Siêu Cấp YY Hệ Thống

Lượt đọc: 4030 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127. Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »
Chương 328
nứt.

❊ ❊ ❊

Trầm Minh chạy vào phòng đầu tiên, vừa nhìn vào trong thoáng chóc cả người hắn run lên, mặt xanh mét như lá đu đủ đồng dạng.

Trầm Thiên Nam đi theo phía sau, lập tức nàng thấy được cảnh mà nàng không bao giờ quên:

Hai người thanh thiếu nam nữ nằm trên giường, cả hai trần chuồng không mảnh áo che thân, nam trên nữ dưới, người nữ ở dưới, không ai khác chính là con nàng, Trầm Vũ Anh.

Mặt Trầm Thiên Nam trong phút chốc mặt đỏ lên, nhưng vì là người từng trải cho nên rất nhanh bình tĩnh lại.

Hai vợ chồng lâm vào tình trạng hóa đá, nhất là nhìn thấy con gái mình vậy mà biểu hiện phóng đãng, môi đỏ ngâm nga rên rỉ, thỉnh thoảng trong miệng phát ra âm thanh dâm đãng thô tục, kích thích thần kinh người như “Sướng quá, em yêu anh, chồng mau chơi chết *** các loại” Nàng một hồi gọi anh yêu, một hồi gọi chồng, còn đâu hình tượng tiểu thư nhà giàu có ăn học, rõ ràng như con ** dâm đãng a.

“A! Thằng chó đẻ dám thịt con gái tao, mau buông con gái tao ra!” Ngây ra một lúc Trầm Minh bừng tỉnh lại, hắn như con cọp đực nổi điên gào thét, hắn không nghĩ tới thằng oắc con này lại cả gan thịt con gái hắn ở giữa ban ngày ban mặt, hơn nửa ở nhà, lại có hai vợ chồng hắn gần kề bên.

Việc đầu tiên hắn bây giờ muốn làm là kéo thằng chó này ra ngoài, sau đó kêu người cắt đi tay chân nó, thiến luôn jj ****. Ai kêu dám mần trinh con gái hắn chi? Phải biết con gái hắn mới có 16 tuổi, còn ở độ tuổi đi học, phát dục chưa đầy đủ, muốn mần ít nhất phải đạt 18 tuổi nha, khi đó làm sao hắn không quan tâm.

Chạy đến sau lưng Minh Hạo, hai tay thô ráp cường tráng bắt lấy lưng Minh Hạo, dùng toàn bộ sức lực muốn kéo hắn ra ngoài.

Trầm Minh cảm giác kéo Minh Hạo như kéo cục đá ngàn tấn, không thể nào dịch chuyển được nửa bước.

“Tao không tin không kéo mày ra được!!!” Trầm Minh thét lớn, hai tay gồng hết cỡ, trán và tay tràn đầy gân tay, có điều như lúc trước, không si nhê gì.

Trên mặt Trầm Minh rơi mồ hôi như mưa, trong mắt hiện lên khó tin nồng nặc, hắn rõ ràng dùng hết toàn bộ sức lực kéo ra, nhưng Minh Hạo thân thể vẫn bất động, tựa như không cảm giaác gì, đang cùng con gái hắn Vũ Anh “đưa ra đúc vô” giao hoan.

Một hồi trắng hồi đỏ, Trầm Minh nhẫn nhịn không được, một tay dùng toàn lực đánh vào lưng Minh Hạo.

“Đing!”

Âm thanh như hai miếng sắt thép va chạm.

“A!”

Trầm Minh hét thảm, cánh tay vừa đánh vào lưng Minh Hạo rủ xuống, cánh tay hình dáng để người liên tưởng đến một tay tàn phế.

Trầm Minh không hiểu thấu, tại sao hắn đấm vào lưng Minh Hạo lại như đánh vào tường sắt thế này, cũng may chỉ là hơi sưng đau thôi, chưa đến tình trạng kia, nhưng dù vậy đủ làm sống an nhàn sung sướng Trầm Minh đau chết rồi.

Lúc này hắn thật sự sợ rồi, lần đầu tiên hắn cảm giác khó hiểu kinh dị đến vậy.

“Anh!” Trầm Thiên Nam nhìn không được nửa, nàng biết rõ Minh Hạo là người đặc biệt, nếu để Trầm Minh tiếp tục như vậy thì không ổn, vội vàng chạy đến bên cạnh hắn.

“Anh có sao không?” Trầm Thiên Nam thần sắc quan tâm lo lắng nhìn cánh tay phải thả xuống hỏi.

“Không sao, chỉ là hơi đau thôi.” Trầm Minh hít hà một cái, đau đến làm hắn méo mặt một hồi.

Trần Thiên Nam thở dài, nhìn qua bên giường đôi nam nữ trẻ đang chơi trò xếp hình, nhỏ giọng nói: “Anh, đã gạo nấu thành cơm rồi, cho nên em nghĩ…”

Trầm Minh biết nàng muốn nói gì, cơn tức giận dồn ép trong lòng bộc phát ra, quay qua nhìn, Trầm Thiên Nam một bàn tay tán vào mặt nàng không lưu tình, sau đó giận dữ nói: “Im ngay!”

“Bốp!”

Trầm Thiên Nam đầu óc choáng váng ngã xuống, bị tát một bên má sưng phù lên, nàng sờ lên mặt ngọc của mình, cảm giác một bên đau rát, dùng ánh mắt không thể tin được nhìn Trầm Minh.

“Anh, anh vậy mà đánh tôi?”

Trầm Thiên Nam không tài nào tin tưởng được người chồng chung sống mấy chục năm chưa bao giờ ra tay đánh mình, vậy mà hôm nay hắn ra tay đánh mình, hơn nửa lại không chút lưu tình nào, nghĩ đến mình lo lắng cho hắn, thế mà bị hắn vô cớ tán vào mặt, nàng đôi mắt ướt lệ.

Trầm Minh cơn tức làm mất lý trí, tới khi nghe Trầm Thiên Nam hỏi mới hồi phục lại tỉnh táo, nhưng đã muộn, hắn cả thân thể run run, cổ họng khô khốc, hắn không biết mình bị làm sao.

“Anh, anh lỡ tay.” Trầm Minh từ cổ họng khô hạn nặn ra bốn chữ này sau đó im lặng.

“Chỉ như vậy?” Trầm Thiên Nam nước mắt rơi xuống như mưa, đôi mắt đỏ lên, môi đỏ thở hổn hển, giọng nói yếu mềm, làm người tiếc thương muốn ôm nàng vào lòng để dỗ dành.

Nàng không nghĩ Trầm Minh tán vào mặt nàng xong chỉ nói ra bốn chữ là xong, làm nàng trái tim đau đớn, trong lòng đau khổ khó tả.

Hình ảnh người chồng tốt trong lòng bắt đầu xuất hiện vết nứt ti tí, vết nứt này không nhanh chóng lan ra, nhưng lại rất khó trị lành đấy.

Tấm gương một khi bị nứt một miếng, có cách nào để gắn lại không? Câu trả lời tất nhiên không cần phải nói.

Trầm Minh trầm mặc không nói, một tay nắm chặc lại, hắn là nam nhân, có lòng tự trọng cực cao, lại là người trải qua nhiều sóng gió quan trường, người trên ngàn người, nào chịu cúi đầu nói một tiếng “xin lỗi”?

Một người khóc, một người im lặng, hai người giao hoan vui vẻ đến quên trời quên đất, tình cảnh có vài phần buồn cười hài hước.

“Nhã…”

Trên giường đôi nam nữ cùng rên một tiếng, có vẻ công việc nhân sinh truyền thống đã xong rồi.

Cùng lúc này, Minh Hạo hỏa dâm tạm thời giảm đi, thần trí tỉnh táo hơn vài phần, mờ mịt nhìn dưới thân thiếu nữ thần sắc mệt mỏi rơi vào ngủ say.

Minh Hạo thở dài, trời ạ, hắn không nghĩ tới chính mình thịt con gái người ta giữa ban ngày, nhìn qua hai người trong phòng sửng sốt, sắc mặt già không khỏi đỏ lên.

Đứng dậy mặc quần áo đàng hoàng vào, Minh Hạo lúc này còn chưa biết vụ việc Trầm Minh tán mặt Trầm Thiên Nam, hắn nghi hoặc nhìn Trầm Thiên Nam nằm dưới đất khóc sướt mướt hỏi: “Dì sao nằm dưới đó khóc vậy?”

Trầm Thiên Nam không muốn làm xấu mặt, nhanh chóng đứng lên, vừa đứng lên cơ thể không ổn, lung lay một chút ngã xuống ra phía sau.

Trầm Minh nghe tiếng la của vợ nhanh chóng phản ứng lại có điều không kịp rồi.

“A!”

Trầm Thiên Nam ngã xuống, tưởng rằng không ai đỡ lấy nhắm mắt lại, bất ngờ nàng cảm giác nơi eo có bàn tay rắn chắc ôm lấy, tưởng rằng là Trầm Minh đỡ nàng.

“Trầm Minh, coi như lần này em tha lỗi cho anh.”

Trầm Thiên Nam ngọt ngào nghĩ, có điều làm nàng thất vọng khi mở mắt ra, chứng kiến người ôm nàng không phải chồng nàng, mà là bạn trai Trầm Vũ Anh, Minh Hạo.

Nhìn đối diện khuôn mặt tuấn mỹ, đôi mắt thâm thúy câu hồn người, hơi thở tràn đầy nóng bỏng nam tính phả vào mặt, thân thể khó hiểu nóng lên ngứa ngái, đôi mắt biến thành mê ly nhìn Minh Hạo không chớp mắt

“A, mau buông vợ tao ra thằng súc sinh!” Trầm Minh nhìn Minh Hạo ôm vợ mình không thả ra, lại nhìn Trầm Thiên Nam ánh mắt mê ly nhìn Minh Hạo, hắn cảm giác mình đang bị thằng này cắm sừng, hơn nửa còn cắm sừng trước mặt.

Rốt cục không chịu nổi, Trầm Minh lao lên như chó điên, tay chân đánh đấm túi bụi, hoàn toàn quên đi lúc nãy một tay đánh vào đau nhức.

“Ô”

“A”

Âm thanh như lợn mổ thảm thiết kêu lên, Trầm Minh hai tay gần như ‘phế’, tất nhiên chỉ là gần như thôi, chưa đến nổi liệt luôn hai tay.

Năm ngón chân một bên sưng phù chảy máu, móng chân sứt ra, làm hắn đứng không vững mà ngã xuống đất.

Ngã chổng mông!

Ba chữ để miêu tả hình dáng Trầm Minh lúc này.

Trầm Thiên Nam ngã úp mặt xuống đất, mông chổng lên cao như đang nói: “Mau đến thông cúc ta a.”

“Hì hì.”

Tiếng cười duyên dáng truyền đến, người phát ra tiếng cười không ai khác chính là Trầm Thiên Nam. Nhìn bộ dáng ngã của Trầm Minh, nàng không khỏi phì cười một tiếng.

Lúc nãy nàng nghe tiếng chửi của Trầm Minh đã sớm từ trong cơn mê tỉnh lại, nhanh chóng lùi ra xa hai ba bước.

Vừa mới lui ra vài bước, đúng lúc thấy Trầm Minh đánh đá Minh Hạo một hồi, kế tiếp cả người đứng không vững té lên trước, mặt ăn đất, mông chổng ngược, tư thế buồn cười làm Trầm Thiên Nam nhịn không được cười lên.

Nụ cười như trăm hoa đua nở, mang một theo quyến rũ động lòng người, lúc nàng cười, lộ ra hàm răng trắng đều như hạt bắp, phối hợp với vẻ thôn gầy xinh đẹp của nàng, tựa như thiên sứ nụ cười, nhìn vào làm người nhìn vào say mê.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127. Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »