"Sư tỷ, chuyện này chỉ sợ không ổn đâu.”
Đã là Tiên thành chi chủ, ắt hẳn muốn nắm trọn quyền kiểm soát mọi thứ trong thành. Bởi vậy, Dục Nhật Hải cơ bản không cho phép các thế lực tu tiên khác tự ý thiết lập trận truyền tống vượt ngoài tầm kiểm soát của mình.
Cũng chính vì lẽ đó, ở Kim Ô Tiên Thành, những thế lực có thể độc lập sở hữu trận truyền tống riêng đều là các siêu cấp đại phái.
Tứ đại thánh địa, Tinh Thiên Đạo Tông là một trong số đó.
Trong khi đó, Nhất Nguyên Đạo Cung vì bế sơn nên trận truyền tống của họ đã bị Dục Nhật Hải phong tỏa quyền hạn.
Những trận truyền tống này đều là trận truyền tống con của trận truyền tống cỡ lớn, cho nên mỗi lần khởi động, Dục Nhật Hải đều có thể tra ra người sử dụng thông qua ghỉ chép của tông môn.
Nhưng nếu chuyện này bị các thánh địa biết được, chắc chắn họ sẽ không vui vẻ gì.
Dục Nhật Hải dám cả gan theo dõi chuyện của thánh địa từ bao giờ vậy!
"Cứ làm theo lời ta đi, có chuyện gì ta chịu trách nhiệm."
Chu Quân không hề do dự mở miệng. Nếu phỏng đoán của nàng là thật, đây chính là hy vọng lớn nhất để nàng Kết Anh, tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
Hơn nữa, chỉ cần hành động bí mật một chút, đợi đến khi nàng Kết Anh rồi, chuyện này hoàn toàn có thể cho qua. Cùng lắm thì giống như Khổ Trúc, rời khỏi Đông Di lánh nạn.
Việc liên quan đến Kết Anh, Chu Quân vô cùng quyết đoán.
Lưu Nam Thăng và Chu Tranh Hải liếc nhìn nhau, chỉ còn cách làm theo.
Rất nhanh, trưởng lão Kết Đan phụ trách truyền tống trận Nhiễm Chiếu Minh cũng tới.
Sau khi điều tra, Chu Quân phát hiện một tin tốt.
Trong ngày này, những trận truyền tống không thuộc quyền kiểm soát của Dục Nhật Hải đều không có ghi chép khởi động.
Nói cách khác, Trần chưởng môn của Đông Hoang Ngũ Hành Tông vẫn còn ở Kim Ô Tiên Thành.
Nghĩ đến điều này, Chu Quân có chút kích động.
Nhưng càng vào thời điểm này, càng phải tỉnh táo.
"Phong tỏa Tiên thành, tuyên bố có kiếp tu đánh cắp một kiện trọng bảo của Dục Nhật Hải, đồng thời đóng mạch linh đầu nguồn của truyền tống trận, tuyệt đối không thể để kiếp tu trốn thoát."
Lời này vừa nói ra, ba tu sĩ Kết Đan của Dục Nhật Hải đều kinh hãi.
"Sư tỷ, việc này trọng đại, chỉ sợ không dễ ăn nói với các đại thương hội."
Phong tỏa Kim Ô Tiên Thành chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến trật tự trong thành, hoạt động buôn bán của các cửa hàng, và những thế lực có bối cảnh là các đại phái thánh địa cũng không phải dễ đối phó.
"Sẽ không kéo dài quá lâu, việc này ta sẽ đích thân đi gặp họ."
Chu Quân đã quyết định thì sẽ không còn do dự hay thay đổi ý định.
"Việc này, có cần bẩm báo với sư tôn không?”
Lưu Nam Thăng do dự hỏi.
"Trước khi rời đi, sư tôn đã nói giao toàn quyền quản lý Tiên thành cho ta, sư đệ chẳng lẽ không phục sư tỷ này?"
Ánh mắt Chu Quân lạnh lùng nhìn Lưu Nam Thăng, người sau lập tức ngượng ngùng cười trừ, không nói gì thêm.
Rất nhanh, đại trận hộ sơn của cả tòa Kim Ô Tiên Thành bắt đầu vận hành, đồng thời cắt đứt kết nối giữa tất cả các trận truyền tống và linh mạch.
Sau đó, Chu Quân tự mình dẫn đội, tiến hành điều tra từng ngóc ngách.
Trong quá trình đó, tự nhiên xảy ra xung đột với các đại thương hội.
Nhưng trước thái độ cường ngạnh của Chu Quân, những đại thương hội dưới mái hiên của Dục Nhật Hải cũng chỉ có thể tạm ghi lại món nợ này, gỡ bỏ cấm chế cửa hàng để nàng vào kiểm tra.
"Chu chân nhân, chuyện này, Tinh Thiên Đại Thương Hội chúng ta sẽ nhớ kỹ. E rằng sau này Bắc Đẩu Đại Hội, Dục Nhật Hải các ngươi sẽ không muốn nhận được thiệp mời nữa."
Chu Quân lục soát nhà kho của Tinh Thiên Đại Thương Hội, dù chỉ có một mình nàng tiến vào, Ngu Thụ Cơ vẫn tỏ vẻ vô cùng khó chịu.
"Xin Ngư đại sư thứ lỗi, đợi bắt được kiếp tu, ta sẽ đích thân đến cửa tạ tội.”
Chu Quân giấu đi vẻ thất vọng trên mặt, xin lỗi Ngu Thụ Cơ, nhưng người sau chỉ hừ lạnh một tiếng, tỏ ý chuyện này không xong.
Dù sao hắn đã quyết tâm, đợi đến khi phong tỏa kết thúc, sẽ lập tức báo cáo chuyện này với Nguyên Anh lão tổ của tông môn.
Rời khỏi Tinh Thiên Đại Thương Hội, Chu Quân cau mày. Nàng đã tranh thủ thời gian ngắn nhất để lục soát khắp ngóc ngách Tiên thành, bây giờ rời khỏi chỗ Ngu Thụ Cơ, chỉ còn lại ba thương hội của thánh địa.
Nhưng nếu sự tình đã đến nước này, chỉ có thể đi đến cùng.
Dù sao, nếu vị Trần chưởng môn kia thật sự là Nhất Nguyên Đạo Tử, khả năng ông ta ẩn náu trong thương hội của thánh địa là lớn nhất.
Đến trước cửa hàng của Cửu Thiên Thương Hội, nơi có hiềm khích lớn nhất, đối mặt với người phụ trách lạnh như băng, Chu Quân vẫn kiên trì tiến lên giao tiếp.
...
Trần Mạc Bạch, người đã tiến vào Hoang Khư, tự nhiên không hề hay biết chuyện này.
Sau khi rời khỏi Kim Ô Tiên Thành bằng Minh Phủ Đại Trận, hắn liền điều khiển Xích Hà Vân Yên La vừa thăng cấp, hướng về phía Đông Hoang mà bay đi.
Với cảnh giới của hắn, trên đường đi che giấu thân hình, cơ bản không có tu sĩ nào có thể phát hiện ra.
Trần Mạc Bạch cũng không mượn nhờ trận truyền tống của các phường thị ở Đông Di để tiết kiệm thời gian, mà chủ trương không để lại bất cứ dấu vết gì.
Với cách làm đó, hai tháng sau, hắn bay ra khỏi biên giới Đông Di, tiến vào Hoang Khư.
Đoạn đường này tuy cũng coi là nguy hiểm, nhưng đối với tu sĩ Kết Đan mà nói, cơ bản có thể xem như đi trên đất bằng.
Yêu thú tứ giai ở nơi này đều đã bị thanh lý, nơi gần nhất chính là lần Trần Mạc Bạch đi theo Diệp Thanh xâm nhập chém giết ma tu, gặp phải con Kim Nhãn Bích Thiềm kia.
Tuy vẫn còn không ít yêu thú, tà dị quỷ vật cấp độ tam giai, thậm chí có khả năng gặp phải kiếp tu, ma tu trốn ở đây, nhưng với tu vi của Trần Mạc Bạch, không tìm bọn chúng gây sự đã là tốt rồi.
Tuy nhiên, dù là như vậy, Trần Mạc Bạch vẫn vô cùng cẩn thận.
Khi phát hiện có khí tức tam giai tới gần, hắn đều sẽ ẩn nấp thân hình, hoặc dùng Xích Hà Vân Yên La chuyển hướng bỏ chạy. Dựa vào thuấn di của Minh Phủ Đại Trận, hắn ở trong Hoang Khư mà không hề phải xuất thủ lần nào.
Lại hai tháng trôi qua, Trần Mạc Bạch cuối cùng cũng thấy được hình dáng cao nguyên Đông Hoang quen thuộc.
Hắn khẽ thở dài một hơi, điều khiển Xích Hà Vân Yên La đến Tiêu quân gần nhất.
Từ khi Chu Vương Thần đi, Chu Băng Yến trở thành người trấn thủ nơi này.
Đến địa bàn của mình, Trần Mạc Bạch cũng không cần phải cẩn thận như vậy nữa.
"Bái kiến chưởng môn!"
Nhận được tin tức, Chu Băng Yến lập tức chạy tới, hành lễ với Trần Mạc Bạch đột nhiên xuất hiện.
"Ta từ Hoang Khư trở về, vừa vặn đi ngang qua đây, dùng một chút trận truyền tống ở đây."
Trần Mạc Bạch là tu sĩ Kết Đan, nếu muốn vận dụng trận truyền tống thì tiêu hao rất nhiều linh thạch, linh khí, không thể giấu được người trấn thủ Ngũ Hành Tông ở đây, nên thoải mái lộ diện.
Nói vài câu với Chu Băng Yến, Trần Mạc Bạch không dừng lại lâu, trực tiếp tiến vào trận truyền tống.
Sau khi vòng qua vài phường thị, rất nhanh hắn đã đến Bắc Uyên Thành.
Tốc độ nhanh chóng này khiến Trần Mạc Bạch không khỏi cảm thán sự thuận tiện và mau lẹ của trận truyền tống.
Hắn ở Đông Di tốn gần nửa năm để ẩn nấp tung tích, mới hoàn thành việc vượt ngang, bay trở về Đông Hoang.
Còn bây giờ, chi cần chờ trận truyền tống bổ sưng năng lượng, thay đổi linh thạch là được, nửa canh giờ cũng không cần.
Nếu đem ba trận truyền tống cỡ trung mà mình mua được từ Thái Hư Phiêu Miểu Cung bố trí hết, sau khi Đông Hoang thống nhất, khó khăn lớn nhất trong việc bù đắp tài nguyên cho nhau, giao thông, sẽ trực tiếp được giải quyết.
Nghĩ đến đây, Trần Mạc Bạch lập tức cho gọi bộ trưởng trận pháp bộ Dịch Thiếu Thanh đến.
Những năm gần đây, Dịch Thiếu Thanh đang dẫn dắt các Trận Pháp sư của Ngũ Hành Tông nâng cấp Bắc Uyên Thành Tu Di Cửu Cung Trận, cơ bản đã hoàn thành, chỉ còn chờ vận hành và điều chỉnh thử nghiệm sau cùng.
"Lần này ta mua ba tòa trận truyền tống cỡ trung ở Bắc Đẩu Đại Hội, chuẩn bị bố trí ở các nơi trong Đông Hoang, ngươi đi chọn một vài linh mạch và điểm an trí thích hợp, đến lúc đó sẽ có tu sĩ của Thái Hư Phiêu Miểu Cung đến lắp đặt."
Lời Trần Mạc Bạch vừa dứt, Dịch Thiếu Thanh đã vô cùng kinh hi.
Là bộ trưởng trận pháp bộ, không ai hiểu rõ tầm quan trọng của ba tòa trận truyền tống cỡ trung đối với Ngũ Hành Tông hơn hắn.
"Chưởng môn, chuyện này ta đã nghĩ tới từ lâu, Cự Mộc Lĩnh là nơi Mộc mạch của chúng ta, cũng là trung tâm Đông Hoang, chắc chắn phải bố trí một cái."