“DECKER, CÓ CHUYỆN LỚN RỒI.”
Decker và Jamison đang lái xe tải rời khỏi sở cảnh sát thì Kemper gọi.
“Gì?”
“Tôi vừa nhận được một cuộc gọi. chúng tôi đã mất dấu Ted Ross.”
Decker khẽ chửi thề. “Làm quái nào lại thế?”
“Tôi thực sự không biết. Hắn hẳn đã phát hiện ra chúng ta đã bắt Green và Martin và giờ đã lặn mất tăm.”
“Còn ông già của hắn thì sao?”
“Chà, chúng ta có thể lợi dụng lão ta đấy.”
“Bằng cách nào?”
“Fred Ross đang ngồi trong phòng giam tại nhà tù Thị trấn Baron. Tôi đã bắt lão dựa trên cuộc điện thoại từ Alice Martin sau khi Bond gọi cho bà ta. Bây giờ chúng ta đã có bằng chứng từ Martin về việc lão ta có liên quan đến vụ giết hại hai đặc vụ của tôi và đường dây ma túy. Chúng tôi sẽ sắp xếp để lão được chuyển đến nhà giam Liên bang trong thời gian ngắn. Nhưng trong khi chờ đợi, chúng tôi sẽ dồn ép lão cho đến khi lão phải gào lên rằng muốn có luật sư.”
“Vậy thì tôi khuyên cô nên đeo nút tai vào.” Anh tắt máy và thả điện thoại xuống ghế trước xe.
“Tin xấu à?” Jamison hỏi.
Anh kể lại cho cô nghe.
“Được rồi, tin xấu thật. Anh nghĩ Ted Ross sẽ làm gì?”
“Đầu tiên, hắn sẽ phải cố gắng tránh án tử hình.”
“Chúng ta sẽ làm gì?”
“Chúng ta về nhà, đón Zoe và Amber và đưa họ ra khỏi Thị trấn Baron.”
“Đúng.” Jamison nhấn ga mạnh đến nỗi khiến Decker bật ngửa ra sau.
Khi họ tiến vào con đường dẫn xe vào nhà. Decker để ý thấy viên cảnh sát vẫn đang ngồi trên ghế trước trong chiếc xe tuần tra.
“Hãy bảo chị gái cô thu dọn đồ đạc và chúng ta sẽ đưa họ đến nơi an toàn. Tôi sẽ gọi cho Bogart nhờ anh ấy bố trí sẵn một số đặc vụ ở gần hai mẹ con.”
Jamison nhảy ra khỏi xe tải và chạy vào nhà trong khi Decker gọi điện cho Bogart kể lại mọi chuyện. Họ sắp xếp để gặp một nhóm đặc vụ FBI ở Pittsburgh. Bây giờ trời đã tối và sẽ còn tối hơn khi họ đến đó.
Decker cất điện thoại đi và xem xét ngôi nhà. Gần như không thể tin được rằng chỉ mới không lâu trước đây anh và Jamison đã đến đây để nghỉ ngơi và thư giãn.
Nếu sống sót qua vụ này, cả đời mình sẽ không bao giờ đi nghỉ một buổi nào nữa .
Anh kiểm tra đồng hồ. Họ cần đi ngay và anh hi vọng Jamison đã nói với chị và cháu gái rằng chỉ cần mang theo đồ thiết yếu. Họ có thể mua những thứ khác ở Pittsburgh.
“Decker!”
Anh nhìn ra hiên trước và thấy Jamison đang vẫy tay với anh.
Anh nhảy ra khỏi xe tải và chạy lên nhà.
“Gì?”
“Họ đi đâu rồi. Không có ai ở nhà.”
Decker nhìn vào hai chiếc xe đang đậu trên đường dẫn vào nhà.
“Có thể họ đi đâu đó?”
Jamison nhìn qua vai và chậm rãi nói, “Tại sao tay cảnh sát đó không ra ngoài khi tôi hét gọi tên anh?”
Họ hối hả chạy lại gần chiếc xe.
Decker gõ cửa sổ. Khi không có phản hồi, anh rút súng và từ từ mở cửa xe.
Viên cảnh sát đã chết nằm nghiêng sang một bên, đai an toàn giữ cho anh ta không đổ sụp xuống.
Jamison nói, “Chúa ơi! Decker!”
Decker nhìn lên ngôi nhà. “Cô có chắc là nó trống không?”
“Tôi đã gọi họ. Không có ai trả lời. Tôi đã nhìn quanh tầng một.”
“Có dấu hiệu của sự vật lộn không?”
“Không, như tôi thấy thì không có.”
“Chúng ta phải lục soát phần còn lại của ngôi nhà. Nhưng khoan đã.”
Anh gọi cho Lassiter để cần thêm viện trợ nhưng cô không bắt máy.
Tiếp theo anh gọi cho Kemper.
Một lần nữa, không ai nghe máy.
Cả hai cuộc gọi đều được chuyển vào hộp thư thoại.
Anh cất điện thoại đi. “Được rồi, chỉ có chúng ta thôi. Rút súng ra và theo tôi.”
Họ vào nhà và khám xét tầng một kĩ lưỡng, kể cả tủ đựng quần áo.
Nơi này trông bình thường. Có một cái bát rỗng và một cái ly trong bồn rửa. Đồ đạc không bị lật tung lên.
Họ lên lầu và đi từng phòng một cho đến khi đến phòng ngủ của Decker.
Anh mở cửa và nhìn xung quanh. Ánh mắt anh chú ý vào mảnh giấy gấp nằm giữa giường. Bên cạnh đó là một chiếc điện thoại di động.
Anh cầm tờ giấy lên và từ từ mở ra.
Mày sẽ chờ cuộc gọi của bọn tao bằng chiếc điện thoại này. Phạm bất kì sai làm nào, bọn chúng sẽ chết.
Jamison chìa tay ra lấy tờ giấy và anh đưa nó cho cô. Cô đọc xong, ngồi phịch xuống giường vùi mặt vào hai tay.
Decker bước tới cửa sổ nhìn ra phía sau ngôi nhà.
Hẳn đó là cách bọn chúng đã bắt hai mẹ con. Đi qua sân sau, qua hàng rào, và sang con phố tiếp theo.
Nơi mọi chuyện bắt đầu.
Anh nói, “Chúng sẽ gọi, Alex. Chúng ta cần sẵn sàng khi chúng làm vậy.”
Jamison không nói gì.
Anh ngồi xuống giường cạnh cô, cầm chiếc điện thoại bọn bắt cóc để lại và nhìn chằm chằm vào nó.
Trong cùng khoảng thời gian Decker và Jamison phát hiện ra thi thể viên cảnh sát trước nhà Mitchell, Donna Lassiter, ba cảnh sát mặc đồng phục và hai đặc vụ DEA dẫn Alice Martin và cựu Thanh tra Green ra khỏi đồn cảnh sát sau khi họ đã được ghi vào hồ sơ, chụp ảnh và lấy dấu vân tay. Điểm dừng tiếp theo sẽ là nhà tù, nơi mỗi người sẽ bị giam trong một phòng giam cách ly cho đến khi được đưa ra xét xử.
Con hẻm ở đây đã bị phong tỏa và Lassiter cử người tản ra xung quanh để rà soát các mối đe dọa.
Lassiter nói chuyện điện thoại khi họ rời khỏi tòa nhà từ phía sau và chiếc xe tải ngay lập tức tiến lên.
Khi di chuyển về phía chiếc xe, Martin nhìn cô.
“Ta xin lỗi vì tất cả những rắc rối mà ta đã gây ra.”
“Chà, điều đó thực sự không quan trọng. Nhưng điều quan trọng là bà phải sửa đổi bằng cách làm nhân chứng.”
“Ta hiểu. Nhưng ta đang băn khoăn một việc.”
“Gì?”
“Nhà tù nơi ta được gửi tới có thể gần nơi các con ta ở hay không?”
“Bà nhìn lại mình xem, bây giờ không phải lúc bà được phép đòi hỏi gì cả.”
“Ta biết. và ta cũng không mong đợi yêu cầu được đáp ứng, nhưng ta chỉ đang hỏi xin con. Vì vị giáo viên cũ ở trường Chúa nhật của con, được chứ?”
Lassiter thở dài. “Tôi không kiên quan đến nơi bà sẽ được gửi đến, nhưng tôi có thể nói đôi lời. Nhưng có lẽ sẽ không giúp ích gì. Thực tế, chắc chắn là sẽ không thay đổi được gì. Nhưng tôi sẽ thử gọi một cuộc.”
“Cảm ơn vì con đã cố gắng.”
“Sự giúp đỡ của tôi phụ thuộc vào việc bà làm chứng trung thực về tất cả những gì bà biết.”
“Ta hiểu. Ta thực ra rất mong chờ được làm điều đó. Nó sẽ cho ta cơ hội để đền tội. chúng nói sẽ không gây tổn thương cho ai. Nhưng chúng đã nói dối.”
“Bà nghĩ chuyện này sẽ kết thúc ra sao?”
“Ta... ta đoán là mình chưa bao giờ thực sự nghĩ về chuyện đó.”
“Chà, bây giờ có hơi quá muộn rồi.”
“Có quá muộn cho tôi không, Donna?”
Lassiter quay lại nhìn cộng sự cũ của mình.
“Tôi không thể làm gì cho anh.”
“Tôi chỉ đang cố gắng lấy lại những gì thuộc về mình.”
“Không ai mắc nợ anh cái gì cả, Marty.”
“Tôi đã lăn lộn trên những con phố cả đời. Bảo vệ cộng đồng. Mẹ kiếp, cộng đồng chẳng đáng phải để tôi xả thân chi cả.”
“Chà, rồi anh sẽ không cần phải lo chuyện đó nữa đâu.”
Ngay lúc đó, một phát đạn tầm xa trúng thẳng vào ngực Martin, thổi bay một phần cơ thể bà lão xuyên qua lưng. Máu và mảnh xương văng ra cửa kính xe.
Green hét lên, nhưng tiếng hét mắc kẹt mãi mãi trong cổ họng khi phát đạn tiếp theo xuyên qua đầu anh ta, lấy đi một phần lớn bộ não.
“Có bắn tỉa!” Lassiter hét lên, chĩa súng về hướng những viên đạn đã bắn tới. cô bắn lại vài phát.
Những viên đạn tiếp theo găm vào Lassiter và hai người khác, khiến tất cả ngã huỵch xuống đất.