Người của Vô Cực Ma Tông ngây người nhìn cảnh tượng này.
Trong mắt bọn họ, một tồn tại cực kỳ đáng sợ lại dễ dàng bị người thanh niên áo xanh kia trấn áp. Mấy chưởng lật tay, ma nhân Tần Vận không còn chút sức hoàn thủ, ma ý khủng bố bị ép co cụm lại trong phạm vi trăm mét quanh người.
Tần Vận là thiên kiêu số một của Vô Cực Ma Tông trong kỷ nguyên này, mang tư chất chí tôn. Họ đã hao phí vô số tâm huyết, dùng mọi biện pháp mà vẫn không thể khiến hắn thanh tỉnh.
Thanh niên áo tím kia chỉ vẽ một huyết trận đã giúp Tần Vận khôi phục thần trí, dù chỉ là áp chế tạm thời, cũng là thủ đoạn khó tin đối với họ.
Bọn hắn là ai?
Mai rùa rơi xuống, tin tức truyền đến tay Huyền Vũ. Hắn mỉm cười hiền lành với đám người Võ Cực Ma Tông, trông như một ông già bình thường.
Chu Tước đứng lặng trên bầu trời, không nói một lời, khí thế vô hình khiến họ cảm thấy ngạt thở.
Còn ba người nữa, chưa từng lộ thực lực, chỉ đứng trong hư không. Nếu không cố ý nhìn, người ta sẽ xem nhẹ họ, như thể họ đang nhìn từ một thế giới khác.
Vô Cực Ma Tông là một trong những thế lực đỉnh phong nhất của đại diễn vũ trụ hiện tại, có hơn trăm Tiên vương, hai Tiên đế, nhưng trước mặt những người kia, họ lại có cảm giác như ngước nhìn trời xanh.
"Trẫm muốn mượn nơi này của Vô Cực Ma Tông một ngàn năm, các ngươi có bằng lòng không?" Tần Giản nhìn hai Tiên đế của Vô Cực Ma Tông, nói. Hai Tiên đế biến sắc, vội vàng gật đầu.
“Tiên tôn có thể ở lại sơn môn Vô Cực Ma Tông là vinh hạnh của chúng ta, tự nhiên hoan nghênh. Kể từ hôm nay, khu vực mười ngàn đặm quanh Tội Cốc thuộc về chư vị Tiên tôn."
Hai người nói, vẻ mặt cung kính.
Tần Giản gật đầu.
"Vậy đa tạ."
Lời vừa dứt, Lục Bách Xuyên vung bút vẽ một đường trong hư không, không gian nổi lên gợn sóng, tất cả người của Vô Cực Ma Tông đều bị dời ra khỏi Tội Cốc, cách xa mười ngàn dặm.
Bên ngoài mười ngàn dặm, đám người Vô Cực Ma Tông kinh hãi nhìn về phía Tội Cốc.
Trong chớp mắt, thiên địa thay đổi, thủ đoạn thật đáng sợ.
"Hình như trên người một người trong số họ có khí tức của Hôi Vụ hải." Một Tiên vương ngưng trọng nói. Mọi người nhìn về phía ông ta, chìm vào im lặng.
"Bọn họ là ai quan trọng hơn sao?"
"Dù là người của Hỗn Độn hải hay Hôi Vụ hải, chỉ cần họ chưa tấn công đại diễn vũ trụ của ta, chúng ta không thể động đến họ."
Hai Tiên đế nói.
"Vậy nếu họ ra tay thì sao?" Một Tiên vương hỏi.
"Dùng mọi cách, ngăn cản họ."
Hai Tiên đế nói, cuối cùng liếc nhìn Tội Cốc, quay người rời đi. Đám người chấn động, ngóng nhìn phương trời kia, rất lâu vẫn chưa rời đi.
Dù mang danh Ma tông, nhưng họ vẫn là sinh linh của đại diễn vũ trụ, có khí tiết riêng. Họ có thể chịu nhục, có thể chết, nhưng tuyệt đối không phản bội đại diễn vũ trụ.
Tần Giản đứng tại Tội Cốc, nở nụ cười.
Hắn dĩ nhiên nghe được lời của đám người Vô Cực Ma Tông. Có lẽ họ không biết rằng, chính vì câu nói đó mà Vô Cực Ma Tông có thể bảo tồn và đạt được vô vàn cơ duyên.
Sở dĩ Tần Giản muốn ở lại đây một ngàn năm là vì thời gian Thiên Đế kiếm băng còn lại đúng một ngàn năm. Hắn muốn bố cục ở đây, đánh cờ với chưởng khống giả hỗn độn và chưởng khống giả sương mù xám.
Bất quá thực lực của hắn còn quá yếu, hiện tại chủ yếu vẫn là tăng cao tu vi, sớm ngày khôi phục lại tu vi kiếp trước.
Thế giới bên ngoài Tội Cốc mười ngàn dặm được bao phủ bởi một mai rùa khổng lồ. Trên mai rùa huyễn hóa nhật nguyệt, biến toàn bộ Tội Cốc thành một thế giới độc lập bên ngoài vũ trụ.
Tần Giản khắc đạo của mình lên vách đá, để cho Tứ đại Thần thú và Lục Bách Xuyên quan sát, còn mình thì tìm đến Tần Vận. Hắn muốn nhập ma đạo.
"Tại sao lại chọn con đường này?"
Nước suối từ trên vách đá chảy xuống, bọt nước bắn tung tóe. Tần Giản và Tần Vận ngồi hai bên đầm nước. Tần Vận được bao quanh bởi huyết trận, phong ấn lực lượng trong cơ thể. Hắn nhìn Tần Giản, vẻ mặt nghiêm túc.
"Ma đạo, người đầu tiên tu luyện hẳn là Xi Vưu, một trong những viễn cổ bách thánh. Bất quá hắn cũng chỉ đi được nửa bước, chưa từng bước chân vào hoàn toàn."
"Người tu ma chân chính là ta, nhưng ngươi cũng thấy bộ dạng bây giờ của ta, lúc nào cũng có thể mất khống chế, không khác gì dã thú ăn lông ở lỗ."
"Ma đạo tuy mạnh, nhưng tu hành đến cuối cùng cũng không phải là mình. Ta chưa đi đến cuối cùng, nhưng ta vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy điểm cuối của ma đạo."
"Hủy diệt, chôn vùi chư thiên, cùng vô tận sinh linh của Hỗn Độn hải, Hôi Vụ hải cùng nhau diệt vong."
Hắn nói, ma văn trên người lúc ẩn lúc hiện, trong mắt có tơ máu nhàn nhạt. Hắn đang cố gắng áp chế ma ý, vẫn ở vào bờ vực mất kiểm soát.
Tần Giản nhìn hắn, trầm mặc.
Rất lâu sau.
"Ta muốn thắng." Tần Giản nói, nhìn hắn rất chân thành. Tần Vận sững lại, chần chừ, cuối cùng nhìn thấy Đường Nhu đứng không xa, nắm chặt tay rồi lại buông lỏng.
"Có thể nói cho ta biết ngươi là ai không?"
"Thiên Đế."
"Quả là vậy."
Hắn cười nói, trên mặt có một tia kiêu ngạo.
"Con trai Tần Vận ta lại là Thiên Đế chuyển thế, ha ha hai”
Tiếng cười của hắn vang vọng Tội Cốc. Ánh mắt Tứ đại Thần thú đều đổ dồn về phía hắn. Bọn họ tuy mạnh hơn Tần Vận, nhưng không thể lý giải được Tần Vận.
Ma, không thể giải thích.
Cũng không thể đoán trước.
Nếu phải dùng một từ để hình dung, đó chính là tên điên từ đầu đến cuối.
Trên đời ai đám tự xưng là phụ thân của Thiên Đế, hắn đám, còn lấy làm kiêu ngạo, như thể thật sự coi Tần Giản là con trai. Nếu không có Tần Giản ở đây, họ đã ra tay giết hắn.
"Hắn mạnh đến mức nào?" Tần Vận lại hỏi. Giờ khắc này, sự chú ý của mọi người trong Tội Cốc đều đổ dồn về phía Tần Giản. Thiên Đế, trấn áp vạn cổ tuế nguyệt, ép cho toàn bộ Hỗn Độn hải không thở nổi.
Nhưng người như vậy vẫn bại, đã chết.
Vậy người kia còn mạnh đến mức nào?
Tần Giản nhìn hắn, trong đầu hiện ra một cảnh tượng.
Cuối Hỗn Độn, giữa đen và trắng, một người đứng sừng sững trên vương tọa, vung một chưởng về phía hắn. Khoảnh khắc đó, hắn cảm giác mình mất kiểm soát, toàn bộ thân thể nháy mắt diệt vong.
Đó là sự tuyệt vọng đến nghẹt thở.
"Nhân gian không thể địch, dù khôi phục đỉnh phong ta cũng không có khả năng thắng. Ta vẫn chỉ là quân cờ của bọn họ, ván cờ kết thúc ta sẽ bị vứt bỏ."
Tần Giản nói. Hôi Vụ hai chưởng khống giả sẽ giúp hắn sao? Hoàn toàn không có khả năng, tựa như thần linh cao cao tại thượng có quan tâm đến cái chết của một phàm nhân không?
Tuyệt đối không thể.
F4 HD. ^'.*. + ~ z ` ` 3 ` ` Hắn chỉ có thể tin vào chính mình, phá vỡ ván cờ này, trở thành người cầm bàn cờ.
Tần Vận nghe vậy sững lại. Tứ đại Thần thú cũng cảm thấy một áp lực nặng nề. Sự tăng tiến vượt bậc thu được trong hổ chôn khiến họ có chút đắc ý, nhưng bây giờ như bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu.
Thiên Đế còn chỉ là quân cờ, vậy họ thì sao?
"Tại sao không thử chấp nhận, nếu quy tắc đã cố định, vận mệnh cứ theo đường đi định sẵn mà tiến, chúng ta cũng có thể sống tốt, tại sao phải tranh, phải đấu?"
Tần Vận lại hỏi.