"Thẻ Đen - Con rối giật dây"
Trạng thái: Đã giải khóa
Mặt chính - Người giật dây: Bẻ gãy ngón út tay trái của bản thân, điều khiển một vật chứa để thay thế mình làm con rối. Con rối tồn tại tối đa 1 ngày, giới hạn mỗi ngày một lần.
Mặt trái - Ảo ảnh chân thực: Biến mọi thương tích trên cơ thể trong vòng 5 giây trước đó thành ảo ảnh. Yêu cầu trạng thái tỉnh táo, giới hạn mỗi tháng một lần.
Đây là lá bài thứ hai Hứa Nhạc giải khóa!
Tương tự như tình huống của Dạ Sát, hiệu ứng mặt chính có thể sử dụng mỗi ngày.
Trả giá bằng việc bẻ gãy ngón út tay trái để điều khiển một vật chứa làm con rối thay thế bản thân...
Đối với việc bẻ gãy ngón út, Hứa Nhạc không quá bận tâm, vì cậu có quá nhiều phương thức chuyển đổi sát thương.
Năng lực của thẻ Con rối không hề ghi là không được chuyển đổi sát thương từ việc bẻ ngón tay.
Thế nhưng, hiệu quả cụ thể của năng lực này ra sao?
Cái gọi là vật chứa, bắt buộc phải là hình người, hay thứ khác cũng được?
Nếu là chuột nhắt thì có thể chui vào cống ngầm không? Nếu là ong hay ruồi thì có thể bay không?
Còn nếu vật chứa là xe tải... khụ khụ.
Mặt trái lại là một năng lực giữ mạng, mỗi tháng dùng được một lần.
Tuyệt vời! Năng lực giữ mạng lại được tăng cường.
Mặc dù nhiều người nói rằng trước sức mạnh tuyệt đối, giữ mạng bao nhiêu lần cũng vô nghĩa, vì kẻ mạnh có thể giết bạn nhiều lần.
Nhưng Hứa Nhạc không nghĩ vậy. Suy nghĩ của cậu là dù đối mặt với kẻ thù mạnh, chỉ cần bản thân có thể sống thêm một lát, cơ hội sống sót sẽ tăng lên rất nhiều.
Cậu là một kẻ theo chủ nghĩa cơ hội, chỉ cần sống đủ lâu, cậu sẽ luôn tìm thấy thời cơ.
"Hứa Nhạc, cậu vẫn ổn chứ?"
Khi Hứa Nhạc đang nghiên cứu năng lực giải khóa của con rối, Lý Duy Tư cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.
"Tôi vẫn ổn, có chuyện gì sao anh Lý?"
"Tình huống vừa rồi của cậu... là sử dụng năng lực không gian à?"
"Không phải, tôi vừa thực hiện một nghi lễ thuật sĩ, có lẽ nghi lễ này đã gây ra biến động không gian. Bản thân tôi không hiểu biết gì về năng lực không gian cả."
Lý Duy Tư vừa khen ngợi vừa gật đầu, sau đó hỏi tiếp:
"Có thể gây ra biến động không gian, đó quả là một nghi lễ lợi hại. Vậy cậu có biết về Thuật sĩ Áo nghĩa và Định luật Vạn vật giai Tam không?"
Định luật Vạn vật giai Tam? Những thứ nghe có vẻ cao siêu như thế này, Hứa Nhạc tất nhiên là chưa từng nghe qua.
Tốc độ tiến bộ của cậu tuy nhanh, nhưng thời gian trở thành thuật sĩ chưa được bao lâu.
Thực ra khi còn ở Đăng Tháp, cậu vẫn đang trong giai đoạn bổ túc kiến thức cơ bản về thuật sĩ.
Giờ đến được Tích An lại không có cơ hội tiếp cận tri thức, nếu không, cậu vẫn sẽ chăm chỉ bổ túc kiến thức căn bản.
"Thuật sĩ Áo nghĩa thì tôi biết, còn về Định luật Vạn vật giai Tam... đó là bài toán toán học à?
Trình độ toán học của tôi vẫn còn ở mức chưa hiểu rõ πr2, e là không hiểu nổi những thứ phức tạp như vậy."
Hứa Nhạc nói thật, cậu chưa bao giờ tìm hiểu về năng lực không gian, đối với Thuật sĩ Áo nghĩa cũng chỉ biết sơ sài.
Tổng bộ Thủ Dạ Nhân cũng rất ít khi mô tả về Thuật sĩ Áo nghĩa, không có kênh nào để tìm hiểu.
"Vậy à... hơi đáng tiếc." Lý Duy Tư gật đầu.
Lý Thanh Chanh ngồi bên cạnh thấy Hứa Nhạc xuất hiện cũng thở phào nhẹ nhõm, cô không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi một bên.
Việc Hứa Nhạc chơi trò mất tích giữa đêm khuya đã khiến nhiều người lo lắng.
Sau khúc nhạc đệm này, Lý Duy Tư lại chìm vào giấc ngủ, Hứa Đình cũng đi ngủ.
Nhưng Hứa Nhạc lại chẳng còn chút buồn ngủ nào.
Con rối bảo cậu rằng trong rừng xuất hiện một quả Vận mệnh Cổ Âm Đa mới, và nó muốn có được nó.
Nó còn nói không muốn để dã thú chiếm được quả vận mệnh này, đồng thời đưa ra yêu cầu phải trao cho một con người cụ thể. Đây có thể coi là một yêu cầu vô cùng chi tiết.
Xét theo chuỗi quy trình này, có lẽ là con rối muốn người đó có được năng lực của Vận mệnh Cổ Âm Đa.
Ẩn ý là, dã thú hoặc sinh vật khác cũng có khả năng ăn quả Vận mệnh Cổ Âm Đa.
Năng lực Vận mệnh Cổ Âm Đa đối với Con cái Cổ Âm Đa có ý nghĩa gì?
Một người sở hữu Vận mệnh Cổ Âm Đa đối với Con cái Cổ Âm Đa lại là gì?
Một quân cờ có giá trị chăng?
Mẫu thụ đối với Con cái Cổ Âm Đa là gì? Mẫu thể? Hay nguồn gốc sức mạnh?
Đã cùng là Cổ Âm Đa, vậy tại sao sau khi giết quái dị lại nhận được sự tán thưởng và phần thưởng từ Mẫu thụ?
Lượng thông tin quá lớn, đáng tiếc là hoàn toàn không có đầu mối cụ thể.
Cũng không có manh mối, càng không có khả năng thử nghiệm.
Mọi tiền đề đều phải đợi đến khi cậu cầm được quả Vận mệnh Cổ Âm Đa đã.
Vấn đề hiện tại là đội đã xin cứu viện, cậu phải dùng lý do gì để đi tìm quả Vận mệnh Cổ Âm Đa đây?
Xin rời đội ư?
Hứa Nhạc hiện tại có khá nhiều năng lực giữ mạng, hơn nữa còn nắm trong tay Cuộn giấy hồi thành.
Hành động một mình thì không vấn đề gì, nhưng nếu cậu xin rời đội, những người quen biết cậu khả năng cao sẽ không đồng ý.
"Con rối nói sẽ giúp đỡ và dẫn dắt tôi, không biết cái gọi là giúp đỡ này là gì, chắc không đơn giản chỉ là giải khóa thẻ bài đâu nhỉ?"
Cái gọi là dẫn dắt, sẽ đến vào lúc nào.
Theo lời Hứa Lỗi trước đó, đội cứu viện sẽ đến sau 1 đến 1,5 ngày.
Vậy thực lực của đội cứu viện có khả năng phá vỡ mê chướng của hậu duệ con rối không?
Hứa Nhạc suy nghĩ một hồi, cảm thấy không khả thi lắm.
Nếu không có thuật sĩ cấp cao, ví dụ như thuật sĩ cấp 3, thậm chí võ giả cấp 4 cũng khó mà phá giải mê chướng.
"Ngày mai, liệu sẽ có sinh vật nào đó do con rối điều khiển đến giúp mình không?"
Không còn sự can thiệp của con rối, thẻ bài Cổ Âm Đa trong tay trở lại bình thường, Hứa Nhạc rút ra một lá bài.
"Thẻ Trắng - Cỏ bốn lá"
Một lá cỏ bốn lá tượng trưng cho sự may mắn.
Mặt chính: May mắn vô điều kiện, sẽ có chuyện tốt xảy ra.
Mặt trái: Sinh mệnh mong manh.
Sau khi nhìn thấy cỏ bốn lá, vẻ mặt Hứa Nhạc cuối cùng cũng giãn ra.
"Xem ra ngày mai không có vấn đề gì rồi."
Đêm khuya, dù thời tiết lạnh hơn không ít, nhưng xung quanh vẫn thỉnh thoảng có tiếng côn trùng kêu.
Thấy mọi người đã ngủ say, một bên khác chỉ có một lính gác đang làm nhiệm vụ, cũng không có ý định nhìn sang đây.
Lý Thanh Chanh cuối cùng như đã đưa ra quyết định gì đó, từng chút một nhích mông, di chuyển đến đối diện Hứa Nhạc.
Cô không nói gì, chỉ ôm lấy đầu gối, dùng tóc che đi đôi mắt, rồi nhìn Hứa Nhạc qua kẽ tóc.
Hứa Nhạc tất nhiên thấy hành động của cô, nhưng không có ý định nói chuyện với cô.
Sau một ngày tiếp xúc, cậu có những suy nghĩ khác về những người thân bạn bè trong quá khứ của mình.
Đặc biệt là Hứa Lỗi và Hứa Đình.
Quan hệ của Hứa Lỗi với cậu không tính là tốt, còn Hứa Đình lại rất gần gũi với cậu.
Họ là anh em họ, thuộc nhóm nhân mạch có thể mở rộng.
Từ cuộc trò chuyện trước đó với Hứa Đình, biết được họ sinh ra trong gia đình chấp pháp giả, trong nhà đều là chấp pháp giả kỳ cựu, tương tự như gia đình quân nhân.
Ở bất kỳ thành phố nào, dù là chấp pháp giả hay Thủ Dạ Nhân, họ đều là tuyến đầu đối mặt với quái dị và hắc triều.
Chuyện quả Vận mệnh Cổ Âm Đa chỉ là trước mắt.
Thiết bị che chắn tâm năng của bản thân mới là tương lai, đây cũng là điều Hứa Nhạc cần cân nhắc.
Nếu thiết bị che chắn tâm năng thực sự được nghiên cứu thành công trong hơn 2 tháng tới, vậy ngoài việc trực tiếp nộp lên trường, cậu dường như có thêm một con đường nữa.
Đó là trực tiếp đầu quân vào hệ thống quân đội, sau đó mới báo cáo cho trường.
Vốn dĩ nộp lên một nghiên cứu, trường sẽ hưởng trọn.
Trường mỗi năm chỉ lấy một dự án đã coi là rất ưu đãi rồi.
Nhưng nếu đồ của mình có thể trực tiếp đi vào kênh của chấp pháp giả, tình hình sẽ khác.
Có tầm ảnh hưởng của chấp pháp giả, bên mình ít nhiều sẽ được chia một phần bánh, thay vì trường đơn phương hưởng trọn.
Kênh của chấp pháp giả vốn là kênh mạnh nhất, tốt nhất ở Tích An, dù chỉ được chia một phần nhỏ, bản thân cậu e rằng cũng có thể thu được tài phú không nhỏ.
Và có thể thu hoạch lượng lớn tâm năng trong hắc triều lần tới.
Đây là ý nghĩ Hứa Nhạc mới nảy ra hôm nay.
Nhưng có một điểm cần lưu ý, đó là khái niệm vật phẩm quân dụng và dân dụng hoàn toàn khác nhau.
Mỗi thành bang đều kiểm soát vật phẩm quân dụng vô cùng nghiêm ngặt, trong thời đại đen tối, vật phẩm dân dụng có thể nới lỏng, nhưng quân dụng thì tuyệt đối không được.
Vì vậy, có một người thân là quan chức chấp pháp giả, thậm chí có thể là chú ruột.
Đó chắc chắn là một nhân mạch vô cùng tốt.
Có lẽ... nhân mạch này sẽ rất hữu dụng.
---❊ ❖ ❊---
Có lẽ vì thấy Hứa Nhạc mãi không ngủ, hoặc vì bản thân thực sự không nhịn được nữa, sau một hồi im lặng, Lý Thanh Chanh đột ngột lên tiếng:
"Bố mẹ mấy năm nay giới thiệu cho mình vài người đàn ông, nhưng mình đều từ chối."
Hứa Nhạc: ? Cô ấy đang nói chuyện với mình sao? Từ chối vài người đàn ông? Mình thật thấy buồn cho họ quá!
"Ồ."
"Ba năm nay mình vẫn độc thân, độc thân cũng tốt."
"Ừ, cậu nói đúng."
Độc thân quả thực rất tốt, điểm này Hứa Nhạc khá đồng tình.
Nhưng Lý Thanh Chanh lại hơi cạn lời, ý cô muốn diễn đạt không phải thế này.
"Mấy năm nay cậu thay đổi nhiều quá."
"Lời tương tự cậu đã nói rồi, hai người họ cũng nói rồi, thực ra không cần lặp lại nhiều lần như vậy."
"Mình chỉ là không biết nên nói gì với cậu."
Hứa Nhạc không đáp lại ngay, cậu lại bắt thêm hai con thỏ, chuẩn bị nướng để mai ăn.
Cậu đặt con thỏ đã nướng sang một bên, đặt hai con thỏ mới cạnh đống lửa, rồi mới chậm rãi nói:
"Đã không biết, vậy tôi khuyên cậu đừng nói gì cả, trời tối thế này, ngủ có phải tốt hơn không?"
Sau khi Hứa Nhạc nói xong, Lý Thanh Chanh cúi đầu xuống.
Rồi bắt đầu lặng lẽ rơi nước mắt.
Vì ở rất gần Hứa Nhạc, hơn nữa nước mắt cô khá nhiều, những giọt nước mắt rơi xuống gần như làm ướt sũng con thỏ nướng của Hứa Nhạc...
Hứa Nhạc há miệng, nhưng cuối cùng vẫn không thể lấy lại con thỏ bên cạnh cô.
"Thế này thì hay rồi, đỡ tốn cả muối."
Hứa Đình đang ngủ bỗng cười một tiếng, không biết có phải bị Hứa Nhạc chọc cười hay không, rồi xoay người, gối đầu lên giày Hứa Nhạc.
Cảnh tượng này khiến Lý Thanh Chanh càng khó chịu hơn, Hứa Nhạc và Hứa Đình cũng lâu rồi không gặp.
Nhưng tại sao cô ấy lại tự nhiên như thế trước mặt Hứa Nhạc?
Lý Thanh Chanh đột nhiên có chút không phục, cô cảm thấy mình cũng có thể tranh thủ một chút:
"Thầy mình bảo, lý do cảm thấy hối hận, không vui, là vì mình quá thích nhìn lại quá khứ.
Đời người rất dài, đừng đứng ở góc độ hiện tại để phê phán bản thân trong quá khứ.
Ngoài bệnh tật ra, tất cả những đau khổ chúng ta cảm nhận được đều không tồn tại thực sự, mà là do thế giới quan của bao nhiêu năm qua mang lại.
Vì vậy dù cuộc đời có thể làm lại, tin rằng với tâm trí và kinh nghiệm lúc đó, chúng ta vẫn sẽ đưa ra lựa chọn tương tự.
Làm người nhất định phải học cách hòa giải với bản thân, chấp nhận bản thân trong từng giai đoạn, đó dù sao cũng là cuộc đời của chúng ta.
Hứa Nhạc, cậu thấy thầy mình nói đúng không?"
Hứa Nhạc gật đầu:
"Ừ, thầy cậu chắc học thuộc lòng rất giỏi."
Lý Thanh Chanh cảm thấy mình nên giận dỗi hay làm nũng gì đó, nhưng lại không dám, nhịn nửa ngày chỉ đành hỏi:
"Mình nói nhiều như vậy, cậu không có gì muốn nói với mình sao?"
Hứa Nhạc hơi nhíu mày, trầm ngâm một lát.
"Nếu nhất định phải nói, thì vẫn có."
Nghe thấy Hứa Nhạc có điều muốn nói với mình, mắt Lý Thanh Chanh hơi sáng lên.
"Cậu muốn nói gì với mình?"
Cậu nhìn Lý Thanh Chanh từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng ánh mắt ở thanh trường kiếm bên cạnh cô:
"Tôi thấy, sau này cậu đừng dùng kiếm nữa, vũ khí như kiếm thiên về đấu kỹ và nghi lễ, cường độ không đủ, độ bền và khả năng chặt chém đều rất kém, thua xa đao.
Thực sự không thích hợp dùng trong chiến đấu với quái dị, tóm lại là yếu, đổi gấp đi."
Nhìn Hứa Nhạc nói ra nhược điểm của kiếm một cách nghiêm túc, Lý Thanh Chanh sững sờ.
"Điều cậu muốn nói với mình, chỉ là cái này?"
Hứa Nhạc gật đầu.
"Trước đây tôi không hiểu về võ giả, mới bỏ ra số tiền lớn mua một thanh trường kiếm chế thức, mua xong chỉ cảm thấy mình quá ngu ngốc.
Cậu bây giờ đã là võ giả cấp 2 rồi mà còn dùng kiếm, chuyện ngu ngốc như vậy, chưa đủ nghiêm trọng sao?"
Hứa Nhạc không nói, cái gọi là số tiền lớn của cậu chỉ là 2 đồng mà thôi.
Nhưng trọng tâm của Lý Thanh Chanh không nằm ở số tiền lớn, mà là sự đánh giá của Hứa Nhạc về cô.
Dùng kiếm... rất ngu?
Nghe Hứa Nhạc nói vậy, ngay cả Hứa Đình đang ngủ cũng không nhịn được mà bật cười.
"Ha ha ha, quả thực khá ngu, nhưng cô ấy ở trong đội, cũng không ai nói với cô ấy những điều này.
Anh Hứa Nhạc chẳng phải là thuật sĩ sao? Sao lại nghiên cứu nhiều về vũ khí chiến sĩ thế?"
Thấy Hứa Đình cũng không còn buồn ngủ, Hứa Nhạc hơi lắc đầu:
"Cách hiểu của tôi và đa số thuật sĩ vẫn có chút khác biệt.
Tuy luôn có thuật sĩ nói, thuật sĩ không nên để linh năng của mình rơi vào trạng thái khô cạn, mỗi lần chiến đấu đều phải chừa đường lui.
Nhưng xét từ những thuật sĩ tôi từng tiếp xúc, linh năng cạn kiệt là chuyện rất bình thường.
Không thể chừa đường lui cũng là chuyện rất bình thường.
Vũ khí cận chiến như phần mở rộng của chi thể, nếu có thể phù phép, có thể bù đắp rất tốt khả năng cận chiến của thuật sĩ, tăng khả năng sinh tồn."
Nghe Hứa Nhạc phân tích chiến đấu một cách nghiêm túc, Hứa Đình khá ngạc nhiên, cô tò mò hỏi:
"Vậy còn võ giả? Anh Hứa Nhạc có ý kiến gì về võ giả?"
Hứa Nhạc suy nghĩ một hồi, rồi kiên định lắc đầu:
"Tôi không có ý kiến gì về võ giả."
"Anh đã nghiên cứu về vũ khí như vậy, sao lại không có ý kiến về võ giả? Không được, hôm nay anh thế nào cũng phải nói ra vài điều."
Lý Thanh Chanh thấy Hứa Đình lại tiếp tục câu chuyện, lòng càng khó chịu hơn.
Cuộc trò chuyện giữa Hứa Đình và Hứa Nhạc thật tự nhiên.
Hứa Nhạc thấy Hứa Đình có vẻ không tin, vừa định nói gì đó, ánh mắt bỗng thay đổi.
Cậu đẩy Hứa Đình và Lý Thanh Chanh trước mặt ngã xuống.
Cùng khoảnh khắc đó.
Đoàng!
Một viên đạn sượt qua cổ tay Hứa Nhạc, trong tầm nhìn của Hứa Đình, áo ở cổ tay Hứa Nhạc bị thủng một lỗ.
Đây tuyệt đối là bằng chứng bị đạn bắn trúng, nhưng Hứa Nhạc dường như không hề bị thương, thậm chí còn có chút không để tâm.
"Anh Hứa Nhạc?"
"Địch tập kích!"
Tiếng súng cũng bị những người khác phát hiện, lúc này tự nhiên sẽ có người phát ra cảnh báo.
Hứa Nhạc không hề đợi phản ứng chậm chạp của người khác, trực tiếp rút Hắc trượng lao vào bóng tối.
"Mọi người nằm xuống hết, rút vào bóng tối."
"Hả?"
Lý Thanh Chanh còn hơi ngơ ngác, còn Hứa Đình trực tiếp giơ tay, đuổi theo.
"Anh Hứa Nhạc, đợi em với."
Hành động của họ quá nhanh, những người khác muốn theo cũng không kịp.
"Đội trưởng?"
"Làm theo lời Hứa Nhạc, nằm xuống trước, rồi rút ra một bên, tránh xa ánh lửa."
Hứa Lỗi biết trong môi trường tối tăm này, một khi có người tấn công từ trong bóng tối, thì họ - những người ở nơi sáng - chính là cái bia sống.
Vì vậy một khi bị kẻ khác tập kích từ trong bóng tối, nhất định phải lập tức tránh xa ánh lửa, và tìm chỗ nằm xuống ẩn nấp.
Như vậy mới có thể đảm bảo an toàn cho bản thân.
"Đội trưởng, vậy tiếp theo thì sao? Cứ đợi thế này à?"
Hứa Lỗi nhìn hướng Hứa Nhạc rời đi, lắc đầu nói:
"Thời gian làm mới của quái dị bóng tối là 10 phút, đối phương đã phát động tập kích, vậy hắn chắc chắn vào bóng tối trước chúng ta.
Vì vậy hắn chắc chắn sẽ bật đèn trước chúng ta, chúng ta chỉ cần đợi, hắn chắc chắn sẽ xuất hiện."
---❊ ❖ ❊---
Trong khu rừng tối tăm, hai bóng người đang chạy, một trước một sau.
Hứa Nhạc gần như hành động theo đường thẳng, cành cây chạm vào người đều bị cậu dùng nguyên tố hóa lướt qua, nên tốc độ rất nhanh.
Còn Hứa Đình thì dựa vào thể phách cường tráng của mình, nhanh chóng chạy theo sau Hứa Nhạc.
Cả hai đều không bật đèn, cũng không nói chuyện.
"Thuật thức - Trận triệu hồi cấm kỵ."
Một làn khói trắng, Hứa Nhạc triệu hồi Hoạt thi trong lúc chạy, Hứa Đình luôn chạy theo sau Hứa Nhạc đã đuổi kịp.
Cô tuy rất ngạc nhiên tại sao Hứa Nhạc lại triệu hồi Hoạt thi, nhưng cô không có ý định cắt ngang hành động của Hứa Nhạc.
"Anh Hứa Nhạc."
"Em có đèn không?"
"Có."
Hứa Đình đưa đèn cho Hứa Nhạc, Hứa Nhạc buộc đèn vào ngực Hoạt thi.
Để Hoạt thi chạy về phía có tiếng súng.
"Anh Hứa Nhạc, giờ chúng ta làm gì? Anh yên tâm, em là một chiến sĩ trưởng thành, không phải loại đàn bà yếu đuối, nếu cần cứ việc sai bảo."
Hứa Nhạc nhìn cô em họ của mình, vốn dĩ cậu không định để Hứa Đình tham gia vào chuyện này.
Tuy nhiên, tố chất mà Hứa Đình thể hiện trước đó luôn rất tốt, nên sau khi hơi nhíu mày, cậu vẫn hỏi:
"Em từng có kinh nghiệm tác chiến đơn độc trong bóng tối chưa?"
"Từng có." Hứa Đình gật đầu.
"Vậy em đi theo Hoạt thi, đợi tiếng súng của anh rồi ra tay."
"Rõ."
Truyền một tia ý niệm vào Hoạt thi, Hoạt thi lập tức dùng ngón tay bật công tắc đèn trước ngực.
Cùng lúc đó, Hứa Nhạc mở rộng phạm vi khám phá của Tầm nhìn Cổ Âm Đa đến mức tối đa.
Hắc trượng trong tay cũng bắt đầu kéo dài, biến thành khẩu súng bắn tỉa hạng nặng dài 1m99, Sát Lục Lĩnh Chủ.
Hứa Nhạc cảm nhận khẩu súng đen này, chậm rãi rót linh năng vào trong.
Là một vũ khí Nguyệt thạch, Sát Lục Lĩnh Chủ cần khá nhiều linh năng.
Hứa Nhạc cảm thấy, nếu chỉ đơn thuần dùng năng lượng làm đạn, cậu tối đa chỉ khai hỏa được 4 phát là phải nghỉ.
Đây thực sự là sự tiêu hao rất lớn.
Và sau khi Hoạt thi đội đèn bắt đầu hành động, tiếng súng thứ hai quả nhiên xuất hiện.
Đoàng!
Kỹ thuật bắn súng chính xác trực tiếp phá nát cổ họng Hoạt thi, khiến cái đầu của nó rơi xuống đất, Hoạt thi cấp 1 cũng chết tại chỗ.
Hứa Đình kinh ngạc, đồng thời cũng khóa chặt hướng phát ra tiếng súng.
Cô trực tiếp rút đao và súng ngắn, xuyên qua bóng tối.
Hứa Nhạc dùng Tầm nhìn Cổ Âm Đa quét qua khu vực xuất hiện tiếng súng.
Cậu không cần xác định vị trí mục tiêu, cậu chỉ cần xác định nơi nào có tâm năng là được.
Cuối cùng, vùng cảm nhận của cậu dừng lại ở vị trí cách khoảng 400 mét.
"Tìm thấy rồi!"