Ta Tại Phàm Nhân Khoa Học Tu Tiên

Lượt đọc: 98290 | 3 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1780
Hắc lôi sơ hiện

❊ ❊ ❊

Lạc Hồng vừa định thúc giục thần thức mới tăng vọt, thăm dò vào đám kiếp vân trên cao, thì phát hiện những điểm sáng màu vàng óng vẫn lấp lánh trong đan điền hắn.

"Chuyện gì thế này? Theo ghi chép trong điển tịch về quá trình đột phá, dị tượng Kim Nguyên Hóa Áo này chỉ kéo dài ba mươi sáu hơi thở.

Dưới sự chứng kiến của thiên đạo, không thể thiếu một tia, cũng không thể thừa một khắc mới đúng!

Nhưng giờ, tốc độ sinh ra của những điểm sáng màu vàng óng này tuy chậm, nhưng không hề ngừng lại, thật kỳ quái!"

Lòng khẽ động, Lạc Hồng lập tức dò thần thức vào tiên khiếu thứ ba mươi bảy.

Quả nhiên, Tuyền Qua màu vàng kim ở trung tâm tiên khiếu đã biến mất như hắn dự đoán. Nơi đó không có tiên linh khí từ bên ngoài tràn vào, trừ Khiếu Suy Kiếp Lôi, mọi thứ đều bình lặng.

Thế là, Lạc Hồng xem xét những nơi còn lại trên cơ thể, rồi nhanh chóng tìm ra căn nguyên vấn đề.

Hóa ra dị tượng Tiên Nguyên Kim Tiên tự hành lưu chuyển trong cơ thể hắn vẫn chưa biến mất, chỉ là tiên nguyên lực lưu chuyển quá yếu ớt, nên khó phát hiện.

Chính vì vậy, những điểm sáng màu vàng óng tạo thành Nguyên Hồn Kim Y mới liên tục sinh ra không ngừng.

"Chuyện này tuy kỳ quặc, nhưng chắc chắn là một điều tốt. Dù sao, Nguyên Hồn Kim Y càng dày đặc, ta càng nhận được nhiều lợi ích sau khi Lôi Trì Tẩy Anh!"

Lạc Hồng đưa ra phán đoán về chuyện này, đồng thời suy đoán nguyên nhân.

Rõ ràng là, tu sĩ bình thường không thể đột phá Kim Tiên trước khi Khiếu Suy kết thúc.

Theo quy trình thông thường, tu sĩ phải hoàn thành độ kiếp trước, rồi mới đột phá Kim Tiên thành công, xuất hiện dị tượng Kim Nguyên Hóa Áo. Ngay khi dị tượng kết thúc, Lôi Hồ Tẩy Anh sẽ xuất hiện trong kiếp vân, hút Nguyên Anh của tu sĩ vào, cuối cùng thành tựu Kim Tiên chi hồn.

Nhưng ở chỗ Lạc Hồng, Kim Nguyên Hóa Áo đã kết thúc, mà Khiếu Suy vẫn kẹt ở đợt cuối cùng, khiến Lôi Hồ Tẩy Anh không thể ngưng tụ.

Dường như thiên đạo vận chuyển không cho phép quá trình đột phá bị gián đoạn, nên khi Lôi Hồ Tẩy Anh không ngưng tụ được, nó chỉ có thể duy trì bước trước đó.

Nói đơn giản, Lạc Hồng đã dùng Thái Sơ Pháp Tắc để "lách luật” của thiên đạo!

Dù lại một lần "bạch chơi" thiên đạo, Lạc Hồng cũng không quá kích động.

Dù dị tượng vẫn kéo dài, nhưng không có thiên địa tương trợ, tốc độ luyện hóa và sản xuất Tiên Nguyên Kim Tiên của Lạc Hồng rất chậm chạp.

Dù dị tượng có thể duy trì một hai trăm năm, lợi ích Lạc Hồng thu được cũng không thể so sánh với một con đường luyện thể đại đạo có thể leo đến đỉnh phong!

Vì vậy, sau khi hiểu rõ ngọn nguồn sự việc, Lạc Hồng không còn quan tâm đến tình hình trong kinh mạch, dồn chín mươi chín phần trăm tâm thần vào kiếp vân.

Dù chỉ là Kim Tiên chỉ hồn "bán thành phẩm”, thần thức của Lạc Hồng giờ cũng bền bi hơn trước gấp mười lần. Đến mức, khi ở trong kiếp vân, chịu đựng lôi đình chủ lực tẩy rửa, thần thức chỉ hơi nhói.

Với tâm cảnh của Lạc Hồng, cơn nhói này không ảnh hưởng đến việc hắn quan sát quá trình sinh ra Khiếu Suy Kiếp Lôi trong kiếp vân!

Một phần tâm thần còn lại được Lạc Hồng giữ lại trong tiên khiếu thứ ba mươi bảy, để thúc đẩy Lôi Phù Kim Cầu.

Rất nhanh, đợt kiếp lôi đầu tiên giáng xuống sau khi Tuyền Qua màu vàng kim biến mất.

Những tia lôi đen vẫn như trước, đầu tiên là định chiếm cứ tiên khiếu thứ ba mươi bảy của Lạc Hồng.

Nhưng dù không gặp chút kháng cự nào, tốc độ của chúng vẫn chậm hơn trước.

Điều này không có gì lạ, Khiếu Suy chỉ đối phó với Chân Tiên Suy Kiếp, đương nhiên sẽ có vẻ tốn sức khi đối mặt với Kim Tiên tiên khiếu.

Tuy nhiên, khi những tia lôi đen vất vả chiếm cứ hoàn toàn tiên khiếu thứ ba mươi bảy, muốn đồng thời lan tràn sang ba mươi sáu tiên khiếu Thái Sơ, tốc độ lan tràn của chúng giảm mạnh hàng chục lần! Dường như do đã tiêu hao quá nhiều lực lượng khi chiếm cứ tiên khiếu trước đó, lại thêm đặc thù của tiên khiếu Thái Sơ.

Vì vậy, lôi ti màu đen không thể hoàn thành lan tràn trước thời hạn.

Và dù là vượt quá thời hạn, hay Lạc Hồng thanh trừ lôi ti màu đen trong tiên khiếu thứ ba mươi bảy sớm hơn, đều sẽ phá vỡ vòng tuần hoàn vô hạn của Khiếu Suy.

Lạc Hồng vừa mới bắt đầu lĩnh hội Khiếu Suy Kiếp Lôi, tất nhiên không thể để chuyện này xảy ra.

Thế là, một tia thần niệm của Lạc Hồng thúc đẩy Lôi Phù Kim Cầu, phóng thích lôi ti màu đen đã được nó thu nạp trước đó.

Có thêm lực lượng này, tốc độ lan tràn của lôi ti màu đen lập tức tăng lên rõ rệt, giúp Lạc Hồng duy trì Khiếu Suy thành công!

Để tiết kiệm tiêu hao, Lạc Hồng sau đó không dùng Tiểu Hắc Cầu nữa, mà chỉ thúc đẩy Lôi Phù Kim Cầu để thanh lý tiên khiếu thứ ba mươi bảy.

Có con đường bổ sung, kiên trì hai trăm năm lập tức trở nên dễ dàng!

Chi đáng thương Ngân Tiên Tử, vốn tưởng rằng sau dị biến vừa rồi, Lạc Hồng sẽ tiếp tực cho nàng "ăn" Thái Sơ Chỉ Khí, ai ngờ đối phương nhanh chóng im bặt, khiến nàng vô cùng buồn bực!

Trong Nguyệt Hoa Bí Cảnh không có Xuân Thu, điều này khiến thời gian trôi qua trong bí cảnh khó nhận biết.

Khi Lạc Hồng bị dị động của kiếp vân đánh thức khỏi trạng thái lĩnh hội, đã hơn 230 năm trôi qua!

Giống như hai lần suy kiếp trước, thiên đạo sẽ không đầu tư vô hạn lực lượng pháp tắc vào Lạc Hồng, mà tồn tại một giới hạn.

Giờ phút này, giới hạn đó đã đến!

“Đây là cơ hội cuối cùng của taf”

Sau một thoáng dao động trong lòng, Lạc Hồng tập trung toàn bộ tâm thần, nhìn về phía năm đạo lôi đình màu đen cuối cùng.

Vì đã quan sát vô số lần quá trình sinh ra Khiếu Suy Kiếp Lôi, Lạc Hồng đã ghi nhớ trong lòng những biến hóa pháp tắc giữa chúng.

Năm đạo kiếp lôi này đều đang ở giai đoạn vừa thành hình. Dù chỉ thiếu một bước cuối cùng, nhưng khi Khiếu Suy kết thúc, kiếp vân tiêu tán, chúng đã hoàn toàn không còn hy vọng thành hình.

Nhưng giờ, Lạc Hồng xem chúng như vô thượng côi bảo, mắt và thần thức đều không muốn rời khỏi chúng một tia!

Chỉ vì năm đạo kiếp lôi này sắp nghịch chuyển tiêu tán, để lộ ra huyền diệu cuối cùng trước mắt hắn!

Giống như một người thỉnh giáo pháp thuật từ người khác. Dù đối phương không hề giấu giếm, tình huống và cảm thụ khi pháp lực vận chuyển trong kinh mạch lại không thể truyền thụ.

Tương tự, dù trước đó Lạc Hồng đã lĩnh hội vô số lần cảnh tượng kiếp vân ngưng tụ lôi đình màu đen, nhưng vì luôn có một tia biến hóa giấu trong kiếp vân, nên hắn không thể nào thấy được trọn vẹn.

Nhưng giờ, kiếp vân không còn ảnh hưởng đến năm đạo kiếp lôi này. Chúng vẫn đang dần vỡ vụn, đây là cơ hội duy nhất để Lạc Hồng lĩnh hội tia biến hóa cuối cùng đó!

Thời gian không còn nhiều, chỉ sau ba hơi thở, năm đạo Khiếu Suy Kiếp Lôi đều hóa thành tiên linh khí tán loạn, vĩnh viễn biến mất giữa thiên địa.

Khoảnh khắc sau, kiếp vân hoàn toàn tan đi, nhưng thứ lộ ra không phải bầu trời trong sáng, mà là một tòa lôi trì màu vàng kim, rộng trăm trượng. Lôi điện bên trong ngưng tụ thành thể lỏng, giờ đang phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

Nhưng Lạc Hồng không thèm nhìn lôi trì, mặc cho lực hút từ nó truyền đến, hút Nguyên Anh của hắn từ trong đan điền ra, bay về phía lôi trì màu vàng kim.

Lạc Hồng biết bước cuối cùng của đột phá Kim Tiên này ẩn chứa nguy hiểm. Nếu Nguyên Anh của hắn không chịu nổi lôi đình chi lực trong lôi trì, hắn chỉ có một kết cục là thân tử đạo tiêu.

Nhưng dù vậy, Nguyên Anh của hắn vẫn nhắm chặt mắt, hiển nhiên còn đang tiêu hóa những lĩnh hội cuối cùng.

Không có một tia phản ứng, Nguyên Anh của Lạc Hồng cứ thế bị hút vào lôi trì màu vàng kim.

Lập tức, như giọt nước bắn vào chảo đầu, toàn bộ lôi địch màu vàng kim trong lôi trì sôi trào.

Một dòng kim dịch lôi trì tinh thuần không ngừng đánh vào Nguyên Anh tiểu nhân của Lạc Hồng, nhưng Nguyên Anh như đá ngầm trên bờ biển, không hề dao động, hai mắt từ đầu đến cuối nhắm chặt.

Nếu là tu sĩ có cảnh giới Nguyên Thần không đủ, giờ phút này chắc chắn sẽ bị đánh đến đau đớn không muốn sống, gặp cảnh khổ sở như sưu hồn.

Nhưng Nguyên Thần của Lạc Hồng chỉ là chưa thể chất biến, lực lượng đã đạt tới cấp độ Kim Tiên, nên đương nhiên không có phản ứng gì lớn.

Theo từng tiếng "ầm ầm" của dòng điện, Kim Y trên thân Nguyên Anh của Lạc Hồng bắt đầu từng chút cắm vào trong cơ thể hắn.

Quá trình này thường không kéo dài quá lâu, vì Kim Y ngưng tụ trên thân Nguyên Anh của tu sĩ bình thường chỉ có một lớp mỏng manh.

Nhưng Lạc Hồng không chỉ dùng nửa khối Tiên Nguyên Thạch trung phẩm, mà còn "lách luật" của thiên đạo, Kim Y trên Nguyên Anh của hắn như áo bông dày cộp mà phàm nhân mặc giữa mùa đông, trông rất cồng kềnh.

"Hơn bốn trăm năm, cuối cùng cũng đến bước cuối cùng, không biết hắn có thể đợi bao lâu trong lôi trì đó?"

Minh Trùng Chi Mẫu, vốn đã chết lặng, sau khi lôi trì màu vàng kim xuất hiện, lại gián đoạn tu luyện, nhìn lên bầu trời của Hắc Tháp tầng bảy.

Nàng có dự cảm, Lạc Hồng nhất định sẽ biểu hiện ra những điều khác thường trong quá trình luyện anh trong lôi trì.

Dù sao, đây là một kẻ vượt Khiếu Suy Chi Kiếp hơn bốn trăm năm

Minh Trùng Chi Mẫu hoàn toàn không hiểu Lạc Hồng đã sống sót bằng cách nào!

"Thời gian là tiêu chuẩn phán xét quan trọng nhất, vì Nguyên Anh càng được rèn luyện lâu trong lôi trì, phẩm chất Nguyên Anh càng tăng lên nhiều, nhưng đồng thời, khả năng Nguyên Anh sụp đổ cũng càng lớn.

Tuy nhiên, trước khi Kim Y hoàn toàn dung nhập vào Nguyên Anh, vấn đề sẽ không quá lớn.

Thông thường, quá trình này ngắn thì nửa ngày, chậm thì ba ngày sẽ kết thúc. Hãy để bản trùng mẫu xem ngươi có thể chống đỡ đến lúc nào!"

Nghĩ vậy, Minh Trùng Chi Mẫu đồn tất cả mắt kép vào hướng lôi trì màu vàng kim, hiển nhiên không muốn bỏ qua bất kỳ biến hóa nào ở đó.

"Ừm, bảy ngày, quả nhiên nội tình của tiểu tử này vượt xa người thường."

Bảy ngày sau, Minh Trùng Chi Mẫu hơi choáng váng nói, như thể việc Lạc Hồng vượt qua người thường nhiều gấp đôi là chuyện hết sức bình thường.

"Nửa tháng, hắn sắp không chịu được nữa rồi."

Nửa tháng sau, Minh Trùng Chi Mẫu bực bội nói.

"Chết tiệt, đã một tháng rồi! Đến cùng có xong không!”

Một tháng sau, Minh Trùng Chi Mẫu đang trầm mặc đột nhiên nổi giận cuồng hống.

Và đúng lúc này, bên lôi trì màu vàng kim truyền đến một tiếng vang thật lớn, khiến cả phiến thiên địa rung chuyển.

"Ha ha ha! Ha ha ha ha!"

Ngay sau đó, là một tràng tiếng cười cuồng ngạo.

"Chắng qua là đột phá Kim Tiên, với căn cơ của hắn cần phải kích động đến vậy sao?”

Sững sờ một chút, Minh Trùng Chi Mẫu nghi hoặc.

Chỉ từ thời gian luyện anh trong lôi trì này, nàng không tin Lạc Hồng thực sự gặp nguy cơ trong lần đột phá này.

"Nếu vậy, tiểu tử này có lẽ có dị bảo nào đó có thể chống cự Khiếu Suy, ta có lẽ có thể mượn dùng một chút."

Vừa nghĩ vậy, lôi trì màu vàng kim sụp đổ ầm ầm trong ánh mắt trợn tròn của Minh Trùng Chi Mẫu, ngay sau đó một quả cầu lôi màu đen khổng lồ xuất hiện trên cao, từ bề mặt khuấy động ra vô số đạo lôi đình màu đen, càn quét tứ phương!

“Không tốt!”

Cảm nhận được khí tức khủng bố của những lôi đình màu đen, Minh Trùng Chi Mẫu hoảng sợ, vội vàng thu nhỏ thân hình, cực kỳ linh hoạt né tránh trên không trung.

Nàng chưa từng nghĩ tới, mình chỉ quan sát Lạc Hồng đột phá, vậy mà lại gặp nguy hiểm đến tính mạng!

Cũng may khoảng cách rất xa, nên số lượng lôi đình màu đen tuy không ít, nhưng khi lan đến chỗ nàng, chúng đã trở nên thưa thớt.

Thêm nữa, nàng còn thi triển thần thông, thu nhỏ thân hình to lớn như núi cao về kích thước người thường, nên càng dễ né tránh hơn.

Nhưng ngay khi Minh Trùng Chi Mẫu cảm thấy may mắn, một tia lôi đen từ một đạo lôi đình màu đen quét qua cách nàng hơn mười trượng bên trái, đột nhiên bắn ra một con lôi xà lớn bằng cánh tay người thường, đánh thăng vào lồng ngực nàng!

"Thằng nhãi đó muốn hại ta!"

Một ý niệm thoáng qua trong Nguyên Thần, Minh Trùng Chi Mẫu bị con lôi xà màu đen bất thình lình đánh trúng.

Cũng may uy năng của lôi xà này chỉ chiếm một phần nhỏ của lôi đình màu đen, lồng ngực Minh Trùng Chi Mẫu đau dữ dội, nhưng không gây ra thương tích nghiêm trọng nào.

Tuy nhiên, khi nàng ổn định thân hình, muốn né tránh những lôi đình màu đen đó, đột nhiên phát hiện mấy tiên khiếu của mình đều bị lôi ti màu đen phong ấn!

“Cái này. Đây là lôi pháp gì?!”

Minh Trùng Chi Mẫu vẫn chưa vượt qua Khiếu Suy, nên giờ không thể nhận ra nó, nhưng vẫn bị thần thông của nó dọa đến run sợ.

Nàng chỉ bị quét trúng một chút, nếu bị đánh trúng trực diện, chẳng phải sẽ phế bỏ tu vi của nàng sao!

Ý thức được điều này, Minh Trùng Chi Mẫu không để ý hao tổn nguyên khí, thi triển thần thông chia bản thân thành bốn, dựa vào thân hình nhỏ đi gấp mười lần, sau khi phân tán, toàn lực né tránh.

Sau ba canh giờ, quả cầu lôi màu đen trên bầu trời mới thu nhỏ từng vòng, cuối cùng lộ ra Nguyên Anh màu vàng kim của Lạc Hồng, cắm vào vị trí trái tim của hắn.

Sau khi được lôi trì tẩy luyện, Nguyên Anh tiểu nhân của Lạc Hồng lóe lên ánh sáng màu vàng kim chói mắt từ trên xuống dưới, nhìn từ xa như một vòng mặt trời nhỏ màu vàng kim.

Tuy nhiên, cảnh tượng thần thánh này bị những lôi đình màu đen vờn quanh hắn phá hỏng.

Những lôi đình màu đen xuyên qua không trung xung quanh Nguyên Anh của Lạc Hồng, khiến Nguyên Anh thuần kim trở nên hết sức tà mị!

Không dừng lại quá lâu trên không trung, Nguyên Anh của Lạc Hồng lóe lên, rơi xuống đỉnh đầu bản thể Lạc Hồng, lập tức biến mất.

Lạc Hồng, người vẫn khoanh chân nhắm mắt, đột nhiên mở mắt, xung quanh lập tức khuấy động ra vô số lôi quang màu đen!

Chưa kịp thể ngộ những gì đã thu hoạch, hắn đã nghe thấy Ngân Tiên Tử nói:

"Lạc tiểu tử, Thái Sơ Chi Khí của bổn tiên tử đâu?".

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »