“Tiên tử có ý gì? Chăng lẽ người nhận ra hai mảnh vảy đen kia thuộc về loài chân linh nào?”
Lạc Hồng tỏ vẻ khó hiểu, lập tức hỏi.
"Ta cũng không ngờ Chí Dương Huyền Xà lão gia hỏa kia còn sống!
Lão gia hỏa này có liên hệ sâu sắc với Địa Linh tộc. Khi ta lần đầu biết Địa Linh tộc đã bị diệt tộc, ta cứ tưởng lão ta cũng phải vẫn lạc theo.
Nhưng xem ra, con rắn già này tám phần mười vẫn còn thoi thóp!"
Địa Linh tộc năm xưa là một đại tộc tiếng tăm lừng lẫy trên Lôi Minh Đại Lục, tự nhiên cũng nắm giữ một kiện Huyền Thiên Linh Bảo, cung phụng một tôn chân linh.
Nhưng việc cung phụng chân linh không hề dễ dàng, Địa Linh tộc lại có chút thủ đoạn đặc thù, khiến cho Chí Dương Huyền Xà gắn bó chặt chẽ với tộc.
Cho nên theo lý mà nói, Chí Dương Huyền Xà phải cùng Địa Linh tộc cùng nhau diệt vong mới đúng!
Việc hai mảnh vảy rắn này xuất hiện chứng minh Chí Dương Huyền Xà còn chưa chết!
"Vậy nói như vậy, con chân linh Huyền Xà này hẳn là đang trong tình trạng không tốt?"
Lạc Hồng âm thầm thư hồi ánh mắt, trong lòng đã hiểu ra.
"Chắc chắn là trọng thương, trốn trong động thiên truyền thừa của tộc ta!
Ta đoán không lầm, lão xà kia chắc chắn đang dựa vào đại trận đó để luyện chế Húc Nhật Hỏa Tinh.
Dù sao, luyện hóa thứ này có thể giúp nó khôi phục bản nguyên, chữa thương!"
Ngân Tiên Tử có chút tức giận nói.
Lạc Hồng hiểu cho nàng, vốn đĩ bọn họ trà trộn vào đội ngũ của Cam Nhược Vân là vì bí khố Ngân tộc có thể tồn tại trong Húc Nhật Sa Mạc, thu hoạch linh tài chữa trị Phá Thiên Tàn Thương.
Kết quả hiện tại tìm được, lại là thứ dùng để chữa thương cho một "lão bằng hữu" có hiềm khích với Ngân Tiên Tử.
Sao nàng có thể không phiền muộn!
"Không sao đâu Ngân Tiên Tử, lần này không gặp được cũng không quan trọng.
Chờ sau này chúng ta đến Ngân tộc, nhất định sẽ có thu hoạch, chỉ là chuyện sớm muộn thôi!"
Lạc Hồng không vội, ngược lại an ủi Ngân Tiên Tử.
"Đáng ghét, không biết đám hậu bối kia làm ăn thế nào, con rắn già kia đâu phải hạng dễ đối phó, hợp tác với nó chẳng khác nào lột da hổ!
Chẳng lẽ bây giờ trong tộc ta, ngay cả một Đại Thừa tu sĩ cũng không có sao?"
Ngân Tiên Tử hiển nhiên không đánh giá cao phẩm hạnh của Chí Dương Huyền Xà, sau một hồi phiền muộn không vui, không khỏi lo lắng cho tình hình hiện tại của Ngân tộc.
Lạc Hồng nghe vậy không nói gì thêm, dù sao đoán mò ở đây cũng vô nghĩa.
Ngân Tiên Tử chỉ là quan tâm quá mức mà thôi, đợi nàng bình tĩnh lại, tự nhiên sẽ khôi phục như thường.
Trong lúc truyền âm, Lạc Hồng vẫn không ngừng bước. Lúc này, Xích Kim Lưu Hỏa xung quanh họ không còn tràn ngập mọi ngóc ngách.
Nhưng điều đó không có nghĩa là hỏa lực chí dương ở sâu bên trong ít đi, mà là những lực lượng này đã bắt đầu tụ lại, ngưng tụ thành ba mươi sáu đạo Xích Kim hào quang từ thô chuyển mảnh trên không trung.
Càng đi về phía trước, lực lượng của những Xích Kim hào quang này càng cô đọng. Lạc Hồng không dám tưởng tượng nếu hắn chạm vào một trong số đó, sẽ ra sao.
Nhưng may mắn là những Xích Kim hào quang này chỉ lơ lửng cách mặt đất vài chục trượng, hắn không cần lo lắng về tình huống đó.
Điều đáng chú ý nhất lúc này không phải là những Xích Kim hào quang phía trên, mà là một quả cầu ánh sáng Xích Kim đường kính mấy trăm trượng tại nơi hào quang hội tụ.
Khác với lưu hỏa và hào quang trước đó, quả cầu ánh sáng Xích Kim này đã như thực chất. Lạc Hồng đứng trước nó, như đang đối diện với Đại Nhật, uy áp vô cùng lớn!
"Đoạt Thiên Chi Nhật, Luyện Ta Chi Linh!
Tuyệt đối không sai, đây chính là Huyền Thiên Đoạt Nhật Đại Pháp!"
Trong hai mắt phản chiếu hai đoàn Xích Kim Đại Nhật, Lạc Hồng kích động vạn phần, dù sao trước mặt hắn là Tiên gia chi thuật thật sự!
Huyền Thiên Luyện Khí Thuật, quả không lừa tai
"Lạc tiền bối, tuyệt đối không thể đi tiếp, chỉ cần chạm vào dù chỉ một chút vào vầng kim nhật kia, chúng ta sẽ hóa thành tro bụi ngay lập tức!"
Địch Hưng nghiêm túc nhắc nhở.
"Đại huynh!"
Trong lúc nói chuyện, Địch Đức đã lấy ra một khối trận bàn và một cây trận kỳ nền đen hỏa văn.
Địch Hưng thấy vậy không chậm trễ, tế ra một cây trận kỳ tương tự.
Hai người bắt đầu vung kỳ bày trận, một tòa Xích Kim quang trận xuất hiện dưới chân họ.
Khi quang trận chuyển động, bề mặt Xích Kim Đại Nhật lập tức gợn sóng, khiến một luồng Xích Kim hào quang bay ra rồi lại rơi xuống, vạch ra từng đường vòng cung!
Sự thay đổi này khiến hỏa lực chí dương xung quanh tăng lên đáng kể. Lạc Hồng nhíu mày, vội cho Tiểu Kim ăn vài viên chí dương tâm hạch để giảm bớt áp lực cho nàng.
Địch thị huynh đệ không có điều kiện đó, mùi cháy khét trên người càng nồng, thậm chí còn phát ra tiếng xèo xèo như thịt nướng!
Dù vậy, hai người vẫn cắn răng kiên trì thi pháp.
"Đến!"
Đột nhiên, Địch Hưng hét lớn một tiếng, một vệt kim quang bay ra từ Xích Kim Đại Nhật, bị thu vào quang trận.
Lạc Hồng nhìn kỹ, thấy đó là mấy viên tinh thạch Xích Kim sắc phát ra ánh sáng mạnh, chứa đựng lực lượng pháp tắc nồng nặc đến kinh người!
"Quả nhiên giống như Ngân Tiên Tử nói, mục đích của bọn chúng là Húc Nhật Hỏa Tinh!"
Lạc Hồng âm thầm suy nghĩ.
Điều này khiến Địch thị huynh đệ, vốn luôn lo lắng, thở phào nhẹ nhõm. Bọn họ thực sự sợ Lạc Hồng giết người cướp của!
Nếu dùng cách phân chia của Lôi Minh Đại Lục, phẩm cấp của những Húc Nhật Hỏa Tinh này đã đạt đến tuyệt phẩm trong tinh phẩm.
Nói cách khác, chỉ cần một viên tinh thạch mang đến Linh Giới, chắc chắn sẽ khiến một đám Đại Thừa tu sĩ tranh giành!
Và lúc này, sau lần thu hoạch thành công đầu tiên, Địch thị huynh đệ lại liên tiếp nhiếp thủ thêm bốn luồng kim quang, thu hoạch được tổng cộng hai mươi tư viên Húc Nhật Hỏa Tinh!
Quảng Hàn Giới vạn năm mở ra một lần, nắm giữ nơi này chăng khác nào nắm giữ một bảo địa có thể sản xuất đại lượng linh tài tuyệt phẩm
Thảo nào tiền bối Địa Linh tộc thời thượng cổ lại bày ra huyết mạch cấm chế ở khắp nơi.
Bây giờ xem ra, điều đó hoàn toàn không hề quá đáng!
"Lạc tiền bối, huynh đệ chúng tôi sắp không chịu được nữa, xin đi trước!"
Địch Hưng cố nén đau đớn chắp tay với Lạc Hồng, rồi định rời khỏi nơi này.
“Chờ một chút, đưa phần của ta cho ta, ta còn muốn ở lại đây một lát."
Lạc Hồng gọi hắn lại.
"Vậy thì tốt ạ, huynh đệ chúng tôi nhất định phải mang về tộc ít nhất hai mươi viên Húc Nhật Hỏa Tinh, bốn viên còn lại xin dâng cho tiền bối, để tạ ơn!"
Địch Hưng toàn thân bỏng rát, không còn tâm trí suy nghĩ lý do Lạc Hồng muốn ở lại, nói rồi vung lên trận kỳ, khiến bốn viên Húc Nhật Hỏa Tinh bay về phía Lạc Hồng.
"Hừ! Nói là một phần, ngươi lại cho ta ít hơn phần đó? Đưa thêm một viên nữa!"
Lạc Hồng đột nhiên biến sắc, tức giận nói.
"Cái này... Cái này không được, xin Lạc tiền bối đừng làm khó huynh đệ chúng tôi!"
Địch Hưng nghe vậy khẩn trương, tỏ vẻ khó xử.
"Đừng nói nhảm, hoặc là đưa thêm một viên nữa, hoặc là tất cả đều để lại cho ta!"
Lạc Hồng không hề cân nhắc đến sự khó xử của Địch Hưng, vẫn không buông tha.
“Lạc tiền bối, người chăng lẽ quên."
Địch Hưng vội vàng nhắc đến lời thề tâm ma.
Nhưng đúng lúc này, Địch Đức cắt ngang lời hắn.
"Đại huynh, ta sắp không xong rồi!"
"Không tốt, hỏa độc nhập thể! Nhị đệ, cố gắng lên!"
Thấy tính mạng huynh đệ nguy kịch, Địch Hưng không lo được nhiều, ném thêm một viên Húc Nhật Hỏa Tinh cho Lạc Hồng rồi dẫn hắn lao ra ngoài chí dương thiên cương tráol