Ta là Thực Sắc

Lượt đọc: 2528 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151
Tiến »
Chương 70
tỉnh ngộ (thượng)

❊ ❊ ❊

Lạnh lẽo của đêm khuya từng chút từng chút mà thấm vàotrong phòng.

Ngoài cửa sổ, bầu trời tím thẫm kia, nhìn qua sao mànặng trĩu.

Thịnh Du Kiệt ở bên cạnh bỗng nhiên ôm lấy thân thểtôi, gắt gao.

Hắn nói: "Ta tin ngươi, Thực Sắc... Chỉ cần ngươiở bên cạnh ta là được rồi, thật đấy, chỉ cần ngươi ở bên cạnh ta, cái gì tacũng không để ý... "

Trong giọng nói của Thịnh Du Kiệt, đã không còn thứ tựtin làm cho người ta vừa yêu vừa hận kia nữa.

Cái rét lạnh trống vắng kia liền như vậy thấm vàotrong lòng.

Đúng vậy, Thịnh Du Kiệt là đang trốn tránh.

Hắn cho rằng, nếu bản thân rõ ràng không dứt được vếttích Ôn Phủ Mịch lưu lại trong lòng tôi, thế thì, hắn phải trốn tránh.

Thế nhưng, hắn như vậy, đã không còn là cái ngườiThịnh Du Kiệt tôi quen biết.

Không còn là cái người Thịnh Du Kiệt khi thì mạnh mẽ,khi thì ôn nhu, khi thì bá đạo, khi thì quan tâm chu đáo, khi thì khiến tôi hậnđến nghiến răng, khi thì khiến tôi yêu đến đầu óc phát sốt nữa.

Hắn không còn vui vẻ nữa rồi.

Đúng vậy, hắn không hề vui vẻ.

Trong tim, đột nhiên nảy sinh một thứ hoang vắng, từngtấc từng tấc, gặm nhấm tất cả.

Là tôi, làm cho hắn biến thành người như vậy.

Tôi cầm tù sự cố chấp của hắn, tôi tổn thương sự kiêncường của hắn.

Tính nết hắn, bị tôi chém đến nát bét, cũng không cònhoàn chỉnh nữa rồi.

Niềm vui sướng của hắn, cũng không trọn vẹn nữa.

Tôi cảm thấy hết thảy những thứ này đều là châm biếm,đây là một sự luân hồi.

Tôi vì sự tồn tại của An Hinh mà lựa chọn chia tay ÔnPhủ Mịch, mà Thịnh Du Kiệt vì sự tồn tại của Ôn Phủ Mịch mà nảy sinh hiềm khíchvới tôi.

Khác biệt chính là, tôi tranh thủ, tôi không bằng lòngbuông tay, cho nên một lần nữa tôi lôi kéo Thịnh Du Kiệt về.

Nhưng mà, hiện tại tôi bắt đầu hoài nghi bản thân làmnhư vậy có đúng hay không.

Bởi vì, ánh mắt Thịnh Du Kiệt, sẽ không bao giờ lộ racái loại tự tin kia nữa.

Cái loại tự tin riêng biệt chỉ thuộc về hắn kia.

Một đường đi tới, cuộc sống của hắn đều là thuận lợi,thứ thuận lợi này là tự mình hắn phấn đấu mà có, hắn say mê với thứ thuận lợinhuộm thành từ mồ hôi của chính mình.

Thế nhưng ở nơi tôi, hắn đã thất bại.

Lòng người là thứ khó nắm bắt nhất.

Thứ hắn mong muốn, tôi không làm được.

Tôi xin thề, quả thật là tôi đã cố gắng hết sức làm,chỉ là kết quả không phải thứ hắn vừa lòng.

Thế nhưng, Thịnh Du Kiệt vẫn chấp nhận.

Vì tôi, hắn vẫn chấp nhận tình yêu mà theo như trongmắt hắn là bị khiếm khuyết kia.

Đúng vậy, trong mắt hắn, Ôn Phủ Mịch vẫn luôn tồn tạigiữa chúng tôi, hắn từng thử buộc tôi quên đi, quên đi hoàn toàn, chỉ là tôikhông thể làm được.

Hắn vốn là phải rời đi, chính vì tôi mà chần chờ.

Thịnh Du Kiệt nhìn thấy nỗi đau của tôi, nhìn thấynước mắt của tôi, cho nên, hắn quyết định vứt bỏ nguyên tắc của chính mình, vứtbỏ niềm vui của chính mình.

Hắn bằng lòng chấp nhận một Hàn Thực Sắc trong lòngvẫn còn lưu lại Ôn Phủ Mịch như tôi.

Tôi bắt đầu nhớ lại cặn kẽ, nếu lúc ấy, Ôn Phủ Mịchcũng giống như tôi, tranh thủ, vãn hồi, sự tình có thể có gì khác hay không.

Nếu hắn cũng giống như tôi, uống say rồi, chạy đếndưới lầu nhà tôi, gào thét, làm ra một dáng vẻ quan tâm tôi.

Nếu hắn cứ đến cầu xin sự tha thứ của tôi, cứ luôn nóivới tôi, nói hắn đã quên An Hinh rồi.

Nếu hắn làm tất cả như thế, tôi có thể tha thứ cho hắnkhông?

Đúng vậy, e rằng tôi sẽ.

Tôi nghĩ, tôi là sẽ tha thứ cho hắn, chúng tôi có lẽsẽ một lần nữa ở bên nhau.

Nhưng mà, tôi sẽ không vui vẻ.

Giống như Thịnh Du Kiệt, tôi sẽ giả vờ tươi cười,nhưng mà tôi sẽ không thực sự vui vẻ.

Tôi sẽ ngờ vực suốt ngày.

Lúc Ôn Phủ Mịch ngẩn người, tôi sẽ cho rằng hắn nhớtới An Hinh, liền khóc rưng rức.

Lúc Ôn Phủ Mịch vuốt ve mái tóc tôi, tôi sẽ cho rằng hắnlà vuốt ve tóc An Hinh, liền thẫn thờ.

Lúc Ôn Phủ Mịch gặp mặt những người có liên quan đếnAn Hinh, tôi sẽ lo sợ bọn họ nhắc đến cô ta, liền kinh hãi.

Tôi sẽ đau khổ, sa vào đau khổ vô biên vô hạn, khôngthể cho ai biết.

Đúng vậy, nếu khi đó tôi tiếp tục ở bên Ôn Phủ Mịch,đây là kết quả của chúng tôi.

Luân hồi, đích thực là luân hồi.

Cho nên, lúc ấy Ôn Phủ Mịch mới có thể nói: Thực Sắc,không có ta, có phải ngươi sẽ vui vẻ hơn nhiều.

Kia cũng không phải là viện cớ muốn rời khỏi tôi.

Chúng tôi, dù sao cũng là từng yêu nhau sâu sắc.

Ôn Phủ Mịch hiểu rõ tôi.

Hắn biết nếu bản thân cố gắng, nhất định tôi sẽ thathứ cho hắn, tôi sẽ một lần nữa ở bên hắn.

Bởi vì khi đó, tôi yêu hắn sâu đậm như vậy.

Thế nhưng, đồng thời hắn cũng biết, sau khi tái hợp,thì đi cùng với tôi sẽ là oán giận ẩn giấu, ngờ vực không ngừng, thương tâmvĩnh viễn.

Hắn không muốn để cho tôi đối mặt với tất cả những thứnày, cho nên, hắn đã ra đi.

Mà bây giờ tôi, lại đem đến cho Thịnh Du Kiệt.

Tôi không nên, thật sự, tôi không nên.

Ngoài cửa sổ, một chiếc xe chạy qua, bóng đèn màutrắng, đung đưa trên trần nhà, kéo dài, không tiếng động.

Đêm đó, tôi từ từ nhắm mắt, đếm từng giây chầm chậmtrôi qua, nhưng chẳng có một chút nào buồn ngủ.

Bởi vì, tôi đã quyết định một việc.

Tôi phải rời khỏi Thịnh Du Kiệt.

Tựa như lúc đầu Ôn Phủ Mịch đã nói.

Rời khỏi tôi, hắn sẽ vui vẻ hơn nhiều.

Lúc bắt đầu, là đau đớn, tất nhiên là vậy.

Thế nhưng không sao cả, nhổ ra được cái gai như tôi,hắn sẽ dễ chịu hơn nhiều.

Một ngày nào đó, hắn sẽ gặp được đúng người.

Mà tôi, thì sẽ trở thành quá khứ, trở thành hồi ức.

Ngày hôm sau, tôi thừa lúc Thịnh Du Kiệt đi làm, thudọn đồ đạc, với tốc độ thật nhanh.

Sau đó, tôi ra đi, đi đến Vân Nam.

Trước khi lên máy bay, tôi gọi điện thoại cho Thịnh DuKiệt.

Tôi nói: "Thịnh Du Kiệt, chúng ta chia tayđi."

Đầu điện thoại kia, là sự trầm mặc như chết.

Tôi nói: "Thịnh Du Kiệt, không có ta, ngươi sẽvui vẻ hơn nhiều."

Chợt phát hiện ra, những lời này, thật đúng là con mẹnó dùng tốt.

"Ngươi ở đâu?" Thịnh Du Kiệt ở bên kia cuốicùng mở miệng.

Đương nhiên tôi không nói với hắn, tôi chỉ nói:"Thịnh Du Kiệt, ngươi không có thua, ta cũng không có thua, cái chúng tathua, chính là đoạn tình cảm này… Thịnh Du Kiệt, thực xin lỗi, ta không đạtđược yêu cầu của ngươi, thật sự, ta không muốn nhìn ngươi tiếp tục không vuithêm nữa, như vậy, ta ở bên cạnh ngươi, cũng là không vui vẻ… Thịnh Du Kiệt,trong một đoạn tình cảm, nếu cả hai người đều không vui vẻ, thế thì, đã đến lúcbọn họ xa nhau rồi."

Giọng nói của Thịnh Du Kiệt trầm thấp, hắn nói:"Hàn Thực Sắc, ngươi trở về đi, chúng ta bắt đầu lại lần nữa."

Tôi im lặng hồi lâu.

Trong ống nói, chỉ nghe thấy tiếng hít thở, không biếtlà của hắn, hay là của tôi.

Cuối cùng, tôi chỉ hỏi một câu: "Ngươi có thểthoải mái không?"

Thịnh Du Kiệt lặng im.

Tôi nở nụ cười.

Đúng vậy, tôi nhìn bóng mình trong kính, khóe miệngcủa nàng, là nhếch lên.

Tôi nghe thấy giọng nói của mình: "Thịnh Du Kiệt,kiếp sau, ta muốn vào lúc ban đầu, gặp được ngươi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151
Tiến »