Mọi người ở đây đâu phải gà mờ, ai cũng thấy rõ kiếm pháp của Tưởng Văn Minh không phải trò hề, mà là sát chiêu thực sự.
Mỗi một chiêu, mỗi một thức đều tinh diệu như linh dương móc sừng, tuyệt đối không phải trình độ của người mới có thể đạt tới.
Ngay cả Đông Hoa Đế Quân, người cực kỳ am hiểu kiếm pháp, cũng không khỏi gật đầu tán thưởng khi chứng kiến.
“Kiếm thuật Yêu Hoàng này, so với Kiếm Tiên cũng không kém là bao.”
Chỉ có điều điều khiến người ta cạn lời là, kiếm thuật cao siêu như vậy, lại còn tinh thông cả thể thuật.
Vậy mà hắn cứ bày ra vẻ, hễ có thể đánh úp thì không đánh chính diện, hễ có thể đánh xa thì không đánh gần.
Khiến không ít người cho rằng hắn chỉ giỏi dùng đầu óc.
Đối diện, người áo đen cũng không ngờ kiếm pháp của Tưởng Văn Minh lại sắc bén đến vậy.
Hai người vừa giao thủ, hắn đã rơi vào thế hạ phong.
“Ngự Kiếm Thuật!”
Trường kiếm trong tay Tưởng Văn Minh đột nhiên bay ra, tay hắn nhanh chóng kết động thủ quyết.
Phi kiếm trên không trung một phân thành hai, hai phân thành bốn...
Trong chớp mắt, kiếm đã giăng đầy cả bầu trời.
“Kiếm vũ!”
Theo ngón tay hắn chỉ xuống, những thanh luyện khí trường kiếm trên bầu trời ào ào rơi xuống như mưa.
Người áo đen thấy vậy, thân thể lập tức chưi xuống đất.
Kiếm vũ rơi xuống lôi đài, phát ra những tiếng "đinh đinh đang đang".
Nhưng không thể làm tổn thương người áo đen dù chỉ một chút.
"Thổ độn?"
Tưởng Văn Minh nhận ra chiêu thức này của đối phương.
Chính là Thổ độn trong Ngũ Hành độn thuật.
Bất quá Ngũ Hành pháp thuật Tưởng Văn Minh cũng có nghiên cứu, dù không am hiểu như Hỏa hệ pháp thuật, nhưng vẫn có thể thi triển được.
Thấy đối phương dùng Thổ độn ẩn thân, Tưởng Văn Minh nhấc chân đạp mạnh xuống đất.
"Oanh!"
Mặt đất rung chuyển dữ dội, như thể có thứ gì đó sắp trồi lên.
Người áo đen cảm nhận được địa chấn, lập tức phá đất chưi lên.
Trường kiếm trong tay đâm thẳng vào cổ họng Tưởng Văn Minh.
"Keng!"
Tưởng Văn Minh nghiêng người tránh né, đưa tay gảy vào cạnh trường kiếm.
Một kích này nhìn đơn giản, nhưng ẩn chứa sức mạnh nhục thân kinh khủng.
Trường kiếm của người áo đen bị đánh bay, hóa thành điểm sáng tiêu tan trên không trung.
Tưởng Văn Minh thừa cơ hội này, thao túng trường kiếm lần nữa, dùng Ngự Kiếm Thuật tấn công người áo đen.
"Một kiếm sương hàn mười bốn châu!"
Kiếm ý lạnh lẽo như thủy ngân chảy, bao trùm toàn bộ không gian.
Người áo đen không thể tránh né, chỉ có thể triệu hồi một bức tường đất trước người, gắng gượng chống đỡ.
"Phát"
Tưởng Văn Minh vung quyền, trực tiếp đánh nát tường đất.
Người áo đen không kịp né tránh, bị dư lực của cú đấm đánh trúng, bay ngược ra ngoài, ngã ầm xuống đất.
Tưởng Văn Minh phi thân tới, đâm kiếm vào vị trí trái tim đối phương.
Nhưng khi mũi kiếm chạm vào mục tiêu, sắc mặt hắn biến đổi, vội vàng thi triển Hóa Hồng Chi Thuật rời khỏi vị trí ban đầu.
Ngay khi hắn vừa rời đi, một thanh gai nhọn đột ngột đâm lên từ mặt đất.
Nếu không né tránh kịp thời, chiêu này đã khiến "cúc hoa" của hắn tàn phế.
"Mẹ nó!"
Tưởng Văn Minh tuy tự tin vào nhục thân của mình, nhưng vẫn lạnh sống lưng khi chứng kiến cảnh này.
Từ trước đến nay chỉ có hắn chơi xỏ người khác, khi nào đến lượt người khác chơi xỏ hắn?
Lại còn là chiêu Thiên Niên Sát ác độc như vậy!
Nghĩ đến đây, Tưởng Văn Minh càng thêm tức giận.
"Được, được, được, chơi kiểu này đúng không!"
Thổ độn hắn không am hiểu, nhưng Hỏa độn và Lôi độn thì hắn rành.
Tay hắn nhanh chóng kết ấn.
"Thiên địa sơ khai, lôi đình bắt đầu sinh, sấm sét vang đội, nghe ta hiệu lệnh. Bằng vào ta tâm ý, dẫn lôi nhập chưởng, phá vạn pháp, tru tà ma.”
"Ầm ầm..."
Trên trời mây đen kéo đến, từng đạo lôi đình lóe sáng.
"Răng rắc!"
Một đạo lôi đình giáng xuống, Tưởng Văn Minh đưa tay dẫn lôi nhập thể, bàn tay lập tức lóe sáng lôi quang, đột ngột oanh về phía người áo đen.
"Hỗn Độn Thần Lôi!"
Người áo đen thấy vậy, giật mình kinh hãi.
Vội vàng thi triển Thổ độn, nhưng Tưởng Văn Minh đã sớm phòng bị, trước khi tung ra cú đấm này, hắn đã âm thầm thi triển pháp thuật 'Chỉ Địa Thành Thép'.
Chiêu này chuyên khắc chế Thổ độn thần thông, năm xưa Cụ Lưu Tôn đã dùng chiêu này để bắt Thổ Hành Tôn.
Từ khi Tưởng Văn Minh thấy người áo đen am hiểu Thổ độn, hắn đã nghĩ ra cách đối phó, chỉ là chưa dùng đến.
Chính là để đối phương cảm thấy hắn không có cách nào đối phó Thổ độn của mình.
Hiện tại hắn lật bài, không giả trân!
Quả nhiên, khi người áo đen thấy Hỗn Độn Thần Lôi, liền muốn dùng Thổ độn tránh né, nhưng phát hiện mặt đất cứng như thép.
Thổ độn của hắn hoàn toàn vô dụng.
"Thế Thân Thuật!"
Người áo đen ném ra một pho tượng gỗ, bản thân thì nhanh chóng kéo dài khoảng cách.
Ngay khi con rối bị ném ra, Hỗn Độn Thần Lôi giáng xuống, tại chỗ oanh pho tượng thành tro bụi.
"Phốc..."
Người áo đen đột nhiên phun ra một ngụm máu lớn.
Đây là phản phệ của Thế Thân Thuật.
Loại Thế Thân Thuật này không phải là trò bịp mắt, mà là khôi lỗi thực sự có một phần linh hồn của bản thân.
Nếu không, không thể nào tránh được sự khóa chặt của Hỗn Độn Thần Lôi.
Thấy đối phương dùng con rối thế thân để tránh né công kích, Tưởng Văn Minh lộ vẻ kinh ngạc.
Bởi vì pháp thuật này đối phương thi triển, cũng là Đạo Môn thần thông.
"Luyện khí thuật, Ngũ Hành độn thuật, Thế Thân Thuật, tất cả đều đến từ Hoa Hạ, ta biết ngươi là ai!"
Tưởng Văn Minh cuối cùng cũng đoán ra thân phận của đối phương.
Người áo đen nghe vậy, không nói gì, mà ném một viên thuốc vào miệng, để khôi phục thương thế.
"A, thật thú vị, không ngờ ngươi lại trốn ở đây! Khó trách Thủy Hoàng Đế bệ hạ tìm lâu như vậy vẫn không tìm được ngươi.
Đúng không? Từ Phúc!"
Khi Tưởng Văn Minh gọi hai chữ "Từ Phúc", thân thể người áo đen run lên, đột ngột ngẩng đầu nhìn Tưởng Văn Minh.
"Sao ngươi đoán được?”
Người áo đen, à không, phải nói là Từ Phúc, khàn giọng hỏi.
"Thật ra ta đã nên đoán ra từ lâu, am hiểu luyện khí thuật, Ngũ Hành độn thuật, đạo pháp, còn có thuật luyện đan trong tay ngươi.
Doanh Châu không có ai biết những thứ này, nhẫn thuật của bọn họ tuy quỷ dị, nhưng vẫn khác biệt rất lớn so với Ngũ Hành chi thuật.
Chỉ có ngươi thi triển pháp thuật mới thực sự là Ngũ Hành chi thuật.
Mà nhìn chung lịch sử Doanh Châu, ngoại trừ Từ Phúc, người đã đông độ rồi biến mất, ta thực sự không nghĩ ra còn ai bác học đến vậy."
Nghe Tưởng Văn Minh phân tích, Từ Phúc cũng không che giấu nữa.
Hắn tiện tay tháo mặt nạ, lộ ra khuôn mặt già nua.
Không có tiên phong đạo cốt, cũng không có vẻ ác độc âm tàn, chỉ là một khuôn mặt tầm thường.
Là loại người ném ra đường cũng không ai chú ý đến.
Nhưng chính người như vậy đã từng đùa bỡn cả một đời đế vương.
Dù Doanh Chính chết nhiều năm, vẫn canh cánh trong lòng về sự biến mất của hắn.
"Không ngờ lão phu trốn lâu như vậy vẫn có người nhận ra, không hổ là Yêu Hoàng, ta quả đã xem thường ngươi."
Thân thể có chút lọm khọm của Từ Phúc từ từ đứng thẳng, khí thế trên người cũng dần tăng lên.
Một sợi hắc khí từ trong cơ thể hắn tiêu tán, chậm rãi hiện ra một tôn Ma Thần hư ảnh phía sau.
"Ta vốn không muốn thi triển loại lực lượng này, nhưng ngươi đã nhận ra thân phận của ta, vậy cũng không cần ẩn giấu nữa."
Từ Phúc nói rồi bước lên một bước.