:.
。..
。.:* ・゜゚・ * ☆ )
“Nói cái gì thế hả?” Hoàng Oanh trừng mắt nhìn Tiết Nhẫn, “Văn đạo hữu, hắn chỉ nhanh mồm nhanh miệng thôi, không có ý gì khác đâu.”
Không phải Phật tu không thể động lòng, nhưng một khi động lòng thì kết cục……..
Cứ nhìn những Ma Phật trong Tà Dương đại thế giới là biết.
“Đó là một người bạn tốt của bần tăng, trước đây cả hai thường đi cùng nhau, nhưng sau này y bị thương phải tĩnh dưỡng nên chưa tới đây được.” Tạ Chinh Hồng trả lời.
Tiết Nhẫn còn định nói gì đó, nhưng lại sợ bị Hoàng Oanh cảnh cáo nên không dám mở miệng nữa.
Đây chẳng phải chính là người trong lòng còn gì?
Chưa từng nghe có ai muốn đặt tên cho yêu thú mà còn phải băn khoăn về ý kiến của bạn mình cả.
(Lộ phốt rồi anh à, rành rành ra đấy còn chối cái gì nữa( ͡° ͜ʖ ͡°))
Tạ Chinh Hồng cũng không vội giải thích, quan hệ của hắn và tiền bối khá đặc biệt, nếu bên cạnh hắn có thêm một sinh vật khác, hậu quả ra sao hắn gần như đã đoán được rồi.
Tiền bối làm nhiều chuyện vì hắn như vậy, hiện tại dù chỉ có một chút ít khả năng, hắn cũng không muốn để y cảm thấy không vừa ý.
“Hai người xem phía trước là cái gì?” Hoàng Oanh cảm thấy bầu không khí trên sân có hơi ngượng ngùng, không thể không miễn cưỡng đổi đề tài.
“Ớ, vừa nãy không có gì mà!” Tiết Nhẫn đúng là bị cảnh tượng trước mặt hấp dẫn, sửng sốt không thôi.
Khi bọn họ vừa tỉnh lại, nơi này rõ ràng chẳng có gì, chỉ đơn thuần là một khu đất trống, nhưng hiện giờ trước mắt lại xuất hiện một ngôi chùa huy hoàng lộng lẫy! Ngôi chùa này vừa hiện ra, cảnh vật bên cạnh cũng dần dần nhiều hẳn lên, trời xanh mây trắng, hoa cỏ chim muông, thậm chí còn xuất hiện không ít Phật tu đi qua đi lại bên cạnh bọn họ.
“Nhất hoa nhất thế giới, nhất diệp nhất Bồ Đề[1]. Nơi này có lẽ là chưởng tâm Phật quốc của Minh Tâm thiền sư.” Tạ Chinh Hồng nhìn chữ “Kim Sa tự” trước mặt, nói.
Chưởng tâm Phật quốc cũng giống như Kiếm Vực của Kiếm tu hay thế giới tử phủ của Pháp tu, là một thế giới hình thành từ cảm ngộ của bản thân tu sĩ, nếu tu vi đủ mạnh, có thể khiến toàn bộ thế giới đó hiện ra.
Khi sáng tạo nên di phủ này, tu vi của Minh Tâm thiền sư có lẽ là Hợp Thể đỉnh phong, chưởng tâm Phật quốc hiện ra bên ngoài cũng là chuyện thường.
“Tu vi cỡ đó mà cũng chết trước ngưỡng cửa đại đạo sao?” Nhìn những sa di đi tới đi lui, Tiết Nhẫn cảm thán không thôi.
“Ơ, Trí Thâm, Trí Thiển, Trí Tuệ, ba người các ngươi còn đứng ở chỗ này làm gì?” Một hòa thượng bỗng tiến đến, gọi với về phía ba người.
“Hả? Ngươi đang nói chuyện với ta à?” Tiết Nhẫn chỉ vào mình hỏi.
Những chuyện tiếp đó còn ngạc nhiên hơn, Tiết Nhẫn phát hiện mình quả thật đã biến thành một tiểu hòa thượng, tu vi chẳng còn nữa. Mà sau khi hòa thượng kia hỏi xong, Hoàng Oanh và Tạ Chinh Hồng cũng biến đổi.
Rõ ràng hòa thượng kia chỉ có tu vi ở kỳ Luyện Khí!
“Trí Thiển, mình ngươi ngơ ra đó thì thôi đi, đừng có kéo Trí Tuệ sư đệ choáng váng theo chứ.” Hòa thượng nọ ghét bỏ nói, sau đó cười híp mắt nhìn Tạ Chinh Hồng, “Trí Tuệ sư đệ, nhanh qua đây giúp đi, lát nữa sẽ có vị quý nhân muốn đưa một lệ quỷ đến đây siêu độ, sư phụ gọi tên các ngươi đấy!”
“Phì, pháp danh này rất hợp với ngươi đấy.” Trí Thâm · Hoàng Oanh nhịn không được cười nói.
(Trí là trí tuệ, thiển là nông, ngắn, hiểu đại khái là não ngắn ( ・ ω ・ ))
Tiết Nhẫn không phải chính là Trí Thiển (não ngắn) sao?
“Trí Thâm, ngươi với Trí Thiển nhanh đi nấu nước đi, nhiệm vụ hôm nay của các ngươi còn chưa có làm xong đâu.” Hòa thượng trợn mắt nói, tiện tay kéo Tạ Chinh Hồng rời đi.
“Vâng, sư huynh.” Hoàng Oanh gật đầu vâng dạ, cũng kéo tay Tiết Nhẫn trả lời.
Tiết Nhẫn bị kéo tay, nỗi nghi hoặc trong lòng biến mất sạch, chỉ thấy vui vẻ.
“Xem ra, vị Minh Tâm thiền sư này còn rất biết mưu tính.” Hoàng Oanh thấy hòa thượng nọ kéo Tạ Chinh Hồng đi rồi, bấy giờ mới nhỏ giọng nói thầm với Tiết Nhẫn.
“Ừ? Có ý gì?” Tiết Nhẫn nhanh chóng đè nén niềm hạnh phúc trong lòng, giả vờ hỏi.
“Nếu ta đoán không nhầm, chưởng tâm Phật quốc này có bối cảnh là một ngôi chùa ở nhân gian. Ngươi cứ nhìn tu vi của hòa thượng kia mới chỉ đến kỳ Luyện Khí, lại nhìn quang cảnh của ngôi chùa này là biết. Nơi này hẳn là một ngôi chùa khá nổi tiếng ở nhân gian, có khả năng sẽ có một ít pháp thuật thô thiển. Nghe nói chưởng tâm Phật quốc hình thành nhờ những gì mà Phật tu tự mình trải qua, có lẽ nơi này chính là nơi tu hành của Minh Tâm thiền sư thưở mới bắt đầu nhập đạo.” Hoàng Oanh phân tích rõ ràng.
“Ngươi hiểu biết về hòa thượng quá nhỉ.” Tiết Nhẫn nói với giọng chua lét.
(Ảnh ăn dấm chua đó mà)
“Ta tu hành gặp khó khăn, chỉ có Phật tu mới cứu được ta, đương nhiên ta phải tìm hiểu nhiều chứ. Giờ nhìn bộ dáng của chưởng tâm Phật quốc này, ta thấy ma khí trên người mình có thể được giải quyết rồi.” Hoàng Oanh vui vẻ nói.
“Như thế là tốt nhất.” Tiết Nhẫn nghe Hoàng Oanh nói vậy, cũng rất vui cho y.
“Vậy còn Văn đạo hữu………”
“Hẳn là đãi ngộ của Phật tu đó mà.” Hoàng Oanh nghiêng đầu nói. “Nếu là Phật tu, chắc sẽ có được địa vị không tồi trong Phật quốc này, cũng càng có khả năng lấy được thứ gì đó do Minh Tâm thiền sư để lại trong chùa. Chúng ta và những tu sĩ thuộc đạo thống khác chỉ có thể bị cho ra rìa, phải tự lực cánh sinh thôi.”
“………Phật tu thật lắm tật xấu.”
“Phải nói là cách duy trì đạo thống của họ rất hay. Nếu không sẽ không phát triển hùng mạnh được như vậy, chống lại được cả Đạo gia chúng ta. Có điều mọi việc luôn lưu lại một đường đi, Phật đạo cũng thế. Nếu hai chúng ta tìm được phương thức chính xác, cũng sẽ có cơ hội lấy được Phật bảo.”
“Đang nói với ngươi đấy, ngươi tập trung một chút cho ta.” Hoàng Oanh hô.
“……….Hiện giờ ta còn chẳng có tu vi, dù có tập trung cũng chẳng có cách nào.”
“Cũng phải.”
Hoàng Oanh có thể đoán được tình hình, đương nhiên Tạ Chinh Hồng cũng thế.
Hắn đang vờ nói chuyện cùng hòa thượng trước mặt này.
“Sư phụ bảo ta đi cùng sao? Tốt quá! Sư huynh ngoài ta ra thì sư phụ còn gọi ai nữa không?” Tạ Chinh Hồng tỏ vẻ ngây thơ hỏi.
“Không ít đâu, Trí Chính và Trí Thanh cũng bị gọi đến, còn có nhiều sư huynh sư đệ đặt tên theo chữ “Chu” cũng đến nữa.”
“Tin tức của sư huynh vẫn nhanh nhạy như vậy nhỉ!”
“Đương nhiên, Trí Tín ta cái khác thì không được chứ chút bản lĩnh này thì vẫn phải có.” Hòa thượng Trí Tín đắc ý nói.
“Trí Tín sư huynh có biết gì về chuyện siêu độ này không?” Tạ Chinh Hồng đổi đề tài hỏi.
“Hình như là một nữ quỷ thì phải, đáng thương lắm, khi còn sống nàng là một quả phụ trẻ tuổi xinh đẹp, còn mang một đứa con phải mồ côi từ trong bụng mẹ nữa. Kết quả người hầu nhà chồng nàng thèm muốn gia sản mà chồng nàng để lại, vu hãm nàng thông dâm, cả nàng và đứa bé đều trầm mình mà chết. Khi còn sống số mệnh của nàng vốn rất tốt, nhưng lại chết oan, oán linh của trẻ sơ sinh là dễ hình thành lệ khí nhất, sau khi biến thành lệ quỷ, nàng hại chết toàn bộ người nhà chồng mình. Sau này nàng bị một đạo trưởng thu phục, thấy nàng đáng thương nên không phá hủy hồn phách của nàng mà đưa đến chỗ chúng ta để siêu độ.” Trí Tin nói xong, sợ Tạ Chinh Hồng không tin nên vội tiếp lời, “Đây là do tiểu đồng của đạo trưởng nói, tin tức tuyệt đối đáng tin. Ừm, Trí Tuệ sư đệ, đệ cố gắng siêu độ cho tốt nhé, sư phụ vẫn hay khen đệ có tuệ căn, lúc đó mà có đệ thì ắt hẳn hiệu quả siêu hộ sẽ đặc biệt tốt đó!”
“Đâu có, sư huynh khen thế khiến ta ngại quá.” Tạ Chinh Hồng trả lời xong, trong lòng bắt đầu nghi ngờ. Thân phận này của hắn là do chưởng tâm Phật quốc tự động đặt ra, có lẽ vì là Phật tu nên địa vị của hắn ở ngôi chùa này sẽ khá cao, nhưng những thứ khác đều do bản thân thân thể này. Tỷ như hiệu quả siêu độ, là việc mỗi người một ý.
Trừ phi, thân thể này giống như Văn tiền bối từng nói trước đây, mang đạo thể đặc biệt, nếu không cũng khó mà giải thích vì sao sự có mặt của một tu sĩ kỳ Luyện Khí lại ảnh hưởng đến hiệu quả siêu độ.
Tạ Chinh Hồng được Trí Tín dẫn đến đại điện, trong điện có không ít đệ tử đã đến, xếp ngay ngắn chỉnh tề thành mấy hàng. Trông bộ dáng thì không thể phân biệt ai là tu sĩ bình thường như hắn, ai là nhân vật mà Phật quốc tạo ra.
Đồng thời, bọn họ cũng không biết rõ lai lịch của mình, trước hết vẫn nên ngụy trang cho thỏa đáng.
Tạ Chinh Hồng thấy vị trí ở giữa hàng thứ ba đang để trống, biết là của mình nên vội đứng vào hàng.
“Sao sư đệ lại đến muộn thế?” Một hòa thượng bên cạnh mỉm cười hỏi.
Tạ Chinh Hồng ngượng ngùng gãi đầu, “Đệ mải nói chuyện phiếm cùng hai người Trí Thâm nên bất cẩn quên mất thời gian.”
“Ồ.” Hòa thượng đứng cạnh đáp một câu, không nói gì nữa.
Người này có vẻ cũng là một tu sĩ. Tạ Chinh Hồng thầm nghĩ.
Chẳng bao lâu sau, vài hòa thượng có khuôn mặt rất già bước ra từ trong cửa đại điện, họ đều mặc áo cà sa, hẳn chính là trụ trì và các trưởng lão của Kim Sa tự. Bên cạnh mấy hòa thượng, còn có một vị lão đạo mày dài và vài đạo đồng, có vẻ là vị đạo sĩ mang lệ quỷ đến.
“Ông bạn già, lần này lại phải làm phiền ông rồi.” Lão đạo vuốt lông mày nói.
“Đâu có, chẳng qua là việc thuộc bổn phận thôi mà.” Trụ trì cười nói.
“Ta làm cho đứa con của nữ tử kia một ngôi mộ chôn quần áo và di vật, trẻ sơ sinh chưa thành hình, đã luân hồi rồi. Nữ tử này thực sự rất đáng thương, mặc dù đã làm việc sát sinh nhưng chưa làm hại người vô tội. Hôm nay tâm nguyện của nàng đã hoàn thành, nên việc siêu độ cũng không quá rắc rối đâu.” Lão đạo cầm lấy một bình ngọc nhỏ màu trắng từ trong tay tiểu đồng, nói.
“Đạo hữu công đức vô lượng.” Trụ trì nhận lấy bình nhỏ, nói một câu “Thiện tai”, bấy giờ mới phân phó các đệ tử bắt đầu lễ siêu độ.
Siêu độ vong hồn, để nó không sa đọa vào con đường tà ác, người ta thường niệm《Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện Công Đức》, hiện giờ Kim Sa tự cũng không ngoại lệ. Tạ Chinh Hồng cũng xem như quen thuộc với kinh văn này, do đó khi niệm không gặp bất cứ trở ngại nào.
Ngược lại, theo như hắn quan sát thấy, có vài hòa thượng đã để lộ dấu vết, có vẻ cũng là tu sĩ đến từ bên ngoài, không chừng có còn vài tu sĩ đại năng. Tạ Chinh Hồng thầm lưu ý trong lòng, không quan sát nữa mà tiếp tục niệm thầm.
Vài Phật tu khác đương nhiên cũng phát hiện điều này, dù sao Ma tu đều không học loại kinh văn của Pháp tu này, dù có niệm thầm nhưng khẩu hình cũng sẽ không giống, bởi vậy, rất dễ để lộ vị trí của mình.
Đám Pháp tu và Ma tu vất vả chửi ầm trong lòng, làm vậy đúng là ép họ đâm đầu vào chỗ chết mà. Bọn họ cùng lắm cũng chỉ biết tên vài loại kinh văn của Phật tu thôi, làm gì có ai rảnh rỗi học thuộc lòng loại kinh văn siêu độ này chứ? Không niệm sẽ bị phát hiện, niệm cũng bị phát hiện luôn, căn bản không có lựa chọn nào khác. Có điều vì đang ở trong chưởng tâm Phật quốc của người khác nên bọn họ chỉ có thể diễn theo kịch bản cho sẵn thôi.
Chưởng tâm Phật quốc này, với Phật tu thì độ khó không lớn, nhưng với các tu sĩ khác thì quả thực là khó khăn chồng chất. Nghĩ vậy, Tạ Chinh Hồng không khỏi thắp một ngọn nến cho những tu sĩ thuộc đạo thống khác.
Không phải tu sĩ nào cũng tinh thông Phật pháp như tiền bối.
———————————–Tiểu phiên ngoại————————————
Khi Phật Tử đại nhân chuyển thế lần thứ hai, hắn là con trai thứ trong nhà.
So với cuộc sống cẩm y ngọc thực ở đời đầu, đãi ngộ ở đời thứ hai của Phật Tử rõ ràng là kém hơn rất nhiều.
(Cẩm y ngọc thực: áo bằng gấm, đồ ăn bằng ngọc, ý chỉ cuộc sống giàu sang)
Khi lên ba thì mẹ mất, mẹ cả trong nhà lại sinh con đích tử (con trai trưởng do vợ cả sinh), mấy tiểu thiếp xinh đẹp lấy lòng phụ thân, tình cảm dành cho hắn đương nhiên cũng ít hơn rất nhiều.
Nhưng Phật Tử đại nhân từ nhỏ đã hiểu chuyện, lại còn thông minh lanh lợi, đối với mẹ đẻ cũng hiếu thuận có thừa, trong thời gian này cũng được cha khá cưng chiều. Hiện giờ mẹ đẻ vừa chết, mẹ cả dù vẫn lạnh lùng như trước nhưng vẫn mang hắn về nuôi dưỡng.
Mẹ cả biết đứa con thứ này thông minh hơn nữa lại hiểu chuyện từ sớm, về sau dạy dỗ nó cho tốt thì cũng là một sự trợ giúp lớn. Quan trọng nhất là, đứa con đẻ của bà vừa mới ra đời, thân thể hơi yếu ớt, có thể sống được hay không vẫn là chuyện cần lo lắng.
Vì thế bà để Phật Tử cô đơn hai năm, để hắn cảm nhận được sự gian khổ khi không có mẹ, bấy giờ mới mang về cạnh mình nuôi dưỡng.
Cũng không biết có phải Phật Tử bẩm sinh đã có vận khí tốt hay không, hắn vừa đến thì thân thể thường sinh bệnh của đứa con cả dần dần khỏe hơn. Một thầy bói nói bát tự[2] của Phật Tử tốt, có thể mang đến vận may cho những người xung quanh. Mặc kệ là có đáng tin hay không, dù sao mẹ cả vẫn tin.
★Chú thích:
[1]Nhất hoa nhất thế giới, nhất diệp nhất Bồ Đề: Mỗi bông hoa là một thế giới, mỗi chiếc là là một cây Bồ Đề. Theo mình thì trong văn cảnh này, Tạ Chinh Hồng dùng câu này để nói trong cái này lại có cái kia, trong bí cảnh Kình Hải có di phủ của Minh Tâm, trong di phủ Minh Tâm lại có chưởng tâm Phật quốc,…
Một bông hoa là một vũ trụ, một con người cũng là một vũ trụ. Tất cả mọi thứ dù nhỏ hay lớn, dù vi mô hay vĩ mô, đều là một thế giới. Với những con kiến sống trong hoa, hoa là trái đất của chúng; với những sinh vật lớn hơn bên ngoài trái đất, trái đất to lớn của chúng ta lại chỉ là một quả bóng.
Khi ta đã có Phật trong tim, ta không cần tìm kiếm sự xuất hiện của Phật ở bất cứ đâu hay bất cứ hành động nào. Tất cả mọi thứ đều có một vị Phật riêng, nhưng người bình thường không thể thấy nó, nên một chiếc lá cũng là một cây Bồ Đề.
Khi ta phải chuyển từ cái nhỏ đến cái lớn, khám phá những thứ rộng lớn vĩ đại hơn, ta sẽ thấy mình chẳng khác gì con kiến trên cành hoa trong thế giới rộng lớn.
Khi ta có mọi thứ bình đẳng và có Phật trong tim, ta sẽ biết hài lòng và khoan dung, không quan tâm đến ưu nhược điểm của những cái nhỏ nhặt nữa.