Sai Phi Dụ Tình

Lượt đọc: 2855 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160
Tiến »
Chương 9
phạt quỳ

❊ ❊ ❊

Mạn Sương lớn như vậy, nhưng chưa bao giờ vào cung, bây giờ, hơi có chút hoa mắt.

Tường bao màu đỏ gạch, trên tường bay diêm quyển vểnh. Cung điện sừng sững, trên mái đều lợp bằng nhói lưu ly màu vàng kim, dưới ánh mặt trời, huy hoàng mà chói mắt. Tất cả kiến trúc, vô cùng phú lệ đường hoàng, tỏ rõ khí thế của nhà đế vương.

Nếu nói Tấn vương phủ bố trí nhã trí cùng quý khí, hoàng cung là phú quý cùng khí thế.

Có thái giám thông truyền, nói hoàng đế cùng hoàng hậu đang ở ngự hoa uyển ngắm hoa mẫu đơn, Bách Lý Hàn nhíu nhíu mày, nhưng vẫn đi theo vị thái giám đó về phía ngự hoa uyển, Mạn Sương theo sát sau đó. Vòng vo không biết bao nhiêu cung điện, xuyên qua một hành lang bằng ngọc thạch, phía trước xuất hiện một cánh cửa hình vòm, trên cửa là ba chữ: "Ngự hoa uyển" .

Cảnh trí của ngự hoa uyển rất tốt, trồng những loại kỳ hoa dị thảo mà dân gian hiếm thấy. Nhất là các loại mẫu đơn, trải qua một cơn mưa xuân đêm qua, lại thêm một trận gió hây hẩy sáng nay, tất cả cùng nở rộ.

Trước mắt một mảnh xá tím đỏ bừng, lưu quang tràn đầy màu. Mạn Sương mặc dù chưa nhìn thấy rõ từng bông hoa, đã thấy màu trắng tím hồng nhạt đỏ đậm chen nhau khoe sắc, vất vả náo nhiệt.

So với mẫu đơn càng náo nhiệt hơn chính là các phi tần, các nàng mặc quần áo sáng màu, trang phục so với hoa còn rực rỡ hơn. Mạn Sương không ngờ ngự hoa uyển có nhiều người như vậy, thấy ánh mắt mọi người vô tình hay hữu ý đều dồn về phía nàng, trong lòng có chút không thoải mái.

Bách Lý Hàn mặt không chút thay đổi, không chớp mắt đi về phía trước, Mạn Sương đi theo hắn, tới một gốc cây mẫu đơn màu trắng.

Trước cây mẫu đơn, có một đôi năm nữ mặc cung trang màu vàng, Mạn Sương biết, phục sức như vậy, chỉ có Hoàng thượng cùng hoàng hậu.

"Nhi thần Bách Lý Hàn cùng Vương phi Bạch thị tham kiến phụ hoàng!" Bách Lý Hàn quỳ lạy nói, Mạn Sương cũng quỳ xuống theo hắn.

"Hãy bình thân!" Thanh âm trầm thấp uy nghiêm của Hoàng thượng truyền đến, hai người theo lời đứng dậy.

Hoàng đế mặc bộ long bào màu vàng, nhìn qua cực kỳ uy nghi, nhưng vẻ ngoài của Hoàng đế không quá uy nghiêm như Mạn Sương tưởng tượng, sắc mặt trắng nõn, tướng mạo ôn hòa, khi người còn trẻ, nhất định cũng là một mĩ nam tử có một không hai. Bên cạnh hoàng thượng là hoàng hậu khoảng hơn ba mươi tuổi, vẻ ngoài đoan trang nhã lệ, bên môi hàm chứa một tia không giống cười, sắc mặt đã có chút nan kham.

Trái tim Mạn Sương vô cùng kỳ quái, Bách Lý Hàn vì sao không thỉnh an hoàng hậu. Quay đầu nhìn lên, bắt gặp vẻ mặt lạnh như băng của hắn, một chút ý cười cũng không có, một đôi mắt đen, nhìn không ra tâm tình gì. Nhìn điệu bộ này của hắn, chắc chắn là không có ý định thỉnh an hoàng hậu.

Hoàng thượng tựa hồ cũng không có trách tội ý tứ của hắn, ánh mắt ôn hòa nhìn Mạn Sương, nói: "Bạch Vương phi không nên câu nệ lễ tiết, theo Tấn Vương ngắm hoa ở Ngự hoa uyển đi."

"Đúng vậy, mẫu đơn mới nở. Mẫu đơn tại Ngự hoa uyển đều là loại quí hiếm, Bạch Vương Phi không thể trông thấy ngoài cung. Theo Tấn Vương tận tình du ngoạn đi!" Vẻ nam khan trên mặt hoàng hậu đã sớm tan thành mây khói, cười dịu dàng, nhẹ nhàng nói.

"Phụ hoàng, nhi thần còn muốn đi bái kiến thái hậu, không thể ngắm hoa. Nhi thần cáo lui!" Bách Lý Hàn thản nhiên nói, sau đó liền xoay người rời đi.

Mạn Sương có chút sững sờ, quỳ lạy nói: " Phụ hoàng mẫu hậu Mạn Sương cáo lui!"

Hoàng thượng nói: "Bình thân, đi thôi!"

Mạn Sương xoay người đuổi theo Bách Lý Hàn, thân ảnh của hắn như ẩn như hiện, bóng lưng cứng ngắc, có sự lãnh khốc không nói nên lời.

Mạn Sương thật sự không nghĩ phụ tử bọn họ gặp mặt lại thành cái tình huống này, Bách Lý Hàn thấy phụ hoàng của hắn, tuy là cung kính, nhưng không chút thân thiết, thấy hoàng hậu, thì một chút cung kính ít ỏi cũng không còn.

Nghĩ đến mình cùng cha mẹ tình cảm đầm ấm, Mạn Sương lại có chút thương cảm Bách Lý Hàn. Làm thành viên của hoàng thất, ngay cả sự thân tình bình thường cũng không được hưởng thụ, hơn nữa, bảy năm trước, hắn trải qua cuộc ám sát đó, nói không chừng là người nhà hắn chủ mưu đứng sau.

Hai người lặng im không tiếng động mà đi tới, chỉ chốc lát sau đã đến Từ Ninh Cung.

Bên trong Từ Ninh Cung cũng trồng cây trồng hoa, nhưng không có mẫu đơn, số lượng hoa nở cũng không nhiều.

Cung nữ dẫn hai người vào trong điện, vừa vào cửa, Mạn Sương liền một phụ nữ ung dung đẹp đẽ mặc quần áo quí giá ngồi trên ghế, phía sau là một đám tiểu cung nữ.

Mạn Sương theo Bách Lý Hàn hướng thái hậu quỳ lạy hành lễ, sau đó nghe thấy thanh âm mặc dù nhu hòa nhưng uy nghiêm, nói: "Lão Tam hãy bình thân!"

"Tạ ơn hoàng nãi nãi!" Bách Lý Hàn đứng lên, Mạn Sương nghĩ không ra thái hậu lại gọi Bách Lý Hàn là lão Tam, nghe có chút lạ nhưng hết sức thân mật. Thái hậu không cho Mạn Sương đứng dậy, Mạn Sương liền tiếp tục quỳ .

Thanh âm uy nghiêm của Thái hậu một lền nữa truyền đến: "Bạch thị Mạn Sương ngẩng đầu lên, cho ai gia hảo hảo xem một chút!"

Mạn Sương ngẩng đầu lên, hai con mắt đen trắng rõ ràng ( trong tướng số mắt như này là mắt đẹp ) đối diện với ánh mắt sắc bén của thái hậu. Đọc Truyện Online Tại http://thegioitruyen.com

Mạn Sương nghe phụ thân nói qua, thái hậu đã sáu mươi tuổi rồi, nhưng bề ngoài thái hậu không già như vậy, có thể là do chịu khó chăm sóc. Bề ngoài Thái hậu ung dung đẹp đẽ quý giá, cao quý tao nhã, khi còn trẻ chắc hẳn thái hậu cũng là một mĩ nhân. Đôi mắt sáng, cùng ánh mắt sắc bén, lộ ra sự khôn khéo do nhiều năm rèn luyện cùng khí thế bức người.

Thái hậu này, sợ rằng so với Hoàng thượng thì không dễ chọc, Mạn Sương trong lòng âm thầm nghĩ.

Tai nghe được thái hậu cúi đầu hừ một tiếng, nói: "Xem bộ dáng cũng không phải là loại hồ ly lẳng lơ, còn tưởng là tiên tử phương nào làm lão Tam bị mê hoặc. Không ngờ, bề ngoài thì không, nhưng bên trong lại có. Bạch Mạn Sương, ngươi có biết, đem tấm thân không còn trinh trắng gả vào hoàng gia, sẽ phải chịu trừng phạt thế nào không?"

Thanh âm của thái hậu lộ ra sự chán ghét cùng vô tình, ngữ khí của thái hậu giống như Mạn Sương đang vũ nhục bà. Xem ra, hai cung nữ già kia trước mặt thái hậu không nói được câu gì hay ho tốt đẹp, thái hậu quả nhiên là hiểu lầm nàng rồi.

Mạn Sương đưa mắt nhìn sang, thấy Bách Lý Hàn ưu nhã ngồi trên ghế, cùng nơi này có chút khoảng cách, như thể không hề nghe thấy thái hậu nói gì.

"Thái hậu hiểu lầm rồi, Mạn Sương vẫn còn trong sạch, đêm qua Vương gia không ở lại tân phòng."

"Vì sao không ở lại tân phòng? Lão Tam chưa bao giờ cầu qua Hoàng thượng cái gì, nhưng mà vì ngươi, hắn quì trước mặt Hoàng Thượng cả nửa canh giờ. Hắn si mê ngươi như vậy, làm sao có thể bỏ ngươi một mình trong đêm tân hôn. Hay tại vì ngươi không còn trong trắng, làm hắn bực tức nên không ở lại." Thái hậu ngữ khí sắc bén, từng chữ từng chữ như băng.

"Thái hậu, Vương gia cùng Mạn Sương vẫn chưa……….viên phòng (chắc là ám chỉ chuyện ân ái thôi), cái này Vương gia có thể làm chứng." Mạn Sương rốt cục phải nói ra hai chữ "Viên phòng", nàng mặc dù đã được gả đi, nhưng dù sao vẫn là hoàng hoa khuê nữ, nói ra hai chữ này, có chút gian nan.

"Vẫn chưa viên phòng? Lão Tam, ngươi lại đây." Thái hậu ngoắc tay kêu Bách Lý Hàn lại đây.

"Lão Tam, ngươi cùng Bạch Mạn Sương đêm qua đã viên phòng chưa?" Thái hậu dùng đôi mắt sáng nhìn thẳng vào Bách Lý Hàn.

"Hoàng nãi nãi, tại sao ngài lại quan tâm cả đến chuyện này, ta cùng Sương Nhi đêm qua, đêm qua…………." Bách Lý Hàn chần trừ , ngữ khí hết sức mập mờ.

Sắc mặt Thái hậu trở nên tối đen, ngữ khí này rõ ràng là thừa nhận hai người bọn họ đã viên phòng, Bạch Mạn Sương, lá gan thật không nhỏ, dám nói bừa trước mặt bà.

"Kéo xuống, trước tiên đánh hai mươi gậy!" Thái hậu oán hận nói, ngữ khí tức giận như thể chỉ hận không thể đánh chết Mạn Sương.

Mạn Sương như bị quẳng vào hầm băng, lạnh thấu cả tâm can. Không thể ngờ, thật không thể ngờ, Bách Lý Hàn lại nhẫn tâm vô tình như vậy, nàng thật sự là nhìn nhầm hắn rồi. Trách không được hắn muốn dẫn nàng vào cung thỉnh an, hóa ra, hắn sớm đã mưu đồ hãm hại nàng.

Nàng đã đáp ứng hắn, một tháng sau sẽ tự động rời khỏi Vương phủ, vì sao còn muốn đối sử với nàng như vậy? Nàng không rõ!

"Hoàng nãi nãi, Sương Nhi đã làm ra tội gì mà ngài lại muốn đánh nàng hai mươi gậy? Nếu có lỗi, trừng phạt cách khác cũng được, hay là cho nàng quì đi!" Bách Lý Hàn sắc mặt trắng nhợt, có chút kinh hoảng thất thố mà nói, hắn thật ra là đang giả vờ, giả vờ như không rõ chuyện gì.

"Lão Tam, nãi nãi thật sự là thất vọng về ngươi. Nữ tử như vậy, ngươi vẫn có thể che chở cho nàng, nàng phạm vào "Thất xuất chi tội" . Nữ tử như vậy, ngươi tuyệt đối không thể có nàng. Cũng được, quì đi, ai gia sẽ xử lý nàng sau." Thái hậu cực kỳ tức giận, có chút bất mãn mà trừng mắt nhìn Bách Lý Hàn liếc mắt một cái.

Mạn Sương không giải thích thêm một câu nào nữ, nếu Bách Lý Hàn không giúp nàng giải thích, nàng có nói cái gì cũng là vô nghĩa. Hắn muốn nàng quỳ, nàng sẽ quỳ , thật ra là nàng muốn xem hắn rốt cuộc muốn như thế nào.

Mạn Sương lẳng lặng quỳ, cố gắng giữ thẳng sống lưng, hai tròng mắt trong suốt như nước, ánh mắt thản đãng như nước, khí chất nhã trí như nước. Nàng không có sai, trong lòng tự nhiên thản đãng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160
Tiến »