếp uốn trên đạo bào rõ ràng, tựa hồ đang cưỡi gió mà đi, tay áo phiêu diêu, có chút tư thái tiên phong đạo cốt.
Còn nữ tử cung trang cao lớn hơn cả nam tử, khuôn mặt có chút khác thường, đường nét hơi cứng rắn, lộ vẻ anh tư bừng bừng, có chút không hợp với bộ cung trang thướt tha trên người.
"A? Khí chất và dung mạo của nàng sao lại tương tự với đệ tử của ta như vậy?"
Vừa xem từng tượng đá, ánh mắt Lạc Hồng đột nhiên dừng lại trên người nữ tử cung trang, kinh ngạc nói.
Nhưng ngay lập tức, hắn nhíu mày, hàn quang lóe lên trong mắt, quay đầu nhìn về phía bên trái.
Đồng thời, hắn vung tay áo, đánh ra một đạo kim sắc vòi rồng.
“Khí tức này! Là. AI”
Kim sắc vòi rồng vừa xuất hiện, một tiếng kinh hô truyền đến từ phía trước Lạc Hồng.
Còn chưa kịp nói hết câu, Đại Đồng Phong đã bao trùm một bộ khung xương trắng muốt như ngọc!
Lập tức, tiếng kêu thê lương truyền ra từ trong khung xương!
"Tiểu hữu mau thu thần thông, lão phu không có ác ý!"
Chịu đựng cơn đau xé rách thần hồn, một giọng nói gấp gáp truyền ra từ trong khung xương.
"Các hạ là ai? Vì sao lén lén lút lút?!"
Lạc Hồng nghe vậy liền lộ vẻ chần chờ, ánh mắt lấp lóe mấy cái, mới thu liễm uy năng của Đại Đồng Phong, rồi cảnh giác hỏi.
Sau một khắc, dường như không muốn nếm lại vị đắng của Đại Đồng Phong, vô số đốm lục quang vội vã bay ra từ khung xương bạch ngọc, ngưng tụ thành một hư ảnh lão đạo khô gầy.
Rất hiển nhiên, đây chỉ là một đạo tàn hồn.
"Quả nhiên mắc câu! Hôi tiên Mặc Vũ, hôm nay ta sẽ diễn kịch với ngươi một phenl”
Trong lòng cười lạnh, nhưng bên ngoài, Lạc Hồng vẫn ra vẻ đề phòng cao độ, như thể hoàn toàn không ngờ rằng nơi này lại có một đạo tàn hồn!.