Trong khoảnh khắc, thiên địa trùng sinh.
Đây là thần thông gì vậy?
Huyền Ngọc trợn tròn mắt, kinh ngạc đến tột độ. Thủ đoạn này ngay cả hắn cũng không thể làm được. Hắn chỉ có thể hủy diệt, chứ không thể tái sinh, nhưng Tô Tranh lại làm được.
Hắn không thể tin vào mắt mình, kinh ngạc nhìn Tô Tranh, nói: “Không thể nào, chuyện này không thể nào... Đây chắc chắn là ảo trận, đúng, là ảo trận! Chỉ có ảo trận mới có thể giúp ngươi dễ dàng phất tay biến đổi mọi thứ, đúng vậy!”
Thấy Huyền Ngọc vẫn không tin, Tô Tranh xoay người đối diện hắn, mỉm cười: "Ngươi nhìn xem, trước đó ta đã thiêu đốt thần lực. Theo lý mà nói, việc ta xung kích Chí Tôn thất bại sẽ khiến ta tan thành tro bụi. Thế nhưng ta vẫn đứng vững ở đây, vì sao?
Bởi vì nơi này là thế giới của ta. Ta không muốn chết, thì sẽ không chết.
Ở đây, ta... mới là Chí Tôn!"
Rầm rầm rầm...
Huyền Ngọc nghe xong, cảm giác như bị hàng loạt đòn tấn công dồn dập, nội tâm chấn động dữ dội, long trời lở đất.
Hắn hoàn toàn không thể chấp nhận những lời Tô Tranh vừa nói.
“Ta không tin, ta không tin. Ngươi đang nói dối, ngươi đang bịa đặt, ngươi muốn gài bẫy ta?"
Đôi mắt Huyền Ngọc dần đỏ ngầu, dường như sắp mất trí. Hắn trừng trừng nhìn Tô Tranh, sát khí trong đáy mắt cuồn cuộn: "Được thôi, ta mặc kệ nơi này là đâu. Chỉ cần giết ngươi, mọi chuyện sẽ kết thúc. Coi như đây là thế giới của ngươi, thì giết ngươi, nơi này tự khắc sụp đổ. Vậy nên... ngươi phải chết!"
Vụt...
Dứt lời, Huyền Ngọc vung tay tung ra một đạo Chí Tôn chi lực.
Một kích này tựa như lưỡi đao chém xuống từ bầu trời, sức mạnh Chí Tôn bành trướng ngưng tụ trong hư không thành một lưỡi liềm sắc bén, tựa hồ kết nối cả bầu trời, từ trên xuống dưới chém thẳng tới.
Lưỡi đao xé tan mọi chướng ngại, phá nát hư không, ngay cả trật tự thiên địa vô hình cũng bị chém đứt, mang theo uy lực diệt thế ập đến.
Nhưng Tô Tranh vẫn đứng đó, khoanh tay, mỉm cười, không hề nhúc nhích, mặc cho lưỡi đao chém tới. Đến khi lưỡi đao chỉ còn cách hắn một tấc, vụt... Không gian bất động, đạo ánh sáng đó như bị đóng băng, đứng yên trước mặt Tô Tranh.
Phong mang lưỡi đao cách Tô Tranh chỉ một tấc, sát khí lạnh lẽo có thể chém nát mọi thứ, nhưng không thể tiến thêm.
Tô Tranh khẽ cười, đưa tay túm lấy lưỡi đao, hai tay vò lại, trong chớp mắt biến thanh đao dài ngàn trượng thành một cục, tựa như vò quần áo. Sau đó, hắn mở ra một khe hở không gian bên cạnh, tiện tay ném cục ánh sáng đó vào như vứt rác.
Vụt...
Không gian tức thì khôi phục. Đòn tấn công hung mãnh toàn lực của Huyền Ngọc bị Tô Tranh hóa giải nhẹ nhàng như không.
Thủ đoạn nghịch thiên đó vượt quá nhận thức của Huyền Ngọc!
Phải biết rằng, hắn là Chí Tôn, nhưng lực lượng Tô Tranh thể hiện còn hơn cả Chí Tôn!
Tô Tranh cứ thế đứng đó, người không tỏ ra cường thế, trên người cũng không có khí tức cường đại, nhưng lại khiến người ta cảm thấy vững chãi như núi cao.
Đúng như hắn nói, trong thế giới này, hắn là Chí Tôn, hắn mới là người có thể chúa tể tất cả.
Bởi vì nơi này là nội thế giới của Sát Tiên Kiếm.
Cũng là thế giới của hắn!
Huyền Ngọc càng nhìn càng khó chấp nhận. Hắn ngửa mặt lên trời gào thét, mắt đỏ ngầu, quanh thân bộc phát vô số huyết khí, càn quét cả thiên địa.
"Nếu nơi này thật là thế giới của ngươi, ta sẽ phá hủy nó, hủy cả bầu trời này. Ra khỏi đây, ta vẫn là vô địch!"
Huyền Ngọc phát cuồng, thân thể bắt đầu biến đổi.
Nửa người bên trái của hắn điên cuồng phình to, trong nháy mắt biến thành một con Hắc Thủy Huyền Xà dài ngàn trượng, đuôi rắn quấy mạnh khiến không gian sụp đổ. Nửa người bên phải cũng biến lớn không ngừng, cuối cùng hóa thành một con huyền quy khổng lồ như đại dương, gầm lên một tiếng khiến bầu trời nứt toác.
Song thú linh bộc phát, rắn rùa hợp nhất, yêu lực cường hoành che trời lấp đất, khí tức Yêu Thần nồng đậm hóa thành huyết vụ bao trùm cả thiên địa, biến nơi đây thành một thế giới đỏ rực.
"Từ giờ phút này, nơi này là thế giới của ta!"
Huyền Ngọc phong tỏa thiên địa, rắn rùa gào thét, thực sự như Yêu Thần tái thế, gây họa nhân gian.
Đầu rắn khổng lồ bất chợt nhô ra từ huyết vụ, há miệng phun ra một ngụm U Minh hỏa diễm. Đầu huyền quy bên phải cũng đột ngột xuất hiện, phun ra một ngụm hàn băng.
Một hỏa một băng cùng lúc tấn công Tô Tranh, dường như muốn luyện hắn thành tro.
Nhưng Tô Tranh vẫn bình tĩnh đứng đó, thấy Huyền Ngọc còn giãy giụa, hắn lắc đầu thở dài: "Xem ra ngươi vẫn không hiểu. Nơi này là thế giới của ta, mọi thứ ở đây đều do ta chưởng khống. Thực lực ngươi có được là do ta ban cho, ta muốn ngươi mất, ngươi phải ngoan ngoãn nằm im!"
Dứt lời, ánh mắt Tô Tranh bùng nổ, một cỗ ý chí chi lực cường hoành tức thì phát ra từ trong cơ thể hắn.
Đối diện với băng hỏa, Tô Tranh nghiêm nghị, nhấc chân bước lên phía trước, quát lớn: "Ta nói... Thiên địa phải bình tĩnh!"
Ầm...
Cả thiên địa rung chuyển dữ dội!
Lời nói của Tô Tranh như một đạo pháp chỉ. Trật tự thiên địa vô hình vốn không thể thấy được trong hư không vào khoảnh khắc này hiện rõ trước mắt, rồi hàng vạn trật tự thiên địa bắt đầu điên cuồng vận chuyển.
Khoảnh khắc sau, băng hỏa đang lao tới Tô Tranh bị trật tự thiên địa nuốt chửng, tựa như chưa từng xuất hiện.
Bởi vì Tô Tranh đã nói, thiên địa phải bình tĩnh, vậy thì trên trời dưới đất không gì có thể xảy ra!
Huyền Ngọc thấy cảnh này, thần sắc lại rung động. Đầu rắn và huyền quy ngửa mặt lên trời gầm thét điên cuồng, vẫn muốn ra tay, nhưng lần này, Tô Tranh đã lên tiếng trước.
Tô Tranh đứng trên bãi cỏ, thân ảnh như đứng trên đỉnh trời, lời hắn nói là mệnh lệnh. Hắn lại quát lên: "Ta nói. Thiên địa phải có ánh sáng!”
Ầm...
Đạo pháp chỉ thứ hai vừa thốt ra, trật tự thiên địa lại vận chuyển. Một tiếng vang lớn, thế giới bị huyết sắc vụ khí của Huyền Ngọc bao phủ lập tức bị xé toạc hàng chục lỗ hổng, ánh sáng mặt trời như mũi tên nhọn xuyên qua.
"A..."
Huyền Ngọc kêu thảm thiết, bởi ánh mặt trời tỏa ra như Tam Muội Chân Hỏa, có thể thiêu đốt vạn vật.
“Tô Tranh. Ta không cam tâm, ta muốn giết ngươi."
Tiếng kêu thảm thiết của Huyền Ngọc vang vọng khắp thiên địa, khiến người nghe rùng mình. Thân thể rắn rùa khổng lồ của hắn giãy giụa kịch liệt, giơ tay nhấc chân, đè sập vô số núi lớn.
Tô Tranh làm ngơ trước tiếng kêu thảm thiết của Huyền Ngọc, tiếp tục mở miệng, phát ra đạo pháp chỉ cuối cùng: "Ta nói... Muốn tịnh thế!"
Ầm ầm...
Một tiếng sấm kinh thiên động địa nổ vang, rồi lôi quang bao trùm cả thế giới.
Một lát sau, mây tan sương tạnh, thiên địa trở lại bình yên.
Trời xanh vẫn vậy, núi xanh nước biếc vẫn vậy, dường như mọi thứ trở lại hình ảnh ban đầu.
Tô Tranh đứng tại chỗ, nhìn xung quanh, không còn thấy thân thể rắn rùa khổng lồ của Huyền Ngọc. Hắn nhíu mày: "Chẳng lẽ tịnh thế đã tịnh hóa hắn mất rồi?"
Vừa rồi, hắn cũng mới dùng pháp chỉ lần đầu, ngay cả hắn cũng không biết nó có hiệu quả khủng bố đến vậy.
Nhưng vừa dứt lời, một tiếng "lạch cạch" vang lên, một vật từ trên trời rơi xuống, đập vào chân Tô Tranh. Hắn cúi đầu xem xét, không khỏi bật cười, bởi thứ rơi xuống lại là một dị thú nhỏ cỡ lòng bàn tay.
Chính là Huyền Ngọc, hợp thể giữa Hắc Thủy Huyền Xà và Huyền Vũ.
"Tô Tranh, đồ vương bát đản nhà ngươi, ngươi dám biến ta thành thế này, ta muốn giết ngươi, ta muốn chơi chết ngươi, đồ tinh trùng lên não..."
Huyền Ngọc lúc này đã nhận ra sự biến đổi của mình, tức đến mất trí, điên cuồng chửi mắng Tô Tranh, mở cả miệng rắn lẫn miệng rùa cắn vào mắt cá chân Tô Tranh, nhưng cắn xuống lại khiến răng hắn vỡ tan.
Thấy vậy, Tô Tranh không nhịn được phá lên cười, đưa tay nhấc "Huyền Ngọc" dưới đất lên, cười nói: "Sao ngươi lại biến thành thế này? Ha ha ha... Buồn cười quá!"
"Cười em gái ngươi! Đồ vương bát đản, mau biến ta trở lại, hoặc là giết ta đi..."
Huyền Ngọc cao ngạo, dù thế nào cũng không thể chịu được việc mình biến thành một "thú cưng mún". Điều này còn khó chịu hơn cả bị giết!
Nhưng Tô Tranh lại rất hài lòng, suy nghĩ một chút nói: "Thực ra ngươi thế này cũng không tệ. Ngươi tạo nghiệt quá nhiều, giết ngươi lại hóa ra quá dễ dàng cho ngươi. Ngươi càng không muốn làm động vật, ta càng muốn ngươi làm đến cùng. Dù sao thế giới của ta còn thiếu nhiều sinh vật, cứ bắt đầu từ ngươi vậy..."
"Ngươi muốn làm gì? Đồ hỗn đản, thả ta ra, ngươi..."
Không để Huyền Ngọc tiếp tục chửi, Tô Tranh dùng một đạo tiên lực phong bế "hai cái" miệng của Huyền Ngọc, rồi triển khai trật tự thiên địa, phát ra uy nghiêm chúa tể, mở miệng nói: "Từ giờ khắc này, bóc đi linh trí, rút trừ tiên căn, xóa đi ký ức, tách rời thân thể ngươi. Ngươi chỉ có thể tồn tại ở đây như một sinh vật phàm tục bình thường nhất. Ngươi sẽ vĩnh viễn không được luân hồi, không được siêu thoát!"
Trong lòng bàn tay, nghe những lời này của Tô Tranh, Huyền Ngọc liều mạng giãy giụa thân thể rắn rùa, mắt bắn ra vẻ oán độc nồng đậm.
Nhưng rất nhanh, trật tự thiên địa khởi động, bốn sợi xiềng xích quấn quanh thân Huyền Ngọc, rồi rút ra một đạo linh hồn.
Bóc linh trí, trừ tiên căn, xóa ký ức, phân thân thể... Khi mọi thứ kết thúc, Huyền Ngọc trong lòng bàn tay Tô Tranh lập tức tách thành hai, từ rắn rùa cộng sinh biến thành một con hắc xà nhỏ và một con ô quy nhỏ.
Hai sinh vật nhỏ nằm trong lòng bàn tay Tô Tranh, ngơ ngác, mắt trong veo, như vừa mới sinh ra, không biết gì về thế giới.
Tô Tranh khẽ cười, rồi cúi người đặt hai sinh vật nhỏ xuống bãi cỏ. Hắc xà nhỏ lập tức nhanh chóng trườn đi, hướng vào rừng, ô quy nhỏ thì bò về phía hồ nước.
Nhìn thấy mọi thứ, Tô Tranh hít một hơi thật sâu, rồi nhìn lên trời xanh, nói: "Cuối cùng mọi chuyện cũng kết thúc!"