Sau Khi Linh Khí Trở Lại

Lượt đọc: 9733 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 74

❊ ❊ ❊

………..

Trần Dương bực bội A Điêu ném sách bài tập của nó còn đóng cửa, Tạ Ngọc Khanh lại không tin lắm.

Thứ nhất, bà ta cảm thấy tất nhiên A Điêu không thân thiết với mình, vẫn yêu tiền hơn. Tuy nhiên đó là do nó ở bên ngoài vất vả nhiều năm gây ra. Bản thân bà ta thuở thiếu thời cũng khổ, vẫn phải so kè chi li đó thôi? Nhưng bà ta tuyệt đối không quá kiêu ngạo để tránh tổn hại lợi ích. Mặc cho A Điêu diễn trò cũng tốt, tính tình chân thật cũng được, đã vào nhà họ Trần, ít nhiều phải làm chút công việc cho mặt mũi. Thế nên chuyện ném thẳng sách bài tập của em trai ruột một cách ấu trĩ như vậy không giống như chuyện nó sẽ làm. Đến cùng nó đã thi đậu được hạng nhất ở Học phủ ở Đam Châu, là con gái của bà ta cơ mà!

Thứ hai, tổng hợp từ điều đầu tiên, vậy ắt nó diễn trò với Dương Dương mà thôi. Thằng nhóc thúi này, vì muốn bôi nhọ chị gái, vì không làm bài tập về nhà, mà lại bỉ ổi thế này, chứng tỏ không được dạy tốt. Phải dạy lại cho đàng hoàng mới được, bằng không trong bốn đứa con nhà họ Trần lại có Dương Dương là đứa bỏ đi. Đứa ở bên ngoài thì thành tài còn đứa được chăm sóc bên cạnh lại là đồ bỏ, tin này truyền ra ngoài thì bà ta còn sống thế nào được nữa đây. Nhà họ Từ sẽ cười bà ta thúi mũi.

Cân nhắc hai điểm, Tạ Ngọc Khanh từ trên cao nhìn xuống thằng con mà hỏi nhẹ nhàng: “Không phải con không thích làm bài tập à? Sao lại lo lắng cho đám sách này như thế?”

Người Trần Dương cứng đờ, nó đứng bật dậy đầy tức giận: “Còn lâu con mới quan tâm cái này, con đang trêu tức chị ta không nể mặt con.”

Tạ Ngọc Khanh thong dong kiêu ngạo, khẽ thổi bộ móng tay vừa làm xong buổi sáng, nói dửng dưng: “Mặt mũi là do tự mình kiếm được, ai tự nhiên cho con không? Giống như mẹ con chúng ta vậy, nếu không vì cái đẹp, cha con sẽ liếc mắt nhìn mẹ một cái à? Mà bản thân con là con trai, nếu không có bản lĩnh thật sự, ai muốn nể mặt con?”

“Không cần quyển sách đó đúng không, vậy thì bỏ đi.”

Đời này bà ta sẽ không lấy lòng bất kỳ một người đàn ông nào, toàn phải ngược lại mới đúng. Cho nên bà ta lười dỗ dành, xoay người muốn đi.

Trần Dương nóng nảy, vội vàng phủi đôi lần quyển sách bài tập mình mới nhặt lên và đuổi theo.

“Mẹ mẹ, con sai rồi được chưa. Do con muốn giải đề nhưng chị ta không dạy cho con, con có cách gì đây?”

“Không bằng mẹ thử xem?”

Công tử nhỏ họ Trần vừa nói như vậy chỉ thấy mẹ ruột bày ra tư thái hòa nhã khẽ nâng cây trâm cài, nhếch môi cười: “Cái gọi là kẻ biết thao túng là bày ra yếu đuối khi gặp người khác, khiến họ thấy mà thương, không cần đánh đã khuất phục được binh lính, thậm chí làm cho người ta bội phục mình, kính trọng mình, muốn thân thiết với mình, cuối cùng trở thành người mình có thể điều khiển. Đây mới là con đường tốt nhất.”

(P1)

“Con của mẹ, hôm nay để cho con thấy bản lĩnh của mẹ.”

Công tử nhỏ họ Trần ngay lập tức mở to hai mắt, đè nén kích động gật gật đầu, tốt quá, mẹ ơi, con đã hóng lâu lắm rồi.

Tiếp đó hai người đi tới trước cửa phòng A Điêu, gõ cửa cộc cộc cộc.

Cửa mở, A Điêu nhìn thấy hai mẹ con thì nhíu mày. Cô chưa kịp nói gì đã thấy mày liễu Tạ Ngọc Khanh nhẹ chau lại, mặt mày cứ như có nước, tựa như khóc mà không phải khóc: “Điêu Điêu... Trước kia mẹ sai rồi, không nên nghe lời cha con nói, tin lời lão đạo sĩ nói số con yếu sẽ chết yểu, cần mang đi khổ tu giành lấy số mạnh. Nếu không làm gì tới mức chia cách với con nhiều năm như vậy. Nhưng hôm nay gặp lại con, con cứ như căm hận mẹ lắm, mẹ chịu hết, nhưng đừng có ngó lơ mẹ…”

Trước tiên đổ tội cho Trần Nhiên, sau đó bày ra thế yếu.

“Nếu không để ý tới mẹ...”

A Điêu: “Mẹ sẽ làm lại lần nữa à?”

Tạ Ngọc Khanh: “...”

Từ Tạ Ngọc Khanh +3333!

“Thì ra con vẫn còn trách mẹ. Cũng được, số mạng mẹ sinh ra đã khổ, không có tình cảm mẹ con, hiềm một nỗi mẹ cứ mãi ôm lòng hối hận…” Tạ Ngọc Khanh không chịu thua, lúc này ôm ngực, một giọt nước mắt cứ nói tới là tới. Cứ như thể hơi sức không đủ, bà ta mang theo hơi thở mong manh, vịn tường sắp ngã xuống...

A Điêu: Chiêu này tôi quen quá mà.

Vì thế cô hòa nhã nói một câu trước khi Tạ Ngọc Khanh ngã xuống: “Hôm nay trên mặt đất chưa được quét dọn đâu, phải mà mẹ ngã xuống sẽ làm bẩn quần áo hết. Là con của mẹ thì sao con nỡ chứ, để cho con chọn giúp mẹ một nơi sạch sẽ hơn chút đã.”

Tạ Ngọc Khanh: “...”

Từ Tạ Ngọc Khanh +9999!

Từ Trần Dương +1 +1 +1 +1 +1 +1+1....

Từ...

.....

Tràng diện lại một lần xấu hổ tột cùng, Tạ Ngọc Khanh nhất thời không biết giờ mình có nên ngã xuống, hay chờ A Điêu chọn xong chỗ cho sạch tí rồi mới ngã.

Cũng may nơi A Điêu chọn là...

“Vào đi.”

Nhanh lên, con trai của mẹ, mang theo cuốn sách bài tập của mình, tiến lên!

Trần Dương: “...”

Tạ Ngọc Khanh từ đầu còn thở yếu ớt nay đã đứng bật dậy, túm lấy thằng con cục vàng vào phòng. Cửa cạch một chút trước khi khóa, A Điêu nhìn thoáng qua phía đối diện.

Vừa rồi nhớ không lầm, mấy ma ma bên cạnh bà nội tặng cho cô năng lực niệm.

Cho nên bà nội thấy được cảnh trong máy giám sát ở hành lang rồi.

Cũng nhìn thấy vở kịch đầy bão tố vừa nãy?

Nhưng lại chẳng cho cô tí năng lực niệm nào.

.....

Trong phòng, bà cụ nhà họ Trần thông qua màn hình nhìn thấy A Điêu ngẩng đầu nhìn sang, chỉ là trong nháy mắt ngắn ngủi, gần như mắt đối mặt, trên khuôn mặt già nua như lây ý cười.

Bà ta khẽ cười thật, đoạn phân phó cho ma ma bên cạnh: “Tối nay chuẩn bị ít đi hai phần thức ăn, tiết kiệm đừng lãng phí.”

Ma ma già cúi đầu vâng lời.

(P2)

Bên kia, Trần Dương lần đầu tiên vào phòng A Điêu vốn còn có chút kích động, tuy nhiên nó đã biết rụt rè che giấu, mãi cho đến khi chậm chạp nhận ra đây chẳng phải phòng của A Điêu mà đang ở trên phi thuyền.

Chị ta chỉ ở lại một đêm bên Lăng Thành, thế nhưng chắc chắn chị ta sẽ ở lại nhà tổ Kim Lăng.

Hừ hừ hừ, thi được hạng nhất là ngon lắm à?

Bên nhà đó phòng của mình lớn hơn phòng chị ta là chắc, tuy nhiên cả hai có ở gần hay không? Nếu như rất gần, mỗi ngày mình sẽ tới tìm chị ta, làm chị ta tức chết!

Nghĩ tới đây Trần Dương lại kích động hẳn, sau đó nó thấy giấy in chồng thành một đống thật lớn, có thật nhiều bản nháp.

“Nhìn bát nháo quá, không gọn gàng gì hết. Chị không thích sạch sẽ sao… mấy thứ này là cái gì?” Công tử nhỏ họ Trần kiêu ngạo hỏi.

“Bài tập về nhà.”

Thật ra Tạ Ngọc Khanh cũng đầy kích động, song bà ta che dấu cực tốt, cứ như nhã nhặn thong dong đi tới trước bàn: “Dương Dương, chị con là thiên tài số một, con cần phải học cùng với chị cho thật tốt. Lại nói tiếp, từ tuổi thiếu nhiên cha con đã tài giỏi bảnh trai hiếm thấy, mẹ lúc còn trẻ cũng có thành tích tốt tột cùng, mấy câu hỏi gì đó không có gì đáng để bàn tới. Mấy cái đề chị con giải ấy à, thật ra mẹ cũng…”

Ngón tay ngọc thon dài nhỏ nhắn nhấc lên một tờ giấy, nhìn đại một cái, tiếp đó chỉ nhìn một lần thế này đã đặt tờ giấy xuống, lặng lẽ để cho ngay ngắn, gấp gáp chuyển đề tài: “A Điêu, con có đói bụng không? Con với Dương Dương học tập chăm chỉ, không cần dạy dỗ đâu, tiết kiệm thời gian. Con cứ nhìn nó làm bài đọc sách là được, không làm thì cứ treo nó lên đánh. Mẹ sẽ đi chuẩn bị đồ ăn ngon cho hai đứa.”

Bà ta dợm xoay người ra cửa, lại nhìn thấy cửa chính lạch cạch một chút, trí thông minh nhân tạo đã khóa cửa lại.

Tạ Ngọc Khanh: “???”

Lại nghe A Điêu, người ở phía sau sửa sang lại sách, nói sâu kín một câu: “Mẹ có biết con có người bạn có xuất thân từ nhà họ Tống, quan hệ hai bên cũng tốt. Cậu ấy nói nhà họ Tống bên kia thân thiết với nhà họ Trần chúng ta, cũng muốn gặp mẹ ruột của con. Con nghĩ tới nghĩ lui nếu ngày sau có lời mời thật, người nhà họ Tống há mồm ngậm miệng toàn muốn hỏi mẹ mấy câu liên quan tới học thuật. Lỡ như mẹ làm mất mặt e là chọc cho cha tức mất; chưa kể danh tiếng của mẹ cũng… Vậy tính sao đây?”

“Cho nên mẹ với em trai cùng làm bài với nhau đi.”

A Điêu tiện tay hướng dẫn một ít đề kiến thức in ra từ chỗ Nguyên Bảo.

“Nào, ngồi đi!”

Hai mẹ con: “!!!”

Không, tôi không muốn làm bài tập về nhà! Mở cửa nhanh!

(P3)

....

Lúc ăn cơm tối, một cái bàn lớn chỉ có ba người bên bà cụ, Từ Chiêu Ẩn và A Điêu. Cô liếc qua lượng thức ăn, đã biết ngay bà nội nhà mình vẫn là mèo già hóa cáo như trước. Cô chẳng phát lộ, chỉ lo tự mình ăn cơm.

Người tên Từ Chiêu Ẩn này cũng thận trọng, đối xử A Điêu không thân thiết nhưng cũng không tới mức mang thù. Bà ấy chỉ hỏi một chút chuyện học hành, đoan trang tao nhã hào phóng, không thể bắt bẻ.

Bà ấy chả hỏi hai mẹ con kia đi đâu rồi cứ như đã hiểu rõ vậy.

Cả nhà này có lẽ không có tên ngu, hai người ngốc nhất đã bị cô nhốt lại làm bài tập về nhà.

Một bữa cơm tối “yên bình mà tao nhã”, lúc tản ra, Từ Chiêu Ẩn còn phân phó phòng bếp chuẩn bị đồ ăn khuya và hỏi sở thích của A Điêu.

“Cám ơn đại phu nhân, con ăn cái gì cũng được ạ.”

“Được.” Từ Chiêu Ẩn cười.

Giấc khuya, bữa ăn khuya được mang tới, đồ ăn rất nhiều, vừa phù hợp với lượng cơm của A Điêu, vừa phù hợp...

Trần Dương ngỡ ngàng, theo bản năng nhìn A Điêu: “Mẹ, toàn là món mẹ thích ăn mà con cũng thích.”

Tạ Ngọc Khanh cũng kích động: “Điêu Điêu, quả nhiên trong lòng con vẫn còn có mẹ.”

A Điêu mỉm cười bảo đây là sắp xếp của Từ Chiêu Ẩn.

Tạ Ngọc Khanh sững cả người, không thể không nghi ngờ, bắt đầu chú tâm dò xét, thậm chí con mắt còn đảo quanh sục sạo: “Đừng nói là bỏ độc nha. A Điêu, con có châm bạc không? Để mẹ thử độc.”

Phương pháp cổ xưa gì vậy? Sao bà không nói luôn muốn tìm thái giám để thử một chút.

A Điêu không lên tiếng, mở thẳng miệng Trần Dương và nhét một miếng thịt vào.

Trần Dương: “???”

Tạ Ngọc Khanh: “!!!”

Tuy rằng khi còn bé đã biết mẹ ruột thoạt nhìn như yêu tinh trà xanh chứ trong đầu toàn là nước trà (tuy có là trà xanh nhưng cũng là nước). Thế nhưng xa cách nhiều năm, lại thấy bộ dáng này của bà ta lần nữa…

Nhìn gần, sao bà chưa già đi nữa?!

Đứa con thứ hai đã 12 tuổi rồi mà còn chưa già!

Tư duy của A Điêu rất hay chạy lệch, trong lòng khó chịu, đành quay đầu liếc về phía đồ bỏ Trần Dương, cái đứa ngay cả đề đơn giản nhất vẫn phải tìm sách ngoại khóa ráng mà nghiên cứu. Đúng là từ một loại sắc nước hương trời chuyển sang một loại sắc nước hương trời khác.

Cô nhanh chóng nhớ về một số chuyện mình kinh qua đầy khủng khiếp trong thời thơ ấu của mình.

Chó má!

Mắt thấy hai mẹ con nhận ra Trần Dương không ngã xuống miệng sùi bọt mép, họ bèn ăn cơm tới mức không tim không phổi, A Điêu cướp lại thật nhiều đồ ăn đớp cho bằng hết, chỉ chừa lại cho họ một tí. Hai người dè chừng cô, run lẩy bẩy không dám lên máu, cho đến khi A Điêu mang mặt đen đi tu luyện trong phòng tu luyện.

Trần Dương uất ức tột cùng: “Mẹ, chị ta bị sao vậy? Sao cứ đụng một chút là giận dữ, chưa kể ngốn nhiều như thế vẫn còn tức điên. Chị ta tức cái gì chứ?”

(P4)

Tạ Ngọc Khanh: “Bởi vì con không biết làm mấy câu hỏi nọ, nó nghi con không phải là em ruột mình chứ sao.”

Trần Dương: “Nhưng mẹ cũng đâu có biết làm mấy câu…”

Tạ Ngọc Khanh: “Không phải là mẹ không biết, trí nhớ thánh học của mẹ đang sống lại. Con chờ mẹ mấy hôm đi, chắc chắn mẹ sẽ làm.”

Nhưng A Điêu, người đang có tâm trạng không tốt trong phòng tu luyện từ đầu, liên tục bị bồn cầu nhắc nhở.

Từ Tạ Ngọc Khanh +2222.

+3333.

+4444.

+5555.

Rất liên tục, mỗi lúc gặp một cái đề là cho nổ năng lực niệm, còn ổn định hơn bọn Tống Linh nhiều lắm. Cuối cùng trong lòng A Điêu cũng thoải mái, âm thầm cười khẩy: Hừ hừ, nếu không phải trông có lông cừu để xài, ai muốn để ý tới mấy người! Chờ bị đám câu hỏi này làm phiền tới chết đi!

Nhưng mà trong lòng cô lại có phần giật mình.

Đây có phải là chỗ dữ dằn của đối tượng có thể tiến công mang giá trị nhan sắc siêu cao?

Một mình Tạ Ngọc Khanh đã đủ so với cả trang trại cừu rồi.

Nhưng thằng em lại không đáng kể (vì nó chỉ cho +1 +1 +1 +1).

Đến trước Kim Lăng, chợt Tống Linh liên lạc với A Điêu: “Cậu có bao nhiêu lá bùa?”

A Điêu: “?”

Tống Linh: “Bùa cậu dùng khi trước tốt lắm, tôi muốn mua theo giá thị trường.”

A Điêu có phần bối rối. Tuy nói bùa chú là vật phẩm tiêu hao mà tu sĩ bình thường không chi nổi trong giai đoạn đầu, song đối với Tống Linh lại chẳng phải là thứ khó có được. Hẳn người nhà họ Tống bên kia có kênh riêng mà.

A Điêu: “Hiện tại không có, dùng hết rồi. Linh năng của mình thấp, chẳng làm được bao nhiêu cả.”

Tống Linh: “Lần sau nếu tiện thì cứ làm cho tôi một lô, tôi mua.”

Theo giá thị trường thì A Điêu có lãi, đây chính là mua bán, hai bên đều có lợi nhuận.

Nhưng chắc chắn A Điêu sẽ hoài nghi sao mình muốn mua.

Thế là Tống Linh không làm tốn thời gian của A Điêu, cho ngay đáp án.

“Đó vì xây dựng mối quan hệ cho gia tộc.”

“Tôi hy vọng cậu có thể trở thành mạng lưới giao thiệp của tôi.”

Có vài người vừa có bộ dạng đẹp mắt mà nói chuyện còn dễ nghe, đúng là nhân tài tuyệt thế.

A Điêu chịu lời, tuy nhiên lại trả lời Tống Linh một câu: “Nói cái gì mà mạng lưới giao thiệp khách sáo thế. Thật ra mình càng muốn trở thành cha của cậu, cha của tất cả mọi người.”

“Nhưng mà quan hệ của tụi mình tốt lắm, mình cho phép cậu tới ứng trước. Tới gọi mình thử tí xem.”

Từ Tống Linh +6666!

- -------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Hôm nay có tí chuyện với người nhà họ Trần[…]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của bàn cáp