"Hô. Hô. Hô."
Trên đỉnh núi, gió rít gào, Lục Chinh phất tay, dùng chân khí ngăn cách gió lớn.
Từ Linh Hi đưa mắt nhìn quanh, chỉ thấy Vân Hải bao la, những ngọn núi ẩn hiện, mây trắng lững lờ trôi, một màu xanh ngắt trải rộng.
Ở phía tây, cách đó không xa, một ngọn núi khác cao hơn một chút sừng sững trong mây, màu xanh trắng giao nhau, tựa như một đóa Liên Hoa đang nở rộ.
"Chỗ kia chính là Liên Hoa Phong, Thiên Đô Phong này còn cao hơn một chút." Lục Chinh nói.
Với nhãn lực của hai người, đều có thể nhìn thấy du khách đang đi lại trên Liên Hoa Phong.
Từ Linh Hi gật đầu, quay đầu nhìn những dòng chữ khắc trên đỉnh Thiên Đô Phong, khẽ cười nói, "Đăng Phong Tạo Cực quần tiên chỗ dã, khẩu khí thật lớn."
"Xung quanh quả thực không có nơi nào có tiên khí hơn nơi này." Lục Chinh giúp Lão Tổ Tông giải thích.
"Em biết, nhìn con đường gian nan trắc trở này, thời xưa để leo lên tới đỉnh thật sự là ngàn khó vạn hiểm, nói là chốn tiên cảnh cũng không có gì lạ."
Từ Linh Hi cười phụ họa, sau đó cùng Lục Chinh cùng nhau thưởng thức phong cảnh xung quanh.
“Hoàng Sơn tứ tuyệt, kỳ tùng quái thạch, Vân Hải, suối nước nóng." Lục Chinh nhếch mép
Ánh mắt Từ Linh Hi chợt lóe, hiểu ý Lục Chinh, khẽ cười nói, "Vậy xem tranh của anh có hợp ý em không."
Lục Chinh mặt mày khổ sở, "Không thể nào, em vẽ tốt hơn anh nhiều."
Từ Linh Hi liếc Lục Chinh một cái, phong tình vạn chủng, rồi phất tay lấy ra bàn vẽ, vải vẽ, bút vẽ và các loại thuốc màu.
Lục Chinh hôn Từ Linh Hi một cái, rồi trải bàn vẽ và vải vẽ, sau đó cùng Từ Linh Hi sóng vai ngồi xuống.
"Vẽ trên đỉnh Thiên Đô Phong." Lục Chinh lắc đầu, Luôn cảm thấy không hợp phong cách.”
Từ Linh Hi lại khẽ mỉm cười, tự nhiên nói, "Dùng họa pháp phương Tây, thể hiện ý cảnh Trung Hoa, được không?"
Lục Chinh chớp mắt, gãi đầu, do dự một lát, rồi gật đầu mạnh, "Được!"
Trước đây, hắn đã được tăng thêm rất nhiều khí vận vào hội họa, đến giờ thời gian hồi chiêu vẫn chưa kết thúc, cộng thêm những gì hắn đã lĩnh hội, mới có thể vẽ ra những tác phẩm kinh diễm như « Hoàng nữ đánh đàn đồ » khiến Từ Linh Hi cũng phải trầm trồ.
Cho nên, mặc dù kỹ năng vẽ của Lục Chinh còn kém xa Từ Linh Hi, nhưng bỏ qua Từ Linh Hi, có thể nói là đỉnh cao trong giới cũng không ngoa.
Vì vậy, yêu cầu của Từ Linh Hi tuy khó, nhưng Lục Chinh nghĩ một lúc, cũng không phải là không thể làm được.
Cố gắng một chút thôi, không thể cái gì cũng dựa vào ngọc ấn và ánh sáng số mệnh được, đúng không?
"Nói đến, đại ca ngọc ấn, khi nào thì hết thời gian hồi chiêu của hội họa vậy?"
"Ngọc ấn,"...
Sau khi cố định tấm vải bố đã xử lý xong vào khung vẽ, điều chỉnh các loại thuốc màu và dầu lanh, Lục Chinh chuẩn bị bút vẽ và dao vẽ đầy đủ, rồi ngắm nhìn phong cảnh trước mắt, suy nghĩ nên vẽ từ góc độ nào.
Với bản lĩnh hiện tại của Lục Chinh, hoàn toàn không cần phác thảo trước.
Lục Chinh cẩn thận suy nghĩ một lúc, quyết định vẫn nên lấy Liên Hoa Phong trước mắt làm chủ thể, như vậy tuy đơn giản hơn, nhưng lại an toàn.
Hơn nữa, hình dáng Liên Hoa Phong, kết hợp với quần phong và Vân Hải xung quanh, cũng dễ làm nổi bật ý cảnh Trung Hoa trong bức họa.
Hai mắt Lục Chinh sáng lên, nhìn chằm chằm vào Liên Hoa Phong cách đó không xa, còn có Ngọc Bình Phong giữa hai ngọn núi, trong đầu nhanh chóng phác họa kết cấu, màu sắc và ý cảnh cần thể hiện.
Sau đó...
Vung bút! Vẽ!
"Vù vù" vài nét, Lục Chinh đã định hình được giai điệu của bức họa.
Vân Hải Bạch Liên, đón ánh mặt trời ngày càng hưng thịnh.
Ngắm nhìn Từ Linh Hi bên cạnh, nàng đã bắt đầu sáng tác, nhưng Lục Chinh vẫn chưa nhìn ra nàng vẽ gì.
Sau đó, đỉnh Thiên Đô Phong chìm vào một khoảng lặng, hai người bắt đầu yên tĩnh vẽ tranh.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, một bức « Vân Hải Liên Hoa đồ » đần đần xuất hiện dưới ngòi bút của Lục Chỉnh.
Vân Hải trong tranh của Lục Chinh như đang chậm rãi lưu động, cuộn lên rồi lại hạ xuống, một đóa Thanh Diệp Bạch Ngọc Liên chập chờn trong Vân Hải, như thể sắp nở rộ.
Thế sắp nở chưa nở này, khiến người ta cảm nhận được sức mạnh bên trong đóa Liên Hoa, hòa làm một với thế núi tráng lệ của Liên Hoa Phong.
Hai yếu tố kết hợp, sức mạnh ấy dễ dàng truyền đến trái tim người xem, mang lại một cảm giác khoáng đạt, không kìm nén.
Ý cảnh là gì?
Chính là cái ý cảnh này!
Đối mặt với cuộc thi tài cùng Từ Linh Hi, Lục Chinh đã dốc toàn lực, hết sức chăm chú miêu tả chi tiết trong bức họa, để đạt được hiệu quả tốt nhất.
"A! ! !"
Đột nhiên, một tiếng kêu thất thanh từ đằng xa vọng lại.
Ánh mắt Lục Chinh lóe lên, ngay lập tức thoát khỏi trạng thái vẽ tranh tập trung, ngẩng đầu nhìn lên, thấy trên đỉnh Liên Hoa Phong đối diện, một chấm đen nhỏ đang rơi xuống từ vách núi.
“Có người ngã xuống sườn núi?”
Lục Chinh nhíu mày, chưa kịp hành động, thì thấy Từ Linh Hi bên cạnh khẽ vung tay, một luồng Thanh Phong vô hình xuất hiện dưới thân bóng đen kia, nâng nó lên, chỉ khẽ khựng lại, đã chặn đứng đà rơi, rồi thuận thế chuyển hướng, nhẹ nhàng lướt qua hư không, rơi xuống một nơi vắng vẻ sau Ngọc Bình Lâu trên Ngọc Bình Phong.
Lục Chinh chớp mắt, lắc đầu cười một tiếng, rồi quay lại, tiếp tục vẽ tranh.
...
"Mẹ! ! !"
Trên đỉnh Liên Hoa Phong, một cô gái vừa kêu vừa nhìn xuống, một người đàn ông trung riên vừa kéo cô gái lại, vừa đỏ mắt vịn vào hàng rào sắt trên vách đá.
Liên Hoa Phong quá hiểm trở, hơn nữa gió trên đỉnh núi thổi mạnh, người bình thường căn bản không dám lại gần vách đá.
Vì vậy, cô gái và người đàn ông chỉ nhìn thấy người thân ngã xuống sườn núi, chứ không thấy tình hình cụ thể.
Du khách xung quanh hoảng sợ, người thì lại gần an ủi, người thì gọi điện báo cảnh sát, người thì thở dài.
"Hoàng Sơn năm nào cũng có người ngã xuống sườn núi."
“Đều là không nghe lời khuyên, cứ nghĩ mình cấn thận một chút là không sao.”
"Vừa rồi vị kia cũng vậy, cứ leo ra tảng đá bên bờ vực để chụp ảnh, người nhà khuyên không được, kết quả trượt chân là xuống luôn."
"Quá đáng sợ!"
"Hu hu hu... Mẹ..." Cô gái lệ rơi đầy mặt, vịn vào tảng đá, không thể tin vào sự thật trước mắt.
"Đã báo cảnh sát rồi, hay là mọi người xuống núi trước đi, dù sao..."
Một lát sau, điện thoại của cô gái đột nhiên vang lên.
Cô gái nức nở lấy điện thoại ra, theo bản năng liếc nhìn một cái thì hai mắt mở to.
"Mẹ! ?"
Người đàn ông trung niên cũng nhìn thấy màn hình điện thoại, cũng không thể tin mở to mắt.
"Mẹ! Mẹ không sao chứ?"
Cô gái ngay lập tức kết nối điện thoại, gấp giọng hỏi “Mẹ đang ở đâu? Bây giờ mẹ thế nào?"
"Mẹ... Mẹ không sao..." Trong điện thoại truyền đến giọng nói ngập ngừng.
"Chúng con đã báo cảnh sát rồi, con xuống núi cứu mẹ ngay!"
"Không... Không cần..."
"Mẹ không bị thương chứ? Có bị mắc trên cây không? Bây giờ thế nào?"
“Mẹ. Mẹ đang ở Ngọc Bình Lâu, ngay cạnh tượng đá ở Tân Quán Ngọc Bình.”
"Cái gì! ?"