Phanh phanh phanh! Phượng Cửu, Viên Tiểu Thất, Tê Vô Lực lần lượt ngã xuống, Tiếu Ma Thần, Đấu Thiên Đại Thánh cũng không tránh khỏi, tất cả đều bị Huyền Ngọc đánh bay chỉ bằng một đòn.
Huyền Ngọc sừng sững trên hư không, tóc tai bay loạn, huyết khí bao phủ, tựa như một Đại Ma Vương đang miệt thị thế gian.
"Một lũ kiến hôi!" Nghe những lời này, Quan Sơn Nhạc nghiến răng nghiến lợi.
"Chẳng lẽ chúng ta thật sự hết cách rồi sao?"
"Chẳng lẽ chúng ta thật sự phải chờ chết ở đây?"
"Chẳng lẽ Chí Tôn thật sự bất khả chiến bại?” Lòng mọi người trào dâng sự bất cam. Họ không cam tâm, liều đến bước này, cuối cùng lại sắp thành công đến nơi thì thất bại. Họ không cam tâm, dốc hết sức mình, đổi lại chỉ là thất bại. Họ không cam tâm bị coi như sâu kiến, mặc người chém giết. Lúc này, dưới đất, giọng Tô Tranh khàn đặc vang lên:
"Kỳ thật, vẫn còn một biện pháp." Nghe vậy, mọi người đồng loạt quay đầu. Tô Tranh cố gắng gượng dậy, nhưng chỉ ngồi lên thôi cũng đã tốn hết sức lực.
Việc vận hành Cửu Tinh Sát Thần Trận trước đó đã vắt kiệt sức lực của hắn, lại thêm một chưởng của Huyền Ngọc, giờ phút này hắn không còn chút sức lực nào.
Nhưng nhìn thấy vẻ tuyệt vọng của mọi người, hắn biết mình không thể bỏ cuộc. Hắn nhìn quanh, rồi yếu ớt nói:
"Kỳ thật vẫn còn biện pháp, Cửu Tinh Sát Thần Trận vẫn chưa kết thúc."
“Cái gì? Sao có thể?” Y Kinh Long kinh hãi kêu lên, chưa đợi Tô Tranh nói hết lời.
"Không phải Cửu Tinh Sát Thần Trận đã dùng rồi sao? Vô dụng mà?"
"Chẳng lẽ ngươi định dùng lại lần nữa?" Tiểu Ma Thần đoán ý Tô Tranh, nhíu mày hỏi. Tô Tranh khẽ lắc đầu, phủ định suy đoán của họ:
"Các ngươi hiểu lầm rồi, không phải dùng lại, mà là Cửu Tinh Sát Thần Trận trước đó căn bản chưa dùng hết."
"A? Ngươi càng nói ta càng hồ đồ."
"Đúng vậy, trước đó không phải đã kết thúc rồi sao? Thiên hỏa, thiên phạt đều dùng rồi mà, sao lại chưa dùng hết?”
"Chẳng lẽ còn có chiêu thức ẩn giấu nào?" Hải Ma Vương kinh ngạc, mắt không rời Tô Tranh, sợ nghe nhầm một chữ.
Tô Tranh thở dốc hai hơi, gắng gượng lấy chút sức lực, để tránh mọi người suy đoán lung tung, hắn giải thích:
"Không phải chiêu thức ẩn giấu. Chẳng lẽ các ngươi không nhận ra, trận pháp chỉ dùng đến trận thứ tám thôi sao?"
"Thì dùng đến trận thứ tám, có gì không đúng sao?" Y Kinh Long vẫn chưa hiểu ra. Nhưng lời nói này của Tô Tranh lại lập tức khiến Quan Sơn Nhạc bừng tỉnh. Lông mày Quan Sơn Nhạc khẽ giật, đáy mắt lóe lên một tia sáng:
“Ta hiểu rồi! Trận pháp này tên là Cửu Tĩnh Sát Thần Trận, vậy có nghĩa là, tổng cộng có chín đạo trận pháp, nhưng vừa rồi Tô Tranh chỉ dùng tám đạo.”
"Nói cách khác, còn một đạo thứ chín, đạo trận pháp cuối cùng chưa dùng tới!" Phượng Cửu cũng ngộ ra.
Nghe hai người nói, mọi người ngẩn người một chút, rồi đồng loạt ý thức được điều gì, ai nấy đều trợn mắt nhìn Tô Tranh:
"Vậy có nghĩa là, đạo cuối cùng của Cửu Tinh Sát Thần Trận có thể tiêu diệt Huyền Ngọc?"
"Không phải có thể, mà là nhất định! Tám đạo trận pháp trước đã khủng bố như vậy, chắc hẳn cửa ải cuối cùng này còn kinh khủng hơn nhiều!" Tiểu Ma Thần hiểu ra, trong lòng trào dâng niềm vui sướng.
Vừa rồi họ gần như tuyệt vọng, nhưng không ngờ, Tô Tranh lại mang đến cho họ một tia hy vọng.
Hơn nữa, hy vọng này còn rất lớn. Dù sao, đây là thức cuối cùng của Cửu Tinh Sát Thần Trận. Chứng kiến sức mạnh bộc phát của tám ngôi sao trước đó, ai cũng biết ngôi sao cuối cùng này sẽ khủng bố đến mức nào.
Thêm vào đó, Huyền Ngọc bây giờ không còn ở trạng thái đỉnh phong, hy vọng tiêu diệt Huyền Ngọc càng lớn hơn.
"Nhưng nếu trận này lợi hại như vậy, sao trước đó không dùng?" Tê Vô Lực vui mừng xong, chợt hỏi một câu.
"Khụ khụ khụ..." Tô Tranh hắng giọng, khóe miệng lại tràn ra một tia máu tươi, cười khổ nói:
"Không phải ta không muốn dùng, mà là lực lượng của ta lúc đó không đủ để chống đỡ ta dùng ra đạo trận pháp cuối cùng. Hơn nữa, đạo trận pháp cuối cùng này có chút đặc thù, ta chưa từng dùng bao giờ, dù ở trạng thái định phong, ta cũng không chắc có thể dùng được."
"Cái gì? Ngay cả ở trạng thái đỉnh phong ngươi còn chưa chắc thi triển được, vậy bây giờ..." Nghe Tô Tranh nói vậy, lòng mọi người lại chùng xuống.
Vốn tưởng rằng Tô Tranh đã thắp lên một tia hy vọng, nhưng xem ra, hy vọng này thực sự quá mong manh.
Phượng Cửu hiểu rõ Tô Tranh, thấy mọi người mất tinh thần, thiếu tự tin, liền chủ động nói:
"Ta tin tưởng chủ nhân, hắn đã nói ra, nhất định có biện pháp, đúng không?" Nghe Phượng Cửu nói, mọi người lại dồn ánh mắt về phía Tô Tranh.
Tô Tranh thở hổn hển, nói:
"Không sai, hiện tại có một biện pháp, dù không hoàn toàn chắc chắn, nhưng có thể thử một lần."
"Bất kể biện pháp gì, ta đều ủng hộ ngươi!" Phượng Cửu lập tức bày tỏ. Viên Tiểu Thất càng vô não tin tưởng Tô Tranh, cũng lên tiếng:
"Ta cũng vậy, luôn tin tưởng Tô lão đại!"
"Còn có ta!" Tê Vô Lực chống đỡ vết thương, lên tiếng. Liễu Linh im lặng đi đến sau lưng Tô Tranh ngồi xuống, dùng hành động thể hiện thái độ của mình.
Quan Sơn Nhạc mỉm cười gật đầu, ý tứ đã rõ ràng. Về phần những người khác, ban đầu họ còn do dự, nhưng thấy Quan Sơn Nhạc đều như vậy, cuối cùng cắn răng nói:
"Ta cũng tin tưởng Tô lão đại!" Hải Ma Vương, Đấu Thiên Đại Thánh, Tiểu Ma Thần, Y Kinh Long lần lượt đồng ý, cuối cùng chỉ còn lại Huyết Giao Vương.
Kẻ này là người phân biệt công tư rõ ràng. Giao tình với Tô Tranh là một chuyện, nhưng liên quan đến tính mạng mình, hắn không thể không cẩn thận. Hơn nữa, kẻ này luôn sợ chết, nên do dự rất lâu vẫn chưa đồng ý.
Viên Tiểu Thất thấy vậy, không khỏi kích đểu:
"Sao? Giao gia sợ chết à?" Huyết Giao Vương nghe vậy, lập tức mắng:
"Cút! Đừng có giờ trò khích tướng với Giao gia ta. Ta chỉ muốn hỏi một câu, ngươi thật sự có nắm chắc?” Câu cuối cùng đương nhiên là hỏi Tô Tranh.
Tô Tranh bình tĩnh nhìn Huyết Giao Vương, nói:
"Mười phần thì không có, nhưng có tám phần." Nghe Tô Tranh trả lời không chút giấu giếm, Huyết Giao Vương rất hài lòng, nhưng lại càng xoắn xuýt. Cuối cùng, hắn nhìn mọi người, lại nhìn Huyền Ngọc trên đầu, nghiến răng nói:
"Bà nội nó, liều với ngươi một phen! Nói đi, ngươi muốn chúng ta giúp ngươi thế nào?" Thấy mọi người thống nhất thái độ, Tô Tranh ổn định tâm thần, rồi kiên định nói:
"Hãy truyền sức mạnh của các ngươi vào cơ thể ta, rồi để ta thiêu đốt thần lực, xung kích Chí Tôn vị!"
“Cái gì?”