Những thi thể này đủ mọi hình dạng, thậm chí nhiều cái đã tàn tạ đến mức không thể nhận ra.
Giờ đây, chúng lại bị Hậu Khanh triệu hồi.
Người khác có lẽ không cảm thấy gì, nhưng A Ni Ya, kẻ mạo danh trọng tài, đột nhiên trợn tròn mắt.
Cô ta kinh hãi như thể vừa thấy quỷ.
Bởi vì cô ta nhận ra thân phận của những thi thể này!
Đây đều là những tuyển thủ đã ngã xuống trên lôi đài Thần Thoại qua các thời kỳ.
Giờ lại bị Hậu Khanh dùng năng lực thiên phú triệu tập.
Khi từng thân ảnh lần lượt xuất hiện, đám đông nhanh chóng nhận ra sự bất thường.
Bởi vì họ dần dần nhận ra một vài gương mặt quen thuộc.
Ví dụ như Ân Cái, Tượng Thần, Ưng Thần và cả Ca Diếp Phật vừa mới tử trận.
Dù những thi thể này không còn chút linh trí nào, sức mạnh nhục thân của chúng vẫn không thể xem thường.
Lúc này, vô số sợi tơ bay ra từ tay Hậu Khanh, như thể hắn đang điều khiển những con rối, sai khiến các thi thể này.
Khi năng lực 'Thân thể tàn phế thuế biến' được kích hoạt, những thi thể tàn tạ bắt đầu bị phân giải, sau đó tái tạo, hình thành nên những thi thể mới.
Thi Tổ!
Tổ sư của vạn thi!
Vào khoảnh khắc này, danh tiếng của hắn hoàn toàn khắc sâu vào tâm trí thế nhân.
Phàm là thi thể, đều sẽ bị hắn lợi dụng.
"Ngươi dám khinh nhờn thi thể những người đã ngã xuống, thật là đại nghịch bất đạo!"
Khuôn mặt Thi Khí Phật lộ vẻ giận dữ.
Không chỉ riêng hắn, tất cả cao thủ trong sân đều tỏ vẻ phẫn nộ.
Bởi vì chăng ai muốn thi thể mình sau khi chết lại bị kẻ khác lăng nhục như vậy.
Ngay cả một số người của Yêu Đình cũng không ngoại lệ.
Nhưng hiện tại Hậu Khanh đang dùng cách này để đối phó kẻ địch, nên họ cũng không tiện nói gì.
"Lão hòa thượng, không phải vừa rồi ngươi rất ngông cuồng sao? Mở miệng ra là muốn tịnh hóa ta, lại đây lại đây, lão tử chấp ngươi một đôi tay."
Hậu Khanh lúc này ngạo mạn vô cùng.
Hắn chỉ đứng đó không cần động đậy, xung quanh đã bị vô số thi thể bao bọc kín mít.
Muốn tấn công hắn, nhất định phải tiêu diệt hết những thi thể này trước đã.
Thi Khí Phật thấy vậy, không thể giữ được bình tĩnh.
Pháp tướng Đại Phật sau lưng ra tay, nhắm thẳng vào vị trí của Hậu Khanh mà vỗ tới.
Ngay khi bàn tay khổng lồ sắp giáng xuống, vô số cổ thi thể bay lên không trung, dùng thân xác máu thịt chống đỡ đòn tấn công này.
"Giết!”
Hậu Khanh chỉ tay.
Đám thi thể bên dưới như nhận được mệnh lệnh, lập tức điên cuồng lao về phía Thi Khí Phật.
"Bắt Nhà Ba La Ấn!"
Thi Khí Phật vung tay, chưởng về phía đám thi thể, lập tức đánh tan chúng thành thịt nát.
Nhưng chúng là thi thể, những vết thương này hoàn toàn vô dụng.
Thậm chí có mấy cỗ chỉ còn nửa thân trên, vẫn liều mạng ngọ nguậy trên mặt đất, lao về phía Thi Khí Phật.
Dù hắn có đánh nát bao nhiêu thi thể, Hậu Khanh luôn có thể trong nháy mắt tái tạo lại chúng, sau đó sai khiến chúng xông lên lần nữa.
Chiến thuật biển người, vào thời khắc này được Hậu Khanh thi triển đến mức xuất thần nhập hóa.
Pháp tướng sau lưng Thi Khí Phật ngày càng ảm đạm, toàn thân Đại Phật bị bao phủ bởi vô số thi thể.
Chúng như những con thú hoang, dùng mọi cách cắn xé pháp tướng Đại Phật.
"Cứ tiếp tục như vậy, Thi Khí Phật e là thua mất."
Nguyệt Độc nhìn trận chiến, chau mày thành hình chữ Xuyên.
"Hắn không yếu như ngươi nghĩ đâu, dù sao cũng là một trong những người khai sơn lập phái của Phật môn, chắc chắn còn có át chủ bài."
Thiên Chiếu nói vậy, nhưng vẻ mặt ngưng trọng lại phản ánh đúng tâm trạng của cô ta.
Bởi vì ai cũng thấy rõ, nếu Thi Khí Phật không tìm được biện pháp giải quyết,
Hậu Khanh sẽ liên tục triệu hồi thi thể, dùng chiến thuật biển người đè chết hắn.
Thi Khí Phật hiển nhiên cũng nhận ra vấn đề này.
Hậu Khanh tuy thực lực không bằng hắn, nhưng những thủ đoạn của đối phương quả thực quá quỷ dị.
Tục ngữ có câu kiến nhiều cắn chết voi, huống chi những thi thể này không phải kiến.
Dù chúng không còn mạnh mẽ như khi còn sống, chúng vẫn bảo lưu một phần thực lực, đặc biệt là một số năng lực thiên phú.
Những năng lực này không tiêu tan cùng cái chết.
Mà sẽ phục hồi cùng thi thể, tiếp tục được chúng sử dụng.
Ví dụ như Tượng Thần, sức mạnh và phòng ngự đáng kinh ngạc vẫn không khác gì khi còn sống, dù đã chết.
Nếu chỉ có một mình Tượng Thần, Thi Khí Phật tự nhiên không để trong lòng, dù sao thực lực hai bên không cùng đẳng cấp.
Nhưng giờ đây, toàn bộ lôi đài la liệt thi thể, mỗi người cho hắn một chút, cũng đủ khiến hắn khó đổi phó.
Sau một hồi suy nghĩ, Thi Khí Phật từ bỏ ý định tiếp tục chiến đấu với thi thể. Nói trắng ra, chúng chỉ là thi thể, không có ý thức.
Kẻ địch thực sự chỉ có Hậu Khanh, chỉ cần tiêu diệt hắn, mọi vấn đề sẽ được giải quyết.
Nghĩ đến đây, thân thể hắn bắt đầu chuyển sang màu vàng kim.
"Bất Diệt Kim Thân!"
Khi thần thông Bất Diệt Kim Thân được kích hoạt, Đại Phật sau lưng cũng trở nên ngưng thực hơn.
"Lôi Âm!"
"Ầm ầm..."
Một tiếng sấm rền vang lên trên bầu trời, khiến các thi thể khựng lại trong giây lát.
Thi Khí Phật chớp lấy cơ hội, phá vòng vây thi thể, lao thẳng về phía Hậu Khanh.
"Đại La Phật Thủ!”
Vô số chưởng ấn giáng xuống, nhắm thẳng vào vị trí của Hậu Khanh.
"Phanh!"
Thân thể Hậu Khanh tan nát trong nháy mắt.
Nhưng ngay khi thân thể hắn sụp đổ, một cỗ thi thể cách đó không xa đột nhiên bắt đầu cử động.
Nó nhanh chóng biến thành hình dáng Hậu Khanh.
"Lão hòa thượng, cho ngươi cơ hội mà ngươi không dùng được!"
Hậu Khanh cười nói, giọng đầy mỉa mai.
Sắc mặt Thi Khí Phật trầm xuống, hắn đã hành động rất nhanh, nhưng vẫn không thể ngăn đối phương trốn thoát.
Đặc biệt là thuật phục sinh của đối phương, thật sự quá ghê tởm.
Cứ như không thể giết chết hắn vậy.
"A Di Đà Phật, ta không vào Địa Ngục thì ai vào Địa Ngục, hôm nay lão tăng nguyện lấy thân tuẫn đạo, để chấm dứt ngươi, thứ ô uế này."
Thi Khí Phật chắp tay trước ngực, vẻ mặt trang nghiêm.
Phật quang trên người dần tan biến, thay vào đó là những sợi hắc khí.
Một bóng ma tà ác thoáng hiện rồi biến mất trên người hắn.
"Ma hóa?”
Những cổ Phật này đều bị tà ma xâm nhiễm, thể nội tràn ngập ma lực.
Chỉ là việc sử dụng ma lực dễ bị Thiên Đạo trừng phạt, nên trong điều kiện bình thường, họ thích dùng sức mạnh của bản thân hơn.
Lúc này bị Hậu Khanh dồn ép, Thi Khí Phật trực tiếp vận dụng ma lực.
"Cuối cùng cũng biến thân sao?"
Ngoài miệng Hậu Khanh khinh thường, nhưng thực tế lại đồn hết sự tập trưng.
Đối phương đã muốn đồng quy vu tận với hắn, vậy những thủ đoạn tiếp theo chắc chắn vô cùng đáng sợ.
Nơi này là lôi đài Thần Thoại, Thiên Đạo không có áp chế ma lực.
Vì vậy, đối phương có thể hoàn mỹ phát huy thực lực.
Hơn nữa, hệ thống sức mạnh của tà ma khác với sinh linh bản địa của Cửu Châu, lực lượng của hắn e là khó gây ảnh hưởng.
“Hợp kích chỉ thuật!”
Nghĩ đến đây, Hậu Khanh lập tức thay đổi sách lược, điều khiển các thi thể, hình thành một chiến trận, vây Thi Khí Phật lại.
"Cực Lạc Tịnh Thổ!"
Sau khi hoàn toàn ma hóa, Thi Khí Phật dùng sức vỗ hai tay xuống đất.