Sai Phi Dụ Tình

Lượt đọc: 2870 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160
Tiến »
Chương 11
trong sạch

❊ ❊ ❊

Không khí yên lặng tĩnh mịch, ngoài cửa sổ hoa nhấp nhô, những con ong bay vù vù trên bông hoa để tìm mật.

Buổi trưa đầy nắng, vốn là khoảng thời gian tuyệt đẹp. Song với Mạn Sương, khoảng thời gian này không đẹp chút nào

Trái tim của thái hậu, không biết vì sao, có chút rung động. Đôi mắt Mạn Sương trong suốt như vậy, minh tịnh như vậy, không nhiễm dù chỉ là một chút tro bụi. Giờ khắc này, thái hậu có chút tin tưởng Mạn Sương, người có đôi mắt rõ ràng như thế, làm sao có thể làm ra chuyện bất trinh?

Mới đầu, nghe nói đêm động phòng Mạn Sương không có lạc hồng, nghe thấy Bách Lý Hàn tức giận bỏ đi, bà vốn tưởng Mạn Sương là loại hồ ly yêu quái, là loại nữ nhân không trinh không khiết. Hôm nay xem ra, bà đã sai lầm rồi.

Bà đã sai lầm, tại sao Hàn nhi cũng sai lầm? Đêm động phòng, vì sao phải tức giận bỏ đi? Mạn Sương không phải người trong lòng của hắn sao? Thái hậu quay đầu nghi hoặc mà nhìn Bách Lý Hàn.

Bách Lý Hàn vẫn bất động thanh sắc như cũ ngồi đấy, vẻ mặt bình tĩnh mà thong dong, sự bình tĩnh cùng thong dong quyết không phải là giả vờ, đó là nhờ tích lũy kinh nghiệm qua bao năm tháng mới tạo ra. Áo bào trắng chảy xuống, lộ ra sự tinh khiết cùng phiêu dật, cũng lộ ra sự lãnh thanh cùng hờ hững.

Hắn như thể không có đem chuyện trước mắt để ở trong lòng, như thể chuyện nghiệm thân với hắn không chút quan hệ.

Thái hậu có chút thở dài, từ bảy năm trước, bà đã không thể hiểu được đứa cháu này. Con mắt của hắn đen tuyền, trong suốt, lạnh lẽo, có sự thâm trầm mà tuổi của hắn không thể có.

Lần ám sát bẩy năm trước, cái chết ngoài ý muốn khi còn trẻ của mẫu hậu hắn, hai sự kiện liên tiếp, đã khiến thiếu niên Bách Lý Hàn điên cuồng non nớt nhanh chóng biến thành một người trưởng thành trầm ổn cầm trọng, lạnh lùng thâm thúy.

Từ đó về sau, bình tĩnh thản nhiên trở thành mặt nạ của hắn, lạnh lùng vô tình thành bản tính của hắn, cho dù người nào —— cũng không có cách chạm tới nội tâm của hắn.

Bẩy năm trước bà đã không hiểu được hắn, hôm nay làm sao có thể hiểu được đây?

"Lão Tam, ngươi làm chủ đi!" Thái hậu thản nhiên nói, bà vốn là một lão nhân thông minh, giờ phút này đã nhìn ra được Mạn Sương cùng Bách Lý Hàn đêm đó có chuyện mà bà không biết. Cho nên, bà trao quyền quyết định vào tay Bách Lý Hàn. Bởi vì Mạn Sương có còn trong trắng hay không, hắn là người rõ ràng nhất.

Bách Lý Hàn cũng không nghĩ rằng Mạn Sương lại yêu cầu nghiệm thân, dù sao, việc này đối với một tân nương mà nói, là việc nhục nhã không nói được thành lời.

Nhưng mà, nàng dĩ nhiên yêu cầu làm. Hắn vốn là muốn hoàng nãi nãi trừng phạt nàng một phen, làm cho nàng biết khó mà lui, rời khỏi vương phủ. Hôm nay xem ra, muốn đuổi nàng đi không dễ dàng như hắn tưởng. Cảm giác không thể kiểm soát một việc, lâu rồi hắn chưa trải qua.

Không hiểu sao trong lòng Bách Lý Hàn lại có một tia hận ý. Không ngờ được, nữ tử này, tâm cơ lại sâu như vậy. Nếu chính cô ta đã yêu cầu làm thế, hắn sẽ cho cô ta như ý.

Nếu vừa rồi trái tim Mạn Sương còn lơ lửng giữa không trung, thì bây giờ đã rơi xuống đáy sâu của vực thẳm rồi.

Hai mắt Bách Lý Băng đang đứng một bên đột nhiên tỏa sáng, như ong ngửi được mùi mật trong gió, cảm thấy hết sức hứng thú đi lên, nói: "Hoàng nãi nãi, nghiệm thân là cái gì? Chơi vui lắm sao? Băng nhi cũng muốn nghiệm thân!" (cứu tôi với, cười không chịu được =)) )

Thái hậu không biết nên khóc hay nên cười mà vỗ vỗ lên đầu Bách Lý Băng, thản nhiên quở trách nói, "Ngươi đi ra ngoài, nơi này không có chuyện của ngươi."

Bách Lý Băng lập tức cong miệng, lộ ra vẻ mặt ảo não của tiểu hài đồng.

Ma ma nghiệm thân tiến vào rất nhanh, thái hậu cho tất cả các cung nữ thái giám đi ra, cả Bách Lý Băng cũng bị đuổi ra ngoài.

Mạn Sương vẻ mặt lạnh nhạt đi theo mama vào trong điện, trước khi đi vào, nàng thậm chí còn không thèm liếc Bách Lý Hàn một cái.

Trong điện, ánh sáng có chút mờ ám, nghiệm thân ma ma vẻ mặt chăm chú nhìn nàng, lạnh giọng hỏi: "Vương phi tự mình cởi quần áo, hay do lão nô động thủ." Bà ta mặc dù không có biểu hiện ra hèn mọn, nhưng mặt của bà ta không chút thay đổi, làm cho Mạn Sương cảm nhận được sự bỉ bạc. Dù sao, có lẽ với kinh nghiệm của bà ta, sau khi nghiệm thân, kết quả không trinh chiếm đa số.

"Tự ta cởi." Mạn Sương thản nhiên nói.

Nàng thật không ngờ, có một ngày, nàng lại phải đối mặt với tình huống này. Sự trong sạch của nàng, không phải do phu quân của nàng nghiệm chứng, mà là do người khác nghiệm chứng. Chuyện tại sao lại phát triển đến thế này!

Màu đỏ nhạt biến trắng của áo ngoài rơi xuống, sau đó là nội thường, quần áo từng cái từng cái rơi xuống, như cánh hoa bị mưa gió dập vùi.

Cảm thụ được bàn tay lạnh như băng của mama lướt trên người

Có một loại bi thương, cứ đầy lên trong lòng nàng, không cách nào đè xuống. Trong hốc mắt đầy lệ, Mạn Sương hung hăng đem lệ nuốt xuống, không cho khóe mắt có một tia ướt át.

Bởi vì không đáng, cho nên sẽ không khóc.

Sau một khắc khuất nhục, Mạn Sương chậm rãi đứng lên, mặt không chút thay đổi nhặt quần áo lên, lại mặc vào từng cái từng cái một.

Mama nghiệm thân thần sắc thư hoãn, khó hiểu nhìn Mạn Sương, lặng yên không nói hay gây ra một tiếng động nào lui ra ngoài.

Ngoại điện truyền đến tiếng bà ta nhẹ giọng bẩm báo, "Hồi thái hậu, Vương phi vẫn là một xử nữ."

"Ai gia biết rồi, ngươi lui xuống đi, chuyện hôm nay không thể tiết lộ ra ngoài, nếu không ta chỉ hỏi tội ngươi." Thanh âm của thái hậu trong trẻo lạnh lùng mà thản nhiên.

Mama nghiệm thân kinh sợ lui xuống.

Mạn Sương đi đến trước gường đồng, sửa sang lại quần áo, trên mặt lộ một nụ cười nhạt như khói, chậm rãi đi ra. Nàng không cho người khác nhìn thấy nàng có một chút tiều tụy nào

Thái hậu vẫn ngồi ngay ngắn trên phượng tháp thượng, sắc mặt có chút hoà hoãn, không nghiêm khắc như lúc nãy.

Mạn Sương hướng thái hậu hành lễ, nói: "Thái hậu, không biết còn có gì phân phó, nếu là không có chuyện gì, Mạn Sương muốn hồi phủ rồi!" Thanh âm của Mạn Sương thanh nhã ôn nhu như cũ, rõ ràng nói từng tiếng.

"Ai ——" thái hậu lo lắng mà thở dài một hơi, nói: "Sương nhi, chuyện hôm nay, ai gia đối với ngươi không tốt,bắt ngươi chịu ủy khuất rồi." (ủa , nói vậy là xong sao, sao không bắt thằng cháu bà nhịn đói rồi quì dưới nắng)

"Lão Tam, chuyện hôm nay, ngươi nhất định phải bồi thường thỏa đáng cho Sương nhi, nếu không, nãi nãi sẽ phạt ngươi."

Mạn Sương thản nhiên cười cười, nói: "Thái hậu, không cần thiết."

Lời xin lỗi của hắn, nàng không dám nhận.

Con ngươi Bách Lý Hàn lóe lên, nói: "Hoàng nãi nãi, nếu không có chuyện gì, chúng ta cũng nên hồi phủ rồi!"

Hắn ước chừng sợ thái hậu buộc hắn bồi tội, đột nhiên xoay người đi ra cửa, như thể đang chạy trốn.

"Lão Tam, lời của hoàng nãi nãi nói, ngươi không nghe nữa có phải không?" Thái hậu lớn tiếng nói, sắc mặt cực kỳ túc mục.

Sắc mặt Bách Lý Hàn lạnh lùng trầm xuống, chậm rãi quay người lại, hắn thật không ngờ, hoàng nãi nãi đột nhiên thích nữ tử này, lại vì nàng chủ trì công đạo. Yêu cầu của hoàng nãi nãi, hắn chưa bao giờ cự tuyệt, dù sao, thái hậu cũng là thân nhân duy nhất còn trên đời của hắn

Không phải chỉ cần bồi tội thôi sao? Cũng không có gì là không thể, đằng nào cũng đâu phải thật lòng !!

Mạn Sương lẳng lặng đứng, nàng không hy vọng hắn nói xin lỗi nàng, mà là muốn xem hắn giải quyết lời nói của thái hậu thế nào.

"Vương phi, bổn vương lúc nãy là muốn trêu đùa ngươi, ngươi sẽ không để tâm chứ." Ngữ khí của Bách Lý Hàn cực kỳ ôn nhu sủng nịch, trên mặt cũng cười ôn nhu, con ngươi phát sáng nhìn nàng.

Mạn Sương cảm thấy mặt mình trong nháy mắt dí vào lửa (đỏ bừng lên), ôn nhu như vậy, nàng đúng là không thể giận được. (không thể vì trai đẹp mà đánh mắt bản thân , hừ hừ)

"Như vậy là được rồi, các ngươi……." thái hậu vừa cười vừa nói:, thanh âm dần dần biến thấp, đột nhiên hai tròng mắt nhắm lại, ngã xuống đất.

Thái hậu dĩ nhiên ngã xuống.

Mạn Sương trong lúc nhất thời có chút sững sờ, thái hậu đột nhiên ngã xuống. Người phụ nữ mạnh mẽ ấy, mới vừa rồi còn nổi giận quát nàng không trinh, vậy mà nay đã ngã gục.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160
Tiến »