Ta là Thực Sắc

Lượt đọc: 2488 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151
Tiến »
Chương 151
phiên ngoại về ôn phủ mịch: phủ mạc tịch mịch (xoa dịu cô đơn) (6)

❊ ❊ ❊

151. Phiên ngoạivề Ôn Phủ Mịch: Phủ Mạc Tịch Mịch (Xoa dịu cô đơn) (6)

Ôn Phủ Mịch đã quay trở về ngắm nhìn Hàn Thực Sắc vàonăm cô vừa mới đi làm

Hắn đi đến bệnh viện, lén lút đứng bên ngoài phòngkhám, giống như một tội phạm hèn mọn, nhìn cô.

Cô đang cười, nói chuyện với đồng nghiệp rất vui vẻ

Nụ cười đó như ánh mặt trời, dường như đã khôi phụclại sự rực rỡ trong quá khứ

Có lẽ, Ôn Phủ Mịch nghĩ, không có hắn, Thực Sắc sẽthật sự vui vẻ hơn nhiều, rất nhiều.

Hắn khắc sâu nụ cười của Hàn Thực Sắc trong lòng, sauđó, rời đi.

Thời gian gột bỏ vẻ non nớt bên ngoài của con ngườitừng chút một, chỉ còn lại sự lắng đọng của những hồi ức đong đầy

Chớp mắt, đã qua sáu năm.

Sáu năm cũng không quá lâu, nhưng đối với Ôn Phủ Mịchmà nói lại giống như đã trải qua nửa đời người

Cuối cùng, hắn cũng hoàn thành việc học hành

Bởi vì thành tích xuất sắc nên giáo sư rất cố gắngkhuyên nhủ hắn ở lại trường, nhưng Ôn Phủ Mịch từ chối

Hắn muốn trở về nhìn xem.

Nhìn cha mẹ, nhìn bạn bè, nhìn… Hàn Thực Sắc

Không cần gặp mặt, chỉ nhìn thôi là tốt rồi, chỉ cầnbiết tình hình hiện tại của cô là tốt rồi

Nhưng mà, sau khi trở về, mẹ Ôn nói cho hắn biết HànThực Sắc vẫn còn độc thân

Nghe vậy, tâm tư Ôn Phủ Mịch có sức sống hơn một chút

Cô vẫn chưa gặp được người kia.

Vậy, mình còn có cơ hội không?

Tâm trí không cách nào ngừng suy nghĩ, Ôn Phủ Mịchkhông kiềm chế được chính mình, dưới sự giúp đỡ của mẹ của Hàn Thực Sắc, hắn đigặp Hàn Thực Sắc.

“Ngươi đã quay về” Hàn Thực Sắc bình tĩnh hỏi

Giọng điệu của cô thật bình thản, dường như tất cả hậnthù cùng yêu thương đều đã tan biến, chẳng qua chỉ còn lại một vài mảnh vụn,chắp vá lại cũng không thành cái gì.

Cô nói rất nhiều, rất nhiều lời không liên quan, tấtcả đều là những lời dùng để nói với người xa lạ.

Hắn và cô, đã xa lạ đến như thế sao?

Ôn Phủ Mịch nắm chặt chén trà trong tay, rốt cuộc cũnglấy được can đảm, ngắt ngang lời của Hàn Thực Sắc

Hắn phải nói ra tâm ý của mình, hắn muốn nói với HànThực Sắc rằng hắn còn yêu cô, vẫn luôn yêu cô, hắn muốn cầu xin cô… cho hắn mộtcơ hội nữa, hắn muốn bảo đảm, vĩnh viễn, vĩnh viễn, vĩnh viễn, sẽ không làm tổnthương cô nữa

Nhưng mà, hắn còn chưa kịp mở miệng, một người đàn ônggiống như gió lốc đã kéo Hàn Thực Sắc đi.

Đó là một người đàn ông cường tráng, quyết đoán, ÔnPhủ Mịch biết, người đàn ông kia thích Hàn Thực Sắc

Dưới sự giúp đỡ của cha mẹ hai bên, Ôn Phủ Mịch và HànThực Sắc gặp mặt nhau

Bọn họ đi trên con phố dài chứa đầy hồi ức, nhưng mà —

“Nơi này đã thay đổi rất nhiều… Rất nhiều thứ đã khôngcòn thấy nữa” Hàn Thực Sắc nói như thế

Đúng vậy, rất nhiều thứ giữa bọn họ đã biến mất

Nhưng mà, Ôn Phủ Mịch không muốn từ bỏ, bởi vì đã từbỏ quá sớm, nên mới mất đi Hàn Thực Sắc nhiều năm như thế, mà bây giờ, hắnkhông thể giẫm lên vết xe đổ

Hắn nhớ rõ, Hàn Thực Sắc thích nhất là ăn nước đá bàocủa một ông chủ quán trên con phố dài này, cho nên, vài ngày qua hắn đã tìmkiếm xung quanh, rốt cuộc mua được một chén nước đá bào giống như năm đó

Hắn vui vẻ đưa cho Hàn Thực Sắc, nhưng mà, toàn thâncô lại toát lên sự tức giận lạnh lùng

Cô hỏi hắn vừa rồi đã đi đâu

Ôn Phủ Mịch nhớ lại, lúc nãy An hinhhẹn gặp hắn ở quán cà phê, hắn nghĩ cô có chuyện quan trọng muốn nói nên hắnđi.

Nhưng An Hinh chỉ nói chuyện phiếm

Đây vốn là một chuyện rất quang minh chính đại, nhưngÔn Phủ Mịch không muốn Hàn Thực Sắc lại nghe thấy cái tên An Hinh, cho nên, hắngiấu diếm

Thế nhưng, chuyện này lại như một cây kim đâm chọc làmvỡ tung toàn bộ lửa giận chồng chất nhiều năm qua của Hàn Thực Sắc

Lúc này Ôn Phủ Mịch mới hiểu được, hắn đã làm Hàn ThựcSắc tổn thương nghiêm trọng ra sao

Hắn làm cô tổn thương rất sâu sắc

Thì ra, Hàn Thực Sắc không hề tốt, nụ cười của cô vẫncó bóng ma

Từ nhà Hàn Thực Sắc đi ra, Ôn Phủ Mịch đi đến quánbar, chính là quán bar phát sinh hiểu lầm lúc trước

Lần này là hắn say

Cảm giác say thật kỳ diệu, cả thế giới dường như khônghề tồn tại

Nhưng mà, trong sự hư vô lại tồn tại một cái tên —Thực Sắc

Hắn cứ lẩm bẩm nói cái tên này, một lần lại một lần.

Lúc Ôn Phủ Mịch tỉnh lại, phát hiện mình nằm ở trongnhà, còn An Hinh đang ngồi ngay bên cạnh hắn

Trong mắt của cô là sự thẳng thắn bộc trực rõ ràng

Cô chậm rãi giải thích với hắn, nói với hắn về chuyện62 bức thư, cũng nói với hắn rằng chính mình đã kể cho Hàn Thực Sắc nghe tất cảmọi chuyện

Ôn Phủ Mịch im lặng lắng nghe, rất lâu sau, cuối cùngmới hỏi: “Tại sao bây giờ lại nói ra?”

“Bởi vì, đêm qua, ta cuối cùng cũng hiểu được tronglòng của ngươi chỉ có một mình Hàn Thực Sắc… Chỉ có cô ấy” Ánh mắt của An Hinhthật cô đơn

Đúng vậy, mọi người đều cô đơn

Sau đó, cô rời đi

Tiếp đó, Hàn Thực Sắc hẹn Ôn Phủ Mịch ra ngoài

Địa điểm là ngay trước cửa hàng nước giải khát lạnhkia

Ngồi trên bậc thang, bọn họ rất bình tĩnh nói rõ ràngtất cả mọi chuyện

Giữa hai người trở nên rất lý trí, đó là điềm báotrước cho sự kết thúc của một tình yêu.

Bởi vì tình cảm chính là mờ ảo mê loạn

Mà bọn họ lại rất tỉnh táo, bởi vì tình cảm mãnh liệt,không phải đối phương là không được, đã trôi qua rồi

Đột nhiên, Hàn Thực Sắc kích động tát Ôn Phủ Mịch mộtcái thật mạnh

Ôn Phủ Mịch đứng im không nhúc nhích, lẳng lặng chấpnhận

Cho dù Hàn Thực Sắc cầm dao đâm mình, hắn cũng sẵnlòng tự nguyện chấp nhận

“Ôn Phủ Mịch, ngươi đã từng yêu ta, phải không?”

“Không phải đã từng yêu, không chỉ là đã từng yêu, tavẫn… vẫn, luôn yêu ngươi”

Bọn họ hôn nhau

Nhưng nụ hôn kia, có dấu hiệu biệt ly

Ôn Phủ Mịch biết, bọn họ đã kết thúc, kết thúc hoàntoàn

Không phải bởi vì hận, không phải bởi vì yêu, khôngphải bởi vì oán, cũng không phải hối hận, mà là bởi vì… Bọn họ đã thay đổi.

Hàn Thực Sắc, cô rốt cuộc đã biết được người mình cầnlà ai

Thứ cô muốn, hắn không cho được

“Thực Sắc, chúng ta đã kết thúc hoàn toàn… Phảikhông?” Ôn Phủ Mịch hỏi

Hàn Thực Sắc gật đầu, thay câu trả lời, động tác cúiđầu thật kiên quyết, không hề có sự do dự

Lần này, bọn họ đã thật sự chính thức kết thúc.

“Phủ Mịch, cám ơn ngươi” Sau khi nói như thế, Hàn ThựcSắc rời đi

Hoàn toàn rời khỏi cuộc sống của hắn

Hắn vẫn ngồi tại chỗ, để mặc gió lạnh thổi, mãi chođến khi bóng dáng Hàn Thực Sắc biến mất tại góc đường

Sau đó, hắn ngồi ở vị trí mà Hàn Thực Sắc vừa ngồi

Vừa rồi hắn thấy Hàn Thực Sắc luôn vuốt ve bậc thềm đá

Hắn cúi đầu, dưới ngọn đèn yếu ớt thấy được rõ ràngnhững chữ ở trên bề mặt

Phủ Mịch, ngươi mau tới đi

Chữ do dùng hòn đá nhỏ khắc lên, đã bị thời gian xóimòn, rất mờ nhạt

Nhưng Ôn Phủ Mịch vẫn nhìn thấy rất rõ ràng, đêm nămđó, có một cô gái vẫn ngồi ở chỗ này cho đến khi trời sáng.

Cô lẩm bẩm nói: “Phủ Mịch, người mau tới đi”

Nhưng mà, từ đầu đến cuối, hắn cũng không hề xuất hiện

Trong đêm hôm đó, hắn đã hoàn toàn mất cô

Gió trở nên dịu dàng hơn, giống như một đôi tay, vỗ vềhai má hắn, vỗ về sự cô đơn của hắn

Ôn Phủ Mịch nhắm mắt lại, trong bóng tối, hắn nói khẽ:“Thực Sắc, tạm biệt”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang