Vương Thụ và Hứa Lạc cùng rơi vào trong Hồn Hà.
Hứa Lạc nắm chặt tay Vương Thụ, không ngừng bơi xuống phía dưới.
Ban đầu là bơi, nhưng về sau, cậu phát hiện mình có thể đi lại trong Hồn Hà mà không cần điểm tựa, thế là cứ thế mà bước đi.
Đến tận đáy Hồn Hà, Hứa Lạc lại một lần nữa sử dụng Hoàng Tuyền Luân Hồi.
Cánh cửa Hoàng Tuyền lại được cậu mở ra, đây là lần đầu tiên Hứa Lạc dẫn "người ngoài" tới nơi này.
Khí tức thối rữa trên người Vương Thụ ngày càng nồng đậm, Hứa Lạc kéo anh ta chạy chậm, vượt qua hố sâu ở Hoàng Tuyền Chi Địa, đi tới vị trí rễ cây của Cổ Âm Đa Mẫu Thụ.
"Anh Thụ, đừng chết nhé, em dẫn anh tới bái sơn đầu đây này."
Vừa nhìn thấy rễ Mẫu Thụ, ánh mắt Hứa Lạc hơi thay đổi. So với lần trước, lúc này rễ cây dường như đã được chữa trị đôi chút.
Trong khoảng thời gian này, bản thân cậu cũng chưa thu thập đủ quy tắc Cổ Âm Đa Chi Tử, cũng không làm thêm đóng góp gì, chẳng lẽ có người khác tới đây?
"Mẫu Thụ, xin hãy..."
Hứa Lạc chưa nói hết câu, một đoạn rễ thô kệch đã trực tiếp đâm xuyên vào ngực Vương Thụ.
"Vãi!" Hứa Lạc định ngăn cản, nhưng sau khi đi tới gần mới phát hiện, Vương Thụ vốn đã cận kề cái chết, lúc này lại có một tia hy vọng sống sót.
Mẫu Thụ đã giữ lại cái mạng nhỏ của Vương Thụ...
"Cảm ơn nhé!" Hứa Lạc không biết nói gì hơn, chỉ đành vội vàng cúi chào.
"Ngươi đã mang đến thứ hữu ích." Giọng nói xa xăm của Mẫu Thụ lại vang lên, khác với những lời ngắn ngủi lần trước, lần này ý chí của nó rõ ràng rành mạch hơn nhiều.
Sức mạnh đã hồi phục đôi chút sao?
"Tôi không biết đây có phải thứ hữu ích hay không, nhưng tôi đã mang đến một phần quy tắc của Hoàng Kim Quang Minh Thụ."
Hứa Lạc vươn ngón tay, một cái cây Hoàng Kim Quang Minh nhỏ xíu nảy mầm trên tay cậu, giống hệt như những gì đã thể hiện trước đám đông, cảm giác như đang làm trò ảo thuật.
Thế nhưng, hành động này trong mắt Mẫu Thụ lại là một biểu hiện xuất sắc.
"Thu hồi rất tốt, cảm ơn ngươi."
"À? Không cần khách sáo thế đâu, dù sao chúng ta cũng là người một nhà mà."
Mẫu Thụ không đáp lại những lời lẽ bình dân của Hứa Lạc, nó vươn một đoạn cành nhỏ, quấn lấy cây Hoàng Kim Quang Minh, từng tầng tin tố (pheromone) bị bóc tách, sau đó chảy vào rễ của Mẫu Thụ.
Quá trình này cũng tương tự như cách Mẫu Thụ hấp thụ tin tố từ vật phẩm Hồng Nguyệt.
Thời gian kéo dài rất lâu, quá trình phân giải Hoàng Kim Quang Minh Thụ dường như phức tạp hơn nhiều so với những thứ khác.
Trong khoảng thời gian này, Mẫu Thụ cũng không có ý định giao tiếp với Hứa Lạc, bản thân Hứa Lạc chỉ đành lặng lẽ chờ đợi.
"Không biết bên phía anh Thụ còn phải kéo dài bao lâu nữa."
Cậu nhắm mắt lại, tiến vào trạng thái nhắm mắt dưỡng thần.
Thế nhưng vừa mới nhắm mắt, bóng tối vô tận kia lại theo khóe mắt cậu chảy ra, giống như một chuỗi nước mắt màu đen.
Hứa Lạc giật mình, vội vàng mở mắt, dùng tay lau khóe mắt.
Những giọt nước mắt đen đó xuất hiện trên tay cậu.
"Không phải ảo giác sao?"
Những giọt nước mắt đen dần hóa sương, biến thành màn sương mù bóng tối quấn lấy lòng bàn tay. Phải mất một lúc lâu, màn sương này mới tan đi.
Hứa Lạc nhìn lòng bàn tay đang dần trở lại bình thường, ngẩn người hồi lâu.
Cậu do dự một lát, đột nhiên nhíu chặt mày, sau đó dùng lòng bàn tay che mắt phải lại, nhưng vẫn giữ mắt trái mở.
Ngay sau đó, khí tức bóng tối đậm đặc bắt đầu nhanh chóng lan tỏa trong hốc mắt phải.
Những giọt nước mắt đen lại một lần nữa tụ lại trong lòng bàn tay đang che mắt, rất nhanh đã tràn ra ngoài.
Những luồng khí đen này có năng lượng rất mạnh, Hứa Lạc cảm thấy thứ này có thể bám vào vũ khí, ít nhất là có thể bám vào Hắc Trượng để sử dụng.
Nhưng màu đen này lại mang đến cho cậu cảm giác vô cùng nguy hiểm.
"Khi mình nhắm mắt lại thì sẽ gieo rắc bóng tối sao? Vậy sau này mình không được chớp mắt, không được ngủ à? Không ổn rồi."
Hứa Lạc suy nghĩ trạng thái này chắc chắn là không ổn, cậu nhìn về phía Mẫu Thụ như cầu cứu.
Và Mẫu Thụ cũng đưa ra câu trả lời rõ ràng cho cậu.
"Có một con đường mới, có thể giúp ngươi ức chế bóng tối, duy trì trạng thái vốn có."
"Con đường nào?" Hứa Lạc hơi nôn nóng.
Mẫu Thụ vươn rễ về phía Hứa Lạc, một đoạn rễ mở rộng ra trước mặt cậu, tạo thành một vật có hình lòng bàn tay lõm xuống.
Hứa Lạc nghi hoặc nhìn vài lần, sau đó đặt lòng bàn tay mình lên.
Sự truyền dẫn thông tin đầy tính xung kích, Hứa Lạc cảm thấy tinh thần thế giới của mình bị nhồi nhét cưỡng ép rất nhiều thông tin.
"Cấm Kỵ Thuật Sĩ LV4 - Hồng Nguyệt Sứ Giả"
Điều kiện 1: Linh năng nâng lên trạng thái viên mãn của giai đoạn LV3, đặc trưng là đặc tính của Cổ Âm Đa Ô Nhiễm Giả.
Điều kiện 2: Hấp thụ hoàn toàn quả Hồng Nguyệt Thiên Sứ, nắm giữ Thiên Sứ hình thái.
Điều kiện 3: Cầu nguyện thành tâm với Hồng Nguyệt một lần, giao tiếp với linh hồn Hồng Nguyệt, để bản thân nhận được sự công nhận của sức mạnh Hồng Nguyệt.
Điều kiện 4: Trong ánh sáng vứt bỏ tất cả bóng tối, vứt bỏ nguồn gốc bóng tối.
Điều kiện 5: Nở rộ vào đêm trăng tròn, tiến hành Nguyệt Chi Nghi Thức, trình diễn tư thế Nguyệt Thiên Sứ trước thế nhân, ngưng tụ tín ngưỡng là có thể hoàn thành thăng tiến.
Cuối cùng cũng có được điều kiện thăng tiến LV4.
Thế nhưng sau khi nhìn thấy điều kiện thăng tiến này, Hứa Lạc lại cảm thấy vô cùng nghi hoặc.
Nếu nói Cấm Kỵ Thuật Sĩ trước kia là sự kết hợp giữa Hồng Nguyệt và Cổ Âm Đa, thì chắc chắn phải nghiêng về phía Cổ Âm Đa nhiều hơn.
Nhưng lần thăng tiến này, nếu hoàn thành thì phần Cổ Âm Đa chắc chắn sẽ bị vứt bỏ quá nửa.
Điều này giống một hệ thống thăng tiến của thuật sĩ hệ Hồng Nguyệt hơn, thực sự không có vấn đề gì sao?
"Mẫu Thụ, con đường thăng tiến của tôi, thực sự là như vậy sao?"
"Ngươi muốn thoát khỏi bóng tối thì chỉ có thể tìm kiếm ánh sáng."
Thoát khỏi bóng tối...
Hứa Lạc lặng lẽ không nói gì, bóng tối đại diện cho cái gì?
Không còn nghi ngờ gì nữa, chính là Dạ Sát.
Dạ Sát lấy đi bóng tối từ chỗ Mẫu Thụ nên mới biến thành Dạ Sát.
Nhưng nguyên nhân là gì? Cậu cũng không biết.
Vứt bỏ bóng tối gần như đồng nghĩa với việc vứt bỏ rất nhiều sức mạnh từng sở hữu, đối với kết quả này...
Hứa Lạc trầm ngâm một lát, không đưa ra quyết định ngay, mà quay đầu nhìn Mẫu Thụ, hỏi về nghi hoặc trong lòng mình:
"Ngài Mẫu Thụ, tôi muốn biết Hoàng Kim Quang Minh Thụ là chuyện thế nào? Tính chất và hình thái của nó quá giống với cây Cổ Âm Đa."
"Bản thân Hoàng Kim Quang Minh Thụ tồn tại là để sao chép cây Cổ Âm Đa. Hồng Nguyệt không cách nào đạt được ánh sáng, nó không có năng lực tạo ra ánh sáng, vì thế nó cần phân giải quy tắc ánh sáng, tạo ra một thứ có hiệu ứng ánh sáng. Và Hoàng Kim Quang Minh Thụ chính là vì thế mà ra đời."
"Vậy nên chúng đã bắt giữ Quang Chú? Phân giải sức mạnh của Quang Chú, truyền cho Hoàng Kim Quang Minh Thụ, rồi hình thành nên tòa tháp biết phát sáng kia?"
"Quả thực là vậy."
"Vậy còn sự thối rữa này? Hoàng Kim Quang Minh Thụ càng lên tầng cao thì mức độ thối rữa càng nghiêm trọng, sự thối rữa này là thế nào? Trên người anh Thụ cũng có tình trạng tương tự."
"Thối rữa, ngươi có thể hiểu là sai lầm."
"Sai lầm?"
"Quy tắc của Hồng Nguyệt không thể dung nạp ánh sáng, vậy nên sự kết hợp giữa ánh sáng và Hồng Nguyệt sẽ sinh ra sai lầm, thối rữa chính là kết quả của sai lầm đó."
Nghe thấy câu trả lời này, Hứa Lạc gật đầu, không thể nói là hài lòng cũng không thể nói là không hài lòng.
"Cảm ơn ngài Mẫu Thụ đã giải đáp, bạn của tôi còn bao lâu nữa mới hồi phục?"
"Đã xong rồi, ấn ký của cây Hoàng Kim là sự kéo dài của sức mạnh Hồng Nguyệt, cũng là một trong những tấm vé thông hành tới Hồng Nguyệt, hãy tận dụng tốt nó."
"Vâng, tôi hiểu rồi."
Hứa Lạc nhìn Vương Thụ, sự thối rữa trên người Vương Thụ đã dần biến mất, nhưng anh ta vẫn chưa hồi phục sức khỏe, cả người vẫn ở trạng thái một cái cây.
"Đừng để anh ta biết nơi này, đưa anh ta về đi."
"Vâng." Hứa Lạc gật đầu cáo từ, đưa Vương Thụ rời khỏi Hoàng Tuyền Chi Địa.
Khi rời đi, Hứa Lạc vẫn luôn giữ im lặng, vì cậu cảm thấy Mẫu Thụ hôm nay có chút kỳ lạ.
Có ba điểm kỳ lạ.
Thứ nhất là nói quá nhiều.
Mẫu Thụ vốn dĩ mang lại cho Hứa Lạc cảm giác là một thực thể rất ít nói, chỉ có một ý thức mơ hồ và không thích giao tiếp với người khác.
Việc bản thân muốn giao tiếp với Mẫu Thụ cũng rất khó khăn.
Thứ hai là sự dẫn dắt thăng tiến nghề nghiệp.
Hệ thống thăng tiến mà rễ Mẫu Thụ đưa ra là vứt bỏ bóng tối, dấn thân vào sức mạnh Hồng Nguyệt và ánh sáng Hoàng Kim.
Hứa Lạc không biết đây có được tính là dẫn dắt sai lầm hay không, nhưng cậu cứ cảm thấy không ổn...
Thứ ba là lời giải thích về Hoàng Kim Quang Minh Thụ.
Hoàng Kim Quang Minh Thụ là sự sao chép của Hồng Nguyệt đối với cây Cổ Âm Đa, lúc đó câu trả lời của Mẫu Thụ là "sự sao chép đối với cây Cổ Âm Đa", chứ không phải "sự sao chép đối với cây của ta".
Quan hệ nhân xưng bị sai, có thể nói là một lỗi ngôn ngữ nhỏ, nhưng cũng có một khả năng là người đang nói chuyện không phải Mẫu Thụ.
"Thú vị thật."
---❊ ❖ ❊---
Trở lại thế giới hiện thực, Vương Thụ dần tỉnh lại.
Anh ta nhìn tình trạng cơ thể mình, lại nhìn Hứa Lạc đang đứng không xa, ngây ngô hỏi:
"Làm sao để tôi biến lại như cũ?"
"Sao tôi biết được?" Bản thân Hứa Lạc giờ cũng đang đau đầu, chuyện thăng tiến lên LV4 không thể cứ mơ hồ như vậy được.
"Anh tự nghiên cứu cơ thể mình đi, tôi còn có việc khác cần làm."
"Ồ, được rồi." Giọng Vương Thụ hơi chậm chạp, thấy Hứa Lạc bận việc, anh ta cũng bắt đầu tự kiểm tra cơ thể.
Vương Thụ bắt đầu tự kỷ, Hứa Lạc cũng không rảnh rỗi.
Cậu giơ Hắc Trượng lên định xoay, nhưng lại đột ngột dừng lại.
"Vứt bỏ bóng tối..."
Hứa Lạc không biết đây có phải cái bẫy hay không, nhưng cậu chọn tin tưởng Đại ca.
Hệ thống của Cổ Âm Đa đã hỗn loạn vô cùng, bảy đứa con của Cổ Âm Đa cũng tranh đấu, chém giết lẫn nhau.
So với rễ Mẫu Thụ chỉ mới gặp hai lần và cũng không đủ thân thiết, Hứa Lạc cảm thấy Đại ca mới là người lãnh đạo đáng tin cậy hơn.
Bóng tối là do Đại ca lấy đi, nếu muốn giải đáp nghi hoặc, tìm sự giúp đỡ của Đại ca mới là lựa chọn tối ưu.
"Thử cách khác xem."
Lần này Hứa Lạc không xoay Hắc Trượng, mà chọn nhắm mắt lại, mặc cho bóng tối bành trướng.
Những giọt nước mắt đen nhanh chóng chảy xuống theo khóe mắt Hứa Lạc, những giọt nước mắt này giống như sợi dây đứt đoạn, nhanh chóng tích tụ lại, rồi lại chuyển hóa thành sương mù bóng tối, bao bọc lấy Hứa Lạc hoàn toàn.
Vương Thụ đang tự kỷ thấy vậy vội lùi lại mấy bước, trạng thái của Hứa Lạc khiến anh ta cũng cảm thấy nguy hiểm.
"Bóng tối?"
Bóng tối tan đi, bóng dáng Hứa Lạc cũng không biết đã biến mất từ lúc nào.
---❊ ❖ ❊---
Khi mở mắt ra lần nữa, Hứa Lạc đã tới vùng đất bóng tối.
Khác với mọi khi, Hứa Lạc vừa tới đây đã có thể nhìn rõ mọi vật xung quanh.
Mặc dù nơi này vẫn tăm tối, nhưng tầm nhìn của cậu dường như đã có thêm khả năng nhìn thấu bóng tối.
Không chỉ vậy, ngay cả những Dạ Ma xung quanh cũng không còn sự kính sợ, cảnh giác hay sùng bái đối với sự xuất hiện của cậu như trước nữa.
Dường như lúc này Hứa Lạc đã trở thành một thành viên của Dạ Ma.
"Vì lý do bóng tối sao? Không có sự can thiệp, như vậy cũng tốt."
Hứa Lạc mỉm cười, vừa định bước tới trước, đột nhiên có cảm giác bị ai đó nhìn chằm chằm. Cậu lần theo cảm giác nhìn lên phía trên, cuối cùng cũng nhìn thấy thứ trên bầu trời đen kịt.
Cừu!
Trên bầu trời đứng một con cừu, nó không phải đang bay trên trời, chỉ vì thể tích quá lớn, khi đứng trên mặt đất, vị trí cái đầu đối với Hứa Lạc đã là trên bầu trời rồi.
Lúc này Hắc Dương nhe răng, nở một nụ cười không biết phải hình dung thế nào với Hứa Lạc.
Hai hàng răng sắc nhọn lộ ra, nhất là răng nanh...
"Nó căn bản không phải là một con cừu tử tế." Hứa Lạc thầm nghĩ trong lòng.
Vẫy vẫy tay chào Hắc Dương, Hứa Lạc tiếp tục lên đường, đi về phía nơi Dạ Sát đang ở.
Không có Hắc Trượng làm vật dẫn, khi chạm mặt những Dạ Ma khác, cậu thậm chí còn cảm nhận được chút địch ý.
Hứa Lạc không muốn xảy ra xung đột với những Dạ Ma khác ở đây, chỉ đành cẩn thận lách qua chúng, đi về phía nơi có ánh lửa.
Dạ Sát vẫn ngồi bên đống lửa trại.
Cảm nhận được sự xuất hiện của Hứa Lạc, Dạ Sát chậm rãi quay đầu:
"Có việc gì?"
"Giọng điệu của Đại ca vẫn bình thản như thế, không vì sự thay đổi trạng thái bóng tối của Hứa Lạc mà có thái độ khác biệt, cũng không có biểu hiện gì là âm mưu đã thành. Khoan đã, mình đang nghĩ cái gì vậy?"
Hứa Lạc dừng những suy nghĩ vẩn vơ, đi tới trước mặt Dạ Sát rồi ngồi xuống.
"Ờ, quả thực có chút việc cần thỉnh giáo ngài Dạ Sát, có lẽ còn cần sự giúp đỡ của ngài nữa."
Dạ Sát nhìn Hứa Lạc, gật đầu vẻ hơi thất vọng:
"Ra là vậy, ta cứ tưởng ngươi tới đây là để kể chuyện cho ta nghe chứ."
Hứa Lạc hơi không phục, chuyện của đàn em chẳng lẽ không quan trọng sao?
Tuy nhiên, thái độ này của Dạ Sát lại khiến Hứa Lạc yên tâm hơn một chút, những chuyện phiền lòng đó, hay những chuyện cậu cho là quan trọng, đối với Đại ca ở đây đều chẳng phải chuyện gì to tát.
Yêu cầu của Đại ca đối với cậu cũng rất đơn giản.
Cứ âm thầm phát triển, đừng có làm càn.
"Ngài Dạ Sát, chuyện kể chuyện để sau đi, bởi vì hôm nay tôi gặp phải vài vấn đề trong việc thăng tiến, nên mới tới thỉnh giáo ngài."
"À? Ta vốn tưởng ngươi có thể tự mình tìm ra con đường chứ."
"Hả?"
"Đã ngươi không tự làm được, vậy thì ta giúp ngươi một chút vậy." Dạ Sát bóp cằm suy tư một lát.
Sau đó lại lấy một ít than củi từ đống củi đang cháy, viết lên mặt đất:
"Cấm Kỵ Thuật Sĩ LV4 - Người Gieo Rắc Bóng Tối"
Điều kiện 1: Linh năng nâng lên trạng thái viên mãn của giai đoạn LV3, đặc trưng là đặc tính của Cổ Âm Đa Ô Nhiễm Giả.
Điều kiện 2: Nắm giữ hoàn toàn sức mạnh bóng tối, trở thành nguồn gốc ô nhiễm.
Điều kiện 3: Cầu nguyện thành tâm với bóng tối một lần, giao tiếp với Dạ Sát, để bản thân nhận được sự công nhận của Dạ Sát. (Dòng này gạch đi)
Điều kiện 4: Tìm thấy ánh sáng trong bóng tối, ánh sáng đại diện cho hy vọng.
Điều kiện 5: Dung hợp sức mạnh tạp nham của bản thân, tiến hành Dạ Chi Nghi Thức, thể hiện thể hoàn chỉnh của bóng tối là có thể hoàn thành thăng tiến.
Nhìn điều kiện thăng tiến, Hứa Lạc có chút nghi hoặc: ?