Ba bộ thân thể, đại diện cho ba con đường siêu thoát, cũng tượng trưng cho ba kỷ nguyên. Giờ đây, nhờ Tần Giản, cả ba hóa thân cùng giáng lâm vào một thời đại.
"Trấn!"
Thiên Đế thân khẽ quát một tiếng, âm thanh vang vọng hỗn độn. Đế uy mênh mông bao trùm tất cả, những khe nứt đang xé toạc hỗn độn cũng phải ngừng lại.
"Huyết Hài Kết Giới!"
Huyết Tổ Thần thi triển huyết biến kết giới, bao phủ hai luồng sáng đang không ngừng giao hòa, giam cầm ba động sinh ra từ sự dung hợp ấy trong một vùng hư không hỗn độn.
Tiếp đó là Vũ Tổ Thần, một quyền xuyên thủng hỗn độn, đánh thắng vào hai luồng sáng.
Một bàn tay xương từ trong hai luồng quang mang vươn ra, một chưởng đánh trả, Vũ Tổ Thần thổ huyết bay ngược, thân thể lập tức xuất hiện vô số vết rạn, suýt chút nữa tan nát.
"Thật sự là đánh giá thấp các ngươi rồi, vậy mà đồng thời chưởng khống ba con đường siêu thoát. Bất quá, kẻ chưa đạt tới chưởng khống cảnh chung quy chỉ là sâu kiến. Đã không muốn dung hợp với ta, vậy thì chết đi."
Lại một bàn tay xương hiện ra, một quyền giáng xuống Vũ Tổ Thần.
Thiên Đế thân và Huyết Tổ thân đồng thời chắn trước mặt Vũ Tổ Thần, nghênh đón quyền này.
Thiên Đế cấm vực bất khả xâm phạm lần đầu tiên bị xé nát. Chỉ trong chớp mắt, Thiên Đế thân đã bị mẫn diệt, lưu lại một sợi tinh hỏa, tái sinh ra một thân thể khác.
Huyết Hải thân cũng tương tự, không còn sức hoàn thủ, một kích tan tành.
Ba bộ thân thể, mỗi một bộ đều có thể trấn áp một thời đại, nhưng trước bàn tay xương này lại trở nên nhỏ bé, một chưởng nhẹ nhàng cũng đủ trọng thương cả ba.
"Thiên Đế, ta đến giúp ngươi!"
Đế Thiên và Xi Vưu cùng tham gia chiến đấu, hai siêu thoát giả từ hai hướng lao thắng tới bàn tay xương kia. Bàn tay chi khẽ rung lên, cả hai đã bị đánh bay xa cả triệu năm ánh sáng.
Vô địch!
Tuyệt vọng!
Trong Hỗn Độn Hải, Hôi Vụ Hải, vô số sinh linh chứng kiến cảnh tượng này, kinh hoàng tột độ.
Đều thất bại rồi, thật sự không còn chút cơ hội nào sao?
Không có Thiên Đế thân ổn định, hỗn độn lại bắt đầu lan rộng. Từng đợt sóng xung kích càn quét các vũ trụ, phàm là chạm phải dù chỉ một tia đều lập tức hủy diệt.
"Cha, cố lên!"
Một giọng nói vang lên, Tần Giản nhìn về phía Đại Diễn vũ trụ, đó là Tần Tử, con gái của hắn. Nàng đang mỉm cười vẫy tay với Tần Giản, mặc cho khe nứt hỗn độn tàn phá xung quanh, trên mặt không hề có một tia sợ hãi.
Đột nhiên, một khe nứt cắt ngang thân thể nàng, giọng nói của nàng im bặt. Thần sắc Tần Giản cứng đờ.
"Tử Nhi..."
Vừa thốt ra hai chữ, bàn tay xương kia giáng xuống, Tử Câm, Diệp Văn Nguyệt, Thiên Tình Tuyết và tất cả mọi người đều bị mẫn diệt. Giờ khắc này, Tần Giản ngây dại.
"Thống khổ sao?"
"Phẫn nộ sao?"
"Nếu còn những cảm xúc này, ngươi vĩnh viễn không đạt được đến độ cao của chúng ta, làm sao chưởng khống phía trên quy tắc, trật tự, khi buông bỏ hết thảy cảm xúc của thế gian sinh linh?"
Thanh âm Chưởng Khống Giả Sương Mù Xám truyền đến, tràn đầy sự khinh miệt đối với Tần Giản. Cả ba Tần Giản cùng nhìn về phía hắn, một cỗ ma ý từ trong mắt sinh ra, sau đó lan tràn vô tận hư không.
"Ngươi đáng chết!”
Giọng Tần Giản vang lên, một thân thể khác từ trong Vũ Tổ thân bước ra. Thân thể này toàn thân ma khí lượn lờ, những ma văn đáng sợ quấn quanh vô tận hư không hỗn độn.
Một chưởng, vô tận ma khí tuôn trào về phía bàn tay xương, bị bàn tay xương xóa bỏ trong nháy mắt.
"Lại thêm một con đường siêu thoát, đáng tiếc, vẫn chưa đủ."
Chưởng Khống Giả Sương Mù Xám nói. Hai luồng sáng dung hợp chỉ còn thiếu một bước cuối cùng. Hỗn Độn Hải, Hôi Vụ Hải cũng đã ở bờ vực hủy diệt hoàn toàn.
Ma thân nhìn về phía ba thân thể còn lại, cả ba đều gật đầu.
"Nuốt!"
Ba bộ thân thể run rẩy, hóa thành ma lực cuồn cuộn rót vào ma thân. Khí tức ma thân điên cuồng tăng trưởng, chỉ trong nháy mắt đã đạt đến một cảnh giới khủng bố.
Nhưng vẫn thiếu một chút.
Hắn lại nhìn về phía Đế Thiên và Xi Vưu.
Hai người nhìn nhau, mỉm cười, bước về phía Tần Giản.
"Ta đi theo bước chân ngươi mà đến con đường siêu thoát, ta vì ngươi mà sinh, bây giờ xin trả lại mạng này cho ngươi." Đế Thiên nói, thân thể tan rã, để Tần Giản thôn phệ.
Xi Vưu cúi đầu trước Tần Giản, không nói gì, bước đến trước người Tần Giản, mặc cho ma khí cuồn cuộn bao phủ.
"Vẫn chưa đủ."
Tần Giản nói. Vô số người trong Hỗn Độn Hải và Hôi Vụ Hải kinh hoàng, sau đó từng người bước về phía Tần Giản.
Thiên Tiên, Chân Tiên, Huyền Tiên, Kim Tiên, Tiên Vương, Tiên Đế, hay thậm chí phàm nhân, trong lòng họ chỉ còn một tín niệm, cứu sống thế giới này.
Và điều duy nhất họ có thể làm là hiến thân cho Tần Giản.
Ma khí cuồn cuộn càn quét thiên địa, thôn phệ vô tận sinh linh.
"Răng rắc!"
Một tiếng vang nhỏ, rất thanh thúy, tựa như tiếng bát sứ vỡ vụn, phát ra từ sâu trong linh hồn, trong tâm trí mọi người. Toàn bộ thế giới lâm vào tĩnh mịch.
Những gợn sóng hủy diệt kia biến mất, khe nứt hoành đoạn Hỗn Độn Hải, Hồi Vụ Hải ngừng lại. Thời gian và không gian đường như ngưng trệ trong khoảnh khắc.
Chỉ còn hai luồng sáng vẫn đang dung hợp.
Ma ý trên người Tần Giản tiêu tán. Một bước, toàn bộ thân thể tan rã, không còn lại một chút gì, không có thân thể, không có linh hồn, dường như cứ thế biến mất.
Ngay khi mọi người không khỏi kinh hoàng, hắn lại xuất hiện trước hai luồng sáng sắp dung hợp.
Bàn tay xương chụp xuống hắn, khi đến gần sát người hắn trực tiếp hóa thành tro tàn. Hắn chỉ lẳng lặng đánh giá ánh sáng trước mặt, giờ khắc này cả hai luồng quang đều khẽ run lên.
"Sao có thể..."
Đây là giọng của Chưởng Khống Giả Sương Mù Xám. Khi Tần Giản nhìn chăm chú, hắn lại cảm nhận được áp lực.
"Hắn đã vượt qua cảnh giới kia rồi, tất cả là do ngươi tạo ra." Giọng Chưởng Khống Giả Hỗn Độn vang lên, tràn đầy phẫn nộ.
"Nhanh dung hợp, chỉ có dung hợp mới có thể giết hắn."
"Đừng phản kháng."
Tần Giản lăng lặng đứng một bên, nghe họ nói chuyện như một người bàng quan. Hắn có một cảm giác, những Chưởng Khống Giả mà trước đây hắn thấy vô cùng mạnh mẽ đường như cũng chỉ có vậy.
Chỉ cần một ý niệm, hắn có thể nhìn khắp Hỗn Độn Hải, Hôi Vụ Hải, dường như còn có thể nhìn thấu nội tâm, linh hồn của tất cả sinh linh, thậm chí thấy được quá khứ của họ, quay ngược thời gian.
Khẽ giơ tay, trong lòng bàn tay lại có một vũ trụ đang diễn hóa.
Đây chính là chưởng khống cảnh sao?
Dường như lại có chút khác biệt.
Hai luồng quang mang cuối cùng hoàn thành dung hợp, phảng phất vũ trụ nổ tưng, một cỗ lực lượng cường đại quét ngang bát phương. Tần Giản chỉ liếc nhìn, lực lượng kia đã tiêu tán.
Một bóng người xuất hiện trong hư không, con ngươi xám tro, dường như lắng đọng vô tận thế giới. Hắn nhìn Tần Giản, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.
"Lại dám tùy ý để chúng ta dung hợp, ngươi thật sự cho rằng bước vào chưởng khống cảnh là vô địch sao?" Hắn nói, vươn tay chụp lấy Tần Giản.
Tần Giản nhìn bàn tay đang đến gần, không hề động đậy.
"Ngươi quá yếu."
Hắn nắm lấy Tần Giản, trên mặt lộ vẻ khinh thường, đường như sau khi dung hợp, hắn có thêm nhiều cảm xúc của loài người, trở nên quỷ đị hơn.
Nhưng ngay sau đó, sắc mặt hắn biến đổi.
Hắn cố gắng bóp nát Tần Giản trong tay, nhưng dù hắn có dùng sức thế nào, người trong tay vẫn không hề nhúc nhích. Tần Giản ngẩng đầu nhìn hắn, toàn thân hắn chấn động mạnh.
(hết chương)