Sai Phi Dụ Tình

Lượt đọc: 2916 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160
Tiến »
Chương 34
bát nước hắt đi

❊ ❊ ❊

Không thể ngờ được, đôi tay ngọc của nàng nhỏ dài thon thả, mềm mại không xương, lại có thể đàn ra khúc nhạc chói tai đến vậy.

Mượn ánh trăng, hắn bất động thanh sắc đánh giá nàng.

Lông mi của nàng rất dài, nhưng không cong, buông xuống thẳng tắp, như đuôi phượng hoàng (con này truyền thuyết tả là đuôi dài 80cm trở lên), che khuất đôi mắt đẹp long lanh như ngọc. Hàm răng cắn đôi môi kiều diễm đỏ mọng, giống như đang giận dỗi ai đó.

Ngón tay ngọc như bay, tay áo khẽ bay, giờ phút này, dường như nàng hoàn toàn đang đắm chìm trong tiếng đàn. Nhưng, Bách Lý Hàn biết nàng không có, bởi vì lưng nàng cứng ngắc, hắn biết bởi vì hắn ngắm nàng kỹ lắm.

Từ khi biết nàng chính là thiếu niên đã cứu hắn ở Thanh Mỗ Sơn, ấn tượng của Bách Lý Hàn đối với Lưu Sương liền thay đổi hẳn. Hắn không phải loại người hồ đồ (ờ ờ mà là loại người rất rất hồ đồ), thử nghĩ mà xem, nếu nàng thật sự là người tham luyến hư vinh, năm đó sẽ không ra đi không lời từ biệt, hôm nay cũng không lờ chuyện năm đó chẳng đề cập đến một chữ.

Nhớ lại thái độ hắn đối xử với nàng trong vài ngày gần đây, hắn không khỏi có chút xấu hổ. Nhưng, phải nói xin lỗi, đối với hắn, là chuyện rất khó khăn , hắn chưa từng nói xin lỗi với ai.

Hắn biết hắn đã thương tổn nàng rất sâu sắc.

Chẳng hạn như đêm động phòng, hắn vốn có thể ôn tồn giải thích cho nàng, nhưng lúc ấy, hắn thật sự đang rất phẫn nộ.

Chẳng hạn như việc nghiệm thân, vũ nhục thân thể nàng.

Chẳng hạn như việc hắn cường hôn nàng trên xe ngựa, vũ nhục trái tim nàng.

Chẳng hạn như cùng cách, tổn hại danh tiết của nàng ………..

Từng đấy chuyện, chỉ sợ một câu xin lỗi không thể giải quyết hết .

Lưu Sương vừa đánh đàn vừa nhìn trộm Bách Lý Hàn.

Ánh trăng nhàn nhạt bao phủ nam tử, giống như trầm tư, vẻ mặt hắn rất khó lường. Trong tiếng đàn ầm ĩ này, hắn vẫn còn có thể trầm tư, Lưu Sương rất là bội phục, bỗng nhiên nàng nhận ra sự tức giận của mình chẳng hay ho lắm. Ngón tay nhấn một cái, tiếng đàn dừng lại .

Trong nháy mắt trong viện chỉ còn sự im lặng, chỉ nghe thấy tiếng gió thổi qua lá cây xào xạc.

"Tối rồi, Vương gia nên về ngủ đi!" Lưu Sương thản nhiên nói.

Nàng đuổi hắn đi, nhận thức việc này, làm Bách Lý Hàn có sự mất mát không giải thích được. Mới vừa rồi hắn còn đứng ngoài cửa nghe nàng đàn thật lâu, lúc đầu, tiếng đàn của nàng thâm tình mà bi thương, nếu chưa từng có tình cảm sâu sắc với ai đó, tuyệt đối không thể đàn ra khúc nhạc thu hút người nghe đến vậy .

Trái tim của nàng, nhất định đã dành cho một người, người kia hiển nhiên không phải Ngũ đệ của hắn , hắn dễ dàng nhìn ra điều đó từ cuộc nói chuyện của hai người, vậy thì là người thế nào? Nhìn đôi mắt Lưu Sương thanh nhã động lòng người, trong lòng không khỏi tràn ngập sự xúc động.

Môi hắn khẽ cong lên một nụ cười yếu ớt, nói: "Ngươi vội vã đuổi ta đi như vậy sao? Chẳng lẽ, ngươi không muốn phu quân lưu lại một đêm sao?"

Những lời này hoàn toàn ngoài dự đoán của Lưu Sương. Nàng nhìn ra được, hắn đang nói giỡn, dù cho là vậy, Lưu Sương vẫn cảm thấy hoảng sợ, bởi vì trò đùa này có chút mập mờ.

Lưu Sương cưỡng chế sự hoảng hốt trong lòng, thản nhiên nói: "Lưu Sương không dám hy vọng xa vời, Lưu Sương vẫn ghi nhớ lời thề đêm đó của Vương gia."

Đúng vậy, những lời hắn đã nói đêm động phòng hoa chúc, nàng dù muốn, trọn đời này cũng không thể quên. Người khác vào đêm động phòng hoa chúc sẽ thề " Bạch đầu giai lão, bất ly bất khí ", đổi lại là nàng, lời thề nàng nhận được là "Cả đời cùng cách, vĩnh viễn sẽ không yêu ngươi".

"Ngươi vẫn ghi nhớ sao?" Bách Lý Hàn khẽ nói như gió thoảng qua.

Lưu Sương nâng đôi mắt, trong lòng có chút tức giận, thanh âm lạnh lùng nói: "Đúng vậy, Lưu Sương cũng muốn quên, nhưng mà có người luôn dùng hết sức lực nhắc nhở, dù muốn quên cũng rất khó!" Nàng sẽ không quên ngày ấy ở trên xe ngựa, hắn lần nữa lập lại những câu chữ đả thương trái tim nàng.

Bách Lý Hàn nhíu mày, khó khăn nói: "Nếu như, ta thu hồi những câu chữ đấy?"

Thu hồi? Lưu Sương nghiêng đầu, thanh âm lạnh lùng nói: "Ngươi biết cái gì gọi là bát nước hắt đi không lấy lại được không? Xin lỗi, Lưu Sương muốn nghỉ ngơi rồi, Vương gia thỉnh tự tiện." Dứt lời, Lưu Sương chậm rãi cất bước đi vào phòng.

Ánh trăng giãn ra, chiếu sáng mọi thứ trở nên rõ ràng, tẩy đi màn đêm tĩnh mật, ánh trăng nhàn nhạt thản nhiên bao phủ Bách Lý Hàn. Hắn đứng yên ở đó, vẫn đang lẳng lặng cười một mình.

Ánh nến hắt lên cửa sổ một bóng người thanh nhã mảnh mai xinh đẹp động lòng người, hắn nhìn trong chốc lát, đột nhiên xoay người, đi ra ngoài.

Tĩnh vương phủ

San Hô và Linh Lung đang trải chăn gối trong phòng Bách Lý Băng, rèm cửa rung lên, Bách Lý Băng nhẹ nhàng đi vào, gương mặt tuấn mỹ không tà, mây đen giăng đầy.

Hắn im lặng đi tới trước giường, không đợi San Hô kéo phẳng chăn, nghiêng người dựa lên giường, cặp mắt đẹp xuất hiện hàn ý lạnh cả người.

San Hô cùng Linh Lung lại càng hoảng sợ, từ khi bắt đầu hầu hạ Bách Lý Băng tới nay, hai người chưa bao giờ gặp qua bộ dáng mất mát lạnh lùng như này ở Bách Lý Băng. Chủ tử luôn luôn tùy hứng buông thả, cười đùa vô thường, không để chuyện gì vào mắt. Nhưng đêm nay, bộ dáng của hắn, không chỉ là trong lòng có tâm sự, còn là tâm sự không thể giải quyết.

Hai người cũng không dám hỏi, dè dặt lui xuống.

Bách Lý Băng đột nhiên mở miệng, nói: "San Hô, ngươi gọi Đại Mi Vũ vào đây."

San Hô lên tiếng rồi đi, Bách Lý Băng từ trên giường ngồi xuống, nhíu mày hỏi: "Linh Lung, ngươi thích nam nhân như thế nào?"

Linh Lung ngẩn ngơ, còn tưởng rằng lỗ tai mình có vấn đề. Vương gia đột nhiên lại hỏi nàng vấn đề này, muốn gả nàng đi sao? Linh Lung cuống quít quỳ trên mặt đất nói: "Vương gia, Linh Lung vẫn còn muốn hầu hạ Vương gia mấy năm nữa!"

Bách Lý Băng rên lên: "Ngươi nghĩ cái gì vậy, bổn vương chỉ hỏi ngươi thích nam nhân dạng gì, không nói muốn gả ngươi đi!"

Linh Lung biết mình hiểu lầm, rất là xấu hổ, nhưng, không phải như thế, vậy Vương gia hỏi vậy là … chẳng lẽ ? Linh Lung đột nhiên sáng tỏ thông suốt, xem bộ dáng nghiêm túc của Bách Lý Băng, chẳng lẽ Vương gia có mối tình đầu.

Đây thật sự là chuyện đáng mừng, trước đây, Bách Lý Băng tuy phong lưu, đùa giỡn vô số nữ nhân, nhưng mà, chẳng qua chỉ là đùa cho vui, hắn chưa từng thật lòng thích một ai.

Hôm nay, chẳng lẽ Vương gia đã chân tâm thật ý thích một người?

"Vương gia, Linh Lung thích nam nhân giống như Vương gia!" Lúc này, không nên đả kích hắn. TruyệnFULL.vn

"Thật sự sao?" Đôi mắt Bách Lý Băng bừng sáng, nhưng lập tức ảm đạm. Linh Lung thích thì có ích lợi gì, nếu nàng không thích thì làm sao bây giờ?

"Vương gia, Đại Mi Vũ tới rồi!" San Hô đừng ở ngoài cửa bẩm báo nói.

"Cho nàng vào đi!" Bách Lý lạnh lùng nói.

Vừa dứt lời, bức rèm che liền bị một cánh tay trắng nõn mảnh khảnh xốc lên, Đại Mi Vũ mặc quần áo trắng đi đến, gương mặt vẫn che bởi một cái khăn như cũ.

"Nô tỳ bái kiến Tĩnh Vương gia!" Đại Mi Vũ nói xong, quỳ gối trên mặt đất.

Bách Lý Băng cũng không nói gì, đứng dậy chậm rãi đi tới trước mặt nàng, đưa tay lột cái khăn che mặt xuống.

Cặp mắt đen láy lóe sáng quét qua vết sẹo, vừa nhìn vừa cau mày hỏi: "Vết sẹo này có bao lâu rồi?."

Đại Mi Vũ suy nghĩ một chút, ôn nhu nói: "Gần một tháng rồi ạ."

Bách Lý Băng buông tay, thở dài nói: "Đáng tiếc thật, nếu lúc đầu dùng kim sang dược, sẽ không để lại sẹo như này." Lắc đầu, nói: "San Hô, ngươi phái người vào cung mời ngự y."

San Hô lên tiếng rồi đi.

Đôi mắt Đại Mi Vũ bừng sáng, nói: "Vương gia, chẳng lẽ vết sẹo của nô tỳ có thể xóa được?"

Bách Lý Băng thấy đôi mắt nàng tràn ngập ánh sáng hy vọng, "Giễu cợt" cười tà: "Ai nói là mời ngự y cho ngươi!"

Linh Lung biết chủ tử nhà mình lại trêu người, hé miệng cười cười.

Đại Mi Vũ nào có biết điều đó, ánh sáng trong mắt lập tức tắt ngấm, phi thường thất vọng cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Là nô tỳ suy nghĩ nhiều, nô tỳ nào dám hy vọng xa vời Vương gia thỉnh ngự y vì nô tỳ!" .

Bách Lý Băng híp mắt nhìn nàng, nghĩ thầm, nữ tử nhát gan này dù có đẹp như thiên tiên, trừ ra nhảy múa, còn điểm nào sánh được với Tiểu Sương Sương chứ.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160
Tiến »