Mười ngày sau, trước một ngọn núi khổng lồ cao vạn trượng ở phía đông Quảng Hàn giới, mười hai tu sĩ Giác Xi đưới sự dẫn dắt của một đại hán mặc áo bào đỏ, đầu mọc một chiếc sừng đỏ độc nhất, đang chém giết với một đám khôi lỗi chim bằng.
Để đối phó với những khôi lỗi này, đặc biệt là con Lôi Bằng khôi lỗi mạnh nhất, đại hán Hồng Giác đã tế ra Tiểu Mê Thiên Chung, nhưng cũng chỉ đủ sức đối phó ngang ngửa.
Thực lực của con Lôi Bằng khôi lỗi này đã đạt tới cấp bậc Hợp Thể sơ kỳ. Dù thân thể chằng chịt vết thương, lông vũ tàn khuyết, nó vẫn còn giữ được khoảng bảy tám phần mười sức mạnh!
Hai cánh vỗ mạnh, con Lôi Bằng khôi lỗi ngân đầu Thanh Vũ sải cánh rộng hơn trăm trượng lập tức lướt đi hơn nghìn trượng.
Đôi mắt nó lóe lên ánh bạc, những tia hồ quang điện màu xanh quanh thân liền dồn mạnh xuống hai trảo.
Ngay sau đó, nó dùng đôi trảo màu xanh lục chộp về phía đại hán Hồng Giác từ xa.
Lập tức, hai bóng vuốt khổng lồ màu xanh che khuất bầu trời chụp xuống đầu đại hán Hồng Giác!
Thấy vậy, đại hán Hồng Giác vội vàng bấm đốt ngón tay lên mặt chuông nhỏ tuyết trắng.
Một tiếng "Keng" vang lên, từng vòng gợn sóng màu trắng từ chuông bay ra, ngay sau đó va chạm với bóng vuốt khổng lồ đang lao tới.
Khoảnh khắc cả hai tiếp xúc, vô số âm thanh chói tai vang vọng khắp không gian, nhưng sau vài nhịp giằng co, uy lực của gợn sóng màu trắng vẫn chiếm ưu thế hơn.
Chúng cuồn cuộn, từ từ nghiền nát hai bóng vuốt khổng lồ thành từng mảnh vỡ, cuối cùng biến thành vô số điểm sáng trên bầu trời!
Điều đáng nói là, gợn sóng màu trắng được tạo thành từ vô số vết nứt không gian nhỏ bé, nhưng trước khi phát động lại không hề có một chút dao động không gian nào.
Chỉ cần Lạc Hồng có mặt ở đây, hắn sẽ ngay lập tức cảm nhận được khoảnh khắc chuông rung lên, một cỗ càn khôn chi lực bàng bạc từ thân chuông chấn động mà ra!
Sau khi ngăn được đòn tấn công này, đại hán Hồng Giác không dừng tay như trước, mà thi triển thần thông tu luyện, ánh mắt sắc bén, tiếp tục búng tay liên tiếp ba lần.
Dù đầu ngón tay rướm máu, hắn cũng không hề để ý!
...
Tiếng chuông thứ nhất vang lên, thân hình Lôi Bằng khôi lỗi ở đằng xa lập tức cứng đờ, như thể bị một cỗ cự lực từ bốn phương tám hướng đè ép vào bên trong.
"Keng!"
Tiếng chuông thứ hai vang lên, những tia hồ quang điện màu xanh bao phủ toàn thân Lôi Bằng khôi lỗi vỡ vụn trong những tiếng lách tách.
"Keng!"
Tiếng chuông thứ ba vang lên, cự lực tác động lên Lôi Bằng khối lỗi đột ngột đảo ngược âm dương, đồng thời mạnh hơn gấp đôi, xé nát thân thể khôi lỗi của nó thành nhiều mảnh.
Vô số mảnh vỡ khôi lỗi rơi xuống, Lôi Bằng khôi lỗi hoàn toàn bị hủy diệt dưới uy năng của Tiểu Mê Thiên Chung!
Đại hán Hồng Giác thấy đại địch đã bị tiêu diệt, trút được gánh nặng trong lòng, lật tay lấy ra một viên đan dược nuốt vào, định đi viện trợ thủ hạ của mình.
Nhưng đúng lúc này, một đạo ngân quang đột nhiên thoát ra từ trong ngực hắn, lơ lửng trước mi tâm.
"Chết tiệt, sao lại đúng vào lúc này!"
Ngân sắc lưu quang này chính là Quảng Hàn lệnh, vật phẩm ban thưởng của tộc, cho phép năm vị thượng sứ liên lạc với nhau trong Quảng Hàn giới.
Theo lệnh của trưởng lão trong tộc, hễ có tin tức truyền đến, nhất định phải xác nhận.
Vì vậy, dù đang nóng lòng muốn đến tiếp viện, đại hán Hồng Giác vẫn phải dừng lại, truyền một đạo thần niệm vào Quảng Hàn lệnh.
"Ai đang truyền tin? Có chuyện gì mau nói!"
Đại hán Hồng Giác tức giận nói.
“Ta là Thục Lê, ngươi đã đến địa điểm nhiệm vụ chưa?”
Một giọng nói quen thuộc truyền đến từ Quảng Hàn lệnh.
"Hừ! Nếu Thục huynh không lãng phí thời gian của Hạ mỗ, ta đã đến nơi rồi!"
Đại hán Hồng Giác Hạ Bình không hề nói ngoa. Đội ngũ của hắn chỉ còn cách địa điểm nhiệm vụ một ngọn núi khổng lồ trước mặt và một đoạn đường vạn dặm.
Nếu trên đường không gặp phải những kẻ khó chơi như Lôi Bằng khôi lỗi, với tốc độ của họ, việc đến đó chỉ là chuyện trong chốc lát.
“Hạ huynh không cần phí công vô ích, thiên địa biến đổi lớn trước đó đã khiến địa mạch lệch vị trí. Ngươi có đến địa điểm nhận nhiệm vụ, cũng không thể đánh thức Địa Mạch Cự Linh.
Bởi vì nó căn bản không ở đó!"
"Ăn nói hồ đồ, sao ngươi dám chắc địa mạch bên ta bị lệch? Nếu xảy ra sai sót, lỡ dở đại kế của tộc, ngươi có gánh nổi trách nhiệm không?!"
Hạ Bình nghe xong lập tức nóng nảy. Bọn họ đã tốn bao công sức, sắp đến đích, lại nhận được tin mọi nỗ lực đều vô ích. Làm sao hắn có thể chấp nhận điều này!
"Sự thật là như vậy. Thục mỗ đã đến địa điểm nhiệm vụ hơn mười ngày trước, dù gõ nát ngón tay cũng không thể đánh thức Địa Mạch Cự Linh!
Ngoài ra, Hạ huynh tuyệt đối đừng vì vậy mà ôm lòng oán hận với Thực mỗ.
Phải biết, Vệ Hưu đã phát hiện dị thường từ mấy tháng trước, nhưng hắn chỉ lo truy tìm Địa Mạch Cự Linh còn thức tỉnh, chẳng hề quan tâm nhiệm vụ của chúng ta có hoàn thành hay không!"
Nghe vậy, Hạ Bình không khỏi im lặng.
Một chỗ Địa Mạch Cự Linh lệch vị trí còn có thể coi là ngẫu nhiên, nhưng nếu hai nơi đều lệch, thì tám chín phần mười là cả năm nơi đều bị như vậy!
Trong lúc Hạ Bình thầm than xui xẻo, giọng nói từ Quảng Hàn lệnh tiếp tục vang lên:
“Hạ huynh đừng vội tuyệt vọng, Thục mỗ có cách giúp ngươi."
"Cách gì? Chẳng lẽ ngươi có thể giúp ta tìm Địa Mạch Cự Linh? Ngươi dựa vào cái gì? Xí!"
Hạ Bình có chút mất bình tĩnh nói.
"Thục mỗ đương nhiên có thể!
Nói ra cũng là vận may, Thục mỗ đã gặp Dư tiên tử của Hải Vương Tộc gần địa điểm nhiệm vụ. Nàng mang theo Huyền Thiên Thánh Khí La Thiên Bối, có thể cảm ứng được khí tức của Địa Mạch Cự Linh từ khoảng cách rất xa.
Để đổi lấy sự giúp đỡ của nàng, Thục mỗ đã giao tất cả thủ hạ cho huynh trưởng của nàng, giúp họ thực hiện nhiệm vụ của Hải Vương lộc.”
"Nếu là La Thiên Bối, quả thực có thần thông như vậy. Thục huynh muốn gì từ ta?"
Hạ Bình biết rõ thiên hạ không có bữa trưa miễn phí. Thục Lê tìm đến hắn, chắc chắn có mục đích.
"Thục mỗ yêu cầu rất đơn giản. Ta sẽ nói cho ngươi vị trí hiện tại của Địa Mạch Cự Linh trong khu vực của ngươi, còn ngươi phải đáp ứng sau khi lấy được pháp lệnh cự linh, phải nhanh chóng đến vị trí hiện tại của Thục mỗ!"
"Vì sao? Nơi của Thục huynh có gì đặc biệt sao?"
Hạ Bình nghỉ hoặc hỏi.
"Vị trí hiện tại của Thục mỗ chính là nơi có Địa Mạch Cự Linh trong khu vực của ta.
Nhưng hiện tại Thục mỗ chỉ có một mình, nơi đó lại là một hiểm địa. Một mình Thục mỗ không thể lấy được pháp lệnh cự linh ở đó, nên cần một đội người đến giúp đỡ.
Khi ra khỏi Quảng Hàn giới, Thục mỗ chắc chắn sẽ báo cáo với các trưởng lão và lão tổ, để đội ngũ giúp đỡ này có thêm một phần công lao!"
"Ra là vậy... Ha ha, Thục huynh thật cao thượng, mời huynh mau cho ta biết vị trí hiện tại của Địa Mạch Cự Linh.
Khi Hạ mỗ dẫn người lấy được pháp lệnh cự linh phụ trách, lập tức sẽ đến giúp huynh!"
Hạ Bình nghĩ thầm đúng là Liễu Ám hoa minh lại một thôn, điều kiện của đối phương khiến hắn vô cùng động tâm!
Cũng phải, Thục Lê đã chiếm được công lao trù tính chung, chỉ cần lần này nhiệm vụ hoàn thành viên mãn, trong tộc chắc chắn sẽ không bạc đãi hắn, đương nhiên sẽ bỏ được một phần công lao pháp lệnh cự linh.
"Hạ huynh thật sảng khoái, nhưng chuyện viện trợ, ngươi đừng nói với Vệ Hưu.
Thục mỗ trước đây vì hắn giấu diếm không báo, đã có hiềm khích trong lời nói, không muốn hắn cướp công lao của Thục mỗ!"
Giọng nói từ Quảng Hàn lệnh nhấn mạnh.
"Ha ha, cái này... Dễ nói dễ nói!"
Đôi mắt Hạ Bình chớp động, chần chừ một chút mới đáp ứng.
"Vậy, Hạ huynh hãy lấy bản đồ ra, Thục mỗ sẽ nói cho ngươi vị trí của Địa Mạch Cự Linh và vị trí của ta!"