Ta là Thực Sắc

Lượt đọc: 2623 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151
Tiến »
Chương 93
bình chữa cháy….bay rồi

❊ ❊ ❊

Xem ra không thể nghĩ đến người, phải nghĩ đến nhữngđiều ghê tởm khác.

Máu, mủ, nội tạng, bệnh trĩ, vết thương thối rữa, ruộtlòi bụng nát…

Đang nhớ lại những hình ảnh tai nạn xe cộ thảm thiếtnhất chính mình đã từng thấy qua, tôi bi ai phát hiện, lửa dục của tôi, ngay cảmáy phun nước cao áp của mấy chú đội phòng cháy chữa cháy tưới cũng không tắtđược.

Mắt thấy bản thân sắp mất khống chế.

Mắt thấy bi kịch sắp phát sinh.

Mắt thấy tôi đem đôi bàn tay tội ác, đưa về đáy quầncủa nhóc ăn mày.

Vậy mà, ở thời điểm ngàn cân treo sợi tóc này, trongđầu tôi chợt hiện lên một khuôn mặt.

Mặt của Vân Dịch Phong.

Trong nháy mắt, cái gì mà lửa dục vừa nãy còn đangthiêu đốt liền biến mất không thấy tung tích.

Tôi không thể không bội phục.

Vân Dịch Phong a Vân Dịch Phong, ngươi quả thật khôngphải là người phàm.

Sau khi tỉnh táo lại, tôi quả quyết đẩy nhóc ăn màyra.

Nhìn thấy tình trạng này, trên mặt nhóc ăn mày trànđầy lệ rơi.

Nhìn hai gò má mọng nước của hắn, nhìn lông mi tinh tếmềm mại của hắn, nhìn xương quai xanh quyến rũ của hắn, tôi lại bắt đầu khôngđành lòng.

Lòng của tôi, lại bắt đầu dao động rồi.

Hai âm thanh trong cơ thể tôi đánh nhau.

“Ăn! Ăn hắn! Nếu không ăn sẽ không còn cơ hội!”

“Không thể ăn! Tha cho hắn đi, nhóc ăn mày chẳng quacũng chỉ là một đứa nhỏ!”

Hai loại âm thanh này càng lúc càng lớn, càng lúc cànglớn, làm cho đầu tôi sắp chóng mặt.

Rốt cuộc, tôi cũng không chịu nổi nữa, vọt ra khỏiphòng, chạy xuống cầu thang, vọt tới sau hậu hoa viên.

Trên đường, còn không cẩn thận dọa ngất hai tiểu đệgác của.

Cũng khó trách, bọn họ cho tôi mặc áo ngủ nữ màu trắngtinh, cộng thêm đầu tóc tôi buông xõa, hơn nữa tôi khi đi bộ buổi tối luôn luônnhẹ nhàng bay bổng. Vì vậy, không để ý, bị nhầm là quỷ cũng phải.

Đi tới trong hậu hoa viên, luồng gió lạnh thổi vào bêntrong cơ thể, khiến cho tôi cả người đều lạnh như băng.

Rét lạnh vô hình tiến vào trong mạch máu, ngưng tụthành từng cục băng nhỏ.

Tiếp tục như vậy sẽ đông cứng tứ chi toàn thân tôi.

Lạnh đến nỗi, làm cho đầu óc tôi hoàn toàn tỉnh táo.

Tôi quyết định, dùng phương pháp khoa học nhất, lý trínhất, công bằng nhất để quyết định, tôi rốt cuộc có nên ngủ cùng nhóc ăn mày.

Cho nên, tôi nghiêm túc đưa tay ra, ngắt xuống một đóahoa, tiếp theo... Xé từng cánh từng cánh một.

“Ngủ, không ngủ, ngủ, không ngủ, ngủ, không ngủ, ngủ,không ngủ, ngủ, không ngủ... ngủ.”

Đến khi kéo nốt cánh hoa còn lại xuống, trong miệngtôi đọc, là ngủ.

Tôi tin chắc, đây là chỉ thị mà ông trời đã cho tôi.

Là ông trời, đồng ý cho tôi ngủ cùng hài tử kia.

Đúng vậy, cho dù tôi làm cái gì, đều là vô tội.

Sấm a chớp a, ngươi liền tới bổ đầu ông trời đi.

Kết quả là, tôi hướng về phía ánh trăng, thâm tình gàolên một tiếng.

Dục vọng trong nháy mắt nhiễm đỏ mắt của tôi, khiếnmáu tôi sôi trào, thân thể run rẩy.

Nghĩ đến nhóc ăn mày kia thân thể mê người, da dẻ mềmmại, thân thể thuần khiết không bị nhiễm bẩn, tôi cũng không chịu nổi nữa,trong lòng thầm gào thét: “Nhóc ăn mày, mở bắp đùi của ngươi ra, tỷ tỷ ta tớirồi!”

Gào xong xuôi, tôi xông trở về phòng khách, chạy lêncầu thang, chạy vào gian phòng sắp phát sinh cảnh 18+ kia.

Trên đường không cẩn thận lại bắt gặp hai tiểu đệ kiađang vất vả mới tỉnh lại.

Cho nên, bọn họ một lần nữa hôn mê bất tỉnh.

Đứa trẻ tạo nghiệt a.

Nhưng là, tôi không để ý nhiều như vậy.

Tôi muốn dùng tốc độ nhanh nhất, kỹ xảo thuần thụcnhất, dùng phương thức khiến người ta khó quên nhất, cướp đi thân xử nam củanhóc ăn mày.

Nhưng mà, trong chớp mắt đẩy cửa ra, thời gian đọnglại, không khí ngưng lại, cằm tôi trật khớp.

Bởi vì, nhóc ăn mày trần trụi kia đã mất tích.

Bây giờ, Vân Dịch Phong đang ngồi ở trên giường.

Tôi nhìn hắn, kinh ngạc nhìn hắn, trợn mắt há mồm mànhìn hắn, giống như mất hồn nhìn hắn.

Trong phòng đen thui, ánh mắt của Vân Dịch Phong,giống như càng thâm thúy hơn, giống như là bị mực đậm nhuộm qua vậy.

Hắn mặc một bộ áo ngủ màu đen, chất liệu tơ tằm, dínhsát vào da.

Đường nét cơ thịt hoàn mỹ kia, hoàn toàn hiện ra trướcmắt tôi.

Bởi vì cách một lớp vải, có cảm giác mông lung, càngtăng thêm hấp dẫn.

Trên người của hắn, tản ra một loại khí phách đặc biệtvà nội liễm, giống như là một con báo.

Qua hồi lâu, tôi mới có thể mở miệng: “Dịch Ca đâu?”

Trong lòng tôi ôm một hy vọng.

Hy vọng nghe Vân Dịch Phong nói rằng em trai hắn phảiđi WC, một lúc sẽ trở lại, hắn chẳng qua là ngồi ở chỗ này giúp em trai hắn giữchỗ.

Nghe vậy, tôi khóc không ra nước mắt.

Tại sao ông trời phải đối xử với tôi như vậy.

Tại sao đốt lửa dục của tôi lên, rồi lại lấy đi bìnhchữa cháy của tôi.

Tại sao tại sao tại sao!

Tại sao ngươi lại tàn nhẫn với ta như vậy!

Tại thời điểm nội tâm của tôi kêu rên, Vân Dịch Phongđứng dậy.

Vóc người của hắn đúng là cao lớn, vừa đứng lên nhưvậy, căn phòng trong nháy mắt giống như hẹp hơn rất nhiều.

Hắn chậm chạp đi tới phía tôi.

Tôi giờ đây mới phát hiện, hắn ngay cả dép, cũng làmàu đen.

Hắn đứng lại trước mặt tôi, hơi cúi đầu nhìn tôi.

Tôi phải thừa nhận, mỗi khi hắn trên cao nhìn xuốngtôi như vậy, tôi luôn có cảm giác bị áp bách rất mạnh.

Tôi nhìn dép màu đen của hắn, nhìn quần áo màu đen củahắn, đột nhiên hỏi một câu: “Tại sao các ngươi luôn luôn mặc màu đen?”

“Nha.” Tôi gật đầu một cái.

“Dịch Ca thích ngươi.” Vân Dịch Phong chợt nói.

“Cho nên?” Tôi dè dặt hỏi lại.

“Ta thật cao hứng, ngươi với hắn chưa phát sinh quanhệ.” Vân Dịch Phong chợt cười.

Khi cười, mắt hắn lộ ra vết nhăn nhỏ, xem ra, đúng lànụ cười thật.

Hơn nữa, tôi còn phát hiện, người này cười lên, cònrất đẹp mắt.

Nhưng mà, nhưng mà, nhưng mà, người ta đúng thật làmuốn cùng nhóc ăn mày phát sinh quan hệ.

Thật muốn a.

Tôi nhìn Vân Dịch Phong, chợt đưa tay, kéo thử da mặtcủa hắn, xem có thể xé toạc cái mặt nạ này ra không.

Quả thật rất khó tưởng tượng a, Vân Dịch Phong lại cóthể nói cảm ơn với tôi.

Thật sự là lạ như Bàn Cổ[1] khaithiên lập địa.

Nghe câu này, tôi khẳng định.

Tuyệt đối là Vân Dịch Phong, không phải người khácdịch dung giả làm hắn.

“Được rồi, sáng mai phải dậy sớm tiễn Dịch Ca, maunghỉ ngơi một chút đi.” Nói xong, Vân Dịch Phong buông tay tôi ra, cứ như vậyđi ra khỏi phòng.

Tôi xoay người, nhìn bóng lưng của hắn, nước mắt ràorạt chảy xuống.

Kia áo ngủ tơ tằm, kia cái eo, kia cái mông, kia đôichân dài, rõ ràng chính là sự dụ hoặc trắng trợn a.

Tối nay, tôi làm sao mà ngủ được a.

[1]Vị thần khai thiên lập địa, sáng tạo ra vũ trụ trong truyện thần thoại TrungQuốc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151
Tiến »