Siêu cấp bác sĩ

Lượt đọc: 3696 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tiên Sư Vô Địch - Chương 1354: Dị Giới (Sáu mươi chín)

❊ ❊ ❊

Bàng Tiểu Nam đi về phía lớp học của Hoàng Danh Hộ. Khi băng qua một hội trường đa năng, cậu phát hiện nơi đó người đông như kiến cỏ, phía sau còn đứng chật kín sinh viên. Đây là hiện tượng cực kỳ hiếm thấy. Ở đại học, nếu chưa từng trốn tiết thì cuộc đời coi như không trọn vẹn. Nhiều tiết học chỉ cần có một nửa sinh viên đến dự đã là tốt lắm rồi, đằng này lại đông nghịt như nêm cối thế kia, đúng là kỳ tích.

Bàng Tiểu Nam không kìm được bèn bước vào. Ngước mắt nhìn lên, chà, hội trường này gần như không còn chỗ đặt chân. Trên bục giảng là một bóng lưng xinh đẹp đang viết chữ lên bảng. Đó là ngoại ngữ. Vì khoảng cách hơi xa, ban đầu Bàng Tiểu Nam không nhìn rõ mặt cô giáo, đợi đến khi cô xoay người lại, cậu nheo mắt nhìn kỹ, hóa ra là Trương Yểu.

"Hóa ra lời đồn là thật, Trương Yểu thực sự rất được sinh viên hoan nghênh." Nhìn cảnh tượng này, Bàng Tiểu Nam cảm thấy dù Trương Yểu có xinh đẹp đến đâu cũng không thể nào thu hút nhiều sinh viên đến nghe giảng như vậy. Bởi lẽ, trong đám đông chen chúc kia, có không ít nữ sinh xinh đẹp. Nghĩa là, tiết học của Trương Yểu nhất định phải có đặc điểm gì đó mới thu hút được cả phái nữ đến nghe.

Bàng Tiểu Nam cúi đầu liếc nhìn sinh viên ngồi phía trước mình, phát hiện cạnh lối đi có một nữ sinh tóc dài thướt tha, nhìn bóng lưng thì tuyệt đối là một mỹ nhân. Thế là cậu mặt dày bước tới, ngồi xổm xuống vỗ vai cô nàng rồi khẽ hỏi: "Người đẹp ơi, cho hỏi đây là tiết gì thế?"

Nữ sinh quay đầu lại suýt chút nữa làm Bàng Tiểu Nam hồn bay phách lạc. Đúng là "mỹ nhân quay đầu, nước sông chảy ngược", gương mặt đầy mụn trứng cá kết hợp với gò má cao vút kia quả là tuyệt phối. "Tiết ngoại ngữ đấy." Giọng của "mỹ nhân" lại dịu dàng, tựa như những nữ phát thanh viên giọng ấm trên đài truyền hình.

"Ồ, biết rồi, cảm ơn bạn." Bàng Tiểu Nam vội đứng dậy lùi về phía sau đứng dựa tường, cậu sợ mình không nhịn được mà nôn mửa, làm mất mặt trước "mỹ nhân".

Trương Yểu viết xong bảng bắt đầu giảng bài. Bàng Tiểu Nam nghe thấy mấy nữ sinh phía trước khẽ bàn tán: "Nếu mình có nhan sắc như cô Trương, chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm của cả trường." "Cậu đó, cô Trương được hoan nghênh chỉ vì vẻ bề ngoài thôi sao? Cậu nhìn từng cử chỉ của cô ấy đi, đều toát lên vẻ quyến rũ động lòng người." "Đúng vậy, khí chất của cô ấy đúng là không chê vào đâu được." "Tại sao Thượng đế lại bất công như thế chứ, cô Trương vừa xinh đẹp, vừa có khí chất lại còn uyên bác..." "Mình chỉ cần có một trong những đặc điểm của cô ấy thôi là đủ rồi..."

Bàng Tiểu Nam nhíu mày, thầm nghĩ Trương Yểu có tốt như họ nói không nhỉ? Sao mình mãi không phát hiện ra? "À đúng rồi, chắc chắn là do mình mải mê luyện công nên không mặn mà với mỹ nhân bên cạnh, đây cũng đâu phải chuyện xấu." Nghĩ đến đây, Bàng Tiểu Nam định nhấc chân rời đi thì Trương Yểu lên tiếng.

Giọng Trương Yểu rất lớn, truyền qua micro ra loa: "Bạn sinh viên phía sau kia, mời bạn lên đây trả lời một câu hỏi!" Ánh mắt cả hội trường vèo vèo hướng theo cử chỉ tay của Trương Yểu tập trung lên người Bàng Tiểu Nam.

Trương Yểu đã sớm chú ý đến Bàng Tiểu Nam mới vào, thấy cậu định chuồn nên cố tình nhắm vào cậu. Cả lớp đều thầm thì, không biết kẻ may mắn nào lại được Trương Yểu ưu ái, có thể đối thoại với cô Trương đáng yêu.

Bàng Tiểu Nam xoay người, phát hiện Trương Yểu đang chỉ đích danh mình. Cậu ngẩn người, dùng ngón tay chỉ vào mình như muốn hỏi "Cô đang chỉ tôi à?". Trương Yểu kịp thời bổ sung: "Chính là cậu, mau lên, mời cậu lên hàng ghế đầu."

Bàng Tiểu Nam vô cùng khó xử. Muốn đi thì ánh mắt cả hội trường đang đổ dồn vào mình, không đi thì cậu biết Trương Yểu đang cố tình làm khó. Dưới sự chứng kiến của cả lớp, Bàng Tiểu Nam đành bất lực đi lên phía trước, dựa vào bức tường bên phải, ném cho Trương Yểu một ánh nhìn "cứ đợi đấy".

Trương Yểu cười như không cười, nhìn Bàng Tiểu Nam hỏi: "Cậu sinh viên này trông lạ mặt quá, không phải sinh viên lớp chúng ta đúng không? Có phải đến nghe ké không?"

Cả hội trường cười ồ lên, xì xào bàn tán. Ai cũng biết ở đây có rất nhiều người đến nghe ké, nhưng "tội lỗi" lại bị Bàng Tiểu Nam gánh hết, mọi người đều thấy cậu đáng đời.

Mặt Bàng Tiểu Nam lúc đỏ lúc trắng, không ngờ vào góp vui lại bị Trương Yểu trêu đùa. Nhưng rất nhanh cậu bình tĩnh lại, nói: "Cô Trương, hôm nay tôi nghe danh cô mà đến, không ngờ đứng xa thế mà vẫn cảm nhận được khí thế vô biên của cô, thật ngưỡng mộ. Tôi tự thấy năng lực của mình không xứng với nội dung bài giảng của cô. Đúng vậy, bài cô giảng tôi nghe không hiểu lắm, nên tôi không làm phiền mọi người nữa, tôi rút đây, tạm biệt."

Nói xong, dưới ánh nhìn kinh ngạc của mọi người, Bàng Tiểu Nam bước ra từ cửa trước của hội trường, để lại Trương Yểu đang ngẩn ngơ dư vị câu trả lời của cậu. "Chết tiệt, Bàng Tiểu Nam, hóa ra cậu nói nội dung bài giảng của tôi khó hiểu! Tức chết mất, cậu cứ đợi đấy!" Khi Trương Yểu hoàn hồn, Bàng Tiểu Nam đã đi xa, trong lớp cũng trở nên yên tĩnh.

Vẫn có người khẽ thảo luận: "Nam sinh đó không phải là Bàng Tiểu Nam sao?" "Bàng Tiểu Nam là ai?" "Đệt, quán quân giải đấu võ thuật tổng hợp đó, cậu không biết á?" "Quán quân giải đấu võ thuật tổng hợp của trường chúng ta?" "Đúng vậy." "Không nhìn ra đấy, sao cậu ta lại chạy đến nghe tiết của cô Trương?" "Hầy, anh hùng khó qua ải mỹ nhân mà, mỹ nhân như cô Trương thì ai mà chẳng thích?" "Cũng đúng..."

Bàng Tiểu Nam ra khỏi hội trường chưa xa thì nhận được tin nhắn của Trương Yểu: "Tan học đừng đi, tôi có việc tìm cậu!"

Bàng Tiểu Nam thầm nghĩ cô có việc gì chứ, chắc lại muốn ăn chực uống ké đây mà. Xem xong điện thoại, cậu không trả lời mà đút vào túi quần, tìm đến lớp học của mình, lặng lẽ lẻn vào rồi tìm Hoàng Danh Hộ.

"Anh Nam, anh đi đâu thế?" Hoàng Danh Hộ khẽ hỏi.

"Tất nhiên là đi nghe ngóng tin tức rồi." Bàng Tiểu Nam hạ thấp giọng, "Bên cậu thao tác thế nào rồi, có khách chưa?"

Trong mắt Hoàng Danh Hộ tràn đầy phấn khích: "Tin vừa đăng chưa bao lâu, người hỏi đã suýt làm tôi phát điên. Toàn là người muốn mua mặt nạ phòng độc, còn có vài thương nhân thêm kết bạn với tôi, bảo muốn thu mua mặt nạ phòng độc của tôi nữa."

"Để tôi xem cậu đăng nội dung gì." Bàng Tiểu Nam cầm điện thoại của Hoàng Danh Hộ, lướt xem vòng bạn bè của cậu ta. Chỉ thấy viết: "Số lượng lớn mặt nạ phòng độc có sẵn, lựa chọn hàng đầu để phòng virus Weylin, nhanh tay thì còn chậm tay thì hết, chi tiết inbox."

Dưới dòng chữ là hình ảnh mặt nạ phòng độc chất đống như núi trong kho, quả thực rất có sức hút.

Bàng Tiểu Nam giơ ngón cái với Hoàng Danh Hộ, nói nhỏ: "Làm tốt lắm."

Hoàng Danh Hộ ghé lại hỏi: "Giá cả định thế nào? Những người hỏi giá tôi đều chưa trả lời, đợi anh quyết định đây."

Bàng Tiểu Nam giơ một ngón tay, khẽ nói: "Mặt nạ phòng độc dùng một lần bán một tệ một cái, những loại khác cậu xem giá trên mạng, rẻ hơn họ một chút là được."

Giá mặt nạ trên mạng phản ánh rõ nhất mức độ căng thẳng của dịch bệnh lúc này. Trên đường đi, Bàng Tiểu Nam đã lướt qua giá mặt nạ mua online, cơ bản đều tăng lên hơn 1 tệ một cái. Chỉ cần cậu và Hoàng Danh Hộ kiểm soát giá thấp hơn giá trên mạng, thì mặt nạ của họ không lo không bán được.

"Anh Nam, nhân lực chúng ta không đủ. Nếu mỗi người tìm tôi mua một hai cái, tôi chỉ lo tiếp mấy khách lẻ này cũng mệt chết mất. Trong kho chúng ta có mấy triệu cái mặt nạ cơ mà." Hoàng Danh Hộ vẻ mặt khó xử, cậu ta biết Bàng Tiểu Nam sẽ không động tay vào làm việc cụ thể.

"Cậu ngốc à," Bàng Tiểu Nam gõ gõ mặt bàn, "Muốn mua mặt nạ thì phải mua từ 100 cái trở lên, hơn nữa buổi tối tập trung lấy hàng. Cậu cứ đứng ở cửa kho, một tay trao tiền một tay trao hàng." Bàng Tiểu Nam quét mắt nhìn quanh lớp, phát hiện bóng lưng của Trương Bình, "Nếu cậu thực sự không làm xuể, thì gọi Trương Bình đi. Kho đó là nhà của cô ấy, nếu làm ăn không được, cô ấy cũng mất tiền thuê nhà. Cô ấy lại là lớp trưởng, sẽ có cách thôi. Đến lúc đó cậu cho cô ấy chút lợi lộc."

Đúng lúc này Trương Bình đột nhiên quay đầu lại, nhìn về hướng Bàng Tiểu Nam, ánh mắt hai người chạm nhau. Bàng Tiểu Nam vội cúi đầu: "Đúng là nghĩ gì được nấy!" Cậu nằm sấp xuống bàn, tiếp tục bàn bạc phương thức vận hành việc kinh doanh với Hoàng Danh Hộ.

"Anh Nam, Trương Bình sẽ đồng ý với chúng ta chứ?" Hoàng Danh Hộ cũng nằm sấp xuống bàn.

"Có gì mà không đồng ý, cậu dùng tình cảm thuyết phục, dùng lý lẽ phân tích, rồi cho cô ấy chút lợi lộc." Bàng Tiểu Nam chà xát ngón cái và ngón trỏ tay phải, ý nói có tiền thì ma cũng đẩy được xe. "Cậu cứ thuyết phục cô ấy trước đi, nếu không xong thì tôi ra mặt. Mặt nạ của chúng ta cũng không vội bán trong hai ngày này, càng về sau càng dễ bán. Cậu đừng có vội vàng ra trận, không có người trông coi rất dễ hỏng việc."

Điều Bàng Tiểu Nam sợ nhất là gây ra cảnh tranh cướp, không có người trấn giữ ở cửa kho thì đúng là không được. Trương Bình là người địa phương, ai dám cướp của "thổ địa" chứ.

"Được, nghe anh. Tan học tôi sẽ đi làm công tác tư tưởng với Trương Bình. Hay là tôi mời cô ấy đi ăn một bữa?" Hoàng Danh Hộ nhìn Bàng Tiểu Nam với ánh mắt dò hỏi, như thể Trương Bình là người phụ nữ của Bàng Tiểu Nam vậy.

"Cậu tự liệu mà làm, tiền mời khách tôi thanh toán cho." Bàng Tiểu Nam chỉ tin một điều: dùng người không nghi, nghi người không dùng. Cậu hy vọng Hoàng Danh Hộ có thể gánh vác trách nhiệm nhiều nhất có thể, còn quá trình thì cậu không muốn can thiệp.

Lúc này chuông tan học vang lên, các sinh viên lần lượt đứng dậy rời khỏi lớp. Trương Bình cũng đứng dậy định đi, Bàng Tiểu Nam vội hô lên: "Lớp trưởng! Hoàng Danh Hộ có việc tìm cậu!" Sau đó Bàng Tiểu Nam đứng dậy khỏi chỗ ngồi, vỗ vai Hoàng Danh Hộ, dặn dò: "Chỗ này giao cho cậu đấy."

Nói xong, Bàng Tiểu Nam đứng dậy đi về phía cửa lớp. Những ngày này cậu đi học đều nhờ Hoàng Danh Hộ mang sách giúp, cậu đến tay không, về tay không, tiện biết bao.

Vừa ra khỏi lớp chưa xa, điện thoại trong túi quần Bàng Tiểu Nam bắt đầu rung. Lúc học bài cậu đã để chế độ im lặng. Bàng Tiểu Nam rút điện thoại ra xem, là cuộc gọi của Trương Yểu.

"Cậu đang ở đâu?" Giọng Trương Yểu trong điện thoại rất dịu dàng.

"Tôi đang ở tòa nhà số 1 đây." Bàng Tiểu Nam lúc này đang ở cửa cầu thang tầng ba, chuẩn bị bước xuống dưới.

"Tôi đang đợi cậu ở cửa chính tòa nhà số 1." Giọng Trương Yểu có chút phấn khởi.

Bàng Tiểu Nam thầm nghĩ người phụ nữ này chắc chắn lại muốn mình mời đi ăn, dù sao cũng không thoát được thì cứ tốn chút tiền vậy, thế là cậu rảo bước đi xuống lầu.

Từ xa đã thấy một người phụ nữ phong thái đoan trang đang đứng ở cửa chính, đó là Trương Yểu. Bàng Tiểu Nam bước nhanh tới: "Cô Trương, tìm tôi có chuyện gì tốt thế, có phải muốn mời tôi ăn cơm không?" Nói ra lý do này trước khi Trương Yểu kịp mở lời mời, có thể giành thế chủ động.

"Cái cậu nhóc này," Trương Yểu trừng mắt nhìn Bàng Tiểu Nam một cái, vậy mà lại rất quyến rũ, "Tôi không liên lạc thì cậu không thèm liên lạc với tôi, dù sao tôi cũng là bà cô xa trên danh nghĩa của cậu mà. Hơn nữa, làm gì có chuyện con trai bắt con gái mời ăn cơm."

"Đệt, cô là giáo viên, tôi là sinh viên nghèo, cô còn mặt mũi bắt tôi mời ăn cơm á?" Bàng Tiểu Nam vẻ mặt vô tội.

"Cô Trương!" "Chào cô Trương!" Mấy nam sinh đi ngang qua lần lượt chào hỏi Trương Yểu, cô chỉ đành lịch sự mỉm cười đáp lại.

Một vài nữ sinh đi ngang qua bắt đầu buôn chuyện: "Ê, đây chẳng phải là nam sinh mà cô Trương gọi trả lời câu hỏi lúc nãy sao?" "Họ quen nhau à?" "Tôi thấy chắc là cậu nam sinh này đang theo đuổi cô Trương đó?" "Biết đâu cô Trương cũng có cảm tình với cậu ta? Nếu không sao lúc giảng bài lại chỉ đích danh cậu ta trả lời?" "Thôi đi, với cái vẻ ngoài bình thường đó của cậu ta, cô Trương sẽ nhìn trúng điểm nào? Ngay cả tôi còn không thèm..."

Trương Yểu kéo Bàng Tiểu Nam vội vã ra khỏi cổng chính: "Mau đi thôi, đứng đây chướng mắt quá."

Bàng Tiểu Nam bị kéo đi rất xa, đến một rừng cây nhỏ ít người qua lại. Nơi này dù giáp với tòa nhà giảng đường nhưng không có lối ra hướng về phía nhà ăn nên rất ít người đi ngang qua.

"Này cô Trương, cô còn sợ nhiều người à?" Bàng Tiểu Nam trêu chọc Trương Yểu, "Lúc nãy trong lớp cô gọi tôi lên bục, cô không sợ tôi bán đứng cô à? Cô mà dồn tôi vào đường cùng thì chuyện gì tôi cũng làm được đấy nhé." Bàng Tiểu Nam nắm chặt nắm đấm, làm ra vẻ mặt dữ tợn.

"Cút!" Trương Yểu không hề yếu thế, ngay sau đó lại đổi giọng, "Tôi gọi cậu ra đây, chủ yếu là muốn nhắc nhở cậu, gần đây Nam Cung Jim dường như đã tìm được một cao thủ, định đến gây rắc rối cho cậu đấy."

"Ồ?" Bàng Tiểu Nam nhíu mày, nắm đấm lại buông xuống, "Cô lấy tin này từ đâu?"

Trương Yểu nhìn xa xăm vào rừng cây, gương mặt đầy vẻ lo lắng: "Vốn dĩ Nam Cung Jim quen tôi là thông qua một người bạn. Người bạn này gần đây nhắn tin cho tôi, bảo rằng có lần đi ăn cùng Nam Cung Jim và đám người đó, Nam Cung Jim đã bày tỏ địch ý rất lớn với cậu, còn nói sẽ tìm một cao thủ đến giết cậu. Lúc nói những lời này, biểu cảm của hắn ta rất đáng sợ. Người bạn đó mô tả rất khoa trương, nói Nam Cung Jim thể hiện như thể cậu có thù giết cha với hắn ta vậy."

"Vậy sao? Không ngờ thằng nhóc này độ lượng nhỏ nhen thế," Bàng Tiểu Nam thản nhiên sờ tai, lại đưa ngón út vào trong vành tai ngoáy ráy tai, "Không sao, cứ để hắn cho ngựa tới đi. Tôi đang thiếu tiền tiêu, một triệu lần trước dùng chẳng được bao lâu đã hết sạch. Đã hắn muốn gây khó dễ cho tôi, thì tôi lại cho hắn tốn thêm ít tiền."

"Cậu tiêu kiểu gì mà hết sạch một triệu?" Trương Yểu quay đầu lại, giận dữ nhìn Bàng Tiểu Nam, "Cậu là sinh viên, lấy đâu ra việc cần dùng đến một triệu? Đừng nói là cậu nhiễm thói hư tật xấu gì rồi nhé?"

"Cái này..." Bàng Tiểu Nam không thể nói với Trương Yểu là mình dùng 1 triệu mua một cô nàng được, "Tôi đầu tư, cô cũng biết đấy, điều kiện nhà tôi không tốt, dù đang ở ngôi nhà lớn như vậy nhưng đó dù sao cũng là của người khác, nên tôi phải nghĩ cách kiếm tiền thôi. Một triệu tuy không nhiều nhưng đem đi đầu tư thì cũng có chút thu nhập."

"Đầu tư?" Trương Yểu nghi hoặc nhìn Bàng Tiểu Nam, ngoài việc biết đánh nhau ra, cậu không có dấu hiệu nào là có thể phát tài cả. "Cậu đừng để bị lừa đấy, đầu tư bây giờ rất nhiều là mô hình Ponzi, chuyên thu hút những nhà đầu tư nhàn rỗi trong xã hội, nhất là mấy tay mơ không biết gì về đầu tư như cậu. Giao tiền cho bọn chúng là mất trắng đấy."

"Cô yên tâm đi, tôi đầu tư tuyệt đối là việc làm ăn tốt!" Nếu Bàng Tiểu Nam nói với Trương Yểu rằng cậu hiện đang đầu tư mấy triệu vào mặt nạ phòng độc, không biết cô sẽ nghĩ gì.

"Nhưng đầu tư xong, trong túi tôi chẳng còn lại mấy xu," Bàng Tiểu Nam mặt mày ủ rũ, móc hai túi quần trống trơn ra, tội nghiệp nhìn Trương Yểu, "Bây giờ cơm tối còn chưa biết ở đâu đây."

Trương Yểu phì cười: "Bây giờ cậu còn tâm trí ăn cơm à, không sợ cao thủ mà Nam Cung Jim mời đến sao?"

"Người là sắt, cơm là thép, không ăn một bữa là đói lả người," Bàng Tiểu Nam xoa bụng, "Không ăn no thì lấy đâu ra sức đánh nhau với cao thủ chứ?"

"Được rồi được rồi," Trương Yểu chớp chớp đôi mắt to, nói, "Đi thôi, tôi mời cậu ăn cơm, cho cậu ăn no một chút để đối phó với kẻ thù."

Nói xong, Trương Yểu xoay người dẫn đường, Bàng Tiểu Nam theo sau. Hôm nay Trương Yểu mặc một chiếc áo nhỏ phối với váy chữ A, chiếc váy màu da, hơi bó sát. Bàng Tiểu Nam nhìn từ phía sau, cái mông tròn trịa kia đúng là khiến người ta thèm thuồng, giống hệt miếng gà viên vàng ruộm.

"Chúng ta ra ngoài ăn đi, trong trường nhiều người lắm." Trương Yểu đề nghị, nhưng bước chân không hề dừng lại.

"Tôi không ý kiến gì." Bàng Tiểu Nam thầm nghĩ ăn đâu cũng vậy, ở ngoài ăn được một bữa là bớt đi một bữa. Tin tức về virus Weylin phát triển rất nhanh, chẳng mấy chốc chính quyền sẽ kiểm soát việc đi lại của người dân thôi.

Hai người một trước một sau đi về phía cổng trường, đi về hướng đông, vì bước ra khỏi cổng phía đông là phố ẩm thực, nơi đó có đặc sản của khắp mọi miền đất nước, muốn ăn gì cũng có.

"Cậu muốn ăn gì?" Trương Yểu quay đầu hỏi Bàng Tiểu Nam.

"Cô quyết định đi," Bàng Tiểu Nam vẻ mặt vô tư, "Nhưng không được quá rẻ đâu đấy." Bàng Tiểu Nam thầm nghĩ khó khăn lắm mới được Trương Yểu mời khách, không thể ăn hàng vỉa hè được, của rẻ là của ôi.

"Hừ, cậu khôn thật đấy, biết không chọn loại mà chọn giá." Trương Yểu xuất thân từ gia đình lớn, đương nhiên hiểu đạo lý tiền nào của nấy. Bàng Tiểu Nam đến từ vùng nghèo phía tây, không ngờ cũng biết đạo lý này.

Hai người ra khỏi cổng trường, đi trên phố ẩm thực khoảng nửa dặm, vẫn chưa tìm được chỗ ăn thì một người đàn ông từ phía xiên nhảy ra, chính là Nam Cung Jim.

Gương mặt Nam Cung Jim cười không ra cười, đánh giá Trương Yểu một chút rồi liếc nhìn Bàng Tiểu Nam, nói: "Bàng Tiểu Nam, ngươi làm ta đợi khổ quá!"

Hóa ra những ngày này, Nam Cung Jim vẫn luôn chờ đợi cơ hội để trả thù Bàng Tiểu Nam. Nhưng hắn không rõ hành tung của cậu, hơn nữa Bàng Tiểu Nam thoắt ẩn thoắt hiện, dường như cũng không xuất hiện ở trường quân đội Đông Lực nhiều, nên Nam Cung Jim chỉ nghĩ ra một cách: bám theo Trương Yểu.

Dù sao trước đó hắn cũng đã bỏ ra số tiền lớn để tìm người thăm dò thông tin về Trương Yểu, nên hắn nắm khá chắc hành tung của cô. Hắn đặc biệt thuê một thám tử tư theo dõi Trương Yểu đi làm mỗi ngày, chỉ cần phát hiện cô tiếp xúc với Bàng Tiểu Nam là thám tử tư sẽ báo tin cho hắn.

Công không phụ người có lòng, sau khi đợi nhiều ngày, thám tử tư này cuối cùng cũng bắt được bằng chứng Bàng Tiểu Nam và Trương Yểu ở bên nhau và truyền tin kịp thời cho Nam Cung Jim. Nam Cung Jim nhận được tin, lập tức chạy đến.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:1139
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Diệp thiên nam