Ta là Thực Sắc

Lượt đọc: 2648 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151
Tiến »
Chương 125
trên đời không có tiểu cúc hoa nào là được chọc miễn phí

❊ ❊ ❊

Tay của tôi xoa nhẹ bờ môi của hắn.

Đầu ngón tay, men theo cái nơi đang ẩm ướt và khiêugợi kia di chuyển qua lại.

Bờ môi của Đồng Diêu, đúng thật là xinh đẹp hết sức,không phải mỏng manh sắc sảo, cũng không phải dày rắn chắc, mà là gợi cảm vừađúng.

Cái loại màu da này, phảng phất như có một sức mạnhyêu nghiệt đang bắt đầu khởi động bên trong, khiến cho lòng người dao động.

Tôi tới gần lỗ tai hắn, dùng giọng nói nhẹ nhất nói:"Ngươi nghĩ thật đẹp a."

Coi Hàn Thực Sắc tôi là không có não sao?

Nếu tôi thú tính đại phát, thật sự muốn xem tiểu đệđệ, chỉ cần ngồi ở trong phòng khám, những người bệnh sẽ tranh trước tranh saumà cởi quần.

Đương nhiên, chất lượng xem ra còn kém hơn so với tiểuĐồng Diêu.

Nhưng người ta là muốn đưa tiền đến cho tôi xem, nghĩtới là thấy thích rồi.

Nói xong, tôi đẩy Đồng Diêu về phía cửa, chuẩn bị đemtên nham hiểm này đuổi ra ngoài.

Nhưng mà thân mình Đồng Diêu chỉ cần lắc nhẹ một cái,lại có thể ngược lại đem tôi đặt ở trên giường.

"Ngươi muốn làm gì?" Tôi nhíu mày.

"Chúng ta đã quen thuộc như thế này, còn chưachính thức động nhau lần nào? Nghĩ lại không phải là quá khách khí rồisao?" Đồng Diêu cười vô cùng vô hại, giờ phút này ánh mắt mới nhìn qua nhưmột người trong sáng, dường như sẽ không có ai tin những lời này của hắn là tâmđịa đen tối cả.

Lão tổ tông ơi, tôi có làm gì phạm đến người này sao?

Một hồi giống như mạn châu sa hoa chói mắt nhất, mêhoặc nhất, hắc ám nhất chốn địa ngục.

Một hồi lại giống như là một dòng suối nhỏ trong veonhất, sạch sẽ nhất, như chưa bao giờ bị nhiễm đục.

Sự cao thâm trong đạo hạnh của Đồng Diêu, thật sự làrất khó mà tưởng tượng.

“Đến đây, đến đây, một hai lần rồi cũng quen thuộcthôi”. Đồng Diêu tiếp tục cổ động, tựa như một đứa trẻ đang làm nũng.

Cái chùy của tôi a, hắn cứ như vậy, cái tâm tư khátkhao được ăn cỏ mềm của tôi, lại bắt đầu rục rịch.

Cái này hóa ra là không phải Đồng Diêu đã nhớ rất kỹtoàn bộ các nhược điểm của tôi sao?

Thế thì, sau này chẳng phải tôi sẽ bị hắn ăn sạch trơnhết sao?

Nghĩ tới đây, trong đầu tôi nhất thời xuất hiện mộthồi chuông cảnh giác, tôi đem hai tay ở bên người nắm lại thành nắm đấm, đôimắt bắt đầu di động quan sát trên thân hình tuấn tú của Đồng Diêu, tìm kiếmđiểm để ra tay.

Thôi bỏ đi, nể mặt hắn là bạn bè, cứ đánh hắn chảy máumũi là được rồi.

Chủ ý đã định, tôi dồn khí đan điền, thở sâu, chuẩn bịtrực tiếp đánh vỡ mũi hắn.

Lời kịch đều đã chuẩn bị rất tốt, tổng cộng có ba câu:“Ta cho ngươi lớn lên yêu nghiệt nè, ta cho ngươi dụ hoặc ta nè, ta cho ngươikhông chịu cho ta xem mệnh căn nè.”

Nghĩ kĩ lại, tôi quả thật có khí thế của chị hai xãhội đen.

Thế nhưng, mọi đau khổ và vui vẻ trong cuộc đời củacon người chính là vì, chúng ta vĩnh viễn cũng không đoán được tiếp theo sẽ xảyra chuyện gì.

Tôi thật sự cũng không đoán được.

Tay tôi còn đang giơ ra mới được nửa đường, giây tiếptheo, cửa “đông” một tiếng, bị người mở mạnh ra.

Mà vừa khéo xui rủi làm sao, giờ phút này tôi với ĐồngDiêu đang chơi trò ái muội ở phía sau cửa, thế là bị đập một cái như là mấy congián bị dép đập vào vậy.

Nói chi tiết hơn, là như vầy: Đồng Diêu trực tiếp bịcửa đụng, tiếp theo, hắn lại đâm thẳng về phía tôi.

Sự việc như thế, kết quả là chúng tôi thật sự đụng mộtcái.

Thật sự là một cái hôn không lãng mạn.

Bởi vì là bị cửa đập vào, cho nên càng như là môi đụngmôi, răng đập răng.

Tôi nghi ngờ, Đồng Diêu này là đứa nhỏ thiếu tình yêukhông thiếu canxi, cái răng kia, thật sự là cứng rắn a.

Tôi bị đâm vào làm nước mắt chảy ra như bão táp.

Lão tổ tông của tôi ơi, là ai lại thiếu đạo đức nhưvậy a? Lại có thể trực tiếp đâm vào cửa!

Tôi lau nước mắt đẩy cửa ra, nhìn hai người đứng trướcmặt.

Sài Sài cùng Kiều bang chủ.

Đôi oan gia này, đã về rồi.

Sau một trận binh hoang mã loạn, đất đá mù trời, gàbay chó sủa một trận, mọi người mới bình tĩnh lại.

Tôi vừa cắn hạt dưa, vừa nghe ngóng tình hình của haingười này.

Sài Sài cầm cái quả địa cầu dùng để trang trí trongnhà tôi, bắt đầu chỉ từ đông bán cầu đến tây bán cầu, tỷ mỉ kể lại lộ tuyến mànàng ta đi để trốn tránh sự truy đuổi khắp cả nước của Kiều bang chủ.

Đoạn đường rất dài, hành trình gian khổ, lại có rấtnhiều cuộc gặp gỡ thú vị, thật sự là vượt ngoài tưởng tượng của con người.

Kết quả cuối cùng của cuối cùng, ở một nơi gọi cái gìcái gì cái gì mà là Stan… Kiều bang chủ rốt cuộc cũng tìm được Sài Sài.

Lúc đó, Sài Sài đang cùng một băng nhóm trộm cắp đánhnhau, Kiều bang chủ xông lên giúp nàng.

Một người dùng gạch, một người nắm đấm, hai vợ chồngcứ như vậy đem cái băng đảng nghe nói là băng nhóm trộm cướp lớn nhất địaphương đó đánh tan.

Đang lúc đánh nhau, Kiều bang chủ đỡ cho Sài Sài mộtđao, bị thương.

Sài Sài lòng mang áy náy, định đợi khi chăm sóc Kiềubang chủ thương thế lành lại rồi trốn đi nữa.

Cũng không biết vì sự dịu dàng thắm thiết trong lúcchăm sóc, hay là cảm tình của giai cấp thành lập trong lúc đánh nhau, hoặc làSài Sài nhớ nhung lồng ngực cứng rắn của Kiều bang chủ, tóm lại, hai người liềnlăn lộn với nhau.

Quan trọng hơn là, tại địa phương Stan gì gì gì đó,Sài Sài tính sai thời kỳ an toàn, cư nhiên âm thầm thụ thai kết trái!!!

Sài Sài mang thai.

Tôi kinh ngạc đến không thể thở.

Thế nên, hai người quay về chuẩn bị tiến hành hôn lễ.

Tôi thật sự không thể tin được, phát triển thế nàykhông khỏi quá nhanh đi.

Bên này tôi mới vừa cùng Đồng Diêu đụng một chút, tinhtrùng và trứng của Sài Sài với Kiều bang chủ đã bắt đầu lớn lên rồi?

Sau khi cảm thán xong, tôi nghĩ đến một việc, bỗngnhiên tim đập liên hồi, đuôi lông mày nhảy lên, mừng như điên.

Nếu chính chủ đã quay về, nói cách khác, Đồng Diêukhông thể ở lại nhà Kiều bang chủ.

Như vậy, như vậy tôi có thể thoát khỏi sự dây dưa mạnhmẽ của hắn!!!

Nghĩ vậy, tôi lập tức chạy vội tới trước mặt Kiều bangchủ, cầm tay hắn, kích động không nói nên lời, chỉ là nước mắt chảy ào ào.

Kiều bang chủ nhìn tôi, giọng điệu thở dài, sau đó rúttay ra, vỗ vỗ vai tôi hai cái, an ủi: “Thực Sắc, ngươi là cô gái tốt, nhưngchuyện tình cảm là không thể miễn cưỡng, thực xin lỗi, người ta luôn muốn chínhlà Sài Sài. Nhưng mà, tiểu Trương trong cục cảnh sát của chúng ta rất thíchngươi, có muốn ta giúp các ngươi làm mối?”

Tôi thiếu chút nữa bị nghẹn đến mắt trợn trắng.

Kiều bang chủ lại có thể nghĩ rằng tôi thích hắn? Làmsao có thể? Tôi chỉ là thích cơ thể trần truồng của hắn thôi a!!!

Tôi hít thật sâu, hỏi: "Tiểu Trương là vị nào? Làcái người trắng nõn có cái tóc mái như rèm cửa có phải không?"

Vừa dứt lời, phía sau truyền tới một tiếng nói: “ThựcSắc a, mới vừa cho ta xem nửa bộ ngực, mới vừa bị ta hôn một cái, ngươi lại bắtđầu tìm kiếm đối tượng mới rồi sao?”

Đồng Diêu.

Tôi nắm chặt tay, thở dài.

Sao lại có thể quên còn một Đồng Diêu đạo hạnh caothâm?

Tôi nhanh chóng chuyển đề tài: “Đúng rồi, chủ nhàngười ta đã trở lại, từ hôm nay trở đi, ngươi về nhà đi thôi.”

“Hiện tại sắc trời đã quá muộn, một người đàn ông độcthân như ta sợ có nguy hiểm, vẫn xin ngươi giữ ta ở lại một đêm đi.” Đồng Diêulại bày ra vẻ tươi cười vô hại này.

Tôi tàn nhẫn nói: “Không thể nào, không phải là hoacúc khó giữ được sao? Nói không chừng ngươi thật sự sẽ thích cái loại cảm giáckhông bình thường này? Đồng Diêu a, nếu như không dùng đến tuyến tiền liệt củanam nhân, thì không phải là nó sinh ra lãng phí rồi sao?”

Đồng Diêu mỉm cười tới gần bên tai tôi, ngọn đèn baophủ đường nét gương mặt hắn một tầng ánh sáng nhu hòa, có vẻ mị hoặc, giống nhưtiếng nói của hắn: “Thân ái à, phía sau của người ta, là để dành cho ngươi đónha.”

Mặt của tôi “phanh” một tiếng liền đỏ bừng, huyết áp, giốngnhư tàu Thần Châu 6, “vèo” một cái bay thẳng lên trên.

Lão tổ tông a, lão tổ tông trời đánh a!!!

Đồng Diêu sao lại biết lòng tôi luôn muốn chọc chọctiểu cúc hoa a?

Nói như vậy, nếu tôi cùng hắn ở một chỗ, thật sự cóthể muốn chọc liền chọc?

Tôi hưng phấn đến muốn điên luôn.

“Nhưng mà, phải là sau khi ngươi hầu hạ ta xong đã.”Đồng Diêu nói tiếp.

Những lời này làm tôi thoáng bình tĩnh lại.

Quả nhiên, thiên hạ không có bữa cơm trưa miễn phí,trên đời càng không có tiểu cúc hoa chọc miễn phí!

“Hôm nay thật sự đã muộn, vẫn nên cho Đồng Diêu ở lạimột đêm đi.” Sài Sài đoán chừng do có bầu, bởi vậy bản năng người mẹ trỗi dậy,lại có thể thể hiện tính người chói mắt.

“Tốt, nhưng mà, đêm này Sài Sài ngủ cùng ta, Đồng Diêungủ cùng Kiều bang chủ,” tôi cũng không thể tùy tiện bị ăn đậu hũ.

Kiều bang chủ đối với ý này cực kỳ bất mãn, nhưngkhông chịu được tôi và Sài Sài tấn công hai phía, cuối cùng chỉ có thể hậm hựcđồng ý.

Khi rời đi, tôi nhỏ giọng nói với Đồng Diêu: “Cẩn thậnđêm nay Kiều bang chủ thú tính đại phát, đem ngươi thành thế thân của Sài Sài,vô tình chà đạp tới, làm nhục tới, SM đó.”

Đồng Diêu mỉm cười, ôn nhu nói: “Khi đó, ta nhất địnhkhông chịu được đả kích như vậy, cho nên tinh thần bấn loạn, lấy người nào đóđến, ngàn vạn lần vô tình chà đạp tới, làm nhục tới, SM đó.”

Nhìn bóng dáng thon dài cao thẳng của hắn đi xa, tôikhông khỏi giơ lên ngón tay cái.

Đồng Diêu, xem như ngươi lợi hại.

Buổi tối, cùng Sài Sài trên giường, tôi bắt đầu hỏinàng vì sao lại nhìn trúng Kiều bang chủ.

Sài Sài vẻ mặt ái mộ nói, nàng cảm thấy Kiều bang chủkhi bị tên trộm ở cái nơi Stan cái gì cái gì đó đập một cái vào đầu, có mộtloại đẹp trai không thể tưởng tượng.

Tôi vận dụng toàn bộ trí tưởng tượng của mình, lại chỉcó thể thấy được một hình ảnh: Trời nắng, trên con đường nước ngoài tràn đầycát vàng, một người đàn ông có râu như sơn dương cầm đao sắt, một Kiều bang chủbị đánh đến trợn trắng mắt ra.

Tôi đối với Sài Sài phục sát đất.

Điều này sao có thể yêu chứ?

Vốn tưởng rằng bị một cái xoong đánh đã đủmất mặt rồi, hiện tại Kiều bang chủ cư nhiên bị trúng một đao, quan trọng hơnlà, Sài Sài vì vậy mà yêu thương hắn.

Trái Đất thật sự là quá điên cuồng rồi, tôi bắt đầu lolắng mình có muốn mua vé trở về sao Hỏa hay không.

Bởi vì không có Đồng Diêu quấy rầy, tôi ngủ thẳng đếnkhi trời sáng.

Khi ở phòng tắm đánh răng, bỗng nhiên nhớ đến một sựviệc: hình như mỗi buổi sáng tỉnh dậy Đồng Diêu liền đi tắm rửa.

Hôm qua bị hắn nhìn rõ một bên ngực, thật sự là khóchịu, hôm nay, nói sao đi nữa tôi cũng phải trả thù lại.

Thế nên, tôi cầm chìa khóa nhà Kiều bang chủ, chuẩn bịngắm mĩ nam đi tắm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151
Tiến »