Siêu Cấp Thư Đồng

Lượt đọc: 6370 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424
Tiến »
Chương 359
nghênh thú

❊ ❊ ❊

Lúc làm Dư bộ khoái ở Tiền Đường uy phong ra sao, hiện giờ lại quấn quýt lấy Triệu đại nhân thân mật gọi tướng công. Lương Mộ Phỉ nhìn Dư Tư Lăng đang thẹn thùng cũng không muốn tiếp tục trêu chọc nàng Dư Bộ khoái này nữa.

Giờ phút này trên giường phía sau trướng, Dư Tư Lăng và Lương Mộ Phỉ một trái một phải nằm bên cạnh Triệu Tử Văn.

Dư Tư Lăng cùng với Lương Mộ Phỉ đều là nữ tử tập võ. Vóc người rất thon thả dẻo dai. Triệu Tử Văn hít hương thơm trên thân thể hai nàng; cảm thấy thân mình như lơ lửng trên chín tầng mây.

Hương thơm tòa ra bốn phía, trên giường tràn ngập một không khí mập mờ, khiến người ta nhanh chóng nổi lên ý đồ muốn phạm tội. Triệu Tử Văn là một nam nhân tinh lực tràn đầy, giờ phút này đã không còn có thể áp chế được ngọn lửa trong cơ thể.

Dư Tư Lăng và Lương Mộ Phỉ đều là nhừng tiểu kiều thê đã từng trải việc đời. Họ càng nhận được hơi thở của Triệu đại nhân càng ngày càng nặng nề, khí tức nam tử trên thân thể hắn cũng khiến hai cơ thể mềm mại trở nên nóng rực. Lúc này hơi thở của Dư Tư Lăng đã hơi rối loạn. Nàng tựa hồ cũng không có dũng khí hít thở trên người tướng công, cúi đầu thật sâu.

Tiểu hồ ly Lương Mộ Phỉ lúc này so với Dư Tư Lăng sảng khoái hơn nhiều, đôi mắt rất phong tình nhìn Triệu đại nhân, còn không ngừng đảo từ trên xuống dưới. Đôi mắt nàng toát lên xuân sắc mà mị ý không hề che dấu. Kỳ thực nàng và Dư Tư Lăng cũng giống nhau, hơi thở đã rối loạn. hơn nữa thân thể mềm mại giờ đã nóng như lửa. Ánh mắt nàng lộ ra một tia sáng mập mờ và mê ly. TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn

Ánh mắt của nàng nhìn về phía Dư Tư Lăng, mị nhãn như tơ, cũng không biết là có ý gì. Dư Tư Lăng cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của nàng, phảng phất nhớ tới điều gì, khuôn mặt lại càng đỏ bừng vì xấu hổ. đến cả cái cổ thon dài trắng hồng cũng đã ửng hồng.

Triệu Tử Văn cảm thấy kỳ quái, không biết hai cô bé này đang nghĩ tới điều gì. Dư Tư Lăng thấy ánh mắt nghi hoặc của tướng công, xấu hổ lập tức gắt giọng:

- Mộ Phỉ, tỷ còn dám nhìn à.

Nàng thật sự không chịu nổi mị ý và vẻ trêu chọc trong ánh mắt của Lương Mộ Phỉ, khuôn mặt nhỏ nhắn lại càng đỏ bừng lên.

Nhưng ánh mắt Lương Mộ Phỉ vẫn tràn ngập vẻ mập mờ như trước. Dư Tư Lăng xấu hổ, không để ý tới cái thai trong bụng, trực tiếp lao tới Lương Mộ Phỉ. Hai vị tiểu thư vóc dáng nóng bỏng ở trên giường náo loạn thành một đoàn. Từ lúc bắt đầu đùa giỡn tới lúc dây dưa, phong nhũ phấn đồn ẩn hiện trước mắt vô cùng hấp dẫn, khiến cho Triệu Tử Văn ngồi một bên nhìn lại đôi mắt như muốn phun lửa, hận không thể bật người lao vào gia nhập trong đó.

Hai người đùa giỡn tới mức đổ mồ hôi đầm đìa, hơi thở như lan, trông lại càng cực kỳ kiều diễm. Các nàng hiển nhiên đã quên mất Triệu Tử Văn đang ngồi một bên, ngay cả tiểu hồ ly Lương Mộ Phỉ luôn tùy tiện khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đã hồng tới mang tai.

Dư Tư Lăng thẹn thùng vô hạn. vè mặt ửng hồng, kiều diễm mê người nhẹ nhàng nói:

- Tướng công, Mộ Phỉ khi dễ muội.

Triệu Từ Văn sớm đã nhìn tới mức miệng khô lười nóng, ngơ ngác nhìn hai tiểu kiều thê đang vui đùa ầm ỹ, hận không thể ngay tại chiếc giường Hồng Loan "xử lý" hai nàng.

- Thật không?

Lương Mộ Phỉ liếm liếm đôi môi đỏ mọng gợi cảm. mị nhãn như tơ nhìn Triệu đại nhân:

- Ta đến ngay cả tướng công muội cũng khi dễ cho mà xem. Vừa nói nàng vừa áp đôi môi đỏ mọng ướt át của mình lên đôi môi tướng công của Lăng Nhi.

Triệu Tử Văn nhất thời trợn trừng hai mắt. Hắn biết tư tường Lương Mộ Phỉ rất phóng khoáng nhưng cũng không thể làm thế này trước mặt Lăng Nhi chứ?

Đôi môi chạm vào nhau. trong cổ họng Lương Mộ Phỉ phát ra tiếng ĩ ôi trầm thấp mê người, cái lưỡi thơm tho không ngừng giao lưu với Triệu Tử Văn nhưng đôi mắt tuyệt đẹp sớm đã ngân ngấn nước mắt.

Triệu Tử Văn làm sao lại không biết Mộ Phỉ là một nữ tử có dũng khí dám yêu dám hận. Tâm trạng đau khổ của nàng khi phải tuyển Phò mã thì người nào mới hiểu rõ được chứ? Không trải qua mưa gió thì làm sao có thể thấy được cầu vồng. Nhừng giọt nước mắt hạnh phúc của Lương Mộ Phỉ tuôn rơi, chỉ hy vọng lúc này thời gian ngừng trôi. Nghĩ tới những khổ sở mà nàng phải chịu đựng. Triệu Tử Văn cũng cảm động đáp lại nhiệt tình như lửa của nàng.

Thân thê mềm mại của Lương Mộ Phỉ vặn vẹo, song phong nảy nở, eo nhỏ hông to. thân hình so với Đại tiểu thư chỉ có uyển chuyển hơn chứ không hề kém lại càng khiến cho máu huyết của Triệu Tử Văn dâng trào. hạ thân giống như bị lửa thiêu

Ngã lên người Triệu Tử Văn - nam nhân mà nàng đã từng có quan hệ thân mật, mùi cơ thể quen thuộc tràn ngập khiến trong lòng Lương Mộ Phỉ vô cùng ngọt ngào, khuôn mặt ửng hồng. Nàng nhẹ nhàng vì nam nhân của nàng mà cởi bỏ trường sam, vuốt ve từng vết thương trên cơ thể hắn.

Lương Mộ Phỉ cời bỏ áo ngoài, chỉ còn mặc nội y. một thân ảnh với những đường cong tuyệt mỹ hiện ra. Triệu Từ Văn nhìn nàng nhẹ nhàng cởi áo quần, thân thê ưỡn lên. lộ ra vẻ đẹp mê hồn. Thân thê đẹp đẽ khiến người ta phát cuồng trong ánh sáng mông lung như ẩn như hiện.

Trong ánh nến mờ ảo. cánh tay mịn màng của nàng như được phủ lên một tầng sáng nhàn nhạt, khiến người ta nhìn mà hít thở không thông. Hai tay Lương Mộ Phỉ duỗi ra vuốt mái tóc về phía sau, trông như tinh linh uốn mình, mị nhãn như tơ nói:

- Phò mã, chàng phải thương tiếc ta đó!

Đúng là một tiểu yêu tinh! Triệu Tử Văn cảm thấy thân thể nóng như lửa, không thể chịu nổi. Trên giường kia là một thân thể mềm mại đồng lòng người, mái tóc dài đen óng ả như mây phía sau lưng bên dưới mơ hồ lộ ra cặp đùi tròn lẳn, trắng như tuyết, còn có cặp mông mềm mại. giống như là một khối mỡ đông.

Triệu Tử Văn nhìn thấy mà đầu hoa mắt choáng, dục vọng trong lòng không còn đè nén nổi. không chút do dự lao tới.

Anh nến hồng lay động; giường gỗ lim khắc hoa, rèm thưa run rẩy nghe như tiếng nước róc rách. Tiếng rên rỉ từ trong rèm vọng ra giống như tiêng suối trong u cốc nỉ non.

- Tướng công, chàng phải thương tiếc ta.

Thân ảnh triền miên. giọng nói của Lương Mộ Phỉ như làn gió mềm mại thổi qua, vô cùng kiều mỵ.

Hành động của Lương Mộ Phỉ với Triệu Tử Văn trước mặt Dư Tư Lăng khiến nàng vô cùng kích thích. Khoái cảm như thủy triều lại càng khiến nàng không kiêng nể gì, càng tò ra phóng đãng, lại càng thêm kích thích.

Ngồi bên ngoài rèm nhìn lại, Dư Tư Lăng không nhịn được mà miệng khô lưỡi nóng, mặt đỏ bừng. vai run nhè nhẹ không thôi.

- Cái đồ hồ ly tinh này!

Trong lòng nàng không khỏi nổi lên chút ghen tuông; ngượng ngùng hừ nhẹ một tiếng. Nhưng này đang muốn tiến tới thì lại nhớ tới lời nói của Lương Mộ Phỉ:

- Nha đầu ngốc này, nữ tử mang thai không thê làm chuyện đó!

Vừa rồi ánh mắt của Lương Mộ Phỉ chính là muốn nói với nàng chuyện đó, cho nên Dư Tư Lăng mới đỏ mặt.

Chi mới thân mật với tướng công một lần, lại là dưới tác dụng của xuân dược, trong lòng Dư Tư Lăng tê tái. Trong khi nàng đang cảm thấy thương cảm thì đột nhiên một cánh tay từ trong rèm thò ra kéo nàng vào trong.

Dư Tư Lăng thuận thế nằm lên giường, nhào vào trong lồng ngực rắn chắc kia. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ngẩng lên nhìn gương mặt ngăm đen kiên nghị kia, lập tức đỏ bừng, cúi đầu xuống.

Triệu Tử Văn nhìn Lăng Nhi. lại nhớ tới việc mình cùng với tiểu yêu tinh triền miên trước mặt nàng, cái mặt dày không khỏi đỏ lên.

- Tướng công.

Lăng Nhi mới chỉ làm chuyện đó với tướng công một lần. lại dưới tác dụng của xuân dược, trong lòng không khôi u oán, ngẩng đầu lên buồn bã nói.

Nhìn khuôn mặt tiểu nha đầu nhàn nhạt xuân ý, Triệu Tử Văn trong lòng rung động nói nhỏ:

- Làm sao vậy?

Tình cảm mãnh liệt trôi qua, thân thể mềm mại ửng hồng, trong mắt Lương Mộ Phỉ tràn ngập hạnh phúc, mím môi cười nói:

- Lăng Nhi hãn là đang động xuân tình đó!

Dư Tư Lăng chỉ có ở trước mặt Triệu Tử Văn mới có biểu hiện như chú chim non thế này. Kỳ thực tính tình nàng cũng rất mạnh mẽ. Nhìn thấy Hưng Bình công chúa to gan lớn mật, yêu mị này, nàng không muốn bản thân phải ở thế hạ phong, đột nhiên nàng áp đôi môi đỏ mọng của mình lên miệng Triệu Tử Văn, bàn tay nhỏ bé lại còn nắm lấy vật chết người kia. Trong đầu Triệu Tử Văn ầm ầm nổ vang. 'Tiểu nha đầu bình thường dịu dàng như vậy mà sao giờ lại cũng thoáng như Mộ Phỉ vậy nhĩ?"

Một đêm ôn nhu cứ thế trôi qua không cần phải nói. Hưng Bình công chúa tiểu yêu tinh lúc thì phóng khoáng, lúc thì ngượng ngùng, lại có Lăng Nhi nóng bỏng nhiệt tình tham gia. Dưới sự lôi kéo của Hưng Bình công chúa, Lăng Nhi cũng thể hiện sự kiều mỵ động lòng người. Tư vị mất hồn trong đó không thể nói cho ngoại nhân được.

Ba ngày sau, Quốc chủ Tây Lưong quốc tổ chức hôn lễ cho Triệu tướng quân nổi tiếng thiên hạ và công chúa bảo bối của mình. Đại hôn này hấp dẫn rất đông dân chúng đến đây tham dự.

Triệu Tử Văn vốn là không muốn làm lớn như vậy. cần ai tổ chức đại hôn cơ chứ. Nhưng bất đắc dĩ là ta lại lấy công chúa Tây Lương; thân phận cao quý, cuối cùng cũng không thể cứ thế mà mang nàng đi được. Cho dù là quốc vương đồng ý thì dân chúng của Tây Lương cũng sẽ không đồng ý. Không phải Triệu Tử Văn hẹp hòi, mà là hiện tại Đại Kinh vũ bão ầm ầm. Sóng ngầm cuồn cuộn. Năm vị tiểu kiều thê còn đang ờ Đại Kinh, hắn thật sự không có tâm tình tổ chức hôn lễ long trọng tới nhường này.

Lúc đầu hắn muốn cự tuyệt nhưng thấy ánh mắt Lương Mộ Phỉ u oán như muốn rơi lệ nên lại đành đồng ý. Mỗi nữ tử đều có một giấc mộng trong lòng, Lương Mộ Phỉ hiển nhiên là không phải ngoại lệ. Hơn nữa vất vả lắm mới có thể cùng Lâm tiên tử đoàn tụ, Triệu Tử Văn thương tiếc nàng nên đành trực tiếp đáp ứng tổ chức hôn lễ tại Tây Lương quốc, cưới Hưng Bình công chúa.

Giờ phút này cả Hưng Khánh thành khắp nơi đều chăng đèn kết hoa. Con đường từ Phò mà phủ tới hoàng thành phủ kín thảm đỏ. Triệu Tử Văn cũng không muốn phô trương như thế nhưng hôn lễ này không phải là chuyện của một người mà quan hệ tới cả hoàng thất Tây Lương. Quy mô của hôn lễ bất tri bất giác càng lúc càng lớn. Dựa theo lời của quốc vương, đại hôn này có quy mô lớn chưa từng có ở Tây Lương quốc.

Triệu Tử Văn đầu đội kim quan, mặc áo cưới màu đỏ rực. Trên áo cưới có chín con kim long đang uốn lượn được thêu bằng chi vàng càng khiến dáng vẻ hắn sang quý thêm bội phần, như hạc giữa bầy gà.

Hai bên ngã tư đường người đứng chật như nêm. đều muốn nhìn phong thái của Triệu tướng quân nổi danh thiên hạ. Hôm nay nhưng người biết Triệu Tử Văn là Triệu tướng quân thì đã không còn dị nghị gì. Mỹ nữ xứng với anh hùng; Tây Lương công chúa gả cho Triệu tướng quân thì mới thực sự đẹp đôi.

Ánh mắt vô số thiếu nữ Tây Lương nhìn Triệu tướng quân phong độ hơn người, trong lòng không khỏi xao xuyến.

Triệu Tử Văn không có trường bối, cho nên hôn lễ rất nhanh chóng; trực tiếp mang công chúa về phủ Phò mã bái đường thành thân.

- Triệu tướng quân hôm nay thực sự rất tiêu sái.

Nhạc Phá Nô đi sau đội đón dâu ha hả cười nói. Dường như hôm nay người kết hôn với công chúa chính là hắn vậy.

Đứng bên hắn là người hầu của Bát Hoàng tử, bất đắc dĩ nói:

- Ngươi nói thì cứ nói. lôi kéo ta làm gì?

Bát Hoàng tử cũng không thích náo nhiệt, nhưng cũng vì Triệu đại nhân trở thành Phò mã mà cao hứng cho nên ở trong phủ Phò mã chờ đợi. Tuy nói Phò mã phủ chỉ là nơi Triệu Tử Văn ở trong hai ba ngày rồi sẽ rời đi nhưng quốc vương vẫn rất nồng nhiệt tặng hắn luôn phủ Phò mã.

- Náo nhiệt như vậy, không tới xem sao được? Ta chính là muôn tốt cho ngươi đó!

Nhạc Phá Nô chính khí lẫm liệt nói.

Đây là cái kiểu ngụy biện gì chứ. Người hầu này lườm một cái, không thèm nói với Nhạc Phá Nô càng ngày càng vô sỉ này nữa.

Đội rước dâu kéo dài vài trăm thước, cả Hưng Khánh Thành cũng đắm chìm trong không khí vui mừng. Trên các lầu các hai bên đường có rất nhiều nữ tử đang đứng, tung các loại hoa đủ màu trong giỏ lên không. Cảnh tượng trông vô cùng hoa lệ.

Lấy một bà vợ mà lại hoành tráng tới mức này. Triệu Tử Văn nhất thời líu cả lưỡi. Hắn cũng coi như là lấy vợ lần thứ hai rồi. Lần đầu tiên là Bảo Nhi. Tuy vậy nghi thức với Bảo Nhi rất đơn giản, chỉ là ở trong một ngôi nhà cỏ cũ nát nhưng hắn vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc và ấm áp.

Nghĩ tới Bảo Nhi nhu thuận động lòng người, trong lòng Triệu Tử Văn không khỏi cảm thấy nhớ nàng, mỉm cười. Nụ cười này rơi vào trong mắt nữ tử Tây Lương lại càng tăng thêm vẻ anh tuấn tiêu sái của Triệu tướng quân.

Nam nhân nào cũng mong tới lúc ở cùng giai nhân. say mê trong động phòng. Cảnh tượng đẹp đẽ như mong đó khiến Triệu Tử Văn không làm sao bình tĩnh được. Hắn phóng ngựa lên phía trước đội ngũ rước dâu, trong lòng xúc động.

Tiếng pháo bắt đầu rền vang. Triệu Tử Văn đã cưỡi ngựa đi vào tới hoành thành, tiến vào đông uyển nơi công chúa ở. Khắp sân đều giăng đèn kết hoa, tiếng người tiếng nhạc vang lên vô cùng náo nhiệt.

Triệu Tử Văn nhảy xuống ngựa, chậm rãi đi về phía khuê phòng của Hưng Bình công chúa. Đội ngũ diễn tấu nhạc hỉ đi phía sau.

Hắn sửa lại kim quan một chút, chần chừ hướng về phía cửa phòng, nhẹ nhàng gõ cửa phòng.

Đây là phong tục đặc biệt của Tây Lương. Đơn giản mà nói là làm khó Phò mã gia một chút. Triệu Tử Văn thầm nghĩ không biết trong đám hoàng thân quốc thích có mấy cô nhóc không thèm nói lý lẽ không; nếu gặp phải thì chuyện này không dễ rồi.

Bên trong truyền ra một loạt tiếng cười, tựa hồ còn có cả Lăng Nhi ờ trong đó. Hiển nhiên bên trong đều là hảo hữu của Hưng Bình công chúa. Một tiếng nói từ trong phòng vọng ra:

- Người tới là người phương nào?

Binh đến thì tướng ngăn, nước lên thì đắp đất, Triệu Tử Văn không thê làm gì khác hơn là nói:

- Tại hạ là Triệu Tử Văn!

- Hóa ra là Phò mã gia!

Trong phòng lại truyền ra một loạt tiếng cười. Một nữ tử sẵng giọng nói:

- Triệu tướng quân có biết quy củ của Tây Lương chúng ta không?

Tây Lưong quốc vương đã sớm dặn quan viên lễ bộ nói toàn bộ phong tục của Tây Lương cho Triệu Tử Văn, hắn làm sao lại không biết. liền cười nói:

- Tất nhiên là biết rồi!

Bên trong hiên nhiên trong đó có một vị nữ quan được quốc vương đặc biệt an bài để làm khó phó mã, thế nên mới tạo ra không khí như vậy.

- Nếu muốn mở cửa thì Triệu tướng quân phải đối được ba vấn đề của chúng ta. Nếu không cánh cửa của chúng ta sẽ không mở ra!

Nữ quan cười nói:

- Nghe nói Triệu tướng quân không chi võ nghệ bất phàm mà còn có tài văn ngút trời. Ta vừa hay lại có một vế đối. mời Triệu tướng quân đối!

Triệu Từ Văn cười nói:

- Xin mời chỉ giáo!

Nữ quan chậm rãi đọc:

- Ngư dược diên phi, cổn cổn xuân triều thôi tứ hóa!

Vế đối này hiển nhiên là đã được chuẩn bị từ lâu, có thể thấy là hơi khó. Mọi người đều không khỏi vì Triệu đại nhân mà toát mồ hôi lạnh.

Nhưng Triệu Tử Văn lại cười cười nhìn vầng trăng đang lên đáp:

- Nguyệt viên hoa hảo, dong dong hỉ khí nhập nhân gian!

Nhạc Phá Nô lập tức vỗ tay khen hay, trợ uy cho Triệu tướng quân, bộ dáng rất tinh ranh. Đám người đi theo lập tức đều vồ tay khen hay.

Nghe thấy tướng công dễ dàng đối được như vậy. bàn tay nhỏ bé của Dư Tư Lăng đã sớm nắm chặt lại. Trong lòng nàng vừa thẹn vừa mừng. lại hơi có chút ghen tuông. Nàng cùng tướng công còn chưa bái đường thành thân. Giờ chứng kiến tướng công trống giong cờ mở tới đón công chúa, trong lòng không khỏi có chút xót xa.

Lương Mộ Phỉ đầu đội phượng quan che khuất khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng, mặc áo cưới lẳng lặng ngồi trước bàn trang điểm. Nàng khẽ cắn hàm răng - điệu bộ vừa kích động vừa mừng rỡ vô cùng.

Nừ quan lại tiếp tục làm khó Triệu Tử Văn:

- Không biết Triệu tướng quân có thể làm một bài thơ biểu đạt tình ý đối với công chúa của chúng ta hay không?

Giờ phút này Triệu Tử Văn có cảm giác muốn đá tung cánh cửa này. Lấy một bà vợ mà lại phức tạp thế sao?

Triệu Tử Văn tư lự một lúc lâu, sau đó cất tiếng đọc:

- Thập lý bình hồ lục mãn thiên, ngọc trâm ám ám tích hoa niên. Nhược đắc vũ cái năng tương hộ,

chích tiện uyên ương bất tiện tiên!

(Dịch nghĩa:

Mười dặm mặt hồ xanh ngắt tận trời,

Trâm ngọc âm thầm che giấu cả tuổi tác

Nếu có được cơn mưa làm ô đến hỗ trợ,

Chỉ nguyện làm uyên ương chứ không cần thành thần tiên!

Tam đích thơ:

Bình Hồ sương trắng mênh manh

Sầu giăng lắt phắt ngỡ ngàng hoa niên

Cùng mưa ẩn giấu bóng triền miên

Uyên ương đẹp mộng thần tiên chẳng màng!)

Bài thơ này vừa đọc xong mọi người đều xôn xao, sau đó khen hay không ngớt:

- Chích tiện uyên ương bất tiện tiên!

Câu này thực sự là tinh diệu vô cùng. hay lắm!

Nhạc Phá Nô hung phấn tới mặt đò bừng, dùng cánh tay đánh vào người hầu của Bát Hoàng tử đang đứng bên cạnh, hắc hắc cười nói:

- Thấy chưa, gọi ngươi tới không có sai mà!

Người hầu cũng nằm trong những người khen hay, hưng phấn gật đầu.

- Chích tiện uyên ương bất tiện tiên!

Lương Mộ Phỉ nhẹ nhàng đọc lại, đôi mắt đẹp toát ra vẻ mê ly. lại có vẻ hạnh phúc vô cùng. nhưng trong lòng lại thầm sẵn giọng: "Bài thơ này khẳng định là hắn lấy từ một ngàn năm sau tới".

- Tướng công thật sự là bất công, tại sao hắn chăng tặng ta bài thơ nào. Dư Tư Lăng ahen tức nhẹ giọng nói.

Giờ phút này ngoài khuê phòng của Hưng Bình công chúa vô cùng náo nhiệt. Tất cả đều là do tài văn bất phàm của Triệu tướng quân tạo nên, hơn nưa chủ yếu là do một câu thơ tuyệt diệu: Chích tiện uyên ương bất tiện tiên!

- Tiếp tục đi, tiếp tục!

Nhạc Phá Nô là người cầm đầu, hung phấn hô lớn.

Đã đáp xong hai vấn đề, còn một vấn đề cuối cùng đợi nữ quan nêu ra thôi. Nữ quan sau một lúc lâu mới cười nói:

- Học vấn của Triệu tướng quân quả thực giống như lời đồn, thực sự kinh thế. Chẳng qua vấn đề tối hậu này là muốn Triệu tướng quân hát một bài. Nghe nói Triệu tướng quân hát có phong cách riêng, vậy xin mời Triệu tướng quân hát đi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của huyết đồ