Siêu Cấp YY Hệ Thống

Lượt đọc: 4052 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127. Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »
Chương 333
đến thăm trầm vũ anh.

❊ ❊ ❊

Sinh Đạo mỉm cười, nhìn Minh Hạo nói: “Được rồi anh mau đi đi, để cô bé kia chờ mong nhớ nhung.”

Minh Hạo gật đầu, sắc mặt chết cha kéo quần lên, khi thấy tiểu jj bé bỏng bị cột lại, hắn giờ đây thật sự muốn khóc a...

“Ùm anh đi.” Minh Hạo gật đầu, trong lòng cảm động khi nãy biến mất, bây giờ hắn rốt cuộc biết một câu “Miệng cười bụng dao găm” hình dung thế nào rồi.

Minh Hạo biến một cái, một giây sau đứng trước cổng biệt thự của Trầm Vũ Anh.

Minh Hạo nhìn xung quanh, ở đây hơn mười tên bảo vệ tráng hán trang bị hàng nóng đứng canh gác, có thể bởi vì vụ khủng bố mấy ngày trước cho nên Trầm Minh điều thêm người tới đây.

Vừa nhìn thấy Minh Hạo đột ngột xuất hiện gây nên bọn hắn kinh hãi, nghĩ mãi không rõ ngườI thanh niên này từ đâu tới, sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây? Mười người tráng hán trong lòng nghiêm nghị, dùng ánh mắt đề phòng Minh Hạo,một người rút súng ra chỉa vào hắn quát lạnh: “Nhóc con khôn hồn cút chỗ khác, nơi này không phải nơi để mày đến.”

Minh Hạo không thèm quan tâm lời nói của hắn, lạnh nhạt nói: “Ngươi vào trong kêu Trầm Vũ Anh đi ra, nói Minh Hạo đến thăm, ta là bạn Zc4oVix của nàng.”

Trung niên rút súng sửng sốt, sau đó hắn tức giận giơ súng như thị uy, lạnh lùng nói: “Tao đ** cần biết mày là bạn ai, tao đếm đến mười, mày không cút đừng trách tao độc ác, cho đầu chó của mày ăn một phát đạn.”

Minh Hạo bởi vì chuyện jj bị cột vô cùng tức giận, bây giờ nghe thấy tên này một nhóc, hai cút, ba chó làm hắn càng tức hơn, nhìn trung niên càng lạnh lùng hơn, thần sắc âm trầm nói: “Tao cũng cho mày ba giây, mày không xéo chạy vào báo Trầm Vũ Anh đừng trách tại sao đầu mày lại một nơi, thân ở một chỗ, chim nát bấy thành một mảnh.”

Âm thanh Minh Hạo rất lớn, toàn bộ mười người trung niên ở đây đều nghe rõ, bọn hắn không dám tin một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch dám ăn nói ngông nghênh như vậy, chẳng lẽ hắn không thấy trên tay chúng ta cầm súng? Hay là đầu óc hắn có vấn đề?

Trung niên trong lòng tức muốn ói máu, không ngờ một người nhỏ hơn mình dám bố láo như vậy, không khỏi giận hóa cười: “Ha ha, thằng nhóc, tao lần đầu tiên thấy một người can đảm như vậy, tốt, rất tốt, mày gan lắm, vậy tao thử xem mày hay súng của tao cứng hơn.”

Trung niên nói xong, mở khóa an toàn, ngón tay canh ngay cò, chỉa khẩu súng về Minh Hạo nhấn một phát.

“Pằng!”

Trong biệt thự.

Trầm Vũ Anh như người mất hồn nhìn chằm chằm màn hình máy tính không chớp mắt. Ba ngày trước, nàng sau khi hoàn thành buổi ‘tẩy lễ’ hóa thiếu phụ xong, lập tức chờ đợi không được muốn đi đến nhà Minh Hạo chơi, đáng tiếc ba ba nàng, cũng là Trầm Minh nói bên ngoài nguy hiểm, trừ đi học có người hộ tống, còn lại phải ở yên trong nhà, không cho phép đi ra ngoài.

Lệnh cha khó cãi, may mắn trong nhà nàng có máy tính, inte et kết nối lên mạng, nhắn tin cho người nọ.

Nhắn tin xong nàng chờ đợi, qua nửa ngày chưa thấy trả lời, nghĩ rằng Minh Hạo đang bận ngày mai sẽ rep nàng, ai ngờ chờ ba ngày rồi, không thấy một tin nhắn trả lời nào, chuyện này làm Trầm Vũ Anh có chút buồn bã, thất vọng.

“Pằng!”

Trầm Vũ Anh đang lâm vào suy nghĩ miên man, đột nhiên từ phía bên ngoài vang lên tiếng súng nổ, nghe tiếng súng, nàng giật mình đứng dậy, đứng nơi cửa sổ nhìn ra ngoài.

Nhìn qua cửa sổ,Thân thể Trầm Vũ Anh run nhè nhẹ, nàng môi há ra, một tay che môi.

Trước cổng đứng hơn mười người, trong đó một bóng dáng cao lớn, khuôn mặt tuấn mỹ, hắn đứng ở đó với đám người giống như hạc giữa bầy gà, người này không phải là người mà nàng ngày đêm mong nhớ sao?

“A tiếng súng.” Trầm Vũ Anh nhớ lúc nãy tiếng súng vang lên, không màng đến chính mình có gặp nguy hiểm hay không, nàng vội vàng chạy ra ngoài, thần sắc cực kỳ lo lắng.

“Pằng!”

Minh Hạo nghe tiếng súng nổ, nhìn viên đạn chậm lù lù như con rùa bay tới, chờ viên đạn bay gần đến, hắn chậm rãi giơ lên hai ngón tay, dễ dàng kẹp lấy viên đạn.

“Cái gì?” Đám người con mắt muốn trừng ra, nhìn chằm chằm ngón tay Minh Hạo không rời, sau đó bọn hắn liên tục xoa xoa con mắt, lúc này mười người đều cho là mình nhìn lầm.

Minh Hạo cầm viên đạn nhìn người vừa bắn mình, lạnh lùng cười nói: “Ta trả lại cho ngươi.”

Nói xong, Minh Hạo tay búng viên đạn một cái.

“Phốc!”

Theo âm thanh nhìn lại, người trung niên cầm súng lúc này giữa trán không biết từ khi nào xuất hiện lỗ máu, cả người ngây ra ngã xuống đất, tắt thở.

“Ác quỷ, mau mau bắn chết hắn!”

Chín người còn lại nhìn người đồng nghiệp chết không khỏi kinh hãi, một người trong đó la lên, theo đó cả chín người rút súng ra, hướng về Minh Hạo nhắm bắn.

“Khoang đã, mấy người không được bắn!”

Đám người muốn bóp cò súng bắn, lúc này âm thanh trong trẻo từ trong biệt thự vang lên, phá vỡ bọn hắn hành động, đám người cùng lúc quay đầu nhìn, vừa nhìn không khỏi giật mình.

Chỉ thấy một thiếu nữ từ cửa chính biệt thự đi ra, tóc xõa dài xuống lưng, nàng mặc áo trắng sơ mi, quần jean ngắn tới bắp chân, lộ ra đôi chân dài thon trắng xinh đẹp.

Mặt hơi điểm một chút son phấn, mày như lá liễu tô đen, môi tô son đỏ, vẻ mặt kiêu ngạo, một phần thành thục mị hoặc, nàng hoàn toàn lộ ra khí chất tiểu thư nhà giàu loại kia bướng bỉnh cao cao phượng hoàng, lại có chút ngây thơ thiếu nữ mới lớn.

Nhìn người con gái trong biệt thự đi ra, đám trung niên biến sắc la lên: “Tiểu thư nhanh trở vào nhà, người thanh niên này cực kỳ nguy hiểm, tiểu thư đừng tới gần.”

Trầm Vũ Anh đi tới gần, xác nhận một chút, thần sắc vui mừng nhìn Minh Hạo, lát sau quay qua nhìn bọn người trung niên nói: “Mấy chú không cần gấp, người này là bạn trai của con, mấy chú xin lui ra.”

“Bạn trai?” Cả đám nhìn nhau không nói lời nào, thật sự kinh ngạc, tiểu thư khi nào có bạn trai?

Cái này không trách bọn hắn, dù sao bọn hắn mới đến đây làm vài ngày, chưa biết chuyện gì xảy ra.

“Đúng vậy, người này là bạn trai con, mong các chú không làm khó dễ cậu ấy.” Trầm Vũ Anh xấu hổ, mặt đỏ đến mang tai nói.

Đám người nhìn nhau, sau đó quay lại nhìn Minh Hạo, vài người ánh mắt phẫn hận chỉ cái xác dưới đất lạnh lùng nói: “Tiểu thư xin cô làm chủ đòi lại công bằng cho chúng ta, tên này giết đi một người anh em!”

“Giết người!?” Trầm Vũ Anh không thể tin, nàng theo tay của người trung niên kia nhìn xuống đất, lúc này nàng thấy rõ rệt thi thể nằm dưới đất, nơi trán chảy ra lỗ máu không ngừng.

“A!”

Trầm Vũ Anh là con gái nhà giàu, sống trong hòa bình, dù trên ti-vi inte et thường xem thấy người chết, nhưng đó chỉ là trên màn ảnh, còn đây là lần đầu tiên nàng ngoài đời tận mắt thấy người chết sờ sờ, hơn nửa vừa mới chết, máu tươi còn chảy ra.

Chẳng mấy chốc khuôn mặt xinh đẹp trở nên trắng bệch, Trầm Vũ Anh bụng trở nên cồn cào khó chịu, nhịn không được, khom người ói ra một đống “Ọe…”

“Em có sao không.” Minh Hạo không biết từ lúc nào đã đi tới bên cạnh Trầm Vũ Anh, tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng nàng, truyền vào một tia tiên khí..

Trầm Vũ Anh sắc mặt nhanh chóng khôi phục như thường, nàng không biết tại sao lúc Minh Hạo vỗ lưng nàng một cái, liền thấy toàn thân ấm áp, cảm giác nơi bụng cồn cào nhanh chóng biến mất, giờ phút này, tinh thầnn lẫn cơ thể nàng thoải mái nói không nên lời.

Nhìn qua bên cạnh khuôn mặt tuấn mỹ nở nụ cười gió xuân làm người thoải mái, trái tim nhỏ Trầm Vũ Anh như con hươu bang nhảy loạn xạ liên tục, nhớ đến mấy ngày trước hình ảnh mình trên giường bày ra các tư thế phóng đãng, cảm giác vật ấy đưa vào rút ra cơ thể…tư vị ấy như được lên trời, thật muốn một lần nửa cùng hắn…

Đôi mắt Trầm Vũ Anh trở nên ngập nước, xuân tình chiếu ra bốn phía, cơ thể nóng lên, hai chân khép lại, phía dưới không tự chủ rục rịch chảy nước…

“Tiểu thư, xin tiểu thư làm chủ cho chúng ta!”

Đám trung niên thấy tiểu thư nhà mình im lặng không nói rống to lên, đôi mắt bọn hắn xuất hiện tia máu.

Trầm Vũ Anh nghe đám người hô tỉnh lại, sắc mặt đỏ lên, âm thầm tự trách mình: “Mình lúc nào biến thành loại người có suy nghĩ dâm đãng như vậy? Vậy mà phía dưới chảy nước, thật xấu hổ.”

Chưa đợi Trầm Vũ Anh nói gì, Minh Hạo lúc này nhìn đám người lạnh lùng nói: “Là hắn bắn ta trước, cái này chỉ có thể trách hắn, bởi vì Vũ Anh là bạn gái ta, cho nên ta lần này tha cho hắn một mạng.”

Nói xong hắn phất tay, thiên địa đảo lộn, âm dương đảo ngược, thời gian lùi bước, trên trán thi thể người trung niên nằm dưới đất lúc này xuất hiện một màn kỳ lạ: trên trán lỗ máu nhanh chóng khép lại, cơ thể giật giật vài cái chậm rãi đứng dậy.

“Má ơi, quỷ!”

Đám người như gặp quỷ thấy ‘thi thể’ đã chết vậy mà đứng dậy, bọn hắn sợ hãi kêu lên, người sợ nhất không ai khác chính là Trầm Vũ Anh.

“Aaaa!” Trầm Vũ Anh nhìn ‘thi thể’ đứng lên, lúc này muốn có bao nhiêu kinh dị thì có bấy nhiêu, nàng theo bản năng la lên, trên mặt hiện lên rõ ràng hoảng sợ xanh xao, lùi mấy bước về phía sau, cơ thể quay về phương hướng biệt thự, tựa hồ muốn chạy trốn. Bên cạnh Minh Hạo đoán trước, một tay nhẹ nhàng nắm tay nàng, lắc đầu cho nàng cái mỉm cười trấn an.

Trầm Vũ Anh cảm giác bàn tay rắn chắc Minh Hạo nắm chặt mình, cảm nhận nơi tay truyền đến cảm giác an toàn, trong lòng sợ hãi giảm bớt, nàng nhẹ nhàng gật đầu một cái, đứng im nhìn diễn biến.

Người trung niên vừa sống dậy ánh mắt mờ mịt nhìn xung quanh, thấy đám người kêu chính mình là quỷ, tức giận nói: “Cái gì quỷ, tao còn sống sờ sờ nha.”

“Phùng Tạ, mày là người sống hay người chết?” Một người kinh ngạc, thần sắc không tin lắm hỏi.

Phùng Tạ tức giận chỉ tay vào người nọ, rống giận: “Mày có ý gì, mày đang trù tao chết sớm hả?”

Đám người hai mặt nhìn nhau, không ai nói gì, bầu không khí đột nhiên yên tĩnh dị thường.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127. Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »