Sau Khi Linh Khí Trở Lại

Lượt đọc: 9819 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 73

❊ ❊ ❊

………..

Phong Đình vừa dọn dẹp xong một cái hố đất. Khi tan tầm về nhà, cô vợ đã lấy ra gói đồ chuyển tới của A Điêu, nói là quà tặng cho chị ấy. Thế nhưng chị là người thông minh, biết bên trong nhất định có đồ tốt cho Phong Đình cho nên chị không tự mở.

Chồng chị xuất thân từ rễ cỏ, đi trên con đường diệt ma quỷ hiểm nguy nhất, đầu buộc thắt lưng quần, chị biết rõ tầm quan trọng của A Điêu.

Một đồng minh mạnh mẽ là chuyện quan trọng tột cùng.

Phong Đình mở ra xem: “Cho em thật này, vòng cổ rất xinh đẹp.”

Vợ nhìn thích cũng có phần vui vẻ, để cho chồng mang lên giúp mình: “Phía dưới còn có một quyển sổ nhỏ, anh xem thử đi.”

Phong Đình cầm lấy lên xem chợt hai mắt lóe lên.

Phía trên là phương pháp tu luyện linh năng do A Điêu ghi lại.

Hiển nhiên cô không tiết lộ phương pháp của Học phủ Kim Lăng, thay vào đó căn cứ vào phương pháp hấp thu linh khí của bên Tống và Thôi để nghiên cứu ra, cộng thêm sự hiểu biết của cô đối với việc sáng tạo khối tròn có linh... Không vi phạm, và về cơ bản đã giúp Phong Đình.

Phong Đình thầm nghĩ: Em A Điêu này đúng là có trái tim đáng quý.

Con đường quan võ của anh ta sẽ còn kéo lên cao nữa.

.....

Trên phi thuyền nhà họ Trần, lên thuyền sẽ dựa theo lễ phép thói đời phải đi chào hỏi bà nội trong nhà họ Trần. Thế nhưng người này đang ngủ, chẳng thấy mặt đâu. A Điêu lấy danh nghĩa tu luyện chẳng ra khỏi phòng chứ thật ra giờ phút này cô đang chơi đùa với chim sẻ.

“Có ba chế độ lận. Chim sẻ mô phỏng cảm ứng (trạng thái bay), vừa biến thành trạng thái dính trên người (trạng thái vòng tay). Khi đó chim sẻ chủ yếu đi trinh sát, lúc thành vòng đeo tay thì... có công nghệ thông tin mạnh nhất? Công nghệ thông tin sao.”

A Điêu khởi động trạng thái vòng tay, chỉ thấy Chim Sẻ sống động như thật đã tách ra thành mảnh vụn cơ giới, và rất nhanh biến thành từng hạt nhỏ máy móc leo lên cổ tay A Điêu. Trong nháy mắt nó dung hợp tổ hợp lại, biến thành vòng tay mang kết cấu bạc trắng. Trên vòng tay có thời gian và số liệu, thoạt trông cứ như vòng tay thể dục bình thường. Vậy mà A Điêu gọi một cái nó đã hiện ra bộ dáng quang não thông minh.

“Mảng công nghệ thông tin của mi mạnh tới mức nào? Mi có tìm được thông tin về những người này?” A Điêu gửi ảnh Trương Trạch qua, đồng thời nhập cả tên Sương Tấn và Lý Tự Khải vào.

Thây kệ đám người này có tên bên loài làm sao, thứ bồn cầu đo được là tên thật, hẳn có giá trị điều tra. Chưa kể chúng không còn quan viên bảo vệ bên trong, chỉ cần cơ sở dữ liệu lớn tương ứng là tìm ra được.

Chủ yếu là thời gian, không biết phải mất bao lâu.

(P1)

Chim Sẻ: “Có thể điều tra, nhưng nếu như muốn cắt đứt dấu vết điều tra bên tôi, đề nghị chủ nhân nối mạng giữa mạng lưới của tôi và Nguyên Bảo. Giờ tôi đang dùng mạng đến từ chiếc phi thuyền này, online dưới mạng lưới quan sát của quan viên, có mạng lưới bí mật của triều đình che chở. Nếu có thêm hàng rào bên mạng lưới Học phủ chở che, hai tầng phòng hộ, sẽ làm tới mức tuyệt đối không có sơ hở. Cho dù máy móc nòng cốt triều đình muốn điều tra âu vẫn phải gõ cửa Liên minh Học phủ nọ, bằng không sẽ không có khả năng rò rỉ.”

Đây cũng là sự thật, A Điêu chẳng hiểu chuyện này lắm, đến khi được nhắc nhở đã biết ngay Chim Sẻ có chỉ số thông minh cực cao, xứng đáng mang danh máy móc có trí tuệ nhân tạo do Trần Tốn làm ra.

Cô liên kết nó với nhóc Nguyên Bảo, tiếp theo…

Nhóc Nguyên Bảo: “A! Tước Tước!”

Chim Sẻ: “A! Bảo Bảo!”

A Điêu: “???”

Cô bỗng nhiên nghĩ đến hồi trước Nguyên Bảo có một lần thốt ra chủ nhân A Điêu, cái này là thứ mất nết gì vậy, chương trình thông minh Cuồng Ma Lặp Từ?

Cũng may lặp từ không làm trễ nải chuyện quan trọng, Tước Tước và Bảo Bảo làm việc bù lu bù loa, A Điêu thì ngồi xếp bằng mở 101 và 201, đồng thời mở bồn cầu thả linh khí. Tiếp theo cô tiến vào trạng thái vừa tu luyện vừa nghiên cứu Tinh thông bùa chú.

Hiện tại số lượng linh khí bồn cầu thả ra đã bằng một cái Cổng Linh Hồn nhỏ. Chỉ cần năng lực niệm đủ, cô có thể hấp thu được lượng linh khí phóng ra của một Cổng Linh Hồn nhỏ trong 24 giờ mỗi ngày, càng đừng nói đến hiệu quả tổng hợp dồn vào và nén lại của 101 và 202, hiệu suất một ngày đi ngàn dặm.

Nhưng hồi trước vì muốn đổi Tinh thông bùa chú, năng lực niệm của cô về thẳng con 0. Cũng may hiện tại sớm chiều cô chẳng làm gì cả, dựa vào cuốn sách vàng phụ đạo tìm thêm được 20 ngàn năng lực niệm mỗi ngày, cũng đủ để tiêu xài qua ngày.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, sương mù linh khí nhuộm một vùng, thế mà chúng lại nằm trong lớp rào cản 101 và liên tục bị 202 đè nén… dần dà biến thành nơi nước ở thể lỏng.

Ẩm ướt, tự bám vào lỗ chân lông cơ thể cô, và không ngừng thấm vào.

Mỗi một sợi gân mạch đều đang thư giãn, đều đang cố sức dung nạp càng nhiều linh khí hơn cũng như vận chuyển chúng mãi chạy thẳng tới mục đích cuối cùng – khối tròn có linh.

Hai khối tròn có linh trong cơ thể cô cũng không ngừng xoay tròn tương xứng, tiếp tục sinh ra càng ngày càng nhiều linh năng.

Hiệu quả hấp thụ đáng sợ, mang tốc độ tiến bộ khủng khiếp.

Linh năng sinh ra bị cô mãi điều chuyển ra khỏi khối tròn có linh, không ngừng đánh sâu vào trong căn cốt máu thịt trong người theo đà nghiên cứu bí pháp Tinh thông bùa chú, chạm tới khu vực tinh thần bí ẩn nhất của sinh linh.

Thiên phú, cô có thiên phú Tinh thông bùa chú rồi à?

(P2)

Cô cảm thấy... mình phải có mới được.

Lúc Chim Sẻ tìm được tư liệu, từ đầu nó toan nói cho A Điêu biết, nhưng đến khi cảm ứng được trạng thái của cô, bấy giờ nó mới ngậm miệng chờ đợi.

Ù!

Khi ánh sáng tựa như nét vẽ đầu tiên xuất hiện từ phần tinh thần do A Điêu rèn luyện ra, cô mở mắt, ánh sáng vàng rực rỡ trong con ngươi cô tỏa ra trong giây lát, nhưng cô lại kiểm soát nó thật nhanh.

Xong rồi.

....

“Chủ nhân, đây là tư liệu về thân phận của Trương Trạch và Sương Tấn. Còn về dấu vết di chuyển trong xã hội của bọn chúng cần tốn thời gian tiếp tục điều tra.”

Nếu như A Điêu sốt ruột, có thể hôm nay cô sẽ dùng tư liệu này. Tuy nhiên giờ cô đạt được Tinh thông bùa chú, hơn nữa công thức tẩy tủy tố chất còn chưa làm tới, không gian tiến bộ quá lớn, cô không cần phải mạo hiểm như thế.

“Tiếp tục điều tra, tin tức càng đầy đủ càng tốt, tốt nhất là tính hết tất cả nhân vật cố ý liên quan bên cạnh bọn họ.”

Cô không sợ nhiều tư liệu, dù sao có nhiều cũng nào khó tiêu bằng đám gói học tập kia.

Cô cần thời gian tập hợp sức mạnh.

Một đòn cuối cùng chắc mẩm sẽ trúng!

....

Tu luyện xong thường dễ đói bụng. A Điêu đang muốn gọi phòng bếp đưa đồ ăn tới kết quả lại nghe thấy có người gõ cửa bên ngoài.

Lắng nghe nhịp điệu... vô cùng thiếu kiên nhẫn.

Đoán chừng là thằng em xui xẻo.

A Điêu mở cửa nhìn thằng nhóc chỉ thấp hơn cô một ít.

Chết tiệt, thằng nhóc trứng ung này lại cao lên?

Tại sao ngày càng trông bô giai hơn?!

Tương tự như vậy, Trần Dương vừa nhìn thấy A Điêu đã ngỡ ngàng: “Chị đi phẫu thuật thẩm mỹ à? Còn cao lên nữa?”

Chó má!

Ngại phòng bà nội ở đối diện, A Điêu không tiện xuống tay thế là mỉm cười: “Em trai Dương Dương tìm chị có chuyện gì sao?”

“Ai là em của mấy người…” Nó lẩm bẩm một chút rồi lại không phục: “Là mẹ kêu tôi tới tìm chị, nói để chị em kết nối tình cảm, tiện để tôi hỏi chị…”

“Vậy mẹ em đâu?”

Hả? Mẹ tôi gì? Không phải hai chúng ta có cùng mẹ à?

Đầu óc Trần Dương không nhanh nhẹn cho lắm ngặt cái chẳng nghĩ nhiều, theo bản năng trả lời: “Trên đường gặp đại phu nhân, mẹ cố tình ở đó nói chuyện với bà ấy, để tôi tới đây.”

Không ngờ sốt ruột đi đánh nhau với vợ chính người ta cơ đấy!

Tạ Ngọc Khanh này mãi mười tám năm cứ như một ngày.

“Vậy em tìm chị làm gì?”

“Hỏi chị bài tập về nhà!”

Nó tức tối lấy ra quyển sách bài tập sau lưng, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, môi hồng răng trắng, tỏ vẻ đầy bức bách: “Có mấy câu hỏi tôi không làm được.”

A Điêu lật sách bài tập một chút: “Có mấy?”

Đề bài lớp bốn bên trong rất đơn giản, vào năm đầu tiểu học cô đã tính nhẩm ra được hết, thế mà trên đây toàn trống không.

Giọng điệu của cô nhẹ nhàng, không mang theo tình cảm gì, nhưng cậu chủ nhỏ lại không chịu nổi.

Từ Trần Dương +1 +1 +1....

(P3)

Lúc ấy hai mắt Trần Dương thiếu điều phun ra lửa, nhìn chằm chằm A Điêu, không dong dài mà buông lời tàn nhẫn: “Tôi nói cho chị biết tôi rành hết câu trả lời cho mấy câu hỏi đó. Chẳng qua tôi lười làm, người có chỉ số thông minh cao toàn như thế, chị làm gì được tôi?!”

A Điêu ngỡ ngàng, đánh giá nó từ trên xuống dưới ba giây, chợt mỉm cười: “Quao, giỏi dữ.”

Sau đó trong nháy mắt vẻ mặt không chút thay đổi, ngón tay kẹp sách bài tập hất lên, sách bài tập trong nháy mắt bay qua hành lang, bộp một cái rơi vào thùng rác. Tiếp đó là đóng sầm cửa lại trước mặt Trần Dương đang ngớ người.

Từ Trần Dương +1 +1 +1 +1+!!!!!

Nó bị hù, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết tràn đầy khiếp đảm!

A Điêu: “...”

Không phải chứ, cái này mà toàn ra được +1.

Có khả năng phán đoán khi trước của cô sai rồi.

Thằng em trai trứng ung của cô có vẻ… là đồ bỏ đi gần như trăm phần trăm hệt vàng nguyên chất 24K.

Nhưng nó không muốn để cho mọi người hay.

.....

“Mấy ngày không gặp, phu nhân vất vả chuyện trong nhà, vất vả thật sự, nên mới trông tiều tụy dữ dội thế. Thế nhưng chị phải giữ gìn sức khỏe cho tốt, tuyệt đối đừng làm việc quá sức. Phải biết phụ nữ chúng ta ấy mà một ngày là một tấc vàng, dung nhan dần già đi…”

Bắt gặp chỗ bục nổi trong phi thuyền, mỗi phút Tạ Ngọc Khanh đều tiến vào trạng thái battle, vừa mở miệng sẽ đưa tung ra skill trà xanh lên ngay.

Nha hoàn và ma ma bên cạnh đâu lấy lạ lẫm gì, ngặt nỗi không dằn lòng được mà thầm diss: Lại tới lại tới, mỗi lần toàn mở màn thế này. Phu nhân đẹp dữ lắm, đoan trang đầy sức sống, phong thái sẵn có. Trái lại cô ta chỉ là một bà thiếp nhỏ bé, sao cứ mãi năm nào cũng vậy. Trời đất! Sao hôm nay Tạ Ngọc Khanh này lại đồng bóng như vậy!

Váy đỏ rực rỡ, dung mạo diễm lệ phối hợp với mái tóc xanh đen gợn sóng lớn đầy cổ điển, vừa trong trắng lại xen lẫn đầy d*c vọng, làm cho đàn ông nhìn thấy là mạch máu muốn nổ tung, đàn bà thấy được thì mặt đỏ tai hồng.

Nói đến trang điểm hôm nay của Tạ Ngọc Khanh, rõ là bà ta dậy sớm lúc 4 giờ đã bắt đầu tắm rửa thắp hương ăn mặc cho tinh xảo chỉ vì muốn đi gặp con gái của mình.

Bà ta phải làm cho con gái hiểu được: Mẹ mi, Tạ Ngọc Khanh này đây, vĩnh viễn đẹp nhất, mi thấy tự hào chưa? Muốn gần gũi không?

Dè đâu đụng phải Từ Chiêu Ẩn, cũng tốt, trước tiên để cho chị ta chết dưới sắc đẹp của mình.

Trông thấy thiếp nhỏ lần nữa đụng chạm tới mình, Từ Chiêu Ẩn không nổi cơn tam bành mà chỉ đánh giá hai mắt Tạ Ngọc Khanh, mặt mày lạnh nhạt như chỉ có một màu mà rằng: “Váy này...”

Tạ Ngọc Khanh cảnh giác: “Thế nào?”

Cuối cùng chị cũng ghen tị với tôi rồi? Ha ha ha!

“Nhìn đẹp, nhưng chất liệu không tốt, dễ dàng làm tổn thương làn da. Da em mềm mại vừa mới thổi là rách ngay, nên chú ý một chút thì hơn. Người đâu, sắp xếp 10 tấm lụa Nhã Quang tặng cho em ấy đi.”

Từ Chiêu Ẩn đến gần, giơ tay khẽ chỉnh cây trâm ngọc trên búi tóc của Tạ Ngọc Khanh.

“Thời gian trôi nhanh, vẻ đẹp khó giữ. Em muốn thay chị trân trọng vẻ đẹp thì mỗi ngày tới trước mặt chị ngúc ngắc giải tỏa mệt mỏi, xoa dịu cơ thể và tinh thần cho chị đi.”

Dứt lời, Từ Chiêu Ẩn dẫn người rời đi, để lại Tạ Ngọc Khanh ở tại chỗ vừa xấu hổ vừa giận.

Ý chị là sao?

Coi tôi là diễn viên đi lấy lòng chị?

Nhưng mà mười tấm lụa Nhã Quang có thể làm được bao nhiêu bộ quần áo đây? Mình tính…

Tạ Ngọc Khanh một mạch tính số lượng đồ đẹp trên đường đi về phía phòng A Điêu, bỗng nhiên bà ta nhìn thấy cục cưng của mình ngồi xổm trước thùng rác moi đồ...

Con trai của mẹ, con sao thế!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của bàn cáp