Âu Dương Khuê Sơn còn chưa kịp hoàn hồn sau tin tức vừa rồi, Lạc Hồng đã tiếp lời:
"Có lẽ Âu Dương Đạo Chủ đã từng nghe qua, hải vực Hắc Phong đảo mặc dù có vô số hòn đảo lớn nhỏ và thế lực cát cứ, nhưng nổi bật nhất vẫn là hai đại liên minh Hắc Phong đảo và Thanh Vũ đảo.
Hiện tại Bắc Hàn Tiên cung đã mượn Hắc Phong đảo để bố trí thế lực tại Hắc Phong Hải Vực. Nếu tam đại tông còn không có động tĩnh gì, e rằng cơ duyên lớn từ Tiên Phủ xuất thế lần này, các vị chỉ có thể nhặt nhạnh chút ít thôi."
"Thế cục Hắc Phong Hải Vực, bản tọa từng có tìm hiểu. Đại thể đúng như lời ngươi nói, nhưng so với Hắc Phong đảo, Thanh Vũ đảo chỉ là một liên minh mới nổi, căn bản không thể sánh bằng."
Dù Lạc Hồng không nói rõ, Âu Dương Khuê Sơn vẫn lĩnh hội được ý tứ trong lời hắn.
Trước không bàn lời Lạc Hồng thật giả thế nào, việc Bắc Hàn Tiên cung đã tiếp xúc được với Hắc Phong đảo đồng nghĩa với việc tam đại tông đã mất tiên cơ. Dù hiện tại liên thủ, cũng không thể tranh thủ lại Hắc Phong đảo.
Chuyện này không liên quan đến thực lực mạnh yếu, mà là họ không thể công khai đối đầu với Bắc Hàn Tiên cung, thế lực có bối cảnh từ Thiên Đình.
Cũng như đại đa số Tiên Vực khác, thực lực tổng hợp của Tiên cung thế lực không bằng các tông môn bản địa, nhưng Tiên cung lại đại diện cho Thiên Đình, có quyền giám sát.
Lén lút sau lưng thì được, trên bảo dưới không nghe cũng xong, nhưng ngoài mặt, tất cả tông môn đều phải tuân theo quy củ do Thiên Đình đặt ra.
Bằng không, thiên binh vừa đến, mặc kệ ngươi ở Tiên Vực này mạnh đến đâu, đều sẽ hóa thành tro bụi trong chớp mắt!
Sau khi loại trừ Hắc Phong đảo, Thanh Vũ đảo trở thành lựa chọn duy nhất của tam đại tông.
Nhưng trong ấn tượng của Âu Dương Khuê Sơn, Thanh Vũ đảo còn chưa có thành tựu gì đáng kể. Coi như tiếp xúc thành công, cũng không thể đối kháng Hắc Phong đảo.
"Trước kia đúng là như vậy, nhưng bây giờ tình hình đã khác. Cơ nghiệp mà Mạc mỗ vừa nhắc đến, chính là Thanh Vũ đảo!"
Lạc Hồng thẳng thắn nói.
"Thì ra là thế, Mạc tiểu hữu mượn Cổ Vân đại hội để dương danh, chính là muốn đại diện cho Thanh Vũ đảo hợp tác với tam đại tông chúng ta."
Âu Dương Khuê Sơn bừng tỉnh, khẽ cười nói.
"Sau khi vãn bối trở thành đảo chủ Thanh Vũ đảo, thực lực liên minh đã tăng lên rất nhiều. Dù chưa thể ngay lập tức sánh ngang với Hắc Phong đảo, nhưng tiền cảnh vô cùng xán lạn.
Chỉ cần tam đại tông trở thành hậu thuẫn của Thanh Vũ đảo, tương lai vãn bối có lòng tin tìm ra lối vào Minh Hàn Tiên Phủ trước một bước tại Hắc Phong Hải Vực!"
Lạc Hồng thẳng thắn lộ kế hoạch của mình.
"Bắc Hàn Tiên cung chiếm đại nghĩa, bị bọn họ chiếm tiên cơ quả thực rất phiền phức, chúng ta lẽ ra phải có đối sách. Bất quá..."
Âu Dương Khuê Sơn rất tán thành kế hoạch của Lạc Hồng, nhưng giờ phút này ánh mắt lại nhìn kỹ Lạc Hồng, hồi lâu sau mới nói tiếp:
"Bản tọa làm sao biết Mạc tiểu hữu không giống Hắc Phong đảo, đã bị Bắc Hàn Tiên cung lôi kéo, lần này hợp tác chỉ là để làm tê liệt chúng ta?"
"Âu Dương Đạo Chủ có hoài nghi này là lẽ thường, dù sao so với hợp tác với tam đại tông, Thanh Vũ đảo chỉ hợp tác với Bắc Hàn Tiên cung sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.
Nhưng vãn bối có ý chí thống nhất Hắc Phong Hải Vực, mà Bắc Hàn Tiên cung không thể nào bỏ mặc Hắc Phong đảo, bá chủ một thời, ngược lại đi nâng đỡ thế lực mới nổi như vãn bối.
Cho nên, vãn bối không còn lựa chọn nào khác.
Mặt khác, để biểu thị thành ý, văn bối có thể giao Mộng Thanh Duyên cho Âu Dương Đạo Chủ."
Trong nguyên thời không, Âu Dương Khuê Sơn tuy phản bội Bách Lý Viêm, cùng Kim Tiên của Bắc Hàn Tiên cung vây giết hắn, nhưng ông ta không phản bội Chúc Long đạo.
Nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng thực ra rất dễ hiểu.
Bởi vì Bách Lý Viêm là người của Luân Hồi Điện, hơn nữa thân phận đã bị Bắc Hàn Tiên cung điều tra ra. Nếu Âu Dương Khuê Sơn lựa chọn bảo vệ hắn đến cùng, sẽ chỉ khiến toàn bộ Chúc Long đạo chôn cùng theo Bách Lý Viêm.
Nếu Lạc Hồng ở vào vị trí của ông ta, có lẽ cũng sẽ đưa ra lựa chọn tương tự, chỉ là cách thức đâm sau lưng sẽ thay đổi, tuyệt đối không làm rầm rộ mà sẽ để mọi chuyện âm thầm biến mất.
Nhưng trên thực tế, điều này có lẽ chỉ là mong muốn xa vời, bởi Tiêu Tấn Hàn, cung chủ Bắc Hàn Tiên cung, cố ý làm vậy, để đả kích sự đoàn kết nội bộ của Chúc Long đạo.
Âu Dương Khuê Sơn thực sự quan tâm Chúc Long đạo, ông ta không có ý định phụ thuộc Bắc Hàn Tiên cung.
Ông ta hy vọng, sau khi loại bỏ mối họa Bách Lý Viêm, Chúc Long đạo có thể tiếp tục hùng bá Cổ Vân Đại Lục, giữ vững độc lập.
Cho nên, trong chuyện của Bách Lý Viêm, ông ta sẽ hợp tác với Bắc Hàn Tiên cung, nhưng trong chuyện Minh Hàn Tiên Phủ, ông ta tuyệt đối sẽ không.
"Giao cho bản tọa? Nàng ta có vấn đề gì sao?"
Âu Dương Khuê Sơn căng thẳng hỏi.
"Nàng ta tra ra chứng cứ Duyên Mộng Các cấu kết bí mật với Bắc Hàn Tiên cung. Ban đầu chuyện này cũng không có gì, dù sao Duyên Mộng Các chỉ có một vị Kim Tiên Sơ Kỳ Đạo Chủ, không lật nổi sóng gió gì.
Nhưng vãn bối nghĩ lại, chỉ bằng Duyên Mộng Các thì không có gan lớn như vậy, phần lớn là do một Đạo Chủ nào đó trong quý tông sinh lòng phản trắc.
Vãn bối giao nàng ta cho Âu Dương Đạo Chủ, nghĩ rằng với thủ đoạn của ngài, nhất định có thể bắt được kẻ đó!
Mà vãn bối đã nguyện ý phá hỏng mưu đồ quan trọng của Bắc Hàn Tiên cung, thì đương nhiên không thể nào bị họ lôi kéo!"
Mộng Thanh Duyên vạn vạn không ngờ rằng mình muốn lợi dụng Lạc Hồng để thoát khỏi Duyên Mộng Các, nhưng cuối cùng lại bị Lạc Hồng lợi dụng một lần nữa.
Nếu không qua Chúc Long đạo, nàng ta có lẽ chỉ bị giam lỏng, tính mạng chắc chắn sẽ được bảo toàn.
Với tình hình hiện tại của nàng, đây đã là một kết quả không tệ.
"Lại có chuyện này?! Đa tạ Mạc tiểu hữu, sau khi trở về bản tọa nhất định sẽ nghiêm tra!"
Âu Dương Khuê Sơn nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, xem ra công tác giữ bí mật của ông ta vẫn làm khá tốt.
Mạc Bất Phàm này tuy cực kỳ thông minh, nhưng không thể nào đoán được chuyện đa số Kim Tiên của Chúc Long đạo đã đưa ra lựa chọn
"Vậy chuyện hợp tác..."
Lạc Hồng kéo chủ đề trở lại quỹ đạo.
"Tình hình Thanh Vũ đảo hiện tại, bản tọa sẽ tra xét sau, tin rằng Mạc tiểu hữu sẽ không lừa dối.
Nếu Bắc Hàn Tiên cung thật sự có động tác ở Hắc Phong Hải Vực, thì tam đại tông chúng ta chắc chắn sẽ không để mặc bọn chúng làm càn.
Nói nhảm không cần nhiều lời, Mạc tiểu hữu cứ nói thắng mình muốn gì đi?”
Âu Dương Khuê Sơn rất rõ ràng, những lời trước đó chỉ là để đối phương chứng minh giá trị của mình. Hiện tại ông ta đã động lòng, nên đến lúc đối phương đưa ra điều kiện.
"Vãn bối sở cầu không nhiều, chỉ cần hai danh ngạch tiến vào Minh Hàn Tiên Phủ, và một ít linh tài thuộc tính Thổ."
Nói rồi, Lạc Hồng ném ra một viên ngọc giản, bên trong có danh sách các linh tài thuộc tính Thổ mà hắn cần.
Việc đòi hỏi danh ngạch nằm trong dự liệu của Âu Dương Khuê Sơn, dù sao Lạc Hồng tích cực như vậy trong chuyện Minh Hàn Tiên Phủ, chắc chắn cũng muốn vào trong tìm kiếm cơ duyên.
Vì vậy, ông ta liền đưa một đạo thần thức vào ngọc giản, xem Lạc Hồng cần những linh tài pháp tắc trân quý nào.
Vài giây sau, trên mặt Âu Dương Khuê Sơn đầu tiên là lộ vẻ kinh ngạc, nhưng lại rất nhanh trở nên âm trầm.
"Mạc tiểu hữu, khẩu vị của ngươi dường như hơi lớn."
Lạc Hồng hiểu rõ, sự kinh ngạc ban đầu là do Âu Dương Khuê Sơn phát hiện những linh tài thuộc tính Thổ đó không quá trân quý, còn vẻ mặt âm trầm phía sau là vì ông ta nhìn thấy số lượng hắn cần.
"Số lượng này đối với Chúc Long đạo thì có hơi lớn, nhưng nếu là tam đại tông cùng bỏ ra, thì không tính là gì khó khăn."
Lạc Hồng kiên trì nói.
"Một nửa, vẫn còn có thể thương lượng."
Âu Dương Khuê Sơn lắc đầu nói.
"Ai, xem ra Âu Dương Đạo Chủ cảm thấy vãn bối không đáng giá số đó."
Lạc Hồng thở dài, cũng không ngoài dự đoán.
Âu Dương Khuê Sơn không nói gì, nhưng ánh mắt đã thể hiện rõ sự khăng định.
"Ha ha, nhưng vãn bối có thể khiến Âu Dương Đạo Chủ thay đổi suy nghĩ."
Lạc Hồng khẽ cười nói.
"Ồ? Ngươi định làm thế nào?"
Âu Dương Khuê Sơn bắt đầu có chút hứng thú.
“Ha ha, Âu Dương Đạo Chủ lúc trước có một câu chưa hoàn toàn nói đúng. Văn bối muốn cùng ngài tâm sự riêng là thật, nhưng luận bàn so tài cũng là thật!”
Dứt lời, Lạc Hồng nắm chặt tay phải, Đại Ngũ Hành Luân Hồi Quyền không chút lưu tình đánh ra.
Trong kim điện, lão giả tóc bạc không còn vẻ tươi cười như vừa rồi.
Những người còn lại dù không biến sắc lớn như ông ta, nhưng cũng không khỏi nhíu mày.
Dù sao, đã gần một nén nhang trôi qua, Âu Dương Khuê Sơn vẫn chưa có ý định trở về.
Lẽ nào Mạc Bất Phàm kia thật sự có thể địch nổi ông ta?
Trong lúc nhất thời, trong lòng mọi người không khỏi nảy ra ý nghĩ mà trước đây họ không dám nghĩ tới.
"Hoàn huynh, ngươi..."
Lão giả mặc lôi bào là người thiếu kiên nhẫn nhất, giờ phút này không nhịn được muốn hỏi Hoàn Long về tình hình.
Nhưng đúng lúc này, cả tòa kim điện rung chuyển mạnh như thể bị một lực lớn tấn công.
Sau đó, chưa đợi đám người hoàn hồn, từng đợt chấn động như thủy triều ập đến, khiến cho từng đạo cấm chế trong đại điện hiện lên ánh sáng.
"Hoàn huynh, chuyện gì thế này?!"
Băng Liên phụ nhân lộ vẻ kinh hãi hỏi.
"Chắc là Âu Dương đạo hữu toàn lực xuất thủ trong Bàn Long không gian, nếu không không thể có động tĩnh lớn như vậy!"
Hoàn Long giờ phút này cũng kinh nghi bất định, ông ta rất muốn xem chuyện gì đã xảy ra trong Bàn Long không gian, nhưng lại có chút do dự.
Chỉ trong chốc lát, những chấn động bất thường đột nhiên dừng lại.
Ngay sau đó, trong ánh mắt nghi hoặc của mọi người, một cánh cửa vàng óng xuất hiện, hai đạo độn quang từ đó bay ra, lần lượt đáp xuống trong điện.
Linh quang tan đi, thân hình Lạc Hồng và Âu Dương Khuê Sơn đồng thời hiện ra.
Chỉ thấy khí tức của Lạc Hồng có chút hỗn loạn, rõ ràng là hao tổn rất nhiều tiên nguyên lực. Còn Âu Dương Khuê Sơn vẫn giữ nguyên dáng vẻ trước khi tiến vào Bàn Long không gian, chỉ là trên ngực áo bào có thêm một dấu quyền.
Nhìn từ bên ngoài, cả hai đều không bị thương, khó mà biết ai thắng ai thua.
"Âu Dương Đạo Chủ thần thông kinh người, văn bối cam bái hạ phong!"
Lạc Hồng không để đám người đoán mò, chắp tay nhận thua.
"Ngươi cũng không tệ."
Âu Dương Khuê Sơn cúi đầu nhìn dấu quyền trên ngực, thần sắc trên mặt có chút phức tạp.
Nói một câu rồi bay trở về chỗ ngồi, nhưng không ngồi xuống ngay mà quay sang nói với hai người đàn ông râu quai nón:
“Hai vị đạo hữu mời dời bước đến Thiên Điện, có chuyện quan trọng cần bàn.”
Thấy Âu Dương Khuê Sơn có vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, hai người này chỉ sững sờ trong chớp mắt rồi đứng dậy cùng Âu Dương Khuê Sơn rời khỏi kim điện.
Lạc Hồng thấy vậy liền biết đại sự đã thành, lập tức chắp tay với đám Kim Tiên trong điện:
"Vãn bối xin cáo lui."
Hoàn Long dù lòng đầy nghi vấn, nhưng cũng không ngăn cản, phất tay đánh ra một vệt kim quang, mở ra cấm chế ở cửa điện.
Không lâu sau, dưới sự tiễn đưa của Kỳ Lương, Lạc Hồng trở về Kỳ Vân Các.
Gọi Tề Phương, ném cho hắn khối Chúc Long lệnh, Lạc Hồng trở về phòng ngồi xếp bằng xuống, vận chuyển công pháp.
Nhưng chưa kết thúc một đại chu thiên, hắn đã không khỏi ho khan vài tiếng, cảm thấy cổ họng khô rát.
"Quả nhiên, với thực lực hiện tại của ta, đối đầu trực diện với Kim Tiên trung kỳ đỉnh phong vẫn là bất khả thi."
Lạc Hồng cười khổ lấy ra một lọ thuốc, lẩm bẩm.
"Lạc tiểu tử, ngươi không cần tự xem nhẹ mình. Trận chiến vừa rồi, ngươi không tính là thua hoàn toàn, chi có thể nói ngang tài ngang sức."
Ngân Tiên Tử an ủi.
Lời của nàng cũng đúng trọng tâm, bởi trong so tài thần thông, Lạc Hồng chiếm hết thượng phong.
Đại Ngũ Hành Luân Hồi Quyền có thể nói là quyền diệt vạn pháp, dù Âu Dương Khuê Sơn thi triển thần thông gì, Lạc Hồng đều có thể dùng một quyền phá tan.
Nhưng sau vài hiệp, Âu Dương Khuê Sơn kinh hãi phát hiện, uy năng của Đại Ngũ Hành Luân Hồi Quyền yếu đi rất nhiều khi đối phó với tiên khí.
Ông ta lập tức thay đổi chiến thuật, cậy vào một kiện thượng giai tiên khí để thắng Lạc Hồng.
Dù Lạc Hồng thua, nhưng cũng thể hiện đủ thực lực, khiến Âu Dương Khuê Sơn cuối cùng đồng ý điều kiện của hắn.
"Tiên Tử không cần lo lắng cho Lạc mỗ. Sau khi trở về lần này, Lạc mỗ không chỉ có thể thông qua khổ tu Cửu Chuyển Tiêu Long Công để tăng cường thực lực bản thân, mà còn có thể chữa trị Địa Tạng Pháp Luân, thu được một kiện cửu phẩm tiên khí.
Hiện tại Lạc mỗ đánh không lại Âu Dương Khuê Sơn kia, nhưng trăm năm sau chưa chắc đã vậy!"
Lạc Hồng nhếch mép, lộ vẻ tự tin.
Ngoài ra, trận chiến với Âu Dương Khuê Sơn cũng giúp Lạc Hồng hiểu rõ thực lực của mnủnh.
Một khi hắn chuẩn bị mọi thứ hoàn tất, thì khi đánh lén, tu sĩ dưới Kim Tiên Hậu Kỳ chắc chắn sẽ thua.
Còn đối đầu với những tu sĩ Kim Tiên Hậu Kỳ, hắn không có quá nhiều tự tin.
Cũng may, hắn không cần đối phó với tất cả Kim Tiên do Thiên Diễn Quan phái đến.
Theo lời của Văn Nhân Cực, hắn chỉ cần phá hủy sáu thành tọa độ không gian mang theo khí tức Thái Sơ, là đủ để khiến đương đại quan chủ Thiên Diễn Quan không thể tính ra nguồn gốc của những khí tức Thái Sơ này.
Cho nên, nếu gặp phải tu sĩ Kim Tiên Hậu Kỳ, hắn hoàn toàn có thể chọn cách tránh đi, không mạo hiểm.
Ở một diễn biến khác, trong Thiên Điện của Bàn Long Lâu đài.
"Tình hình là như vậy, các ngươi nhanh chóng trở về bẩm báo chuyện này cho Lạc huynh và Phong huynh!"
Âu Dương Khuê Sơn sắc mặt ngưng trọng.
"Âu Dương huynh chắc chắn những lời thằng nhóc kia đều là thật?"
Người đàn ông râu quai nón rõ ràng chưa thể chấp nhận biến hóa lớn như vậy, có chút mộng bức hỏi.
"Mặc kệ lời hắn nói thật hay giả, chúng ta đều phải nghiêm túc đối đãi. Nếu không, một khi để Bắc Hàn Tiên cung đạt được mục đích, có lẽ chúng ta thật sự sẽ bỏ lỡ cơ duyên!"
Vị Kim Tiên của Phục Lăng Tông giờ phút này đã tin bảy tám phần.
Tam đại tông bọn họ bình thường tuy có nhiều xích mích, nhưng trong chuyện đối đầu với Bắc Hàn Tiên cung, thì không cần nhiều lời!
"Những gì hắn nói đều rất dễ kiểm chứng. Ta không cảm thấy hắn có gan đồng thời lừa gạt ba đại tông môn của Bắc Hàn, nhưng sau này vẫn sẽ phái người đến Hắc Phong Hải Vực một chuyến.
Nếu hai tông không có ý kiến gì, có thể phái người cùng Chúc Long đạo ta tạo thành một tiểu đội.
Dù sao cùng nhau điều tra, tốc độ sẽ nhanh hơn."
Âu Dương Khuê Sơn đề nghị.