La Cư Nhã mỉm cười, cô rất thích sự trưởng thành này của Hứa Lạc, thông minh, lanh lợi, nhưng đến thời khắc then chốt lại có khả năng phán đoán rõ ràng.
Đây là một phẩm chất rất đáng quý.
"Kiếp Hồng Nguyệt chỉ còn chưa đầy một tháng nữa, kiếp nạn lần này e rằng sẽ khó khăn hơn lần trước, cả tôi và cậu đều phải chuẩn bị kỹ càng.
Cường độ của kiếp nạn càng lớn, lợi ích chúng ta thu được thực tế cũng sẽ càng cao.
Nhưng tất cả tiền đề chỉ có một, đó là không được chết trong kiếp nạn này."
Đây coi là lời nhắc nhở thiện chí của người hợp tác sao?
Hứa Lạc gật đầu, về Kiếp Hồng Nguyệt, tức là Thủy triều đen Cổ Âm Đa, cậu vẫn còn một thắc mắc.
"Phu nhân, tôi có một câu hỏi muốn hỏi cô."
"Được thôi, tôi sẽ cố gắng trả lời cậu."
"Trước đây Thủy triều đen đều rất bình lặng, tại sao Kiếp Hồng Nguyệt bây giờ lại trở nên cuồng bạo như vậy?
Trình độ hiện tại của tôi vẫn chưa tiếp xúc được với thông tin tầng thứ này, nên nếu phu nhân có tin tức gì, có thể cho tôi biết một chút."
Thái độ của Hứa Lạc rất chân thành, mà La Cư Nhã cũng không có ý giấu giếm.
"Phía trên đã đè tin tức này xuống, nhưng theo lời của Lão Đại, là do nguyên nhân từ Tử tôn Cổ Âm Đa."
Nghe thấy có liên quan đến Tử tôn Cổ Âm Đa, Hứa Lạc có chút bất lực, hiện tại cậu cũng có chút quan hệ với Tử tôn Cổ Âm Đa, ví dụ như lá bài Hắc đã mở khóa - Thiếu nữ cừu đen.
Tình trạng hiện tại của cậu có lẽ giống như Cố Bắc Thần, thuộc về Tử tôn Cổ Âm Đa bị ô nhiễm.
Thân phận thật sự là nhân gian (kẻ phản bội loài người)?
Đối với tình huống này, nội tâm Hứa Lạc có chút kháng cự, nhưng cậu cũng không nói gì thêm.
"Tử tôn Cổ Âm Đa sao, tôi biết rồi... Ồ đúng rồi, Lão Đại mà phu nhân nói là?"
"Cậu chắc là đã gặp rồi, chính là người phụ nữ chột mắt trong giới Mẫu Thụ, thành viên của tổ chức vũ lực Thánh điện Hồng Nguyệt - Kiêu, Kiêu chột mắt, nghe nói cô ta trước đây là lính đánh thuê của Thiên Thụy Lập Phong."
"Ra là vậy..."
Hứa Lạc gật đầu, khi chưa có đủ thực lực, quan hệ giữa cậu và Xích Tiêu tốt nhất vẫn nên tạm thời giấu kín.
Việc quan trọng nhất hiện nay, thứ nhất là làm sao để thăng cấp, thứ hai là trong khi thu lợi từ Kiếp Hồng Nguyệt, làm sao để sống sót an toàn.
La Cư Nhã thấy hai bên đã bước vào giai đoạn thương thảo hữu nghị, liền lên tiếng:
"Lần này sau khi vào giới Mẫu Thụ, tôi hy vọng hai chúng ta có thể giao thiệp hòa bình, nếu có thể giao dịch đương nhiên là tốt nhất, nếu không, chúng ta cũng có thể trao đổi thông tin."
"Được, cô cần loại trái cây nào?"
"Từ trung cấp trở lên, trái cây nguyên tố, trái cây sinh học đều được."
"Trung cấp? Điều này đối với tôi hơi khó."
"Không sao, chỉ cần cậu trưởng thành an toàn, sớm muộn gì chúng ta cũng có thể kiếm được trái cây."
La Cư Nhã tuy cũng có mục đích nhất định, nhưng điều cô nói quả thực là lời thật lòng.
Hứa Lạc đã ăn trái cây nguyên tố điện, điểm này cô biết rõ.
Cho nên sau đó, chỉ cần trái cây Hứa Lạc thu được không phải hệ nguyên tố điện, thì đều là thứ có thể giao dịch.
Hai người tích lũy trái cây, tài nguyên và tốc độ có thể nói là gấp đôi, sớm muộn gì cũng có thể kiếm được trái cây mình cần.
"Phu nhân kỳ vọng vào tôi cao thật đấy."
"Không phải tôi kỳ vọng cao vào cậu, mà là tôi tràn đầy tự tin vào ánh mắt của mình, sau nhiệm vụ khu phố số 53 lần này, giá trị sống sót của cậu đã cao hơn nhiều so với việc cậu chết đi."
Lời La Cư Nhã nói có thể hơi khó nghe, nhưng Hứa Lạc vẫn hiểu ý cô.
"Hóa ra là vậy."
"Nếu không có chuyện gì khác, cậu về chỗ Cốc Giai Nặc đi, có tin tức gì thêm tôi sẽ báo cho cậu."
Hứa Lạc gật đầu, khi xuống xe chuẩn bị rời đi, đột nhiên quay người hỏi:
"Ồ đúng rồi phu nhân, còn một chuyện nữa."
"Cậu nói đi." La Cư Nhã cũng không vội vàng.
"Tôi chỉ muốn hỏi, cuộc sống ở Thượng Thành chắc là rất tốt nhỉ? Rất xa hoa?"
"Đúng vậy, sao thế?"
"Cuộc sống say đắm trong nhung lụa đó, liệu có sản sinh ra rất nhiều tâm năng không? Tham lam, sắc dục?
Cô biết đấy, tôi là một Thuật sĩ Hồng Nguyệt, rất nhạy cảm với thứ gọi là tâm năng này.
Theo lý mà nói, Thượng Thành nên sản sinh ra một lượng lớn tâm năng mới đúng, nhưng những tâm năng này rốt cuộc đã đi đâu?
Nếu số lượng ít thì còn có thể tự tiêu trừ, trung hòa tâm năng vân vân, nhưng số lượng cả Thượng Thành không hề ít đâu!"
Nếu là hôm qua gặp mặt, Hứa Lạc e là sẽ không hỏi thẳng ra.
Nhưng khi chuyện hôm nay xảy ra, liên hệ với Kiếp Hồng Nguyệt cùng những lời La Cư Nhã nói, Hứa Lạc cảm thấy tình hình của Đăng Tháp có chút không ổn.
Cậu nhớ rất rõ gợi ý dị biến của tù nhân hôm nay.
"Chịu ảnh hưởng của Tử tôn Cổ Âm Đa."
Nói cách khác, Tử tôn Cổ Âm Đa hiện tại thậm chí có thể trực tiếp ảnh hưởng đến sinh vật trong thành phố.
Liên hệ với trạng thái của kẻ dị biến lúc đó, điên cuồng, phẫn nộ, sợ hãi, và cả lòng căm thù bất chấp tất cả đối với Cốc Giai Nặc.
Phần tâm năng tự biến mất của chính Cốc Giai Nặc, tất cả những điều này đều rất đáng ngờ.
Hứa Lạc cảm thấy mình như đã nắm bắt được thứ gì đó, nhưng tình hình cụ thể lại không thể diễn đạt rõ ràng.
La Cư Nhã nghe Hứa Lạc hỏi vậy, không trả lời ngay mà trầm ngâm một lúc.
"Không tiện nói sao?" Hứa Lạc hỏi.
"Không phải, là không biết phải nói với cậu thế nào, hơn nữa ngay cả bản thân tôi, đối với những gì ở trên cùng của Đăng Tháp cũng không rõ lắm.
Tuy nhiên tôi có thể nói cho cậu biết đại khái, chính là tầng cao nhất của Đăng Tháp, tức là đỉnh của tòa tháp cao.
Nên có một thứ có thể ức chế cảm xúc tràn ra ngoài, có thể là một loại sinh vật nào đó, cũng có thể là một loại vật phẩm nào đó."
Hứa Lạc gật đầu trầm ngâm, La Cư Nhã tưởng cậu không còn chuyện gì để nói nữa, liền chuẩn bị rời đi.
"Nếu không có chuyện gì khác, tôi đi trước đây."
Hứa Lạc gật đầu, khi La Cư Nhã sắp đóng cửa xe, cậu lại đột nhiên chặn cửa lại.
"Phu nhân, cô thấy có khả năng nào là tâm năng của Đăng Tháp đã bị tích lũy lại, ngày thường sẽ không xảy ra vấn đề gì.
Nhưng bắt đầu từ Kiếp Hồng Nguyệt lần trước, mỗi khi Hồng Nguyệt xuất hiện, những tâm năng tích lũy đó sẽ tràn ra ngoài, dẫn dụ những quái dị mạnh mẽ hơn?
Ví dụ như Đăng Tháp, ánh sáng, chiếu rọi các thứ?"
Cách nói này của Hứa Lạc khiến La Cư Nhã sững sờ, gã này suýt chút nữa là chỉ đích danh nói Quang Chiếu Hội có vấn đề rồi.
Tuy nhiên Hứa Lạc lập tức nói tiếp:
"Đương nhiên đây chỉ là suy đoán của tôi, có lẽ là suy nghĩ lung tung cũng không chừng."
"Hứa Lạc, suy nghĩ này của cậu rất nguy hiểm đấy... tại sao lại nảy sinh suy nghĩ này?"
"Tình trạng dị biến trong thí nghiệm buổi chiều có chút đặc biệt, tôi là Thuật sĩ Hồng Nguyệt cô biết rồi đấy, cảm giác này khiến lòng tôi có chút bất an."
La Cư Nhã gật đầu.
"Tôi về hỏi Lão Hùng rồi sẽ cho cậu câu trả lời, nhưng chuyện này đừng nói với người khác nữa."
"Tôi hiểu, đây là bí mật thuộc về vận mệnh Cổ Âm Đa, cũng hy vọng phu nhân đừng quên chuyện đã hứa với tôi."
"Yên tâm đi, đã hứa với cậu thì tôi nhất định sẽ cố gắng làm được."
La Cư Nhã đi rồi, xét hiện tại, quan hệ hợp tác giữa hai bên vẫn khá ổn.
Tuy nhiên Hứa Lạc không thể đặt hết hy vọng lấy được con rối lên người cô ta.
Bản thân cậu cũng có cơ hội không nhỏ.
Trước hết, Cốc Giai Nặc sắp chuyển nhà.
Phòng thí nghiệm phải chuyển xuống Hạ Thành, vậy những thứ cô ta để ở tầng 3 tòa nhà thí nghiệm, tất yếu sẽ đều chuyển đến địa điểm mới ở Hạ Thành.
Đó chính là cơ hội của mình.
Hứa Lạc đi bộ đến khu ăn vặt của trường, mua một ít đồ ăn vặt đắt tiền, thức ăn cho mèo, đồ hộp.
"Vị học sinh này, cậu là?"
"Ghi vào sổ của phòng nghiên cứu luyện kim."
"À? Ghi sổ?"
"Sao? Không được ghi sổ à?"
"Ờ, được chứ."
"Được, ghi sổ đi."
---❊ ❖ ❊---
Khi Hứa Lạc trở lại chỗ Cốc Giai Nặc, cô ta đang ngẩn người nhìn tầng 2 gần như bị phá hủy hoàn toàn.
Khi Hứa Lạc đi đến bên cạnh cô, vị thuật sĩ thấp bé này nói thẳng:
"Hai người đã nói gì với nhau?"
"Cô ấy hỏi tôi tại sao lại đến giúp cô, mục đích là gì."
Hứa Lạc trả lời trung thực, nhưng Cốc Giai Nặc dường như không có ý truy hỏi tiếp.
"Theo lời La Cư Nhã, chúng ta sắp chuyển khỏi đây rồi."
"Chắc chắn là chuyển đi rồi?"
"Ừm, Thượng Thành sẽ không cho phép tai nạn thí nghiệm quái dị như vậy xảy ra lần thứ hai, mà thí nghiệm của tôi bắt buộc phải dùng người sống, tình trạng dị biến rất có thể sẽ lại xảy ra.
Hứa Lạc, cậu lúc trước có câu hỏi chưa hỏi xong phải không? Bây giờ cậu có gì muốn hỏi, có thể tiếp tục hỏi."
Hứa Lạc xác nhận lại trạng thái tâm năng của Cốc Giai Nặc lúc này, xác nhận cô ta còn khá bình thường, mới chậm rãi mở lời:
"Trước hết, chúng ta nên phân tích về quái dị, vật thí nghiệm tù nhân đó có lẽ là do chịu ảnh hưởng của một loại sức mạnh đặc biệt nào đó.
Cộng thêm việc bản thân hắn tích lũy một lượng lớn tâm năng đau khổ, bi thương, căm thù, sợ hãi vân vân mới dẫn đến sự chuyển biến."
Cốc Giai Nặc lắc đầu ngay, phủ nhận cách nói này của Hứa Lạc:
"Trước đây tôi cũng làm thí nghiệm tương tự, cũng không xuất hiện tình trạng như vậy."
"Có lẽ là do tâm năng vật thí nghiệm tích lũy trước đây chưa đủ, hoặc chính là vấn đề của bản thân cô."
"Vấn đề của tôi? Tôi có vấn đề gì?"
"Kẻ dị biến đó có mục tiêu, mục tiêu của nó luôn luôn là cô, trong hơi thở tâm năng nó tỏa ra có cảm giác của chính bản thân cô.
Cho nên tôi cảm thấy, sự dị biến của nó có lẽ cũng liên quan đến trạng thái tâm năng của cô."
Hứa Lạc vốn dĩ muốn ám chỉ nhắc nhở Cốc Giai Nặc một chút, cách làm thí nghiệm kiểu này, rất có thể dẫn đến dị biến đáng sợ hơn xảy ra.
Nhưng không ngờ giọng điệu và biểu cảm của Cốc Giai Nặc đều trở nên lạnh lùng ngay khoảnh khắc này:
"Cậu muốn khuyên tôi từ bỏ thí nghiệm này?"
"Không phải từ bỏ, là xác nhận an toàn."
"Tất cả nghiên cứu về khoa học sự sống luyện kim, không có thứ gì gọi là thực sự an toàn cả.
Tất cả những gì tôi làm đều là vì Đăng Tháp, có lẽ tôi sẽ do dự khi nhìn thấy cảnh thảm khốc ở Hạ Thành, có lẽ tôi sẽ bối rối khi gặp dị biến.
Nhưng suy nghĩ trong lòng tôi chưa bao giờ thay đổi, cậu nên hiểu tôi chứ? Hứa Lạc..."
Nghe thấy giọng điệu này, Hứa Lạc nheo mắt.
Sự việc phát triển không giống như những gì cậu sắp đặt và trải thảm, cậu muốn thay đổi nội tâm và lý tưởng của một thuật sĩ cấp 3, có phải là hơi tự phụ rồi không?
Mưu đồ thay đổi tư tưởng của một thuật sĩ cấp 3, có tính là một loại ngạo mạn khác không?
Tiếp theo nên làm gì?
"Tôi hiểu cô mà, cô Cốc."
"Tốt lắm, chuẩn bị chuyển nhà đi, sau khi đến Hạ Thành thí nghiệm tiếp tục."
"Dù thí nghiệm có rủi ro nhất định cũng phải tiếp tục sao? Ví dụ như vấn đề tâm năng?"
"Bất cứ rủi ro nào cũng phải tiếp tục, Đăng Tháp cần vũ lực mạnh mẽ hơn, còn về vấn đề tâm năng, đó là chuyện tầng trên của Đăng Tháp cần cân nhắc.
Việc tôi cần làm là khiến người Đăng Tháp trở nên mạnh mẽ, vì điều này không tiếc bất cứ giá nào."
Nhìn ánh mắt lạnh lùng và kiên định của Cốc Giai Nặc, Hứa Lạc biết, sự việc e rằng hoàn toàn phát triển theo hướng khác.
Thái độ của Cốc Giai Nặc đối với thí nghiệm không hề thay đổi vì chuyến du ngoạn Hạ Thành và tai nạn thí nghiệm lần này.
Ngược lại, lúc này trong mắt cô tràn đầy sự kiên định, không còn chút ý định dao động nào nữa.
Nếu cậu không thể thay đổi ý chí của Cốc Giai Nặc.
Vậy kế hoạch thăng cấp của cậu, chẳng phải sẽ tuyên bố thất bại sao?
Đợi đã, chưa thua đâu!
"Vâng, tôi đi chuẩn bị ngay, những nhà nghiên cứu bình thường ở tầng một thì sao?"
"Họ? Ai muốn đi theo tôi thì đi, nếu không muốn thì cứ để họ ở lại trường đi."
"Vâng."
Cốc Giai Nặc không phải kiểu người chơi trò quyền thuật, thao túng lòng người.
Trọng tâm của cô đặt nhiều hơn vào thí nghiệm, hay nói đúng hơn là lý tưởng cá nhân của cô.
Dưới ánh hoàng hôn, Cốc Giai Nặc cầm một chậu cây xanh từ tầng 3 đi xuống.
Khi cô đi đến trước mặt Hứa Lạc, đột nhiên hỏi:
"Sinh mệnh con người cũng mong manh như cái cây nhỏ này, chỉ có đủ dinh dưỡng mới khiến nó trở nên mạnh mẽ, Hứa Lạc, cậu thấy chúng ta sẽ thành công không?"
"Sẽ thành công thôi."
"Tôi cũng nghĩ vậy." Cốc Giai Nặc nói, ánh mắt trở nên đầy ẩn ý.
Cô đặt chậu cây vào trong xe trước mặt Hứa Lạc, cùng đoàn xe chuyển đi phòng thí nghiệm hướng đến Hạ Thành.
Sau khi Cốc Giai Nặc đi rồi, Hứa Lạc mới nheo mắt lại.
"Hành động vừa rồi của cô ta là thăm dò, hay là khiêu khích?"
Trình độ thuật sĩ của Hứa Lạc quả thực bình thường, mới cấp 1 thôi, mặc dù tốc độ tiến bộ của cậu so với các thuật sĩ khác đã rất nhanh.
Nhưng độ khó thăng cấp của thuật sĩ vẫn lớn hơn nhiều so với võ giả.
Tuy nhiên trình độ cậu không được, không có nghĩa là năng lực cậu không được.
Tầm nhìn Cổ Âm Đa cũng không phải để trưng.
"Thế mà lại đưa con rối bói toán đến trước mặt mình, đúng là làm màu thật đấy, cô ta cảm thấy... mình không nhận ra thứ đó sao?"
---❊ ❖ ❊---
Trong vài ngày tiếp theo, Hứa Lạc cơ bản đi lại giữa Thượng Thành và Hạ Thành, xây dựng phòng thí nghiệm mới cho Cốc Giai Nặc.
Trong khi cậu bận rộn, thí nghiệm bên phía Cốc Giai Nặc cũng không dừng lại.
Việc tìm người, cô không để người khác nhúng tay vào, mà trực tiếp tìm đến Thủ Dạ Nhân khu B, để đội 2 và đội 6 lần lượt tìm cho cô nhóm tình nguyện viên thí nghiệm đầu tiên từ những kẻ lang thang và người bán máu.
Đôi khi mọi chuyện lại có nhiều sự trùng hợp đến thế.
Người tình nguyện đầu tiên trong nhóm nhân viên thí nghiệm này, chính là cô gái Hứa Lạc và Cốc Giai Nặc gặp hôm đó, Trương Lỵ.
Trương Lỵ nằm trên giường thí nghiệm, trên người cố định vòng sắt và khóa cài.
Nhìn Cốc Giai Nặc không chút cảm xúc, cô có chút hoảng sợ.
Không biết sao, cô cứ cảm thấy Cốc Giai Nặc lúc này không còn vẻ yếu đuối như vài ngày trước, ánh mắt cô ta... hơi đáng sợ.
Cho nên Trương Lỵ hơi lo lắng, liệu Cốc Giai Nặc có trả thù cô trong quá trình thí nghiệm này không.
"Hóa ra cô thực sự làm thí nghiệm trên người... có được không đấy, nếu không được thì bây giờ tôi đi cũng được."
Nhìn ánh mắt hơi hoảng loạn của Trương Lỵ, Cốc Giai Nặc chỉ khẽ an ủi:
"Đừng sợ, đều như nhau cả, rất nhanh là xong thôi."
Trương Lỵ chớp mắt, nhưng vì 500 đồng Thủ Dạ Nhân hứa hẹn, cô vẫn không phản kháng.
Uy tín của Thủ Dạ Nhân ở Hạ Thành có thể nói là cao nhất, đáng tin cậy.
Hơn nữa 500 đồng đối với cô là quá nhiều, có thể giảm bớt áp lực gia đình rất lớn, là con số không thể từ chối.
"Được, đến đi!"
Nhìn vẻ mặt "nhập gia tùy tục" của Trương Lỵ, Cốc Giai Nặc trực tiếp bắt đầu thí nghiệm.
Cô hỏi trợ lý thí nghiệm bên cạnh:
"Tình trạng vật mang thế nào?"
"Vật mang 19 tuổi, chiều cao 159 cm, cân nặng 40 kg, không có bất kỳ lịch sử tu luyện nào, có bệnh tình dục nhẹ, suy dinh dưỡng."
"Biết rồi, chuẩn bị kim dinh dưỡng, Dẫn Quang loại I, 5 ml, chuẩn bị tiêm."
"Vâng, Dẫn Quang loại I, 5 ml, đang tiêm."
Trong quá trình thí nghiệm.
Hứa Lạc đứng ở cửa đang nhìn trừng trừng với Cố Bắc Thần, Ngô Sa Na, Trịnh Văn.
Đội 6 và đội 2 được phái đến luân phiên canh gác phòng thí nghiệm mới, đây là lệnh của phân bộ.
Vì phòng thí nghiệm mới khá sơ sài, cuộc đối thoại bên trong họ đều có thể nghe thấy.
Hứa Lạc không có ý định trò chuyện với mấy người này, nhưng trong sự im lặng này cậu đã giao tiếp bằng mắt với Cố Bắc Thần vài lần.
Tuy nhiên tên ngốc này chỉ biết trừng mắt, Hứa Lạc cũng không biết hắn có hiểu ý mình không.
Đột nhiên, Hứa Lạc quay đầu nhìn về phía phòng thí nghiệm.
Sự căng thẳng của cậu cũng kéo theo cảm xúc của ba người Cố Bắc Thần, Ngô Sa Na trực tiếp hỏi:
"Tiền bối, có chuyện gì vậy?"
Hứa Lạc nhíu mày không nói gì, cậu lúc này cũng không chắc tiến độ thí nghiệm bên trong rốt cuộc thế nào.
Nhưng cậu nghe rất rõ, vật thí nghiệm bên trong đang phát ra tiếng "khò khò".
Cảm giác trạng thái không ổn lắm, hơn nữa mức tâm năng của cô, đặc biệt là sự sợ hãi luôn tăng cao.
Đây là Hạ Thành đấy, rủi ro càng lớn.
"Mức tâm năng đã vượt quá cảnh báo cấp 1, xin chú ý."
"Chịu ảnh hưởng của Tử tôn Cổ Âm Đa, sinh vật mục tiêu cảnh báo tâm năng cấp 1, 30 giây sau sẽ xảy ra dị biến không xác định."
"Chuẩn bị đi."
"Chuẩn bị? Chuẩn bị cái gì."
"Chuẩn bị chiến đấu."
Á!~
Ngô Sa Na vừa hỏi xong, một tiếng gào thét xuất hiện trong phòng thí nghiệm, tiếng gào thét này kéo dài khàn đục, nghe thế nào cũng không giống tiếng kêu của con người.
Sau đó, là tiếng súng liên hồi.
Bằng bằng bằng! Bằng bằng bằng!
Sau vài vòng, Cốc Giai Nặc đã cởi găng tay, chậm rãi bước ra khỏi phòng thí nghiệm.
Cô nhìn Hứa Lạc không chút cảm xúc, sau khi lắc đầu nhẹ lại nói với thành viên đội 6 đang ở lại đây:
"Các người xử lý bên trong đi, thí nghiệm vẫn phải tiếp tục, đưa người tình nguyện tiếp theo đến đây."
"Tình hình thế nào?" Hứa Lạc hỏi.
"Quá trình thí nghiệm rất suôn sẻ, các chỉ số thể chất của cô ta đều được nâng cao đáng kể.
Có thể nói, dùng thuốc lần đầu tiên, đã khiến cô ta có trình độ tiệm cận võ giả cấp 1.
Đáng tiếc là... cô ta dị biến rồi."
Hứa Lạc nhìn chằm chằm Cốc Giai Nặc, không biết nên nói gì.
Trước đây yêu cầu của cô đối với thí nghiệm còn hơi bảo thủ, nhưng bây giờ cô đã hoàn toàn thay đổi.
Hứa Lạc cảm thấy, rủi ro của thí nghiệm trước mắt này đã đến mức hơi không thể dự đoán.
Nếu lại xuất hiện một Tử tôn cấp 3, nhóm người bọn họ có giải quyết được không?
"Cô Cốc, cô có cân nhắc đến nguyên nhân dị biến không?
Một con người bình thường đột nhiên trở thành võ giả, lại không có ý chí tương xứng với võ giả, liệu có tạo ra kết quả không tốt không?"
"Quả thực có khả năng này, tuy nhiên quá trình thuốc phát huy tác dụng rất suôn sẻ, hiệu quả cường hóa cũng rất xuất sắc.
Điều duy nhất tôi không thể xác định hiện tại, là tại sao mức tâm năng của cô ta lại tăng nhanh như vậy, thuốc trung hòa tâm năng cũng không có cách nào ức chế."
"Vậy có nên kiểm tra lại về tâm năng..."
Hứa Lạc chưa nói hết, Cốc Giai Nặc đã cướp lời:
"Không cần, hiện tại chúng ta nên tiếp tục thí nghiệm, dùng thêm dữ liệu thí nghiệm để loại trừ nguyên nhân tai nạn tâm năng.
Tiền tuất và những thứ tương tự, phía trên đều đã chuẩn bị xong rồi.
Hứa Lạc cậu phải hiểu, lòng nhân từ không cứu được Hạ Thành, thứ họ cần... là sức mạnh.
Dẫn Quang loại I lần này, không chỉ có thể mang lại cho họ sức mạnh võ giả.
Thậm chí có thể mang lại cho họ ánh sáng."
Hứa Lạc đột nhiên sững sờ.
Đợi đã.
Từ lúc nào, Dẫn Sinh Mệnh biến thành Dẫn Quang?
Quả nhiên thuật sĩ luyện kim kiểu này, đều là thần kinh sao?
Cô ấy, hay họ, đã tiêm thứ không thuộc về võ giả vào vật thí nghiệm.
Ánh sáng?