Sau Khi Linh Khí Trở Lại

Lượt đọc: 9562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 82

❊ ❊ ❊

………..

Từ Lý Nguyên Thuật +34345!

Từ Sương Tấn +19999!

Từ Ngốc Thứu +16245!

Từ...

Lập tức moi ra ngay một làn sóng năng lực niệm thật lớn khiến cho năng lực niệm của A tăng vọt lên 700 ngàn.

Trước khi nhận được đám hồ sơ danh sách này, A Điêu đã dùng màn hình từ máy giám sét Chim Sẻ nhằm kiểm tra xem xét những gì đã xảy ra ở cửa hang kể từ khi cô rời đi, bao gồm cả sự xuất hiện của đội Anh Đạt và Ngốc Thứu.

A Điêu biết bọn họ tìm ra được từ tín hiệu do cô tung ra, cái thứ thuộc về tên tử sĩ cô lấy từ chỗ Phong Đình.

Cô ghi chép lại tất cả thông tin trong danh sách năng lực niệm, đồng thời điều tra đội ngũ của Anh Đạt. Cô nhờ Chim Sẻ giúp mình điều tra thông tin.

Rất nhanh tư liệu bên ngoài của bọn Anh Đạt đã được cô thấy hết.

Thông tin về nhiều đội ngũ ở Kim Hương đã được cô xem từ rất sớm trước khi đến Kim Hương. Cho nên khi Chim Sẻ truyền đến đoạn video bên kia cửa hang, cô đã nhớ ra ngay nhưng lại chưa hiểu đầy đủ.

Ánh mắt A Điêu dừng lại trên thông tin của hai người một hồi.

Dương Tân Linh, người Lăng Thành.

Anh Đạt, người Kim Lăng.

Trong đầu cô có mấy đội đang lơ lửng, và cô có quyết định rất nhanh vì tính cách của Anh Đạt ở cửa hang đã bộc lộ triệt để.

Thận trọng nhưng sắc sảo, lại là người Kim Lăng, trong nhóm đội viên có tận mấy người từ Lăng Thành.

Tốt, trời cũng giúp mình.

Trong lòng A Điêu định kế, đong đếm thời gian, lập tức xuống lầu trả phòng. Rời khỏi thị trấn nhỏ rồi, cô trở lại hình dạng của mình và quay lại con đường về thị trấn, đồng thời chọn hai con Quỷ Ăn Xác chiến đấu kịch liệt.

Dựa theo thực lực bề ngoài của cô, một mình làm thịt hai con quỷ hoàn toàn phù hợp với sự thật.

Tất nhiên cô có thể bùng nổ giết chúng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng cô không làm thế. Cô cẩn thận đánh chúng đầy gian nan, cuối cùng mới xử lý được. Tuy niên linh năng đã hao hơn một nửa, khuôn mặt cô trắng bệch, che vết thương trên cánh tay đi về phía thị trấn.

Nhưng cô vừa mới rời đi, mấy người nấp trong rừng giao tiếp bằng ánh mắt với nhau, một người trong đó ra hiệu, mấy người lặng lẽ đi theo.

Mai phục gi ết chết!!!

Động tĩnh đánh nhau dữ dội quá làm nhiều người chú ý.

Nơi này đã tới gần trấn nhỏ là thế nhưng chuyện giết người cướp của ở khu vực Kim Hương vốn là chuyện thường, bọn họ chẳng lạ lẫm gì, thậm chí còn có người nghĩ mình có nên hòa vào tí chiếm món hời hay chăng. Thế mà họ chẳng ngờ được… Ùm!!

Một đợt ánh chớp ngang tàng tung hoành xong, đợt phát động giết chóc trong rừng truyền ra tiếng kêu thảm thiết. Tiếp đó một cô gái thoạt trông đâu đó mười sáu tuổi điều khiển công cụ bay xông ra.

Nhưng phía sau có năm người đuổi theo thật nhanh, theo sít sao… rốt cuộc vây cô gái lại ở bên trái cửa trấn nhỏ, nơi có từng mảng cỏ hoang.

(P1)

Trước mặt rất nhiều người ở cổng thị trấn nhỏ, năm người này một mặt không cam lòng để con mồi chạy thoát, một mặt lại căm hờn vì đồng đội bị giết. Thế là chúng ra tay tàn nhẫn tột cùng, chiêu chiêu trí mạng.

Mắt thấy cô gái này sắp bị đánh chết trước mặt mọi người.

Dương Tân Linh có phần không đành lòng, đâu dằn lòng nổi bèn siết chặt trường thương. Thế nhưng cô ấy vẫn nhìn về phía Anh Đạt. Đi theo và lăn lộn cùng Anh Đạt lâu như vậy, từ tán tu vô danh biến thành cảnh toàn bộ thành viên là dân tinh anh như bây giờ, cũng coi như có tí danh tiếng tại khu vực Kim Hương giết chóc nườm nượp, cả thảy dựa hết vào sự cẩn thận của anh ấy.

Bởi vì toàn bộ thành viên bọn cô đều có xuất thân từ nhà bình thường, điều kiện kinh tế tốt nhất thì cũng là người đi ra từ tầng lớp trung lưu như Anh Đạt mà thôi, cho nên họ không thể cứ ra tay bừa được.

Hôm nay cứu một người, phá hỏng quy tắc nơi này, hôm nào đó bị người ta trả thù, nói không chừng toàn bộ thành viên chết rặt nơi thảo dã.

Thành ra xưa nay mang tính tình nóng nảy là thế mà Dương Tân Linh vẫn kiểm soát được bản thân.

Ngược lại Anh Đạt nhìn thấy A Điêu thì ngỡ ngàng, cúi đầu dùng đồng hồ thông minh tìm kiếm tư liệu.

Quả nhiên là cô bé ấy!

Nhưng mà có vẻ chẳng cần bọn anh ra tay vì cô bé này nhét vào miệng một loại thuốc bổ sung linh năng. Cô bé mở hai tay ra khi linh năng được lấp đầy một tí…

Mẹ kiếp!

Đồng thời phát ra hai dòng Buộc Sấm... Đến nay ánh chớp điện tung hoành xẹt xẹt, trong nháy mắt vặn vẹo thành hình thái tia chớp đánh xuyên qua năm tên.

Một hit chết luôn!

Nhưng chiêu này đã vắt khô linh năng, hơn nữa dịch dinh dưỡng cần tiêu hóa trong khi con bé xuống xong là bùng nổ ngay, tổn thương gân mạch là cái chắc, đâm ra hơi thở thoáng cái đã lung lay, nơi khóe miệng cũng thấy thứ đỏ thẫm.

Mọi người bị chấn động.

Thật ra nhìn tuổi của cô gái này, đại đa số mọi người đã dám chắc cô ấy là học sinh của Học phủ Kim Lăng. Trong khi đám người đấu tranh đầy gieo neo để vươn lên bằng cách chiến đấu ngoài dã ngoại thì vừa ganh tị vừa không ưa gì đám học sinh, cứ cảm thấy chúng toàn là gà rù học vẹt, bị trường nuôi nấng đút cho tài nguyên.

Đâu có ngờ dữ con mẹ nó dội.

Nhưng... Nó sắp xong rồi.

Quả nhiên, thân thể A Điêu lắc lư một tí, may sao còn dùng tới trường đao chống đỡ thân thể, nhưng lần này…

Dương Tân Linh không kìm được đã la lên: “Cẩn thận!”

Trong rừng, tên thứ sáu đang ẩn núp vác một khẩu pháo bắn tỉa quân sự cao cấp, là pháo năng lượng ánh sáng. Kính ngắm bảo hộ của hắn đã tập trung vào A Điêu, bắ n ra!

Một chùm pháo phaser trong nháy mắt bắn qua khe hở trong rừng, cấp tốc lao tới gần A Điêu...

Đương nhiên A Điêu không tránh được, hiện tại cô còn đang hấp hối đấy. Mặt ngoài cô cứng đờ hoảng hốt là thế nhưng thật ra sâu trong nội tâm, nơi người khác không hay: cô ổn định vững vàng.

(P2)

Bởi vì cô biết sẽ có người cứu cô, chùm pháo phaser sẽ bị lệch.

Cách đó không xa, Anh Đạt khoanh hay tay, ánh sáng xanh lóe lên trong hai mắt, các hạt trong không khí nhảy lên, như thể có sức mạnh vô hình tạo ra gợn sóng... Nó ảnh hưởng đến quỹ tích năng lượng, cũng lắc lư phần đầu nhọn vũ khí của thằng bắn tỉa.

Vút! Pháo phaser quả nhiên bắn sượt qua bên cạnh A Điêu, ầm ầm nổ tung trên mặt đất cách phía sau bảy tám mét, nện thành cái hố sâu. Mà một giây sau, Anh Đạt giơ tay chỉ, trường kiếm bên hông bay xoát khỏi vỏ b ắn ra, bay vút lên trời… một kiếm chém bay đầu tên súng bắn tỉa.

Sau đó xoát một cái, chui lại vào vỏ.

Ôi, giỏi cực!

Tuy A Điêu hay một ít thông tin của đám người Anh Đạt, và nắm chắc người này nhận ra mình, tiếp đó cô cân nhắc ưu nhược điểm cũng như hỗ trợ. Nhưng dù gì tin tình báo về sức chiến đấu như thế rất bí ẩn, không lộ ra trên thông tin mạng, nay chân chính thấy được đã làm cô ngạc nhiên: Tuy nói tuổi tác hai bên kém nhau mười mấy, nhưng linh khí sống lại ảnh hưởng toàn phương diện, thời gian và chi phí của mọi người là như nhau. Những người này không dựa vào trường học, toàn bộ đều do chính bản thân mình dốc sức, thực chất chất lượng bên trong cao hơn cả học sinh.

Nhưng vừa nghĩ, A Điêu lại nghĩ ra nguồn cơn.

Thứ nhất, học sinh Học phủ đang đặt nền móng, giới hạn trên nhỉnh hơn nhiều những tu sĩ hoang dã này. Do tri thức học sinh hiểu lấy cũng như bề rộng và giới hạn tối cao của chuyện thông hiểu đạo pháp sẽ quyết định tương lai, học sinh có thể tham gia xây dựng quyền lực nhà nước. Chẳng qua sức chiến đấu chân chính của họ đâu có bằng những tu sĩ hoang dã quật khởi từ những trận sát phạt này.

Thứ hai, đừng nhìn Kim Hương này rất nhiều cao thủ cấp F là thế, đó là tập hợp tinh anh do vô số tu sĩ ở Đam Châu chém giết còn sót lại, không biết đã có bao nhiêu nhân tài chết đi trước khi thành phường hung ác tụ tập nơi đây và bộc lộ ra hết tài năng. Nhìn cứ như cao thủ xuất hiện lớp lớp, thật ra họ vẫn hệt học sinh, đi theo con đường nuôi sâu độc. Chẳng qua một bên thì ôn hòa còn một bên lại tanh máu thế thôi.

A Điêu nhìn về phía Anh Đạt. Người khác thấy được cô đang trông sang bọn Anh Đạt như vậy nhưng nào có phải, nơi khóe mắt cô đang để tâm tới một đám người.

Trong số những người này có khi có bọn thuộc tổ chức kia, tụi nó chắc chắn đang truyền tin.

Quả nhiên Chim Sẻ cho A Điêu: Chủ nhân, Ngốc Thứu vừa đọc tin tức đã lập tức khởi hành đến trước. Bọn chúng đang trên đường chạy sang.

.....

Ngốc Thứu không ngờ các thành viên khác của tổ chức ở khu vực đồng cỏ Kim Hương lại đột nhiên nói đã thấy tung tích của Trần A Điêu.

Cổng thị trấn?

Sao nó lại xuất hiện chỗ đó?

(P3)

Xem ra phán đoán của Ngốc Ưng trước khi bị xử lý không sai. Trần A Điêu đích xác dừng lại ở Kim Hương nhưng nó không vào hố đất, thay vào đó nó ở nơi khác săn giết Quỷ Ăn Xác một mình.

Theo báo cáo của thám tử, nó bị người ta mai phục diệt trừ nhưng giết ngược lại thành công. Chẳng qua giờ thì suy yếu… chính là thời cơ tuyệt vời để giết nó!

“Nhưng có người giúp một tay, bằng không hồi nãy nó chết rồi.”

Đáng tiếc.

Ngốc Thứu không nói hai lời đã nhảy lên công cụ bay cùng người mình, phóng về phía trấn nhỏ. Đồng thời hắn để cho thuộc hạ tạm thời đừng nhúc nhích. Vì bên kia có nhiều tu sĩ, mấy tên tay sai chỉ là phường cắc ké, không có thực lực giải quyết. Trong khi Trần A Điêu kiểu gì cũng là dân tinh anh trong Học phủ, trên người nhất định có thủ đoạn giữ mạng, coi chừng trộm gà không thành còn mất nắm gạo, làm cho nó cảnh giác rồi chạy trốn.

“Hiện tại có một đám người đang quấn lấy nó, chắc có thể trì hoãn nó rời khỏi Kim Hương.”

“Nếu như nó muốn đi, cậu lập tức gây chuyện cản nó!”

“Rõ!”

Bọn họ nhanh chóng bay về hướng trấn nhỏ, bên kia, một chiếc phi thuyền cũng đang cấp tốc bay tới bên Kim Hương.

Bọn họ không liên quan đến nhà họ Thôi, chỉ là một nhóm lính đánh thuê chuyên đi ám sát được thuê với số tiền lớn mà thôi.

Tiền thưởng là 500 triệu để giết một con nhóc cấp F, một vốn bốn lời.

“Bắt được tín hiệu, xác định ở khu vực Kim Hương, hơn nữa còn tiếp cận trấn nhỏ hoang dã.”

“Tăng nhanh tốc độ, chạy tới rồi ra tay ngay, sau khi đắc thủ lập tức hủy phi thuyền thoát thân.”

“Rõ!”

“Dựa theo dự đoán, ba phút sau phi thuyền có thể tiến vào khu vực Kim Hương; năm phút sau, phạm vi công kích có thể khóa chặt mục tiêu.”

Lúc này trước cửa trấn nhỏ, A Điêu cùng bọn Anh Đạt đang giằng co với một đám người. Tất nhiên bọn này và cái lũ mai phục A Điêu hồi nãy là cùng một giuộc. Tuy nhiên bọn chúng còn xa mới mạnh như tổ chức của Ngốc Ưng, cùng lắm chỉ là liên minh hai ba đội ngũ tạo thành thôi. Nay chúng ló đầu vì thấy trên người A Điêu có đồ ngon, vừa lúc lũ người kia đã chết, chẳng khác nào gi ết chết A Điêu là nuốt chưởng được nguồn lực của hai bên. Thế nên bấy giờ bọn chúng mới nóng nảy, tung ra lý do trả thù cho bạn và muốn xuống tay với cô.

Nhưng Anh Đạt không phải là người vô danh, nếu khi nãy đã ra tay giết người, giờ vẫn giúp một tay sao cho đầy đủ trước sau. Anh ta nói A Điêu là bạn của mình.

Bọn này cười khẩy: “Bạn bè? Anh Đạt, bạn mày giết mấy người bạn của tao, khoản nợ này tính sao đây?”

Gã nhìn ra bọn Anh Đạt hoàn toàn không quen biết với con nhỏ này. Đã không quen sẽ không mạo hiểm quá nhiều vì nó, nhất là Anh Đạt xưa nay cẩn thận khôn khéo.

(P4)

Anh Đạt biết quy tắc nơi này, anh ta nhìn A Điêu một cái tựa như trầm tư nhưng thật ra đã có quyết định từ lâu. Cho nên anh ta đứng ngay vị trí đó, giữ chặt chuôi kiếm trên thắt lưng.

Theo động tác này của anh ta, toàn đội viên phía sau cho linh năng nhảy ra hết, cầm vũ khí, khí thế tuôn ra, chỉa thẳng sát ý vào đám người này.

Trong lúc tụi kia ngỡ ngàng, Anh Đạt hờ hững cho hay: “Chẳng lẽ còn phép toán thứ hai ở Kim Hương này? Hoặc lùi một bước hoặc là chết!”

Đầu ngón tay đồng loạt tung ra, phi kiếm rời khỏi vỏ, tách thành ba cây kiếm. Gió kiếm bóp méo, khi nguyên tố kim loại sắc bén nhảy lên sẽ phát ra âm thanh véo von vang xa đầy sắc bén.

Nhóm người kia đổi ngay sắc mặt, nhất thời do dự.

Đội Anh Đạt này rất mạnh, có thể xếp hạng 10 ở khu vực Kim Hương. Nếu không cần thiết hoặc nắm chắc phần thắng cao hơn, đội ngũ trong top 10 hoàn toàn không vạch mặt nhau, bởi lẽ sẽ để cho người khác ăn hôi dễ dàng.

Mà phe mình lại chẳng bằng người ta thật, trừ phi chúng hợp tác với đội ngũ khác, liên minh xuống tay, giành chiến thắng bằng số người.

Nhưng mà gã này chợt cười vì có một đội khác đang vội vã chạy tới.

Bọn Anh Đạt bị hai đội vây quanh.

Mà các đội khác cũng như mấy người tu sĩ đang hóng chuyện lại yên lặng lui ra sau một chút.

Trong lúc tình hình giằng co, A Điêu nhận được lời nhắc nhở khẩn cấp của Chim Sẻ: Chủ nhân chủ nhân, có một chiếc phi thuyền với vị trí tọa độ 241.1425... đang khóa cô!!! Còn bọn Ngốc Thứu chỉ cách cô có 3 ngàn 500 mét…

Chim Sẻ còn tưởng đâu A Điêu hoảng lắm thế như cô chẳng có phản ứng gì, chỉ một mực ra vẻ suy yếu, sắc mặt tái nhợt, hô hấp run rẩy.

Mà lúc này Ngốc Thứu đang hỏi thăm tin tình báo của cấp dưới thật, khi biết được A Điêu còn ở cổng trấn nhỏ, sát ý trong mắt hắn vững vàng vô cùng.

Tốt lắm, hôm nay nó sẽ chết!

“Chuẩn bị đánh xa, đánh chết rồi thì lập tức rút lui, không được để lại bất kỳ manh mối nào.”

Dù gì cũng là con gái của Trần Nhiên, em gái Trần Tốn, còn có Học phủ Kim Lăng... Bọn hắn phải ngăn chặn bất kỳ manh mối nào có dắt dây tới tổ chức của cả bọn.

“Tốt nhất là giá họa lên người đám đội ngũ hoang dã này, xem như chúng nhân cơ hội đã ám sát!”

Trong đầu Ngốc Thứu đã định ra kế hoạch ác độc. Theo đà công cụ bay cách trấn nhỏ càng ngày càng gần, phạm vi bắn chết tầm xa mà bọn chúng kiểm soát được cũng ngắn lại.

Nhưng vào lúc này, Ngốc Thứu chợt ngỡ ngàng vì cảm biến của hắn phát ra cảnh báo màu đỏ... Nhìn về phía chân trời, có một tia sáng màu đỏ rất thô bắn tới từ phía sau những đám mây ảm đạm ở nơi xa.

Ánh sáng phá mây, luồng sáng đầy điêu linh.

Sát ý rõ rành.

Nhưng nó chỉ vào thị trấn nhỏ, nó muốn tru diệt ai đó trong thị trấn.

Ngốc Thứu đánh thót: Người cùng nghề?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của bàn cáp