“BÀ KHÔNG CÓ LÝ DO GÌ ĐỂ BAO CHE CHO AI CẢ.” Decker nói.
Anh đang ngồi trong phòng thẩm vấn ở Sở cảnh sát, một bên là Lassiter, bên kia là Kemper và Johnson.
Đối diện với họ là Alice Maritn đang ngồi rất nghiêm trang trên ghế của mình. Bà không trả lời.
“Chúng tôi đã kiểm tra tủ đông lớn trong tầng hầm của bà.” Decker nói. “Có lẽ đó là nơi chồng bà thường cất thịt hươu. Nhưng bà không chỉ giữ thịt hươu ở đó. Kẻ nào nhét Beatty và Smith vào đó đã không cẩn thận. DEA đang thu thập DNA của họ.” Anh liếc nhìn Kemper đầy ẩn ý. “Và cơ quan Liên bàng đó đang muốn nợ máu phải trả bằng máu. Vì vậy, tôi nói lại lần nữa, bà không có lý do gì để bao che cho bất cứ ai cả.”
Bà ngước nhìn anh. “Sao anh dám chắc về điều đó?”
“Hãy thuyết phục tôi nghĩ khác đi xem nào.”
Bà vuốt phẳng chiếc váy dài của mình và đặt tay lên đùi.
“Tôi có con và cháu, và chẳng bao lâu nữa tôi sẽ có chắt. Tôi phải nghĩ về chúng.”
“Tại sao bà còn vướng vào chuyện như thế này?” Lassiter hỏi.
“Tôi vẫn sống nhăn răng trong khi số tiền ít ỏi tôi có đã cạn từ lâu. Tôi 88 tuổi và sức khỏe khá tốt. Khi anh đã đến tuổi này, khả năng anh sẽ sống thêm mười năm nữa là khá cao. Tôi không muốn trải qua quãng thời gian đó trong cảnh khốn cùng. Tôi mệt mỏi vì không bao giờ đi đâu cả. Hay chẳng có thứ gì.”
“Con cái không thể giúp gì cho bà sao?”
“Các con tôi lo cho bản thân tụi nó còn chưa xong nữa là. Tôi chỉ có khoản An sinh xã hội. Và dù chỉ sống ở đây, khoản tiền đó cũng không đủ cho cuộc sống lâu dài.”
Kemper nói thẳng: “Rất nhiều người chỉ sống nhờ khoản tiền An sinh xã hội và họ không tham gia vào băng đảng buôn bán ma túy để kiếm thêm tiền.”
“Tôi không tham gia băng đảng ma túy!” Bà đáp trả nghiêm khắc.
“Vậy sao bà không cho chúng tôi biết bà đã làm gì?” Lassiter nói.
“Tôi chỉ đơn thuần là nhìn đi chỗ khác,” bà nói, ánh mắt bà tránh xa họ. “Khi mọi chuyện bắt đầu xảy ra trên phố của chúng tôi.”
“Những chuyện gì?” Decker hỏi.
“Khi có vài thiết bị được đưa vào ngôi nhà nơi những người đàn ông đó được tìm thấy, và cả trong căn nhà bên cạnh. Khi có những kẻ bắt đầu vào ra chỗ ấy bất kể giờ giấc.”
“Đó là máy ép thuốc viên.” Decker nói. “Và bọn chúng chọn con phố này vì nơi đây chỉ có ba người sống trên đó và một trong số họ bị mù.”
“Và một trong số họ cũng có dính líu,” Lassiter nói thêm. “Fred Ross. Ông ta có phải là người đã tiếp cận bà và yêu cầu bà lờ đi không?”
Maritn gật đầu. “Đó là lí do tại sao bọn chúng chọn con phố này. Như anh đã nói, Dan bị mù. Fred là một thằng khốn nạn. Còn tôi...” Giọng bà nhỏ dần. “Nếu tôi không tham gia, bọn chúng sẽ giết tôi. Tôi phải làm gì đây?”
“Gọi cảnh sát.” Jamison nói.
“Cảnh sát sao?” Bà chế giễu. “Fred nói với tôi rằng đến một nửa lực lượng cảnh sát tham gia đường dây.”
“Thật vớ vẩn!” Lassiter thốt lên. “Bà có thể tìm đến tôi, Alice. Tôi sẽ giúp bà.”
“Họ đã cho bà những gì?” Decker hỏi.
“Tiền đền bù.”
“Bao nhiều?”
“Hai nghìn usd một tuần. Bằng tiền mặt. Và tôi thực sự không phải làm gì cả. Chỉ cần... vờ như không nhìn thấy gì.”
Jamison nói, “Không chỉ có vậy, bà đã để họ bỏ xác chết vào tủ đông của mình.”
Martin rùng mình trước nhận xét này nhưng không đáp lại gì.
Decker nói, “Số tiền ấy là rất lớn. Bà đã làm gì với nó?”
“Tôi... sắm sửa. Tôi bắt đầu ăn những món khác ngoài mỳ ăn liền, nui và phô mai. Tôi sửa các vật dụng trong nhà của mình. Gửi ít tiền cho các con tôi. Tôi đã mua quà cho cháu gái tôi, lần đầu tiên sau nhiều năm. Tôi cất phần còn lại vào một cái hòm trong nhà để dành cho con cái.”
“Vậy là, bà đã ra ngoài vào cái đêm thi thể được chuyển đi?” Lassiter nói.
Martin gật đầu. “Họ... họ lấy xác từ tủ đông của tôi và cho vào xe tải của Fred. Sau đó, họ chở nó đến căn nhà và vất xác ở đó. Trước đó họ đã gói ghém trang bị của mình. Tôi đã đi ra ngoài bởi vì... vì tôi không muốn ở trong đó khi họ đưa các thi thể ra ngoài. Và tôi muốn đảm bảo rằng không có ai ở xung quanh, mặc dù họ có thiết bị bay không người lái bay vòng quanh để đảm bảo điều đó. Họ thường làm vậy khi di chuyển người hoặc đồ vật ra vào, chỉ để đảm bảo rằng con phố không bóng người. Fred nói với tôi rằng với cơn bão đang ập đến, sẽ không có ai ra ngoài và họ muốn hoàn thành công việc càng sớm càng tốt. Dù sao đi nữa, họ đã lái chiếc xe vào bãi đậu xe và đưa các thi thể vào qua cửa hông. Sau đó, họ lái chiếc xe tải trở lại nhà của Fred và đi bộ ra khỏi con phố. Tôi đi bộ về nhà trước khi cơn mưa bắt đầu.”
“Đó là khi tôi nghe thấy cây gậy của bà va và cào vào mặt đường.” Decker nói. “Tôi thấy thật may vì trong cuộc nói chuyện trước đây giữa chúng ta, tôi chưa bao giờ mô tả những âm thanh mà tôi đã nghe thấy. Tôi mà kể có khi bà đã mách lẻo rồi. Nhưng Dan Bond cũng nghe thấy âm thanh ấy. Ông ấy đã hỏi thẳng bà về chuyện đó, phải không?”
Lần đầu tiên, những giọt nước mắt lấp lánh trong mắt Martin.
“Hôm trước ông ấy ở ngoài hiên khi tôi đi ngang qua. Tôi gọi và ông ấy nói, ‘Chào buổi sáng’. Nhưng sau đó ông ấy nhìn tôi với vẻ là lạ sao ấy. Tôi về nhà. Sau đó ông ấy gọi cho tôi và muốn biết tại sao tôi lại ra ngoài vào đêm đó. Ông ấy thực sự không buộc tội tôi. Nhưng ông ấy nói rằng anh đã hỏi ông ấy về âm thanh đó, rằng anh coi đó là chi tiết quan trọng. Và ông ấy đang cố nhớ lại. tôi thậm chí chưa bao giờ nghĩ về việc cây gậy của mình sẽ tạo ra những tiếng động đó. Tôi chỉ sử dụng nói khi ra ngoài để tránh bị ngã khi đi bộ. Đáng lẽ tôi nên đem nó đi sửa từ lâu rồi.”
“Vậy rốt cuộc ông ta chết như thế nào?” Decker hỏi.
“Tôi sọ ông ấy sẽ nói với anh rằng đêm đó tôi có ra ngoài. Vì thế tôi đã gọi điện cho Fred và nói với lão về chuyện đó.”
Decker nói: “Từ số ghi trên bức tường điện thoại của bà.”
Martin nhìn chăm chăm vào mắt anh. “Đúng.”
“Và Fred đã nói lão sẽ làm gì?” Lassiter hỏi.
“Lão nói để mình lo việc đó.” Bà bắt đầu run rẩy. “Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng lão sẽ giết ông ấy! Tôi chưa bao giờ muốn Dan chết. Ông ấy là một người tốt. Một người bạn tốt suốt những năm qua.”
“Thế bà nghĩ lão ta sẽ làm cái quái gì?” Decker nói. “Một kẻ đã cất xác hai đặc vụ Liên bang trong tủ đông nhà bà?”
Martin lắc đầu. “Tôi...” Bà im lặng.
“Và bà cũng đã gọi lại cho Fred sau khi tôi gặp bà đêm đó, phải không?”
Bà liếc nhìn anh nhưng không nói gì.
“Và lão ta hoặc ai đó đã gọi cho Brain Collins và bảo hắn ta giết tôi. Bà có biết điều đó sẽ xảy ra khi bà nói dối tôi về việc nhìn thấy Beatty và Smith đi vào ngôi nhà đó không?”
“Tôi... tôi chỉ làm những gì được dặn nếu anh xuất hiện trước cửa nhà tôi. Vậy thôi.”
Một khoảng lặng kéo dài, trong không gian chỉ còn tiếng thở gấp gáp của Martin.
Decker nói: “Bà biết đấy, bà nên cảm ơn chúng tôi vì đã đưa bà đến đây.”
Bà ngước lên nhìn anh. “Tại sao vậy?”
“Bà nghĩ họ sẽ để bà sống bao lâu? Tôi còn ngạc nhiên là họ vẫn chưa giết bà.”
“Có lẽ họ đã thương xót tôi.”
“Tôi thực sự nghi ngờ trong thâm tâm những kẻ này còn bất kì lòng thương xót nào.”
“Tôi phải nhìn ra những điểm tốt nơi người khác,” bà nói.
“Và tôi phải nhìn ra những điểm xấu. Không khó lắm.”
Martin đảo mắt. “Thị trấn đã từng không như thế này.”
“Lại nhớ về thời vàng son vàng siếc gì đấy sao?” Decker nói.
“Đã từng có một thời vàng son thật đấy,” bà cáu kỉnh.
“Với một số người thôi. Với một số người khác, những ngày ấy cũng tồi tệ không kém gì ngày hôm nay của bà.”
“Rồi tôi sẽ ra sao đây?” Martin hỏi, lấy lại bình tĩnh.
“Chà, trước hết là, trong suốt phần đời còn lại của mình bà sẽ không phải lo lắng về chỗ ở,” Decker nói. “Hoặc cái ăn. Chính phủ sẽ chu cấp cả hai thứ đó.”
Bà ngẩng cao đầu trân trối nhìn anh. “Tôi chỉ muốn sống trong yên bình và danh dự. Tôi không cố ý để bất kì chuyện nào như thế này xảy ra. Đó có thể là lời biện minh cho hành động của tôi không?”
Decker nhìn lại bà. “Tôi đã nghe rất nhiều người nói như vậy trong những năm qua. Gồm cả những kẻ đã gí súng vào đầu người khác và bóp cò. Vì vậy, không, đó không thể là lời biện minh cho bất kì điều gì.”
Lassiter nói, “Nhưng nếu bà làm chứng chống lại những kẻ còn lại và giúp chúng tôi thu thập chứng cứ nhằm lập hồ sơ vụ án kiện chúng, điều đó sẽ có lợi cho bà. Bà có thể nhận được khoan hồng.”
Martin nhìn cô. “Cho giáo viên cũ của cô ở trường Chúa nhật một chút gì gọi là an ủi hả, Donna?”
Lassiter lắc đầu. “Bà đã giúp một băng đảng ma túy tàn sát khá nhiều người trong thị trấn này để đổi lấy tiền. Bây giờ, tôi chỉ muốn xử từng thằng trong số ấy. Và nếu bà có thể giúp chúng tôi làm điều đó, thật tuyệt. Nếu bà không thể, tôi mặc xác bà chết rữa trong tù đi cũng được.”
“Tôi thực sự đã làm hỏng mọi thứ, phải không?”
Decker liếc nhìn Jamison và sau đó nhìn lại Martin.
“Chà, có lẽ bà có thể dạy các lớp Kinh thánh trong tù để chuộc lỗi.”
Martin cay đắng nói: “Giờ anh lại chế giễu tôi nữa.”
“Không, tôi nói nghiêm túc. Và biết đâu bà có thể thay đổi cuộc đời một người thì sao?”
“Anh nghĩ chuyện đó có thể xảy ra sao?”
“Từ những gì tôi đã chứng kiến trên đời, không gì là không thể cả.”