Phu Quân Nóng Tính Thiếu Quản Giáo

Lượt đọc: 2127 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133
Tiến »
Chương 34
thu phục "yêu nghiệt" (1)..

❊ ❊ ❊

Quý Tinh đọc xong cũng phải cau chân mày lại thành một đuờng, hắn bị quỷ nhập vào người sao? Làm sao lại có thể khiến nhiều ngừơi như vậy giận sôi máu? Mà Nam Cung Hạo và Thuợng Quan Mân cũng cùng đứng chung với đám ngừơi này, "Mân Mân, kế hoạch này của nàng liệu có thành công không?" Guơng mặt Nam Cung Hạo trở nên rối rắm, may nhờ có bà nghĩ ra chủ ý này, "Nếu không thì phải làm sao đây? Ngày nào cũng bị nhiều người như vậy khóc kể, sớm muộn gì cũng bị chết chìm." Nói đến đây, Nam Cung Hạo liền nhức đầu.

"Này, Tinh nhi, muội nói xem phải làm thế nào đây?" Lâm Nhược Tịch bĩu môi với nàng, để cho nàng nhìn thấy cảnh ngừoi ta quỳ đầy dứ́ơi đất, khó trách hôm nay họ buôn bán không đuợc, thì ra là do tên Nam Cung Hi kia quậy phá.

Quý Tinh cũng rất nhức đầu, còn có thể xảy ra những chuyện này "Chuyện đó. . . muội. . ." Nàng vừa mới mở miệng, mọi ngừoi hình như sợ nàng không đồng ý lại vội vã dập đầu mãnh liệt."Ngừng!" Nàng hét to, thật là, nàng là người phàm chứ không phải thần thánh, "Ta đồng ý với các người, có thể đi về rồi chứ?" Nghe được lời của nàng..., những người đó đứng lên hoan hô, "Bây giờ, Nam Cung Hi đang ở đâu?" Người cầm đầu lắc đầu một cái.

"Được rồi, ngày mai bắt đầu mở lại y quán." Người nọ ngẩng đầu nhìn nàng, ý của nàng là muốn dụ Nam Cung thiếu gia tới ư?"Thế nào? Không được à?" Nàng còn không thấy đuợc hắn thì làm sao cứu được bọn họ? "Được! Được!" Người nọ gật mạnh đầu, sau đó rời đi.

Thượng Quan Mân và Nam Cung Hạo đối mặt nhìn nhau, bọn họ có thể yên tâm về đứa con này rồi, lặng lẽ theo đám người rời đi."Này, ngày mai muội tính làm thế nào?” Lâm Nhược Tịch tò mò nhìn nàng, "Muội?" Nàng chỉ vào chính mình, ngay sau đó lại cười một tiếng, "Đi thu phục yêu nghiệt."

Nàng xác thực đã bị bộ dạng của mấy ngừơi kia doạ sợ, làm nàng cảm thấy mình giống như Tôn Ngộ Không, nghĩ đến liền buồn cừơi. Thấy nàng cười, Lâm Nhược Tịch lại không khỏi run người, Nam Cung Hi, tót nhất ngươi nên tự cầu nhiều phúc cho bản thân đi! Nàng đi vào trong, dù sao hôm nay cũng sẽ không làm ăn được gì.

Hôm sau, quả nhiên có nhà run rẩy mở cửa y quán, cũng là bất đắc dĩ vì mọi ngừoi đã yêu cầu, chỉ hy vọng Nam Cung phu nhân có thể đến sớm một chút. Y quán vừa mở cửa, rất nhiều con bệnh vọt vào trong, đại phu xem bệnh bận chết đi đuợc, cho đến khi.....

"Nam. . . Nam Cung thiếu gia?" Đại phu nuốt một ngụm nước bọt xuống, xung quanh đã sớm không còn người, "Ngươi lại còn dám dám mở y quán à? Xem ra đẫ có bản lãnh trị mặt cho ta rồi, đến đây chữa cho ta." Hắn chạm lên mặt của mình, đại phu đã sợ đến nỗi run rẩy hai chân, "Ta. . . Ta. . . Không thể trị hết."

Nam Cung Hi nheo mắt lại, "Vậy mà ngươi còn dám mở? Để ta đập lần nữa à, đốt." Lúc này đại phu đã quỳ xuống, "Nam Cung thiếu gia, van cầu ngài, không thể đốt!" Nơi này chính là nhà của lão, đốt rồi thì lão biết ở đâu chứ?

Bên kia đã có người chạy đi gõ cửa Ám Hương Các , "Đừng gõ nữa, chết người sao!" Người mở cửa nóng tính nhìn người vừa tới, "Nam Cung phu nhân còn chưa dậy nữa sao? Thật sự muốn chết người đấy." Nhìn ngừoi nọ trưng ra bộ mặt khóc lóc, lúc này người mở cửa mới nhớ ra chuyện ngày hôm qua, tức thì muốn chạy đi thông báo, "Tinh tỷ, tỷ đến rồi à?" Quý Tinh đã đứng sau lung tự lúc nào.

"Đi thôi." Nàng nói với ngừoi ngoài cửa, ngừoi kia lập tức đi truớc dẫn đuờng, “Tinh nhi, muội chờ tỷ một chút! Tỷ cũng đi.” Lâm Nhược Tịch quần áo xốc xếch vội vã chạy xuống, đuợc xem kịch hay hà cớ gì nàng phải bỏ qua."Khụ khụ,tỷ mặc lại y phục đã, ngừoi không biết còn hiểu lầm đấy.” Lúc này Lâm Nhược mới đỏ mặt sửa sang lại y phục của mình, đều do nàng ngủ quên.

"Van cầu các ngươi đừng đập!" Tất cả dược liệu nơi này đều là do các nhà thuốc khác đưa tới, chỉ còn lại một chút thuốc này thôi, bọn họ cho là Nam Cung phu nhân sẽ đến sớm, nhưng đến khi nhìn thấy thuốc rơi vãi trên đất thì lão đã khóc không ra nuớc mắt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133
Tiến »