Ưm, suýt chút nữa thì nói thăng ra cái tâm lý biến thái rồi.
Bất quá...
Các người mới tâm lý biến thái!
Vừa nhìn thấy dung nhan tuyệt thế của bốn cô nương, cửa hàng trưởng liền quả quyết phê bình nhân viên qua bộ đàm, bảo họ chăm chỉ làm việc, sau đó nhiệt tình tiễn mấy người ra cửa.
...
Lục Chinh và những người khác đi dạo quanh cửa hàng.
Trong khi đó, việc Tượng Đồng Đầu Dê xuất hiện đã khiến Phòng Lưu Trữ Phân Tích Nghiên Cứu Văn Hóa Cổ phải họp lại lần nữa.
"Lần này, không có quốc gia nào khác lên tiếng."
"Đã mười hai giờ kể từ khi Tượng Đồng Đầu Dê xuất hiện, chúng ta không phát hiện thông tin về di vật văn hóa bị mất hoặc được trả lại ở bất kỳ quốc gia nào khác."
"Lần này, chúng ta đã rà soát camera giám sát của bảo tàng và tất cả camera trong bán kính năm cây số xung quanh, kiểm tra toàn diện nhưng không có bất kỳ phát hiện nào. Rất giống vụ máy bay ở Thục Tỉnh, chỉ khác là các sự kiện di vật văn hóa đều liên quan đến vật nhỏ, không khuếch đại đến mức máy bay."
"Có phải là bọn họ không? Phải biết rằng những đạo tặc di vật văn hóa này trước đây toàn gửi trả di vật văn hóa khắp toàn cầu, đâu chỉ mỗi chúng ta.”
"Tôi muốn nói, có lẽ, không chỉ có quốc gia chúng ta xuất hiện sự kiện thần bí?"
"Lát nữa hạ lệnh cho bên ngoài, dò xét các vụ án thần bí hoặc hiện tượng kỳ dị đã xảy ra ở các quốc gia khác trong vài năm gần đây."
"Được."
"Chúng ta tiếp tục, căn cứ bia đá ở Miến Điện và sự kiện máy bay ở Thục Tỉnh, có thể thấy lực lượng thần bí này có thể xuất ngoại. Chúng ta biết điều đó chỉ vì hiện tại không phải thời đại mà đường truyền thông tin không nhanh nhạy như thời cổ đại. Không thể nói rằng lực lượng thần bí của Hoa Quốc chỉ có thể sử dụng ở Hoa Quốc."
"Xét theo hành vi của bọn đạo tặc văn vật, có mấy khả năng. Thứ nhất, chúng ta quá lo lắng, đối phương chủ là một tổ chức người bình thường có công nghệ tiên tiến, chỉ là chúng ta chưa phát hiện ra thủ đoạn của họ.
Thứ hai, là lực lượng thần bí. Từ việc đối phương gửi trả di vật văn hóa về Trung Đông, Athens và Ai Cập, có lẽ những nền văn minh cổ đại này cũng có lực lượng thần bí, và đây là sự kết hợp của nhiều lực lượng thần bí.
Thứ ba, có lẽ là lực lượng thần bí của nước ta, nhưng vì không ưa hành vi cướp bóc của người Âu Mỹ nên đã trả lại toàn bộ di vật văn hóa cho các quốc gia."
"Còn một khả năng nữa."
"Gì?"
"Việc trả lại di vật văn hóa là để triển lãm, càng có nhiều quốc gia nhận lại được, thì càng có nhiều quốc gia gánh áp lực từ bên ngoài."
"Ý anh là đối phương cố ý giúp chúng ta gánh áp lực?"
"Chỉ là một suy đoán."
"Cử người xem xét danh sách khách du lịch Hoa Quốc đến ba mươi địa điểm hàng đầu ở Âu Mỹ nơi xảy ra chuyện."
"Được."
"Anh chắc chắn hắn ta ẩn mình trong quần chúng?”
"Tôi không chắc, nhưng dù sao thời đại hiện nay không phải thời cổ đại, thông tin mạng phát triển, tạo một thân phận không còn gì đáng nghi dễ dàng hơn nhiều.
Tôi không rõ về Bách Hoa tiên tử ở tỉnh Sơn Đông và Đông Hải Long Vương, nhưng theo sự kiện máy bay ở Thục Tỉnh và bia đá ở Miến Điện, đối phương có liên hệ với thế tục, thậm chí có thể nói là hiểu rất rõ thế tục.
Do đó, ngoài việc truy tìm dựa trên các sự kiện thần bí trong và ngoài nước, chúng ta tốt nhất nên tự điều tra, có thể tra những người sử dụng CMND giả ở các nơi, xem có thu hoạch gì không.
Đương nhiên, khi tự điều tra phải chú ý đến cách thức, thà chậm một chút, cũng không thể để quá nhiều người biết và tham gia, để tránh xảy ra sự cố hoặc hiểu lầm."
"Được tồi."
...
Mãi đến ngày thứ ba, khi Tượng Đồng Đầu Dê về nước, thông tin về việc mười hai tượng giáp tụ họp mới lên trang nhất của các trang tin hot.
Theo bảo tàng cho biết, đó là do một người nước ngoài hảo tâm quyên tặng, chỉ là người này cho rằng di vật văn hóa này nên thuộc về chủ cũ, nên kiên trì không tuyên truyền rầm rộ, vì vậy bảo tàng tuân theo ý kiến của đối phương, chỉ tặng cờ thưởng chứ không công khai tuyên truyền.
"Nước ngoài đúng là văn minh!"
"Dũng cảm đối mặt với chính mình là nguyên nhân căn bản giúp nước ngoài thịnh vượng không suy, chúng ta nên khắc sâu suy ngẫm, không nên bị chủ nghĩa dân tộc lôi cuốn.”
"Nếu bạn bè nước ta quyên tặng cho bảo tàng nước ngoài, chắc chắn sẽ có họp báo và giấy chứng nhận kỷ niệm, sau đó xây hẳn một bức tường kỷ niệm trong bảo tàng, còn chúng ta thì chỉ tặng người ta một lá cờ thưởng, thật là không hào phóng."
Chắc bảo tàng nằm mơ cũng không nghĩ tới, một tin tức giả bịa ra lại có thể nổ ra nhiều ý kiến trái chiều đến vậy.
"Không cần để ý đến họ, vừa hay sắp đến nghỉ hè, làm một buổi triển lãm di vật văn hóa đi, lấy chủ đề về Tượng Đồng Đầu Thú Mười Hai Con Giáp, kể lại một chút lịch sử khuất nhục năm xưa, sau đó ở lối ra, so sánh đối chiếu với những thành tựu của chúng ta trong những năm gần đây."
"Có so sánh mới có thể kích thích lòng tự hào dân tộc.
Chủ nghĩa dân tộc cũng là một trong nhiều thực thể văn hóa trên thế giới, khi nào chủ nghĩa dân tộc thành nghĩa xấu? Thật là không biết mùi vịf”
Thế là « Triển lãm lưu động di vật văn hóa Mười Hai Tượng Giáp kỳ nghỉ hè » được quyết định tổ chức vào tháng Bảy, lưu động triển lãm tại các thành phố lớn trên cả nước, ước tính sẽ đi qua mười thành phố trong hai tháng.
Ngay khi tin tức vừa được đưa ra, người dân mười thành phố này đã hoan nghênh nhiệt liệt như sấm dậy, cùng với...
Sự bất mãn gay gắt của người dân các thành phố khác!
Đùa à, mọi người đều học cùng một chương trình, ai mà không mong chờ Tượng Đồng Đầu Thú Mười Hai Con Giáp, kết quả chỉ đi mười thành phố, coi thường ai vậy?
"Mãnh liệt phản đối việc triển lãm mười hai tượng giáp không đến Tương Tỉnh, nơi đây chính là quê hương của giáo viên!”
"Yến Triệu nhiều người hào phóng bi tráng, sao có thể vắng mặt vùng đất Hoa Bắc trong cuộc triển lãm này!"
"Đông Bắc chỉ đi Liêu Tỉnh, đây là coi thường hai tỉnh còn lại sao?"
"Hàng Thị vì gần Hải Thành nên không có nhân quyền sao?"
"Tôi cho rằng nên có một trạm ở Mân Tỉnh, biết đâu còn có thể thu hút người đối diện đến, thu hút được một người cũng tốt."
“Tấn Tỉnh cũng là căn cứ địa cách mạng cũ, dựa vào cái gì đi Tần Tỉnh mà không đến chỗ chúng tôi?”
"Cám Tỉnh bày tỏ sự phản đối mạnh mẽ!"
Bảo tàng Bắc Đô đau đầu nhức óc, xoa dịu các bên nhưng vẫn chưa giải quyết xong việc này đã phải đối mặt với việc khác, không ai muốn vắng mặt trong buổi triển lãm lưu động đầu tiên này, đặc biệt là tiếng hô của học sinh trung học cơ sở ở các nơi thực sự rất mạnh mẽ.
"Dân tâm có thể dùng được!"
"Ha ha ha, trong nháy mắt cuốn trôi những ý kiến trái chiều kia đi đâu mất."
"Bình luận chửi rủa những ý kiến trái chiều kia đều là của học sinh trung học cơ sở, một thế hệ mới đã trưởng thành.”
"Đừng vội mừng, bây giờ làm sao đây, phải nhanh chóng đưa ra một quy định thôi!"
"Còn có thể làm sao, tiếp tục thêm trạm thôi, hiếm lắm người dân cả nước nhiệt tình như vậy, anh còn không biết xấu hổ mà chần chừ à?"
"Lại thêm trạm, thời gian không đủ!"
"Thời gian nghỉ hè không đủ thì hoãn đến tháng Chín, tóm lại trước khi kết thúc năm nay, phải đi một vòng các thành phố tỉnh lỵ trên cả nước, hiếm lắm mọi người nhiệt tình dâng cao, không thừa cơ củng cố một chút, chẳng lẽ anh còn muốn để những di vật văn hóa này ở lại Bắc Đô ăn Tết sao?"
“Lại lần nữa lên kế hoạch, thời gian phải chặt chẽ một chút, hiếm lắm mới có lúc cần chúng ta phát huy tác dụng, tất cả phải khẩn trương lên, không ai được phép chần chừ, rõ chưat”
"Đã hiểu!"
...
Lục Chinh rút tay ra khỏi ngực Lâm Uyển, cầm điện thoại lên xem, mới phát hiện nhiệt độ mà việc mười hai tượng giáp tụ họp mang lại quá lớn.
"Ghê vậy, triển lãm toàn quốc?"
“Đúng thế.” Lâm Uyển đã tỉnh, ôm Lục Chinh nói, "Mười hai tượng giáp tụ họp, rất nhiều người đều nói đây là biểu tượng cho sự ngưng tự quốc vận một lần nữa. "
"Mấy cái này đúng là phong kiến mê tín." Lục Chinh lắc đầu cười nói.
"Không giống nhau." Lâm Uyển lắc đầu, nhìn vào mắt Lục Chinh ánh mắt mang theo tia sáng "Đây là lòng tin, lòng tin vốn dĩ sẽ mang lại vận thế, mà lòng tin này là do anh mang tới!"
Thấy đất nước cường thịnh, trong đó còn có người yêu mình góp một phần công sức, Lâm Uyển tâm tình xúc động, ánh mắt như nước, lại lần nữa động tình.
Lục Chinh cảm nhận được động tác của Lâm Uyển, không khỏi nhíu mày lại, "Em không đi làm à?"
Lâm Uyển mắt ướt át nhíu lại, vén chăn lên, xoay người thì cười đi vào nhà tắm.
"Buổi sáng xin nghỉ rồi!"