’︶’*) ╯♡ )
“Đám lừa trọc…….. Đám tu sĩ ở tiểu thế giới đâu có gì lợi hại, bổn tọa dọa một tí là mấy kẻ đó liền hàng phục.” Văn Xuân Tương sâu xa nhìn Tạ Chinh Hồng.
Tạ Chinh Hồng cúi đầu nhìn đống linh thạch chất cao như núi, khóe mắt khẽ giật giật.
Lời này của tiền bối mâu thuẫn quá.
Nếu chỉ tùy tiện cướp đồ của vài tu sĩ ở tiểu thế giới này là có thể thu hoạch được từng ấy đồ, vậy chẳng phải toàn bộ tu sĩ ở Đạo Xuân trung thế giới bọn họ đều là quỷ nghèo hay sao?
Chắc là tiền bối đến chùa của người ta đánh cướp rồi.
Theo như phong cách làm việc của tiền bối, và số lượng linh thạch này nữa, điều đó rất có khả năng.
Song khi nghĩ mình mới là kẻ được lợi, tiền bối làm nhiều chuyện như thế cũng là vì mình thôi, Tạ Chinh Hồng liền thức thời không hỏi về vấn đề này nữa.
“Khi ngươi đang hấp thụ linh khí thì có xảy ra chuyện gì kỳ lạ không?” Văn Xuân Tương rất vừa lòng với sự thức thời của Tạ Chinh Hồng, bèn hỏi.
“Chuyện kỳ lạ ư?” Tạ Chinh Hồng yên lặng suy nghĩ một hồi, nhớ là hình như ngoài việc hấp thu linh khí và lo lắng cho sự an nguy của tiền bối ra, thì quả thật không có chuyện gì khác cả. Tuy nói là hình như, nhưng chính Tạ Chinh Hồng cũng thấy hơi mơ hồ, dường như hắn có nhớ rõ một chút, nhưng dường như cũng không nhớ rõ, cảm giác rất mơ hồ, không thể nói rõ.
“Ồ, không sao thì tốt.” Văn Xuân Tương thầm nghĩ mình suy nghĩ nhiều quá rồi, nếu Tạ Chinh Hồng thực sự là đại năng chuyển thế, dị tượng sẽ không xuất hiện khi chỉ mới ở kỳ Nguyên Anh. Có lẽ phải đến lúc phi thăng mới xuất hiện.
“Nếu ngươi đã không có việc gì thì bổn tọa cũng an tâm rồi.” Văn Xuân Tương nở một nụ cười dịu dàng hiếm thấy, “Ngươi cứ tiếp tục đột phá kỳ Nguyên Anh đi, bổn tọa muốn quay về nghỉ ngơi một lát.”
“……..Tiền bối muốn quay về nơi nào?” Tạ Chinh Hồng nhạy bén nhận ra sự bất ổn.
Nếu muốn trở lại trong chuỗi hạt thì Văn Xuân Tương có thể trực tiếp quay về luôn, vốn không cần tốn công nói cho Tạ Chinh Hồng làm gì.
“Khụ khụ, lúc nãy bổn tọa chơi đùa hơi quá độ.” Văn Xuân Tương dời mắt, không nhìn thẳng vào Tạ Chinh Hồng, “Bổn tọa đương nhiên muốn quay về bản thể để tu dưỡng một chút, hiện giờ ngươi phá Đan thành Anh cũng không cần bổn tọa giúp nữa.”
“Tiền……..”
“Được rồi, cứ quyết định như thế đi, bổn tọa đi trước đây.” Văn Tương Tương thô bạo cắt lời Tạ Chinh Hồng, “Vụt” một tiếng liền biến mất không thấy tăm hơi, chỉ để lại một đống linh thạch và pháp khí. Tốc độ nhanh đến nỗi Tạ Chinh Hồng không kịp nói thêm chữ nào.
Tạ Chinh Hồng ngơ ngác nhìn về hướng Văn Xuân Tương vừa rời đi, có chút sững sờ.
(Vợ đi rồi, em ơi sao nỡ bỏ anh(╥ ﹏╥ ))
Hắn đương nhiên biết vì sao Văn Xuân Tương phải đi.
Tuy Văn Xuân Tương là một Ma tu lợi hại, nhưng bây giờ cũng chỉ là một mảnh phân thần mà thôi. Nếu chuyện mượn thân xác có thể làm dễ như thế thì từ lâu tiền bối đã mượn xác người khác ra ngoài dạo chơi rồi. Huống chi, Văn Xuân Tương từng nói Bùi Ngọc Vận có La Hán đạo thể trời sinh.
Phân Thần của một Ma tu mà lại bám vào một người mang La Hán đạo thể, chắc hẳn không chỉ tổn hại chút ít.
Thậm chí còn có thể nghiêm trọng đến mức Văn Xuân Tương không thể duy trì bộ dáng hiện tại, không thể không quay về bản thể để tĩnh dưỡng.
Người cao ngạo như tiền bối, có lẽ vì không muốn lộ ra dáng vẻ suy yếu trước mặt một tiểu bối như mình nên lúc này mới rời đi.
Tạ Chinh Hồng nhìn đống linh thạch chất thành ngọn núi nhỏ trước mặt mình, vất vả lắm mới nặn ra được một nụ cười.
Vẫn nên cố gắng kết Anh thôi.
A Di Đà Phật.
Bên trong ngọn núi phía sau Nhân Chân tự.
Văn Xuân Tương mở mắt ra, nhìn Khốn Tiên thằng trên tay, lộ ra vẻ mặt rầu rĩ không thèm che giấu.
Sao y lại chạy trối chết như thế chứ?
Y đã biến thành người làm việc tốt không lưu danh rồi!
Đây là Văn Xuân Tương y sao?!
Ở thời điểm đó, mình hẳn đã lộ ra bộ dáng vô cùng yếu ớt khiến tiểu hòa thượng áy náy, đau lòng quá, lúc đó phải ôm hắn vào lòng mới đúng. Kế sách dùng người là công tâm vi thượng[1], vậy mà mình lại bỏ lỡ cơ hội tốt như thế là sao? Lỡ mất lần này, về sau không biết phải đợi đến lúc nào tiểu hòa thượng mới thấy áy náy với y đây!
Văn Xuân Tương hối hận muốn cào tường!
Làm thế rất không phù hợp với phong cách làm việc trước đây của y.
Thôi thôi thôi, đã làm rồi, giờ hối hận cũng không kịp.
Với đầu óc của tiểu hòa thượng, hắn cũng sẽ nghĩ mình vì hắn nên mới bị thương, sau này nhất định sẽ ngày càng cung kính với mình hơn, mình bảo đi hướng Đông hắn liền đi hướng Đông, bảo đi hướng Tây hắn liền đi hướng Tây!
Văn Xuân Tương tự an ủi mình như vậy xong, sau đó mới nhắm mắt dưỡng thần.
Chết tiệt, nhất định là do tiểu hòa thượng đang trong thời điểm phá Đan thành Anh trọng yếu, nên mình mới không muốn tạo thêm gánh nặng cho hắn.
Nếu lỡ may tiểu hòa thượng chết trong lúc phá Đan thành Anh, thì chẳng phải những gì mình đã phải trả giá trước đây đều uổng phí sao?
Trong khi nhắm mắt dưỡng thần, Ma Tôn đại nhân dường như vẫn không dễ gì bỏ qua chuyện này được.
Bên kia, Bùi Ngọc Vận vừa tỉnh lại, khắp người đều đau vô cùng.
Năm đó khi hắn tự bạo Nguyên Anh, đoạt xá đến cơ thể này cũng không trải qua cảm giác đau đớn như vậy.
Dù sao khi mình nhập vào cơ thể này, chủ nhân của nó đã sắp chết rồi, mình cũng đã trả hết nhân quả cho hắn. Nhưng mà hiện giờ………. Rốt cuộc hắn đang ở đâu thế này? Rõ ràng hắn đang ngủ trên giảng đường cơ mà!
Bùi Ngọc Vận đỡ trán đứng dậy, liền thấy đủ loại túi trữ vật rơi xuống người mình.
Bùi Ngọc Vận: ……….Sao tự dưng lại có dự cảm chẳng lành thế nhỉ?
“Ở bên đó!”
“Cuồng đồ, định chạy đi đâu hả?”
Trên trời đột nhiên xuất hiện vô số hòa thượng bay tới, lửa giận ngút trời, như thế thể ai đào tượng Phật nhà bọn họ vậy. Còn một đám lúc nhúc đằng sau kia…….. Đừng nói là tu sĩ nhé!
Gượm đã, cuồng đồ mà họ nói, không phải là mình đấy chứ?
Bùi Ngọc Vận dần trợn tròn mắt, cơ thể còn phản ứng nhanh hơn đầu óc, xoay người bỏ chạy, mặc dù hắn không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng chắc chắn những người này không có ý tốt với mình.
Ông trời ơi, rốt cuộc chuyện này là sao?
Vừa mới tỉnh dậy, toàn thế giới đều thay đổi rồi!
★Chú thích:
[1]Công tâm vi thượng: trích trong câu “Công tâm vi thượng, công thành vi hạ, tâm chiến vi thượng, binh chiến vi hạ” của binh pháp Tôn Tử, nghĩa là đánh vào lòng người là thượng sách, đánh thành là hạ sách; chiến tranh bằng tâm lý, ngoại giao là thượng sách, chiến tranh bằng vũ khí, binh lực là hạ sách.