Lục Chinh mặt không đối sắc, Lâm Uyển điềm tĩnh, Nhạc Hoằng Hải bình thản, chỉ có Ngao Khoát là không thể giữ nổi vẻ trấn định.
Ngơ ngác nhìn Lục Chinh, Ngao Khoát lắp bắp: "Lục huynh đệ, tu vi của ngươi... sao lại tăng tiến nhiều đến vậy?"
Hắn nhớ rất rõ, năm ngoái sau Tết tại Đông Hải Ngọc Long Cung, Lục Chinh tuy đã vượt qua Ngao Khởi, thậm chí còn mạnh hơn hắn...
Nhưng cũng không đến mức mạnh đến thế này chứ!
Nhìn Lục Chinh dễ dàng phong ấn hai cao thủ có tu vi xấp xỉ mình, hắn tự hỏi liệu mình có phải nhường một tay cũng chưa chắc đã thắng?
"À à, năm ngoái ta gặp chút cơ duyên, lại thêm chút may mắn bồi bổ." Lục Chinh cười ha hả đáp.
Ngao Khoát cạn lời.
Đều là cao thủ tu luyện ngàn năm, mà cơ duyên bồi bổ cứ tìm đến dễ dàng vậy sao? Ngươi là con cưng của ông trời à?
Nghe danh nhân tộc thiên tài ai nấy đều đáng sợ, hôm nay gặp mặt mới biết quả không sai!
Nhưng giờ không phải lúc nghĩ ngợi chuyện này. Lục Chinh dù lợi hại hơn nữa cũng là bạn, hơn nữa Đông Hải Long Tộc và Trung Nguyên vương triều có quan hệ không tệ.
Ngao Khoát lấy lại bình tĩnh, quay sang nhìn hai kẻ mặc áo choàng đen đang muốn chiếm đoạt chức vị của mình, thậm chí còn mưu sát hắn.
"Các ngươi là ai? Với đạo hạnh này, chắc chắn không phải hạng vô danh tiểu tốt. Tại sao lại đến cướp vị Thủy Thần Quy Lăng Giang, còn dám ám hại ta?" Ngao Khoát trầm giọng hỏi.
Đùa à, hai con yêu quái tu luyện bảy tám trăm năm, đặt vào bất cứ thế lực nào cũng là trụ cột vững chắc.
Với tu vi này, nếu tìm đến nương tựa Đại Cảnh triều đình, cũng không thiếu chức Sơn Thần Hà Thần, sao lại đi ám hại Ngao Khoát?
Hành động này chẳng khác nào đắc tội cả Long Tộc lẫn Đại Cảnh triều đình. Ngao Khoát không tin hai kẻ này đầu óc có vấn đề, nên lời giải thích duy nhất là...
Hai người này hoặc có thù với Đại Cảnh triều đình, hoặc có thù với Long Tộc.
Hai kẻ áo đen liếc nhau, nhếch mép cười gằn, ánh mắt lấm lét.
Chúng không ngờ rằng, một kế hoạch tưởng chừng vạn vô nhất thất lại gặp biến cố.
Hai huynh đệ liên thủ, không những không giết được Long Tộc cao thủ đến nhậm chức Thủy Thần Quy Lăng Giang, mà còn tự đưa mình vào chỗ chết.
Hai kẻ nhìn Lục Chinh với ánh mắt đầy vẻ khó tin, người này là ai?
Thấy hai người không đáp, Ngao Khoát nheo mắt, bước lên vỗ vai một kẻ.
"Tách!"
Long lực nhập thể, tựa mãnh thú thời Hồng Hoang, điên cuồng tàn phá kinh mạch và xương cốt.
"A! ! !"
"Ách! ! !"
Hai kẻ áo đen kêu la thảm thiết, lăn lộn trên mặt đất.
Chân Long Chi Lực là một trong những sức mạnh hàng đầu, dùng để tra tấn thì nỗi đau thấu đến tận tinh thần, linh hồn, kinh mạch, xương cốt, người thường khó lòng chịu nổi.
Một lúc sau, Ngao Khoát thu long lực, nhìn xuống hai kẻ, lạnh giọng quát: "Nói! Đừng ép ta tiếp tục tra tấn, cuối cùng phải dùng đến sưu hồn!"
Thực lực hai kẻ này không yếu, muốn sưu hồn chúng, nhất định phải tra tấn thần hồn đến mức suy yếu, may ra mới tìm được thông tin hữu ích.
Trừ phi thực lực chênh lệch quá lớn, hoặc có công pháp sưu hồn chuyên dụng, nên sưu hồn không phải chuyện dễ dàng.
Nếu đễ dàng quá, thế giới này đã chắng còn bí mật gì.
Hai kẻ áo đen vừa bị Chân Long Chi Lực hành hạ một trận, vẫn còn kinh hãi, đau đớn khôn cùng.
"Bẩm... bẩm đại nhân... hai huynh đệ chúng tôi là yêu quái thành tinh trên sông Quy Lăng, chỉ là trời sinh tính phóng túng, không thích bị quản thúc, nên không muốn đầu nhập triều đình, nhưng lại muốn hưởng chút hương hỏa, nên mới định chiếm đoạt thủy phủ..."
Kẻ áo đen còn lại nói: "Chúng tôi không ngờ rằng tân nhiệm Thủy Thần lại là người của Chân Long nhất tộc, nên không cố ý ám hại ngài."
"Giờ chúng tôi đã bị ngài bắt, sinh tử nằm trong tay ngài, tự nhiên tùy ngài xử trí." Kẻ áo đen thứ nhất liếm môi, đảo mắt.
Kẻ áo đen thứ hai gật đầu: "Ngài muốn giết chúng tôi, tùy ngài. Nếu ngài không giết, chúng tôi nguyện vào trướng của ngài, nghe ngài sai khiến."
"Ừm?"
Ngao Khoát chớp mắt, còn có thể thu phục được à?
Hắn hiểu rõ Nhạc Hoằng Hải đầu quân cho Lục Chinh thì sẽ ra sao.
"Các ngươi có bằng lòng để ta bố trí cấm chế trong thần hồn không?" Ngao Khoát hỏi.
“Tự nhiên bằng lòng!" Hai người cùng gật đầu.
"Tốt!"
Ngao Khoát gật đầu, chuyện tốt thế này, không có lý do gì để từ chối.
Nhưng hắn vừa định động thủ, đã bị Lục Chinh ngăn lại.
"Sao vậy?" Ngao Khoát quay lại hỏi.
“Ngươi không sợ trong thức hải của chúng đã có người khác bố trí ấn ký sao?” Lục Chinh hỏi.
"Cái gì?" Ngao Khoát ngẩn người, rồi đồng tử co rút, "Chúng muốn tự sát?"
Nếu trong thức hải đối phương đã có người khác bố trí ấn ký, chỉ cần mình bố trí ấn ký vào thức hải chúng, lập tức sẽ kích hoạt ấn ký cũ.
Có ấn ký mới xâm nhập thức hải, điều này chứng tỏ gì? Chứng tỏ đối phương đã bị bắt làm tù binh, vậy còn gì để nói? Bước tiếp theo chắc chắn là kích hoạt ấn ký, giết người diệt khẩu!
Lục Chinh đã từng bố trí ấn ký trong thức hải Nhạc Hoằng Hải, nên rất quen thuộc với chuyện này. Đương nhiên, Lục Chinh không hề có ý định phản sát Nhạc Hoằng Hải, nhưng không có nghĩa là hắn không làm được.
"Chúng nói thật hay nói đối, cứ gọi những người khác trong thủy phủ đến hỏi là biết.”
Lục Chinh thản nhiên nói: "Nếu chúng thật là yêu quái thượng nguồn sông Quy Lăng, lẽ nào người trong thủy phủ lại không biết?"
"Đúng ha!" Ngao Khoát vỗ trán, lập tức đi tìm người.
Hai kẻ áo đen biến sắc, nhìn Lục Chinh với ánh mắt đầy giận dữ.
Lục Chinh nhíu mày: "Xem ra ta đoán không sai, các ngươi định trước khi chết ám hại thêm một lần Ngao Khoát. Xem ra kẻ đứng sau lưng các ngươi thực lực rất cao?"
“Hừ! Chủ thượng làm việc kín kẽ, đừng hòng moi được tin tức gì từ chỗ chúng ta."
"Ha ha, đệ tử Bạch Vân Quán à, không bao lâu nữa, chủ thượng sẽ thống lĩnh Bạch Vân Quán, hủy diệt Bạch Vân Sơn!"
Hai kẻ áo đen thi nhau uy hiếp Lục Chinh.
"Khẩu khí lớn thật, không sợ gió lớn rát lưỡi." Lục Chinh cười nhạo: "Hắn là ai? Có bản lĩnh nói ra xem nào, ta tùy tiện dẫn người đến cũng có thể diệt hắn, các ngươi tin không?"
Ngay cả Tự Linh Hi còn không dám nói thống lĩnh Bạch Vân Quán, các ngươi là cái thá gì?
Dù phía sau hai kẻ này có thể thật sự là một nhân vật lớn, nhưng Lục Chinh không tin đối phương mạnh hơn Tự Linh Hi.
Chỉ cần mang theo Tự Linh Hi, Lục Chinh dám đi khắp thiên hạ Đại Cảnh.
Hắn tự tin là vậy!
Đúng lúc này, Ngao Khoát một tay xách một người, sải bước trở về.
"Mẹ nó, hai kẻ này không phải thủ hạ của tộc thúc ta, chỉ là chúng thu phục hai tinh quái giả mạo trên đường. Bối Việt Hải, Phạm Vu Văn và năm trăm thủy binh trong thủy phủ đều bị chúng phong ấn trong ngư đường ở hậu viện."
Cảm tạ 08a đạo hữu trăm thưởng thức, cảm tạ Mio_ Mễ Âu đạo hữu một ngàn năm trăm thưởng thức