Tần Giản ngẩng đầu nhìn hắn, giữa mày nứt ra, một ấn ký màu xám lóe lên rồi biến mất. Hăn cảm giác như có một mối liên hệ thần bí giữa mình và toàn bộ Hôi Vụ hải.
"Đi thôi, trở về Hỗn Độn hải, tiếp tục con đường dang dở. Lần này, sẽ không ai cản được bước tiến của ngươi."
Người kia vừa nói, một lực lượng vô hình quất lên người Tần Giản và những người đi cùng. Thế giới xung quanh biến ảo, ngay sau đó, cả đám đã bị đưa ra bên ngoài hố chôn.
Trước mắt vẫn là một màu đen kịt nghẹt thở. Hố chôn vẫn còn đó, nhưng ngoài họ ra, không ai biết bên trong ẩn chứa điều gì.
"Bệ hạ, chúng ta có về Hỗn Độn hải không?" Tứ đại Thần thú hóa thành hình người: một nữ tử áo đỏ, hai thanh niên và một lão giả, cung kính đứng trước mặt Tần Giản.
Dù là Hôi Vụ hải hay Hỗn Độn hải, họ chỉ trung thành với Tần Giản.
Tần Giản im lặng.
Hắn nhìn hố chôn trước mặt, không biết đang nghĩ gì, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Thật sự giống như lời kẻ nắm giữ Hôi Vụ hải nói sao? Chưa chắc. Tần Giản chưa bao giờ tin ai, hắn chỉ tin vào chính mình.
Dù là người lên đường hay Thiên đế, trước mặt hắn cũng chỉ là sâu kiến. Suy cho cùng, người đánh cờ vẫn luôn là kẻ nắm giữ sương mù xám và kẻ nắm giữ hỗn độn, quân cờ sao có thể tin lời người đánh cờ?
Trong hố chôn, bộ xương khô trên thần tọa đột nhiên rung động sau khi Tần Giản rời đi. Màu xám trên khung xương đần bị màu trắng nuốt chửng.
"Ngươi chắc chắn không ngờ con cờ mà ngươi dùng để đối phó ta năm xưa lại trở thành hy vọng lật bàn của ta đâu, phải không? Nếu chỉ có một người được làm kẻ nắm giữ, thì người đó nhất định là ta."
"Để thân thể sinh linh đăng lâm chí cảnh, đó mới thực sự là con đường siêu thoát."
Hắn cười lớn, không biết đang nói chuyện với ai. Hỗn nhìn hắn, đôi mắt vốn tĩnh mịch chợt lóe lên một tia tinh quang, rồi lại vụt tắt.
Tần Giản thu hồi ánh mắt, khẽ cười.
Quả nhiên, hắn đã đoán đúng. Kẻ nắm giữ Hồi Vụ hải sao có thể tốt bụng đến vậy? Hắn cũng chỉ coi Tần Giản là một quân cờ mà thôi.
Ma thần Xiềng bị hắn xóa đi mọi linh thức, chỉ còn là một sinh mệnh đặc thù tồn tại bên cạnh hắn. Nhưng hắn không ngờ Tần Giản lại có một đoạn xương ngón tay Xiềng.
Và đoạn xương ngón tay đó đã được Ma thần Hỗn đạt được. Hắn đã thức tỉnh, nhưng vẫn chưa để kẻ nắm giữ Hôi Vụ hải phát hiện, mà trở thành con mắt Tần Giản cài vào cạnh kẻ nắm giữ Hôi Vụ hải.
Thiên Đế chi nhãn nội thị thể nội, Tần Giản nhìn thấy hạt giống ẩn sâu trong linh hồn, bị sương mù xám bao bọc, gần như hòa làm một với linh hồn Tần Giản.
Đây chính là thứ mà kẻ nắm giữ Hôi Vụ hải lưu lại khi rót Hôi Vụ hải lực lượng vào Tần Giản, hẳn là một trong những chuẩn bị sau cùng của hắn.
Đợi đến khi Tần Giản thực sự đạt đến cực cảnh, hạt giống này sẽ thôn phệ linh hồn Tần Giản, để kẻ nắm giữ Hôi Vụ hải hoàn toàn chiếm lấy thân thể này.
Chỉ là, xung quanh hạt giống này, ngoài lớp sương mù xám còn có một vòng huyết quang. Chính vòng huyết quang này đã giúp Tần Giản phát hiện ra sự tồn tại của hạt giống.
Trước đây, Tần Giản từng nhận được một ấn phù qua hệ thống, trên đó dính vết máu. Lúc đó Tần Giản không biết là máu của ai, nhưng giờ thì hắn đã biết, đó là của Huyết Tổ.
Người thứ hai đạt đến Thiên Đế cảnh, không giống như Thiên Đế trấn áp Hỗn Độn hải vô tận tuế nguyệt, nàng tồn tại rất ngắn, sau đó biến mất.
Nàng dường như đã khám phá ra nguyên nhân cái chết của Thiên Đế, vì vậy đã bày ra một ván cờ nhằm vào kẻ nắm giữ Hôi Vụ hải. Hơn nữa, Tần Giản có cảm giác rằng nàng vẫn còn sống.
"Đi thôi.”
Tần Giản nói, vừa quay người, tinh không nổi lên gợn sóng. Từng bóng người từ trong tinh hà bước ra, phía sau mỗi người là vô số bóng dáng, áp lực vô hình khiến tinh hà như muốn xé toạc.
"Ngươi muốn đi đâu?" Một giọng nói vang lên, đó là một người toàn thân bao phủ trong ngọn lửa, cả người tựa như một vầng thái dương.
Chí Cao Thần của Hôi Vụ hải đến.
Không chỉ một, xung quanh còn có những tồn tại tựa như Thần Minh.
Tổng cộng chín người.
Ngoài họ ra còn có vô số Thần cảnh cường giả. Với lực lượng này, dù là một đạo thống vô thượng cũng sẽ bị hủy diệt trong khoảnh khắc, và tất cả chỉ vì Tần Giản.
Tần Giản nhìn họ, không hề động đậy. Lục Bách Xuyên, Thâm Uyên Đao Ma và Tứ đại Thần thú đã đứng chắn phía trước, sáu người gồng mình chống lại khí thế của vô số Thần cảnh cường giả.
"Cha."
Ngô Tố gọi một tiếng. Một trong chín vị Chí Cao Thần lộ vẻ bất đắc dĩ, nhìn tám người còn lại.
"Đây là tiểu nữ, xin chư vị hạ thủ lưu tình, cho nó một cơ hội." Ngô Thủ Đạo nói, tình hình hiện tại vượt quá dự liệu của ông. Bảo vệ một người đã khó, huống chỉ là bảo vệ tất cả.
"Được." Một Chí Cao Thần nói, những người khác ngầm đồng ý. Ngô Thủ Đạo thở dài một hơi, rồi nhìn Ngô Tố.
"Lại đây đi."
Ông nói, một cỗ Chí Cao Thần lực giáng xuống, muốn đưa Ngô Tố từ không gian này sang không gian khác. Nhưng ngay khi Ngô Tố sắp biến mất bên cạnh Tần Giản, cỗ lực lượng này lại bị chặt đứt.
Ngô Thủ Đạo nhìn Ngô Tố, nhíu mày.
"Cha, hắn là sư phụ của con." Ngô Tố nói, ánh mắt kiên định chưa từng thấy. Có lẽ, biết được nhiều chuyện đã khiến cô không còn là Thánh nữ Thiên Môn ngây thơ ngày nào.
"Hắn là hỗn độn sinh linh, chúng ta và hỗn độn sinh linh sinh ra đã là kẻ địch."
Ngô Thủ Đạo nói, nhìn sự kiên định trong mắt Ngô Tố, không biết nên vui mừng hay thế nào. Trưởng thành là tốt, nhưng nếu đi sai đường thì lại khác.
"Lưỡng giới chi môn đã mở ra, tiền trạm quân cũng đã qua, chiến tranh đã bắt đầu. Con bái hắn làm thầy chính là kẻ địch của Hôi Vụ hải, con hiểu chứ?"
Ông nói, Ngô Tố nhìn ông, bước lên một bước, khom người cúi đầu.
"Cha, con đã lựa chọn. Con không muốn mãi sống dưới sự bảo bọc của cha. Nếu có thể, con hy vọng một ngày nào đó có thể là người đứng chắn trước mặt cha.”
Câu nói này khiến Ngô Thủ Đạo im lặng.
Cuối cùng, ông cười.
"Tốt, ta tác thành cho con. Trận chiến này, Sáng Thế Thiên Môn Sinh Mệnh Thần Điện sẽ không tham gia nữa." Ông nói, quay người rời đi, những người của Sinh Mệnh Thần Điện cũng đi theo ông.
Câu nói này gần như đẩy Sáng Thế Thiên Môn Sinh Mệnh Thần Điện đến bờ vực diệt vong, nhưng có hề gì? Ông thấy đáng giá là được.
"Cha, con bất hiếu.”
Nói rồi, Ngô Tố lại cúi đầu. Tần Giản lặng lẽ chứng kiến tất cả, trên con đường này, hắn luôn chú ý đến sự thay đổi của cô. Cô thực sự không còn là người nhút nhát sợ sệt ngày nào.
"Sư phụ, lời người nói vẫn còn giá trị chứ? Lập lại một phương Thiên đình ở Hôi Vụ hải, ta là đế." Cô nhìn Tần Giản, hỏi. Tần Giản khẽ cười, gật đầu.
"Đương nhiên là còn giá trị."
Ngay khi Tần Giản dứt lời, cuối cùng cũng có Chí Cao Thần ra tay với Tần Giản.
(hết chương)