** của Trí Tuệ.
Dị biến đột nhiên xảy ra.
Tạ Chinh Hồng thấy linh hồn của Trí Tuệ xông vào trong thân thể Trí Tín.
Đợi đã, lẽ nào ông ta muốn…….. đoạt xá?
Tạ Chinh Hồng sắp không theo kịp tư duy của Trí Tuệ nữa rồi.
Tu sĩ kỳ Trúc Cơ không phải là không thể đoạt xá, nhưng kết cục nhất định là thất bại. Loại chuyện như đoạt xá, trừ những tu sĩ từ kỳ Nguyên Anh trở lên nếu làm thì xác suất thành công còn khá khả quan ra, tu sĩ cấp thấp mà đi đoạt xá thì chẳng khác nào tự đâm đầu vào chỗ chết.
“Tìm chết.” Trí Tín thấy vong hồn của Trí Tuệ khí thế xông tới, trực tiếp mở miệng ra, ngay cả ngăn chặn cũng lười.
“Sao lại gặp phải tên tu sĩ ngu xuẩn như vậy chứ?” Trí Tín ngậm miệng, vừa ngáp vừa nói. Song ngẫm lại hòa thượng trong ngôi chùa này chẳng qua chỉ tu luyện được chút da lông, chẳng biết gì về Tu Chân giới, không biết điều này cũng là lẽ thường thôi.
Trí Tín chuẩn bị rời đi, thân thể lại bắt đầu không chịu hành động theo ý hắn.
“Đây rốt cuộc là………” Trí Tín muốn rời đi, nhưng không cách nào đi được. Hiển nhiên sự cố này cũng khiến hắn hơi luống cuống chân tay, vốn chưa bao giờ nghe nói đến chuyện tu sĩ kỳ Trúc Cơ có thể đoạt xá thành công, chẳng lẽ chuyện bất khả thi đó lại xảy đến với hắn?
Thể chất đặc biệt?
Tạ Chinh Hồng bỗng nhiên nghĩ tới khả năng này.
Tu sĩ kỳ Trúc Cơ vốn không thể đoạt xá thành công, nhưng người mang thể chất đặc biệt thì lại có thể. Nếu không thì chẳng thể lý giải vì sao Trí Tuệ lại không hề phản kháng mà tự vẫn bỏ mình, bởi vì ông ta biết nếu mình sống thì không có khả năng đánh bại được Trí Tín, chỉ khi chết thì mới có thể.
Tạ Chinh Hồng nhìn Trí Tín ngã trên mặt đất, không biết qua bao lâu, hắn lại lẫn nữa mở mắt ra, bây giờ đã không phải Trí Tín nữa, mà là Trí Tuệ.
“A Di Đà Phật.”
Sau khi nói câu này, Trí Tuệ rời khỏi Kim Sa tự, toàn bộ Kim Sa tự cũng sụp đổ.
“Từ nay trở đi, bần tăng sẽ là Minh Tâm.”
Mọi người đều cho rằng Minh Tâm thiền sư lấy pháp danh theo chữ “Minh”, song không ngờ Minh Tâm thiền sư thực ra lấy pháp danh theo ý nghĩa khắc ghi trong tâm.
Minh Tâm thiền sư luyện chế ký ức thưở còn ở phàm tục thành chưởng tâm Phật quốc, muốn cởi bỏ khúc mắc khi luyện chế Pháp ấn, nhưng thân thể và linh hồn của bản thân không đồng nhất, hơn nữa ông ta còn biến những ký ức đó thành chưởng tâm Phật quốc, chứng minh ông vẫn chưa thể buông bỏ.
Nếu không thể vô quý (không hổ thẹn) vô tâm, lại có khúc mắc trong người, vậy thì trùng kích Pháp ấn thất bại có lẽ cũng là bình thường.
Tạ Chinh Hồng khẽ thở dài, tuy Minh Tâm thiền sư là tu sĩ mang đạo thể đặc biệt, song cũng khó mà né tránh loại đau khổ này.
“Báo duyên hư huyễn, bất khả cường vi. Động tĩnh hàn ôn, tự tàm tự hối[1]. Khi bần tăng tìm hiểu về Pháp ấn, vốn tưởng rằng có thể vạn vô nhất thất (Tuyệt đối không sai lầm) , đâu ngờ vẫn thất bại trong gang tấc.”
Giọng nói của Minh Tâm thiền sư chậm rãi vang lên, nhưng bốn phía lại chẳng có bóng người nào, chắc đây là tàn niệm khi viên tịch, sau khi chưởng tâm Phật quốc biến mất thì mới hiện ra.
“Một đời này của bần tăng, vốn cũng là do trộm đi tuổi thọ, thất bại rồi thì chẳng mơ tưởng đến kiếp sau nữa. Có điều Pháp ấn là thứ khó đạt được, nhất là khi các tông môn lớn mạnh đều giữ riêng, một Phật bảo như thế mà bần tăng bỏ lại ở đây thì thật đáng tiếc. Vậy nên ta lợi dụng chưởng tâm Phật quốc này, yên lặng đợi người có duyên đến.”
Việc đến đây vẫn chưa kết thúc.
Nơi này là Kim Sa tự đổ nát, đang bắt đầu dần khôi phục bộ dáng huy hoàng lộng lẫy ban đầu.
Những tăng nhân đã chết lại lần nữa xuất hiện, mặt đều lộ vẻ tươi cười. Mà bóng người của Trí Tuệ cũng ẩn hiện trong đám hòa thượng nọ, bên cạnh là Trí Thâm Trí Thiển và vài vị sư huynh sư đệ, đang hẹn nhau cùng xuống núi đi khất thực.
(Khất thực là đi xin ăn, là một trong rất nhiều hình thái tu tập của người tu theo đạo Phật do Đức Giáo chủ Thích Ca Mâu Ni khai sáng.)
“Có lẽ, đây là lần cuối cùng bần tăng thi triển pháp thuật.”
Một tiếng cười nhẹ truyền đến, Tạ Chinh Hồng cũng bị đưa ra khỏi chưởng tâm Phật quốc.
Khi tỉnh lại, hắn phát hiện mình vẫn nằm trên đoạn đường mà lúc trước mình tỉnh lại, chuột dẫn đường đang nằm sấp trên ngực hắn ngủ khò khò. Hai người Tiết Nhẫn và Hoàng Oanh thì không có ở đây, chắc là đã bị đưa ra ngoài di phủ.
Ngoài di phủ, hai người Tiết Nhẫn và Hoàng Oanh đang tức tối chửi thề cùng mấy người khác.
Bọn họ cũng coi như từng thám hiểm không ít di phủ, nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải di phủ khó hiểu như vậy.
Mặc dù ra về tay không là chuyện xảy ra rất thường xuyên, nhưng cả đống người đông như vậy mà chẳng ai kiếm được thứ gì thì thật đúng là quá kỳ quái.
“A Oanh, Văn đạo hữu đến giờ vẫn chưa ra à?” Tiết Nhẫn nhẹ giọng hỏi.
“Vẫn chưa. Không biết đã xảy ra chuyện gì nữa.” Mấy người bọn họ chẳng hiểu sao lại chết, ngay cả hung thủ là ai cũng không biết. Bọn họ cũng không quá tin tưởng vào khả năng Tạ Chinh Hồng có thể đi đến bước cuối cùng.
Chẳng ai phát hiện ra, phía sau bọn họ có một Phật tu đang lẳng lặng nhìn di phủ kia vài lần, sau đó mới chậm rãi rời đi.
Văn An, Phật tu này quả đúng là khá thú vị đấy.
Khi ở trong di phủ của Minh Tâm thiền sư, người mà Phúc Chân đóng vai chính là Trí Tín. Hắn là người đầu tiên của Kim Sa tự chết đi, song theo như lời kể của các tu sĩ khác, Trí Tín lại là người cuối cùng bọn họ nhìn thấy trước khi chết.
Đám tu sĩ tụ tập lại bên ngoài di phủ, muốn tìm ra sự thật chân chính. Tiếc là thiếu mất Phúc Chân, dù nghĩ kiểu gì cũng chẳng ra.
Khi Tạ Chinh Hồng đi ra, các tu sĩ đều cùng xông lên, hai người Tiết Nhẫn và Hoàng Oanh đều bảo hộ Tạ Chinh Hồng ở sau, song cũng không thể chống đỡ nhiều tu sĩ như vậy cùng vây công.
“Ta chỉ muốn biết rốt cuộc trong chưởng tâm Phật quốc kia xảy ra chuyện gì thôi mà?”
“Không sai, bần đạo tự thấy vận khí của mình đâu có tệ lắm, tự dưng lại chết đáng ngờ như vậy, thực sự rất muốn biết đáp án.”
Mọi người ngươi một lời ta một tiếng, lại chẳng ôm hi vọng với khả năng Tạ Chinh Hồng lấy được truyền thừa.
Di phủ này khó hiểu như vậy, khiến mọi người có cảm giác nó được làm ra là để đùa giỡn bọn họ.
“Đạo hữu đừng vội, bần tăng sẽ lần lượt nói hết.” Tạ Chinh Hồng kể lại lai lịch của Kim Sa tự, khi nghe đến hai chữ “Đoạt xá” thì mọi người đều hiểu được hết thảy.
“Vậy ngươi chẳng lấy được thứ gì sao?” Thấy Tạ Chinh Hồng biết rõ như vậy, có người nhịn không được bèn hỏi.
Hai người Tiết Nhẫn và Hoàng Oanh đã chuẩn bị tốt để rời đi bất cứ lúc nào.
Tạ Chinh Hồng vừa định mở lời, dưới hồ sen bỗng có kim quang bay ra, lần lượt rơi vào trên tay các tu sĩ. Còn vài vệt kim quang lại bay thẳng lên trời, có vẻ muốn đi tìm những tu sĩ đã rời đi trước đó.
“Thiện tai thiện tai.”
Chỉ cần từng ở trong chưởng tâm Phật quốc, đều sẽ có thần thức dẫn đường, tìm những người từng ở trong bí cảnh cũng không phải việc khó.
Hai người Tiết Nhẫn và Hoàng Oanh cũng bị kim quang che kín, dùng thần thức quét sơ một lượt, liền vui vẻ ra mặt.
Các tu sĩ khác cũng vui mừng quá đỗi, không còn ai quan tâm Tạ Chinh Hồng kiếm được gì nữa, bọn họ đều nhanh chóng giấu kỹ bảo vật, không thì sẽ bị người khác giết chết để đoạt bảo mất. Tiếc là có vài người chạy nhanh, cũng có vài người lại chạy chậm.
Lập tức có một tu sĩ bị cướp sạch đồ.
Sau đó lại có mấy người bắt đầu tranh cướp, cũng có vài kẻ quét mắt nhắm ngay vào ba người Tiết Nhẫn.
“Đi!” Hai người Tiết Nhẫn và Hoàng Oanh mỗi người lấy ra một món pháp bảo, mang theo Tạ Chinh Hồng nhanh chóng rời đi.
“A Oanh, ta lấy được một đôi găng tay Lưu Âm Thiên Tằm, ha ha, vận khí thật là tốt. Về sau lão tử không cần dùng tay không để móc Nguyên Anh nữa, ghê tởm chết mất thôi.” Tiết Nhẫn vui vẻ ra mặt. Mặc dù ngoại hiệu của hắn là Huyết Ma Thủ, nhưng thực ra hắn chẳng thích dùng tay không chút nào. Tuy nhiên công pháp mà hắn tu luyện rất lợi hại, găng tay pháp khí căn bản chịu không nổi áp lực một chiêu của hắn. Dù hắn hoang phí nhưng cũng không thể mỗi lần đánh lại đổi một đôi găng tay được.
“Ừ, ta cũng lấy được một viên Cửu Chuyển Thanh Tâm đan, có thể tiêu hủy ma khí trên người ta rồi.” Hoàng Oanh mừng rỡ đáp, Cửu Chuyển Thanh Tâm đan cũng rất ít gặp ở Phật môn, chỉ có vài vị cao tăng mới có mấy viên. Không ngờ Minh Tâm thiền sư lại có, còn cho y nữa chứ. Có lẽ những người tiến vào di phủ lần này đều sẽ nhận được thứ mình cần.
Nhưng mà ngẫm lại thì cũng là lẽ thường thôi, những tu sĩ lần đầu vượt qua di phủ dù muốn gì cũng đâu dám nói ra.
“Đúng rồi, Văn đạo hữu, sao đồ của ngươi không………” Tiết Nhẫn quay đầu nhìn Tạ Chinh Hồng hỏi.
“Tránh ra!” Hoàng Oanh vội vàng hô, Tiết Nhẫn theo bản năng ngồi xuống, vừa kịp tránh được.
Tạ Chinh Hồng dự cảm có điều chẳng lành, theo trực giác định đánh lại, một vệt kim quang hùng hổ khí thế bổ vào trán hắn, đập mạnh vào.
…………Đúng là một cảm giác rất quen thuộc!
———————————–Tiểu phiên ngoại————————————
Vì lời nói của vị thầy bói kia, đãi ngộ của Phật Tử lập tức tốt lên nhiều.
Ít nhất thì trước khi đứa em trai là đích tử lên tám thì như vậy.
Đệ đệ tám tuổi đã rất ít sinh bệnh, đại phu cũng nói nó có thể lớn lên an ổn. Có sự xác nhận chính xác của đại phụ, tâm tư của mẹ cả cũng thay đổi. Thanh danh bên ngoài của Phật Tử rất tốt, tuổi còn nhỏ mà đã thi đậu đồng sinh, chỉ vài ngày nữa là có thành tích của cuộc thi tú tài.
Một đứa con ưu tú như vậy khiến bọn họ có không ít tiếng tốt ở bên ngoài. Nhưng đích tử càng lúc càng lớn thì sự ưu tú của Phật Tử có vẻ càng đáng chú ý hơn.
Song đích tử lại rất yêu quý Phật Tử, luôn miệng gọi ca ca ca ca, gần như đem cha mẹ đặt xuống vị trí thứ hai.
Như vậy không được!
Vài ngày sau, Phật Tử quả nhiên thi đậu tú tài, mẹ cả lấy lý do hắn nên đi ra ngoài du lịch đó đây, phái theo người hầu, gửi hắn đến học ở một thư viện xa xôi. Nhân lúc hắn ở ngoài, chính là cơ hội tốt để uốn nắn tư duy của con trai. Con nít luôn có bệnh hay quên, chỉ cần dạy bảo cẩn thận thì nhất định có thể quên vị đại ca kia!
Mẹ cả giáo dục rất thành công, con trai của bà nhanh chóng quên mình có một ca ca như vậy, bắt đầu đọc sách luyện võ dưới sự chỉ bảo của các tiên sinh.
Khổ nỗi, sau khi Phật Tử học xong ba năm, trở về để chuẩn bị thi cử nhân, hắn vẫn dễ dàng thu hút đệ đệ.
(Những ai thi Tú tài, dù tuổi nhỏ hay lớn đều gọi là Nho đồng, theo tập quán gọi là Đồng sinh.
Những ai tham gia thi Hương do tỉnh thành tổ chức ba năm một lần là những Tú tài. Người thi đỗ gọi là Cử nhân, có thể gọi là “lão gia”.)
★Chú thích:
“Báo” là chỉ thân thể của chúng ta, thân thể chúng ta là nghiệp báo của thân. “Duyên” là những hoàn cảnh chúng ta gặp trong đời. Báo và duyên cả đời chúng ta, đều là hư huyễn không có thật, đó mới là thật. Vậy nên mới nói “Báo duyên hư huyễn”.
Song người biết sự thật đó lại không nhiều. Tại vì sao? Vì nếu biết được chân tướng, thì người đó liền tự tại, không hối hận, không phiền não, không sầu lo hay vọng tưởng. Người trong thế gian đều xem báo và duyên là thật, đó là tuyệt đối sai lầm. Người giác ngộ, cuộc sống của họ tùy duyên, tùy duyên thì liền tự tại. Người không giác ngộ thì không chịu tùy duyên, họ muốn khống chế, đây là nói đến “Cường vi”. Báo duyên là hư huyễn, không thể cường vi.
“Phù” là phù phiếm, giả tạo không chân thật. “Thế” là thế gian”, “Kỷ hà” là nói thời gian ngắn ngủi. Mọi người cần phải giác ngộ phù thế kỷ hà, thời gian chúng ta sống trên đời quá ngắn ngủi, hết thảy đều là giả dối, phải nhìn vào chân tướng sự thật.
“Tùy gia phong kiệm” ở đây chính là tùy duyên, tùy theo gia đình được giàu có hay bần cùng. Báo duyên không thể rời bỏ quan hệ nhân quả. Nếu kiếp trước tu tâm tích đức, kiếp này được giàu có sung túc; nếu kiếp trước tu chưa tốt, vậy cả đời này phải chịu quả báo nghèo khổ khốn khó, cùng phải an phận chịu kiếp nghèo. Người có thể an phận thủ thường, đó mới là người giác ngộ, là người biết, người tùy duyên mà sống.
“Khổ nhạc nghịch thuận, đạo tại kỳ trung”. “Đạo” ở đây chính là cái tâm giác ngộ. Vô luận là khổ hay sướng, vô luận kỳ duyên là thuận cảnh hay nghịch cảnh, trong đầu phải luôn thấu tỏ minh bạch, tâm luôn thanh tịnh bất động. Người hiểu được điều ấy là người giác ngộ chân chính, không bị hoàn cảnh lay chuyển, phải tự tại. Cho nên mới nói đạo ở trong đó.
“Động tĩnh” là hoạt động thông thường, là tình trạng sinh hoạt của chúng ta. “Hàn ôn” là chỉ bốn mùa trong năm biến hóa, cũng hàm chứa sự biến hóa của hoàn cảnh. Cuộc sống của chúng ta luôn biến đổi, nếu không thể giác ngộ, bị hoàn cảnh tác động, vậy thì phải sinh lòng xấu hổ, phải biết sám hối. Vậy nên nói “Tự tàm tự hối”.