"Ngươi không hiểu đâu, Viêm từng nói Phượng Hoàng nhất tộc nắm giữ năng lực Niết Bàn trùng sinh, ngươi bảo ta nếu ăn hắn thì có thể có được năng lực này không?”
Miệng Rộng thần bí hề hề nói.
Ngao Quảng lập tức ngạc nhiên.
Giờ hắn mới hiểu vì sao Miệng Rộng nhất quyết phải sống mái với Phượng Hoàng nhất tộc, hóa ra nguyên nhân sâu xa là đây.
Mà ngẫm lại cũng phải, Miệng Rộng có năng lực thôn phệ, nếu thật sự nuốt được Nguyên Phượng, vậy huyết mạch tương lai chắc chắn mạnh đến kinh người.
Nghĩ vậy, ngay cả hắn cũng có chút động tâm.
"Không đúng, không đúng! Suýt nữa thì bị ngươi làm lạc đề. Nhiệm vụ chính của chúng ta bây giờ là thống nhất hải vực, sau đó giúp ngươi trở thành Tổ Long, chuyện khác để sau hẵng tính."
Ngao Quảng vội lắc đầu, xua tan ý nghĩ hoang đường kia.
"Nhưng đâu có xung đột, ngươi xem ta hiện tại vẫn phải cần Thần thú với Giao Long mới tiến hóa thành long hình được, mà tìm đâu ra bọn chúng bây giờ..."
"Ta có thể tìm được!"
Miệng Rộng chưa dứt lời đã bị Ngao Quảng cắt ngang.
"Cái gì?"
Miệng Rộng ngơ ngác.
"Trong lịch sử long tộc có ghi chép, ngài từng gặp một Thần thú ở Hải Uyên Tây Hải. Ngài cùng nó đại chiến ba ngày ba đêm, cuối cùng đánh giết nó, từ đó nhất thống hải vực, trở thành bá chủ đại dương."
Ngao Quảng đọc vanh vách như sách giáo khoa, thuật lại những gì ghi trong sử sách long tộc.
“Hải Uyên Tây Hải? Chỗ đó là đâu?”
Miệng Rộng chưa từng đến Tây Hải, nên không rõ lắm.
"Hải Uyên Tây Hải thời nay ra sao ta không rõ, nhưng sau khi ngài thống nhất hải vực, nơi đó thuộc về Tây Hải Long Cung quản lý, cũng là nơi an táng long tộc."
Ngao Quảng giải thích.
"Nơi an táng long tộc? Ngươi là Đông Hải mà? Sao lại chạy sang Tây Hải chôn xương?"
Miệng Rộng khó hiểu.
"Câu này phải ta hỏi ngươi mới đúng chứ, chẳng phải ngươi ra lệnh sao? Rằng long tộc sau khi chết đều phải chôn sâu ở Hải Uyên Tây Hải."
Ngao Quảng liếc xéo nói.
"… Sao có thể, ta còn chẳng biết Tây Hải ở đâu, làm sao ra lệnh được."
Miệng Rộng một mực phủ nhận.
"Ta đâu có nói là ngươi bây giờ, biết đâu là ngươi ở thời kỳ nào đó trong tương lai thì sao.”
Ngao Quảng có chút ai oán nói.
"Ờ... Cũng có lý!"
Miệng Rộng nghĩ ngợi rồi gật gù.
"Vậy giờ chúng ta đi Hải Uyên Tây Hải?"
Miệng Rộng dè dặt hỏi.
"Đừng vội, đợi Hổ Sa Vương về rồi tính, với thực lực của ngài bây giờ, e là hơi khó để đối phó Thần thú kia."
Ngao Quảng lắc đầu.
"Ý gì? Ngươi nghĩ ta đánh không lại nó? Ta thấy mình giờ mạnh kinh khủng, đến cả cái giống chim tạp nham kia ta còn chẳng thèm để vào mắt."
Miệng Rộng nghe vậy thì không vui.
"Không phải nói thực lực của ngài không bằng nó, mà là Thần thú kia có thủ đoạn đặc thù, giỏi nhất là tạo ảo cảnh. Nếu ngài không có cách đối phó, có khi còn chăng thấy được bóng đáng nó đâu."
"Vậy làm sao? Ta có biết phá ảo cảnh đâu."
Miệng Rộng chớp mắt, vẻ mặt vô tội.
"Ngươi không biết thì không sao, tìm người biết là được. Trong biển này sinh linh có năng lực đặc thù nhiều vô kể, thể nào cũng có kẻ khắc chế được nó."
Ngao Quảng hiến kế.
"Có lý, việc này giao cho ngươi.”
Miệng Rộng gật đầu tán thành.
Ngao Quảng: …
"Tổ Long, ngài quên rồi hay sao, ta sống không được mấy ngày nữa đâu!"
Ngao Quảng cố tình nhấn mạnh từ "mấy ngày".
"Vậy ngươi cố thêm chút nữa đi, đừng chết vội, ít nhất cũng phải giúp ta làm xong mấy việc này rồi hằng chết."
Miệng Rộng thành thật nói.
"..."
"Nếu không biết ngươi là Tổ Long, thật tình ta muốn đấm cho ngươi một trận!"
Ngao Quảng cuối cùng không nhịn được thốt ra.
"Hắc hắc, ta chờ ngày đó."
Miệng Rộng cười hắc hắc.
Đúng lúc này, Hổ Sa Vương dẫn một đám hung thú đáy biển từ xa bơi tới.
Ngao Quảng thấy vậy liền vung tay, giải trừ kết giới xung quanh.
Hắn đang ở hình người, nên không lo bị ai phát hiện.
"Yêu hoàng, người đã đến đủ, đây đều là những huynh đệ bằng lòng cùng ta đánh thiên hạ."
Hổ Sa Vương vung tay giới thiệu đám hung thú sau lưng.
"Tốt lắm, từ nay về sau mọi người theo ta lăn lộn, chúng ta đấm chim tạp nham, đá Kỳ Lân con, nhất thống Hồng Hoang, thành tựu bá nghiệp vô thượng."
Miệng Rộng giẫm chân lên tảng đá, vênh váo tự đắc nói.
Mọi người: …
"Khụ khụ, nổ hơi quá rồi đó!”
Ngao Quảng nhỏ giọng nhắc nhở.
"Ta biết các ngươi không tin, cứ chờ xem, đợi ta tiến hóa hoàn thành, một tay trấn áp tất cả địch."
Miệng Rộng nhếch mép, không giải thích nhiều.
"Hổ Sa, ngươi với Tiểu Quảng bàn bạc xem kế tiếp làm gì, ta đi luyện công trước, bàn xong thì gọi ta."
"Nhỏ... Tiểu Quảng?"
Ngao Quảng nghe Miệng Rộng gọi mình như vậy thì khó chịu hơn ăn phải ruồi.
Hắn sống không biết bao nhiêu vạn năm, tuổi thật chắc chắn lớn hơn Miệng Rộng không biết bao nhiêu lần, giờ lại bị gọi là Tiểu Quảng?
"Ngươi nhìn cái gì, ta là tổ tông ngươi, gọi ngươi một tiếng Tiểu Quảng thì sao?"
Miệng Rộng thấy Ngao Quảng trừng mắt nhìn mình, lập tức bất mãn lầm bầm.
"... Ngươi đúng là tổ tông sống!”
Ngao Quảng nghiến răng nghiến lợi nói.
"Xàm, ta mà chết thì làm gì có ngươi."
Miệng Rộng đáp trả, suýt chút nữa khiến Ngao Quảng nghẹn họng.
"Thôi thôi, hai người đừng cãi nhau nữa, tranh thủ thời gian bàn chính sự đi."
Hổ Sa Vương biết tính Miệng Rộng.
Cứ để hắn ngang ngược như vậy, chắc hôm nay chẳng làm được gì đâu.
"Có bản đồ hải vực không?"
Ngao Quảng hít sâu một hơi hỏi.
"Không có, thời này làm gì có bản đồ, mọi thứ đều nằm trong đầu."
Hổ Sa Vương bất đắc đĩ nói.
"Vậy ta vẽ một bức bản đồ hải vực, rồi các ngươi giúp ta xác nhận vị trí."
Ngao Quảng nói rồi giơ tay khẽ vạch một đường.
Nước biển xung quanh lập tức cuộn trào, hình thành một bức bản đồ hải vực trước mặt mọi người.
Hổ Sa Vương nhìn mấy lần, rồi gọi các hung thú khác lên phân biệt.
Miệng Rộng thấy họ thảo luận hăng say thì bỗng thấy chán.
Thế là lẳng lặng bỏ đi, bắt đầu luyện tập chiêu mới học được.
Rất nhanh, mọi người đã xác nhận xong bản đồ hải vực.
"Yêu hoàng, chúng ta đang ở Bắc Hải, vùng biển lân cận không có hung thú mạnh nào, nhưng cách đây năm trăm dặm về phía nam là Chung Sơn."
Hổ Sa Vương có vẻ lo lắng.
"Chung Sơn? Chỗ đó là đâu, xem vẻ mặt ngươi chắc là có chuyện gì khó khăn?"
Miệng Rộng thấy sắc mặt hắn không đúng thì tò mò hỏi.
"Chung Sơn chi thần là Chúc Long Chúc Cửu Âm, kẻ đó thực lực vô cùng đáng sợ. Muốn đặt chân ở đây, khó tránh khỏi phải giao chiến với hắn."
Hổ Sa Vương giải thích.
"Đánh thì đánh thôi, ta sợ gì hắn."
Miệng Rộng không thèm để ý nói.
Hắn sợ gì thì sợ, chứ đánh nhau thì không ngán ai.
"Ngài không biết đâu, Chúc Long nắm giữ pháp tắc thời gian, cực kỳ khó đối phó. Nếu không cần thiết, ta không khuyên ngài đối đầu với hắn."
Hổ Sa Vương mặt mày ngưng trọng.
"Pháp tắc thời gian? Vậy hắn mở được dòng sông thời gian à?"
Miệng Rộng nghe vậy thì lập tức tỉnh táo.