Ta là Thực Sắc

Lượt đọc: 2556 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151
Tiến »
Chương 62
đánh rắm kêu không thối, đánh rắm thối không kêu

❊ ❊ ❊

Tôi dùng vẻ mặt vô tội nhìn về phía Thịnh hồ ly.

Tôi đã sớm nói rồi, cái thân thể này của hắn là rấtnặng a.

Nói là đem tế bào trứng của tôi ép ra ngoài là cáchnói khoa trương thôi, nhưng mà đem cái rắm ép ra là phù hợp với thực tế đó.

Thịnh hồ ly đột nhiên đứng dậy, tránh xa tôi ra, chạyđến nơi an toàn.

Tục ngữ đã nói rằng đánh rắm kêu không thối, đánh rắmthối không kêu.

Cái đánh rắm yên lặng không một tiếng động này, quảnhiên là đủ lợi hại, bốc mùi lên khiến tôi choáng váng mắt hoa luôn.

Tôi ở chỗ cũ đợi một lát, cũng chịu không nổi, vộivàng đuổi theo thoát khỏi hiện trường phát sinh án.

Má ơi, tôi thiệt là bái phục bản thân mình, tùy tiệnđánh rắm cũng có thể khiến bản thân mình hôn mê.

Nhưng mà sau này nghĩ lại, hận đến bầm gan tím ruột.

Ngàn lần không nên, vạn lần không nên, làm sao mà tôicó thể đánh rắm ở trên chiếc giường mà tôi muốn vừa thực vừa sắc đây?

Như vậy chẳng phải sẽ khiến bản thân có lòng ghê tởmchính mình hay sao?

Ngoài ra tôi ngàn vạn lần không nên ở ngay trong phòngđiều hòa đánh rắm.

Trong phòng không khí vốn là không dễ lưu thông, bởivậy mùi hôi kia quả thực giống như tên lửa đạn đạo theo dõi mới nhất, chạy theotruy đuổi mũi người ta.

Không còn cách nào khác tôi chỉ có thể mở cửa sổ ra,sau đó trốn vào phòng tắm.

Ở trong phòng tắm đợi được gần 10 phút, ánh mắt củaThịnh hồ ly, sắp trừng thủng một lỗ trên người tôi rồi.

Tôi vốn muốn tới gần hôn hắn mấy cái, để làm dịu khôngkhí xuống, nhưng Thịnh hồ ly rõ ràng tỏ vẻ cấm tuyệt tôi tiến đến gần hắn.

Lấy lý do là mùi thối vẫn còn quẩn quanh trên ngườitôi chưa tan đi.

Vậy mà bị ghét bỏ rồi, thật là quá bi kịch.

Thật không dễ dàng gì, phỏng chừng cái vũ khí sinh hóamà đến Mỹ cũng không thể chế tạo ra được của tôi đã tiêu tán bớt rồi, chúng tôimới bước ra ngoài.

Nhưng mà xem ra, Thịnh hồ ly có chết cũng không chịu ởchung với tôi.

Như vậy sao được, đêm nay tôi còn muốn thực hiệnnguyện vọng vĩ đại mà.

Tôi chỉ có thể sử dụng tuyệt chiêu: cây không cần mặt,người không cần da.

Tôi mạnh mẽ xông lên phía trước dùng cả tứ chi, quấnchặt lấy Thịnh hồ ly, nhõng nhẽo bám trụ, tập trung hỏa lực công kích nhữngđiểm mẫn cảm của hắn.

Viền tai, đầu nhũ nhỏ, phần bụng.

Đoán chừng kỹ thuật của tôi không tồi hơn nữa Thịnh hồly cũng đã nghẹn mất mấy ngày rồi, kết quả là hắn tuy rằng đối với tên đánh rắmnhư tôi vẫn còn chút ghét bỏ nhưng vì suy nghĩ cho sức khỏe của tiểu hồ ly lạiquyết định đối với tôi làm chuyện không thuần khiết.

Bởi vậy có thể biết, nam nhân vì “tính”, quả thật cóthể đầu rơi máu chảy, hy sinh thân mình a.

Sợ Thịnh hồ ly thay đổi chủ ý tôi vội vàng lôi kéo hắnđến trên giường, sau đó không cho phân trần dạng chân ngồi ngang hông của hắn.

Thịnh hồ ly cho rằng tôi muốn ở trên ánh mắt nhíu lại,ngó một cái liền đem tôi đè xuống dưới.

Tôi vội vàng giải thích: ”Tin ta đi, nếu không có đượcsự cho phép của người, ta sẽ không làm chuyện như vậy đâu.”

Thịnh hồ ly cũng rất có tự tin cho rằng sức tôi sẽkhông đấu lại hắn cho nên bỏ tay ra chờ xem tôi muốn làm gì.

Tôi đưa tay chậm rãi cởi bỏ đai áo ngủ. Giống như làđang mở một món lễ vật trân quý.

Không bao lâu, thân thể hoàn mỹ cứ như vậy hiển hiệntrước mắt của tôi.

Thân thể trơn phẳng trắng nõn kia dưới ánh sáng củaánh trăng càng hấp dẫn tôi tiến vào.

Gương mặt hắn như là mặt nước mùa thu mang theo lịchsự tao nhã, nhưng khi gió nổi lên, sự yêu mị cuộn sóng dậy lên hiển lộ tụ trongđáy mắt của hắn.

Thịnh hồ ly nhìn tôi, ánh mắt yêu mị đó, cái lông màykhẽ nhíu đó, khóe miệng khẽ cong đó, yết hầu trượt lên trượt xuống đó, tư thếkhiêu gợi đó.

Chính là sự câu dẫn trắng trợn trái với quy tắc củaĐảng, kỷ luật của Đảng a.

Tôi thiếu chút nữa thú tính nổi lên trực tiếp đem hắnăn không còn một mảnh, xương cốt cũng đem hầm thành canh uống.

Nhưng mà vì mộng tưởng vĩ đại vừa muốn thực lại vừamuốn sắc của tôi, tôi vội kẹp hai chân lại, nhịn xuống.

Tôi cầm lấy bơ đã đặt ở trên tủ đầu giường từ trước,lắc lắc, nhấn một cái, “xuy” một tiếng, bơ trắng như tuyết liền thành một hàngdài phun ra.

Con ngươi Thịnh hồ ly hơi hơi nhíu lại lóe lên ánhlửa: “Hàn Thực Sắc ngươi muốn làm gì?”

"Ta muốn uống sữa..." Quá mức kích động,không kịp suy nghĩ, lời nói thật liền nói ra, cũng may là tôi gắng sức đình chỉchữ “dầu” cuối cùng không nói ra[1].

[1]Sữa dầu (nãi du): bơ

Nhưng mà như vậy liền biến thành tôi muốn uống sữa củaThịnh hồ ly.

Như vậy không tốt, thật sự không tốt chút nào.

Quả nhiên sắc mặt Thịnh hồ ly lập tức trầm xuống.

Tôi thật là oan ức quá.

Nói là vậy chứ Thịnh hồ ly ơi là Thịnh hồ ly, khôngphải ta chỉ đùa một chút thôi sao. Ngươi làm sao mà có thể có sữa được cơ chứ.

Cho dù có, chỉ bằng cái meo meo nhỏ xíu của người thìcó thể có mấy giọt a, hơn nữa nói không chừng đã quá hạn, số lượng vi khuẩnvượt quá chỉ tiêu cho phép rồi.

Chất lượng kém như vậycòn lộ ra vẻ mặt luyến tiếc, tatình nguyện uống Tam Lộc cũng không muốn uống của ngươi a.

"Cho ngươi cơ hội, lặp lại lần nữa." Thịnhhồ ly uy hiếp.

Tuy rằng tự thâm tâm tôi đang tiến hành phỉ báng đốivới sữa của Thịnh hồ ly, nhưng nghĩ đến cái rắm tôi mới phóng vừa rồi, có thểđối với thân thể cũng như tinh thần hắn tạo nên thương tổn nhất định, tôi cóchút băn khoăn liền lấy lòng nói: “Ta, ta là đang giở mọi thủ đoạn để câu dẫnngươi a”

Thịnh hồ ly vừa lòng cười cười nói: “Vậy ngươi cứ tiếptục câu dẫn đi”

Nhận được mệnh lệnh, tôi tiếp tục bóp bơ.

Cứ bóp bơ như vậy, không khí vẫn là có chút buồn tẻ,tôi liền nhớ đến một bài vè không thuần khiết.

Vẫn là nên làm nóng không khí đi.

Tôi hắng giọng đọc: một ngày buổi tối, hai lời khôngnói, canh ba nửa đêm, bốn bề vắng lặng, năm (ta) che miệng của ngươi, sáu (ôm)thắt lưng của ngươi, bảy (cưỡi) trên người ngươi, tám (cởi) hết sạch quần áocủa ngươi, chín (xoắn) của ngươi “meo meo”, mười (thật) là thoải mái.

Sau khi đọc xong, chỉ nghe thấy "Ba" mộttiếng, gân xanh trên trán của Thịnh hồ ly tựa hồ là nứt toác.

Mà cùng lúc đó, kiệt tác của tôi cũng hoàn thành rồi.

"Bốp bốp bốp bốp!" Tôi vỗ vỗ tay: "Đạicông cáo thành."

Thịnh hồ ly vừa vặn đè nén tâm tình xuống, lúc này,hắn ngước mắt lên, mắt nhìn một vòng một vòng chồng chất trước ngực mình, bơchồng chất thành hình cục phân, gân xanh thái dương lại "Ba" mộttiếng nứt toác.

Tôi âm thầm lo lắng, chiếu tốc độ như vậy đi xuống,Thịnh hồ ly rất có thể sẽ rất sớm bị trúng gió a.

Bất quá, nghĩ theo hướng khác, sau khi bị trúng gió,không phải là tôi sẽ có thể nữ thượng vị cả ngày lẫn đêm sao?

Nghĩ đến điểm này, tôi bắt đầu âm thầm cầu nguyệnThịnh hồ ly trúng gió.

Đang tưởng tượng thấy cảnh trên giường bệnh ở bệnhviện, bộ dáng tôi rong ruổi ở trên thân thể không thể động đậy của Thinh hồ ly,thì Thịnh hồ ly mở miệng: "Hàn Thực Sắc, ngươi giải thích cho ta ngươi làđang làm cái gì đó?"

"Tình thú câu dẫn ngươi a." Đứa nhỏ này, vẫnchưa hiểu sự đời a.

"Như thế này mà là tình thú câu dẫn ta ư? Đếncuối cùng, hẳn là ngươi sẽ dùng đầu lưỡi từng chút một lếm sạch bơ trên ngườita?” Thịnh hồ ly ánh mắt híp lại chỉ còn một nửa: "Như vậy, ngươi muốnliếm sao?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151
Tiến »