Sau khi giải quyết đám Hoàng Thạch đạo binh, mọi người tiếp tục tiến sâu vào Húc Nhật địa cung dưới sự chỉ dẫn của Địch Hưng và Địch Đức.
Dọc đường đi, tần suất xuất hiện đạo binh khôi lỗi không cao, mạnh nhất cũng chỉ tương đương với Hoàng Thạch đạo binh Hợp Thể sơ kỳ.
Nhưng dù sao khôi lỗi vẫn chỉ là khôi lỗi, không có thông linh, lại thiếu biến hóa, thực tế chiến lực của Hoàng Thạch đạo binh chỉ cỡ Luyện Hư đỉnh phong.
Nếu không, Ngân tộc đã không phái Cam Nhược Vân và vài người khác đến đây đoạt bảo.
Mà giờ, đối thủ của đám khôi lỗi này là Lạc Hồng, thì càng khó mà ngăn cản.
Thêm nữa, tên Lạc Hồng này lại chẳng hề "fair play", cứ hễ khôi lỗi vừa lộ điện là hắn ra tay ngay, biến chúng thành những "shipper” chí dương tâm hạch bất đắc di!
Nhưng điều này cũng không hẳn là chuyện tốt, nơi đây chỉ còn lại chút khôi lỗi mà Chân Tiên chẳng thèm ngó tới, thì phần lớn sẽ không có bảo vật kinh thiên động địa gì.
Cũng may Lạc Hồng không trông mong vào việc một nơi đã được Địa Linh tộc khai thác qua sẽ còn của ngon vật lạ, chỉ mong chuyến này có thể gặp được bí khố Ngân tộc mà Ngân tiên tử đã nhắc đến, thu hoạch được linh tài chữa trị Phá Thiên Thương.
Hai ngày sau, Lạc Hồng diệt đi bộ khôi lỗi quan đao cuối cùng, rồi cùng mọi người tiến vào một đại điện nằm giữa cung điện dưới lòng đất.
Nhìn những vết tích phá cấm còn sót lại, không khó nhận ra nơi này đã bị vét sạch từ lâu.
Nhưng mục tiêu của Cam Nhược Vân không phải bảo vật trong đại điện, mà là trận pháp truyền tống đặt dưới chủ tọal
"Lạc tiền bối, trận này cần chí dương hỏa lực kích hoạt, chỉ dựa vào địa hỏa Đằng Xà, e là sẽ mất rất lâu, mong tiền bối phái linh thú trợ trận!"
Trên đường đi, thấy Lạc Hồng liên tục "one hit" mấy con khôi lỗi địa cung mà bọn họ phải phối hợp vất vả mới hạ được, Cam Nhược Vân đã nhận ra Lạc Hồng tuyệt không phải hạng Thánh giai mới nhập môn tầm thường, nên lời nói cũng trở nên cung kính hơn nhiều!
"Dễ thôi. Tiểu Kim!"
Theo tiếng gọi của Lạc Hồng, Tiểu Kim từ trên vai hắn vỗ cánh bay lên, lướt đến ngay trên trận pháp truyền tống.
Ngay sau đó, nó cất tiếng hót vang, vỗ cánh ưỡn ngực, khiến chí đương pháp ấn tràn ra từng sợi Xích Kim chỉ khí thoạt nhìn nhẹ nhàng.
Khi Xích Kim chi khí vừa chạm vào trận văn trên mặt đất, cả tòa đại trận lập tức bừng lên linh quang cùng màu, mấy cột sáng dựng lên, ngưng tụ thành một Xích Kim quang trận trên không trung.
Một bên khác, Địch Hưng giơ cánh tay phải lên, con địa hỏa Đằng Xà thu nhỏ cuộn trên đó.
Miệng rắn há ra, phun chí dương hỏa lực vào đại trận truyền tống.
Dưới sự hợp lực của hai linh thú, từng phù văn nhanh chóng lưu chuyển giữa hai trận pháp.
Lạc Hồng và mọi người thấy vậy, liền bước vào giữa hai trận pháp.
Đột nhiên, quang trận đang chậm rãi xoay chuyển khựng lại, rồi hung hăng giáng xuống, hợp nhất với trận pháp dưới đất, đồng thời bộc phát ra linh quang Xích Kim chói mắt.
Khi linh quang tan đi, thân ảnh Lạc Hồng và những người khác đã biến mất.
Cùng lúc đó, tại một góc hẻo lánh nào đó của Quảng Hàn giới, gần một dãy núi bị che phủ bởi mây mù màu xanh, ba đạo độn quang khác màu đột ngột dừng lại, hiện ra thân hình Bạch Lam và hai người kia.
Cả ba chỉ trỏ về phía vụ hải trước mặt, rồi gã dị tộc lùn mập, tức tu sĩ họ Thẩm, cởi phăng áo, để lộ bộ ngực trần!
Khoảnh khắc sau, một vầng sáng màu xanh phát ra từ ngực hắn, hóa ra ngay xương ức của tu sĩ họ Thẩm lại có một con quái nhãn màu xanh, to hơn nắm đấm!
Và khi một đạo thanh quang bắn ra từ quái nhãn, vụ hải đậm đặc kia lập tức ngừng trôi, dần trở nên trong suốt.
Chỉ vài hơi thở, cả ba đã xuyên qua vụ hải, nhìn thấy một vùng tường đổ, cung điện sụp đổ san sát nhau, không thấy điểm cuối!
Thấy cảnh này, Bạch Lam và hai người không khỏi lộ vẻ mừng rỡ, đây chính là di tích không được ghi chép trong bản đồ, nếu thăm dò kỹ càng, chắc chắn sẽ thu hoạch lớn!
Nhưng chưa kịp lên đường, từ đám mây mù gần đó đã vọng đến một giọng nói khoan thai.
"Ồ? Ngươi có thể nhìn thấu Thanh Minh Tiên Vụ này? Tốt lắm, đi theo chúng tai”
Vừa dứt lời, đám mây mù đột ngột tràn ra vạn đạo quang mang, hiện ra mười tu sĩ Luyện Hư với trang phục khác nhau.
Những người này dù nam nữ già trẻ, nhưng trên đầu đều mọc ra đoản giác có màu sắc và hình dạng khác biệt, chính là người Giác Xi tộc!
Vừa lên tiếng là một nam tử mặc áo bào đen, trông chỉ khoảng hai mươi mấy tuổi, trên trán mọc ra hai đoản giác màu đen.
Vừa thấy rõ diện mạo người đến, sắc mặt Bạch Lam và đồng bọn liền đại biến, không chút do dự quay người bỏ chạy!
Thiên Vân và Giác Xi vốn dĩ đã có nhiều hiềm khích, huống chỉ hai tộc đang giao chiến, tu sĩ của họ chỉ cần gặp nhau ở Quảng Hàn giới thì tuyệt đối không thể bình an vô sựi
Thanh niên áo bào đen cười lạnh, vung tay lên, chín người sau lưng đồng loạt đuổi theo.
Sau một trận ầm ĩ, hai tu sĩ Giác Xi áp giải tu sĩ họ Thẩm và Bạch Lam đến trước mặt thanh niên áo bào đen.
Còn gã dị tộc cao gầy thì đã bặt vô âm tín.
Nhưng nhìn vẻ mặt không chút buồn bã của thanh niên áo bào đen, có lẽ gã đã bỏ mạng!
Mặt khác, ở một nơi cách đó không biết bao nhiêu vạn dặm, trong một khu rừng rậm rạp vô biên, ba bóng người đang ẩn mình trong một hốc cây khổng lồ.
Ba người này, một mặc thanh bào, một đội nón rộng vành lụa trắng, và một người da ngăm đen, chính là Hàn Lập, Liễu Thủy Nhi và Thạch Côn!
Cả ba đang chăm chú nhìn lên một mặt gương bạc trên không trung, xem cảnh một con ám thú và Thanh Dạ Mãng giao chiến.
Ám thú là một loại cổ thú xảo trá, dài bảy tám trượng, giống cự lang, đuôi như báo đen.
Thần thông thiên phú của ám thú cho phép chúng tăng cường sức mạnh gấp nhiều lần vào ban đêm, và thời gian ban đêm trong khu rừng này dài hơn một nửa so với những nơi khác ở Quảng Hàn giới!
Điều này khiến ám thú trở thành bá chủ của khu rừng, và số lượng của chúng đã sinh sôi rất nhiều.
Hàn Lập và đồng bọn muốn băng qua khu rừng này, nên phải bí mật quan sát thực lực của ám thú.
Thanh Dạ Mãng cũng có thể biến thân vào ban đêm để tăng cường sức mạnh, nhưng tác dụng phụ của nó rất lớn.
Con ám thú trong gương chỉ cầm cự được một lúc, rồi tìm ra sơ hở trong thế công vội vã của Thanh Dạ Mãng, tung một vuốt tước đoạt sinh mạng của nó, kết thúc cuộc giao tranh!
"Nhị vị thấy sao? Cảm thấy thực lực của ám thú trưởng thành này thế nào?"
Thu hồi gương bạc, Liễu Thủy Nhi nhìn về phía Hàn Lập và Thạch Côn hỏi.
"Nếu là một đối một, Thạch mỗ có thể chiếm thượng phong trong mười hơi, không quá ba mươi hiệp, nhất định có thể chém giết nó!
Nhưng nếu bị ba bốn con vây công, thắng bại khó nói!"
Thạch Côn chau mày đáp, hiển nhiên hắn biết rõ, trong khu rừng này, tình huống một đối một rất hiếm khi xảy ra.
"Hàn đạo hữu, ngươi có thể đối phó mấy con một lúc?"
Dù sao cũng là chuyện sinh tử, thấy Hàn Lập trầm ngâm, Liễu Thủy Nhi hỏi thẳng.
"Ta cũng không sai biệt lắm, nhưng trong rừng này còn có ám thú mạnh hơn không?"
Ngoài miệng Hàn Lập nói vậy, nhưng thực ra hắn không để ý đến thực lực của ám thú trưởng thành.
Hắn tự tin, dù không cần Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm, hắn cũng có thể đối phó hơn mười con ám thú trưởng thành một lúc.
Sở dĩ hắn trầm tư, chẳng qua là do tiếp xúc với Lạc Hồng lâu ngày, bị ảnh hưởng, thấy thần thông thiên phú của ám thú, không khỏi thắc mắc.
Vì sao những ám thú này lại có thể tăng cường sức mạnh gấp nhiều lần vào ban đêm?!
Nếu là tu sĩ bình thường, chắc chắn sẽ giải thích bằng bốn chữ "Thiên phú thần thông", nhưng Hàn Lập cũng học theo Lạc Hồng, suy nghĩ nhiều hơn một chút.
Cũng may, trước đây hắn và Lạc Hồng uống rượu, không chỉ là vui vẻ giải sầu, mà còn đàm đạo luận pháp.
Thêm nữa, tình hình trong khu rừng này không phức tạp, hắn đã đoán ra được bảy tám phần.
"Dù không biết vì sao, nhưng chí âm pháp tắc ở đây rõ ràng mạnh hơn những nơi khác rất nhiều!
Thần thông thiên phú của những ám thú này tám chín phần mười là có thể điều khiển chí âm chỉ lực giữa trời đất, nhờ vậy mới có thể tăng vọt sức mạnh.
Nói cách khác, chỉ cần ngăn cách hoặc nhiễu loạn việc ám thú lợi dụng chí âm chi lực, có thể phế bỏ thần thông của chúng.
Đến lúc đó, dù là những ám thú có huyết mạch đặc thù cũng không đáng sợ!"
Nghĩ đến đây, Hàn Lập nhớ lại, lần cuối cùng hắn uống rượu với Lạc sư huynh trong phủ, đối phương đã cho hắn một kiện pháp bảo dùng một lần đang trong giai đoạn thử nghiệm – Vạn Hóa Càn Khôn Châu.
Viên châu này có thể nhiễu loạn âm dương, rất có ích trong trường hợp này!
“Nhưng chắc chắn ta sẽ không chủ động trêu chọc những ám thú cao giai, dù bất hạnh gặp phải, cũng sẽ lập tức bỏ chạy.
Xem ra, viên châu này có chút vô dụng!"
"Hàn đạo hữu nói đúng, ngoài ám thú trưởng thành còn có Tam Nhãn Ám Thú và Vương Cấp Ám Thú lợi hại hơn, nên chúng ta tuyệt đối không thể xông vào khu rừng này!"
Liễu Thủy Nhi nói ngay ý kiến của mình.
Hàn Lập không nói ra suy đoán của mình, một là thân thiết quá dễ sinh bất kính, hai là hắn tự tin, dù gặp phải Vương Cấp Ám Thú, hắn cũng có thể trốn thoát, không cần phiền phức.
Thế là, cả ba nhanh chóng quyết định kế hoạch dưới sự chủ trì của Liễu Thủy Nhi, chuẩn bị giả dạng ám thú để lén qua khu rừng!
***
Hai đóa hoa nở, mỗi bên một cành.
Trong khi các phương đang rục rịch, Lạc Hồng và mọi người đã được một đạo Xích Kim linh quang đưa đến một nơi xa lạ.
Chưa kịp nhìn quanh, không khí nóng rực ở đây đã khiến hắn khó chịu, mặt đất dưới chân như nham thạch nóng bỏng.
May mắn những người ở đây ít nhất cũng là Luyện Hư hậu kỳ, nếu không vừa đến đã có người mất mạng!
"Lạc tiền bối, nơi này là Chí Dương Hỏa Vực, bảo vật mà linh thú của ngài cảm ứng được ở sâu bên trong.
Nhưng mong Lạc tiền bối đừng quên ước định với chúng ta, chỉ lấy một phần bảo vật!"
Thấy mục tiêu của chuyến đi ngay trước mắt, Cam Nhược Vân hưng phấn nhưng không khỏi lo lắng, nên nhắc lại lời thề với Lạc Hồng.
"Yên tâm, Lạc mỗ từ trước đến nay giữ lời."
Lạc Hồng đáp lời, nhưng mắt lại bận rộn nhìn quanh.
Chí Dương Hỏa Vực là một không gian dưới lòng đất, trên mặt đất đầy những dòng suối Xích Kim đang chảy, đan xen vào nhau như mạng nhện!
Ở trung tâm mạng nhện là ba mươi sáu cột Bàn Long cao mấy trăm trượng, những màn sáng liên kết chúng lại với nhau, tạo thành một khu vực tràn ngập linh quang Xích Kim.
Dù thần thức không thể thăm dò vào trong đó, nhưng ai cũng biết, đó là trung tâm của nơi này!
Ở đây không có khôi lỗi cản đường, nên chẳng bao lâu, mọi người đã đứng trước một màn sáng Xích Kim.
Lúc này, hai anh em Địch thị thả địa hỏa Đằng Xà, một người cho nó ăn các loại linh dược, người còn lại thì thi triển các loại pháp thuật gia trì.
"Hỏa lực trong Chí Dương Thiên Cương Tráo rất đáng sợ, Lạc tiền bối không cần mạo hiểm, cứ ở đây chờ hai vị Địch đạo hữu đoạt bảo ra là được."
Cam Nhược Vân không chỉ khuyên Lạc Hồng, mà ngay cả chính cô và Lãnh Ngọc Long cũng không định vào trong.
"Đa tạ hảo ý của Cam tiên tử, nhưng Lạc mỗ cảm thấy hứng thú với pháp trận này, nên vẫn muốn cùng hai vị Địch đạo hữu vào trong."
Lạc Hồng lắc đầu nói.
Hắn không trông mong tìm được trọng bảo nghịch thiên gì ở nơi đã bị người khác thăm đò, nhưng theo hắn, Đoạt Nhật Đại Trận ở đây có giá trị hơn nhiều so với bảo vật
"Đã vậy, vãn bối không khuyên nữa, Chí Dương Thiên Cương Tráo sẽ không ngăn cản chí dương chi lực, Lạc tiền bối chỉ cần để linh thú của ngài dựng linh tráo lên là có thể xuyên qua."
Hiển nhiên Cam Nhược Vân không trông mong Lạc Hồng sẽ ở bên ngoài, nếu không phải cô biết từ điển tịch trong tộc rằng ở đây thực sự không có gì đáng xem, cô có lẽ cũng sẽ tò mò mà muốn vào trong.
Lạc Hồng gật đầu, rồi lệnh Tiểu Kim dựng linh tráo, cùng hai anh em Địch thị đã chuẩn bị sẵn sàng xuyên qua màn sáng Xích Kim.
Trong Chí Dương Thiên Cương Tráo tràn ngập lưu hỏa Xích Kim, vừa bước vào, Lạc Hồng đã cảm thấy nóng rực khó chịu, như phàm nhân nhảy vào lò lửa!
Tiểu Kim ra sức dày thêm linh tráo, mới khiến Lạc Hồng để chịu hơn chút.
"Hỏa lực chí dương ở đây ngay cả nhục thể của ta cũng có thể làm bị thương, hai tu sĩ Địa Linh tộc kia chống đỡ thế nào?"
Lạc Hồng biết rõ nhục thân mình lợi hại, liền thi triển linh mục chi thuật, xuyên qua linh quang Xích Kim chói mắt, nhìn về phía hai anh em Địch thị.
Dù đã trải qua nhiều gia trì, nhưng sự bảo vệ mà địa hỏa Đằng Xà mang lại cho hai anh em cũng chỉ tương đương với Tiểu Kim.
Theo lý thuyết, họ không thể đỡ nổi hỏa lực chí dương còn lại, trong khoảnh khắc sẽ biến thành tro bụi mới đúng!
Nhưng họ chi toát ra chút khói cháy khô, mặt mày nhăn nhó, nhưng không có gì trở ngại.
Tất cả đều nhờ vào hai viên cự vảy mà họ đeo trước ngực.
Lạc Hồng kiến thức rộng rãi, lập tức cảm nhận được một tia khí tức quen thuộc từ hai viên cự vảy, thầm nghĩ:
"Chân linh chi huyết? Vẫn còn tương đối mới mẻ!"
"Haizz, khó chịu! Lạc tiểu tử, lần này chúng ta có lẽ đã đặt cược sai rồi!"
Ngân tiên tử đường như cũng phát hiện ra, có chút thất vọng truyền âm cho Lạc Hồng.